Diện Thủ

Chương 51: Chương 51: Triêu Dương công chúa làm mối 〔2〕




Hoài An cuối cùng truyền đến tin tức, dân chạy nạn bởi vì không được cứu tế, cướp lương thực kết đảng giết chóc, trong thời gian ngắn bốn phía giặc cỏ nổi lên khắp nơi, hại dân chúng xung quanh. Diệp Tiềm dẫn binh một đường vượt mọi chông gai, thu phục loạn đảng, bắt giặc cỏ, thế như chẻ tre, cuối cùng đitới Thành Hoài An. Trong thành Hoài An, Hoài An Hầu bởi vì mệt nhọc quá độ bệnh nặng, may mà không phải bệnh dịch, chỉ là phong hàn, nghỉ ngơi điều dưỡng nhiều là được.

Diệp Tiềm vừa đến, hắn liền tạm thời giao Thành Hoài An cho Diệp Tiềm, vì thế Diệp Tiềm bắt đầu ở trong thành đưa lương tiếp tế dân chúng, phái binh đến chinh phạt giặc cướp trong núi, lại nhanh chóng lập y quán, thu nạp người bệnh, mang ngự y khai triển dược liệu, đồng thời sai người đốt cháy thi thể người chết vì dịch bệnh cùng di vật. một hồi như thế, bất quá hơn nửa tháng, thành Hoài An đã hoàn toàn đổi mới. Lúc này dịch bệnh dần dần tiêu tán, nạn dân có quần áo chống lạnh và đồ ăn no bụng, mặc dù không giàu có, ít nhất có thể may mắn sống sót, trong thời gian ngắn, thành Hoài An người người đều coi Diệp Tiềm là thiên thần cứu vớt mọi người trong nước lửa.

một ngày, Diệp Tiềm khởi hành chuẩn bị về Đôn Dương phục mệnh. Lúc này Hoài An Hầu thân thể đãtốt bảy tám phần, liền theo Diệp Tiềm cùng đi Đôn Dương trước. Mặc dù một đường xóc nảy vội vã, nhưng hành quân trên đường ngẫu nhiên tranh thủ thời gian tán gẫu vài câu, Hoài An Hầu nhắc tới thê nhi: “Ta cùng với nàng kết tóc mấy tháng đã chia lìa, nàng sinh đúng lúc Hoài An gặp nạn, ta thế nhưng không thể bồi bên cạnh.” Lời nói bên trong rất là thương tiếc.

Diệp Tiềm quay đầu, nhìn mặt trời lặn phía chân trời, một vòng tà dương chiếu rọi bờ sông, nước sông như máu, ánh nắng chiều như họa, hắn giật giật môi, rốt cục mở miệng nói: “Hầu gia trở lại Đôn Dương, vợ chồng cha con đoàn tụ, thật đáng mừng.”

Hoài An Hầu lại lắc đầu nói: “Hoài An gặp kiếp nạn này cần phải khôi phục lại bách nghiệp, ta thăm mẫu tử các nàng một lần, phải trở lại Hoài An trọng chấn gia viên. Mẫu tử hai người thân kiều thể nhược, ta sao nhẫn tâm đưa bọn họ đi chịu khổ, tìm vất vả đâu.”

Diệp Tiềm ngẫm lại cũng đúng, đành phải đạm thanh an ủi: “Còn nhiều thời gian.”

đi đến Đôn Dương, Diệp Tiềm và Hoài An Hầu cáo biệt, đi thẳng vào trong cung phục mệnh, Hoàng thượng đã sớm nghe tin tức, đương nhiên là mừng rỡ, tức thời thưởng năm trăm lượng, ban thưởng hai mỹ nhân, lại gia phong Diệp Tiềm vì nam chinh tướng quân, thống soái bắc quân tinh nhuệ nhất Đại Viêm triều, đồng thời kiêm Hổ Bí trung lang tướng thống soái Hổ Bí quân.

Tức thời mọi người đều biết Hoàng thượng tin cậy Diệp Tiềm, môn hạ đến đầu nhập, Diệp Tiềm đều kiên quyết cự tuyệt, chỉ nói bản thân vô đức vô năng. Nhưng ở trong quân, Diệp Tiềm bắt đầu chú ý thu nạp đề bạt những người có khả năng, ý đồ bồi dưỡng một số tinh binh không gì địch nổi. hiện thời dưới trướng hắn vốn có tám trăm quân sĩ ngày đó chinh phạt Trấn Bắc hầu, lần này cũng đi chẩn tai, tiêu diệt và thu phục một đám thổ phỉ. Tám trăm quân sĩ có thể sống sót, đều là anh tài, mà thổ phỉ nguyên vốn cũng là vì thiên tai bức bách phải vào lục lâm, hiện đi theo Diệp Tiềm, quyết chí thề muốn kiến công lập nghiệp, làm ra một phen đại sự oanh động. Dưới trướng Diệp Tiềm đã xuất hiện lớp lớp anh hùng trí giả tập hợp, lúc này Diệp Tiềm còn chưa nhược quán.

một ngày, Diệp Tiềm cưỡi ngựa từ trung quân về phủ, lúc xoay người xuống ngựa, có một nữ tử quần áo tả tơi thu tay áo tiến đến, quỳ gối trước ngựaDiệp Tiềm, khóc lóc không nói. Diệp Tiềm nhíu mày, mệnh hạ nhân đưa nữ tử sang một bên cẩn thận hỏi ra nghi vấn. Kỳ thực nếu là người bình thường, tất nhiên đã đuổi sang một bên không đáng để ý, nhưng Diệp Tiềm xuất thân nghèo hèn, hắn không đành lòng quá mức khắc nghiệt với một nữ tử như vậy.

Đợi rửa mặt súc miệng xong, tìm đến quản gia hỏi, mới biết nữ tử này là Thu Nương, nguyên quán thành Hoài An, gặp đại tai nhà cửa đã không còn thân thích tin cậy, đành phải đến Đôn Dương Thành tìm bà con nhiều năm chưa liên lạc, nhưng ai biết tìm đến mới biết, một nhà bà con đã không ở Đôn Dương, tức thời rơi vào cảnh tha hương không tiền. Thu Nương tìm không quen ai, nhớ tới Diệp tướng quân cứu thành Hoài An, liền một đường ăn xin tìm được phủ Diệp tướng quân, trông cậy hắn có thể thu lưu.

Diệp Tiềm nghe xong chuyện, tức thời mệnh nói: “Thu lưu nàng ở trong phủ, nhìn xem chỗ nào thiếu người, phái đến là được.” Quản gia nghe xong liên tục đáp ứng, tự đi an bày.

Diệp Tiềm làm xong việc này, cũng không để ý, dù sao hắn hiện thời quân vụ bận rộn, đâu có tâm tư quan tâm, nhưng Ngô Môn Trung miệng rộng không biết từ nơi nào nghe nói, đã chạy tới ái muội hỏi: “ Thu Nương kia bộ dạng cũng coi như xinh xắn, người ta ngàn dặm tìm nơi nương tựa mà đến, ngươi sao không nhân cơ hội thu lấy?”

Diệp Tiềm nghe vậy, trừng mắt nhìn hắn một cái, trách mắng: “nói bậy.”

Ngô Môn Trung thấy hắn bộ dáng nghiêm trang, hắc hắc nở nụ cười: “Thôi, ngươi không cần giả vờ không gần nữ sắc, ngươi xem Hoàng thượng hiện thời còn ban thưởng cho ngươi hai tiểu mĩ nhân nũng nịu, ngươi diễm phúc thật sâu.”

Diệp Tiềm nhíu mày: “Hoàng thượng ban tặng, ta không thể từ chối, lúc này hai nữ tử đã ở trong phủ xe chỉ luồn kim, khâu áo làm giày cho mọi người.”

Ngô Môn Trung nghe thế, cơ hồ bật cười: “Ngươi thật tàn nhẫn, hai tiểu mĩ nhân kia sao gặp phải hạng người không thương hương tiếc ngọc bực này!”

Diệp Tiềm không nói.

Ngô Môn Trung thở dài không thôi: “Còn có Hoài Nhu quận chúa kia, thiên hạ quốc sắc thiên hương, nếu thật gả cho ngươi, còn không biết ở nơi nào một mình trông phòng đây?”

Diệp Tiềm nghe vậy, nhíu mi: “Hoài Nhu quận chúa, có quan hệ gì với ta?”

Ngô Môn Trung thấy hắn còn chưa biết, tức thời ghé tai lại, thì thầm nói: “Ta nghe nói, hoàng hậu tỷ tỷ của ngươi ở trước mặt thái hậu nhắc đến hôn sự của ngươi, thái hậu tự mình chọn Hoài Nhu quận chúa.”

nói xong lời này, Ngô Môn Trung thấy Diệp Tiềm sắc mặt vẫn không thay đổi, cười đầy ý xấu, lại nói: “Ta còn nghe nói, cửa hôn nhân này phải từ Triêu Dương công chúa đến giúp ngươi hỏi.” nói xong, mang cười nhìn kỹ sắc mặt Diệp Tiềm.

Quả nhiên, Diệp Tiềm nghe được bốn chữ Triêu Dương công chúa, nhất thời trong mắt ảm đạm, trầm mặc một hồi, nói giọng khàn khàn: “Hôn sự của ta, cùng với nàng có quan hệ gì đâu?”

Ngô Môn Trung như chuyện không liên quan đến mình, lành lạnh nói: “Ta nào biết đâu, có lẽ tốt xấu các ngươi là quan hệ thông gia đi.”

==================================

Đảo mắt đã đến giữa mùa hạ, thời tiết nóng bức không chịu nổi, cung nữ quý tộc mỗi khi tụ tập cùng nhau, hoặc là ở đình bên ao xem cá, nghe rừng trúc ào ào rung động, hoặc là dưới sông hái sen, chơi thuyền trong hồ, cảm thụ gió mát, ngửi hương sen.

một ngày, thái hậu mời mấy vị công chúa hoàng thất và quận chúa ở đô thành đến đình hóng mát ở hậu hoa viên trong cung ngắm hoa, các công chúa, quận chúa đều mặc hoa phục, đeo châm hoa vòng ngọc, trong khoảnh khắc đình hóng mát hậu hoa viên đầy quốc sắc thiên hương, y hương tấn ảnh, nũng nịu nói cười, chầm chậm khoan thai, ngửi từng trận mùi hoa cách đó không xa bay tới, thưởng thức đầy vườn xá tử yên hồng, rất vui vẻ thoải mái.

Hoài Nhu quận chúa cười hì hì chạy đến bên người Triêu Dương công chúa, lôi kéo tay Triêu Dương công chúa dịu dàng nói: “A Cẩn tỷ tỷ, sao ngươi không đem A Ly theo, cũng để chúng ta chơi đùa.”

Các công chúa bên cạnh ào ào che miệng cười: “Ngươi chỉ biết chơi, đứa bé mấy tháng, ở đâu cho ngươi chơi đùa, ngươi cũng không sợ làm cho người ta chơi hỏng, không đau lòng chết đại hoàng tỷ!”

Thuận Nghĩa công chúa lại nhíu mày lạnh giọng nở nụ cười đáp: “Hoài Nhu, ta nhìn ngươi nhớ thương không phải A Ly tiểu Hầu Gia, mà là mỹ hôn phu tương lai đi!”

Lời này vừa ra, mọi người ào ào nhìn về phía Thuận Nghĩa công chúa. Mọi người thường ngày đều biết tính tình nàng, cũng không kỳ quái nàng sẽ nói ra lời nói sát phong cảnh như vậy, cũng có người biết nàng đang nuôi dưỡng vài trai lơ, ào ào cười rộ lên.

Hoài Nhu quận chúa nghe Thuận Nghĩa công chúa sặc nghẹn mình như thế, nhưng cũng không đỏ mặt, nở nụ cười, quang minh chính đại nói: “Ta nghe thái hậu nhắc tới việc này, Diệp Tiềm kia, ta nghe nóimột ít chuyện của hắn, cũng thật thích!”

Nàng tuổi còn nhỏ, nói đến việc này dẫn theo một chút tiểu hài nhi, làm cho người ta không thấy đột ngột, ngược lại tăng thêm vài phần hồn nhiên kiều mị, các công chúa nhịn không được đi tới vuốt má nàng: “Nhìn ngươi tuổi không lớn, cũng đã nghĩ nam nhân rồi, ngươi nhanh đi cầu đại Hoàng tỷ ngươi đi, ờng nàng giúp ngươi đề thân!”

đang nói, hoàng hậu Diệp Trường Vân đỡ thái hậu đến, hoàng hậu xa xa nghe nói như thế, cũng nở nụ cười theo, ôn thanh nói: “Cũng không phải sao, Tiềm tuổi cũng không nhỏ, lúc này đề thân thích hợp nhất.”

Thốt ra lời này, các vị công chúa đều ào ào thúc giục Triêu Dương công chúa: “Ngươi mau chút a, ta xem hai bên người ta đều đã gấp rồi, ngươi nếu còn chậm, cẩn thận hồng lễ cho bà mối còn không lấy được đâu.”

Triêu Dương công chúa cúi mắt, che dấu dáng vẻ, đạm cười một tiếng nói: “Được.”

Triêu Dương công chúa nói được thì làm được, ngày thứ hai, tự tay chấp bút, hạ thiệp mời Thường Châu Vương phi, lại thỉnh hoàng hậu Diệp Trường Vân và Diệp Tiềm đến phủ công chúa ngắm hoa dự tiệc.

Hoài Nhu quận chúa sớm nghe nói đại danh Diệp Tiềm thiếu niên đắc chí, hiện thời vừa gặp, chỉ cảm thấy hắn mi như đao phong, mắt như hàn tinh, kiêm bên hông là long tuyền bảo kiếm, dáng người mạnh mẽ, khí thế lạnh thấu xương, thiếu niên hăng hái cùng với quân nhân trầm ổn ẩn nhẫn dung hợp kỳ diệu ở trên người hắn.

Kết quả là, lúc Diệp Tiềm đi vào tầm nhìn của Hoài Nhu quận chúa, nàng liền không dời mắt.

Diệp Trường Vân thấy vậy, hết sức vừa lòng, liên tục gật đầu.

Nhưng Diệp Tiềm từ đầu đến cuối lại không liếc mắt nhìn Hoài Nhu quận chúa một lần, hắn càng khôngnhìn Triêu Dương công chúa ở chủ tịch.

Nâng tay, nâng chén, một hơi cạn sạch chén rượu, hương vị vào yết hầu là chua sót mà thê lương.

Thường Châu Vương tinh tế xem kỹ Diệp Tiềm, đối với thiếu niên này cực kỳ vừa lòng, huống chi đây là cữu tử của thiên tử, vốn là chuyện thân càng thêm thân. Nhưng Thường Châu Vương phi trong lòng lại âm thầm nổi lên nghi hoặc, thiếu niên này hai tròng mắt rét lạnh, mơ hồ có thể thấy được ở chỗ sâu một tia thị huyết, mặc dù nhìn như ẩn nhẫn, nhưng là dưới ẩn nhẫn có một cỗ ngông nghênh thế nhân. Nam tử như vậy, nha đầu nhà mình được nuông chiều từ bé kia có thể hàng phục sao?

Thường Châu Vương phi trong lòng đánh một dấu chấm hỏi, âm thầm lôi kéo tay áo Thường Châu Vương, ý bảo hắn hôn sự có thể tạm hoãn, ngàn vạn không thể vội vàng đáp ứng.

Yến hội xong, Thường Châu Vương và hoàng hậu Diệp Trường Vân đều tự lấy xe rời đi, Diệp Tiềm đứng dậy cáo từ, trước khi cáo từ liếc mắt nhìn Triêu Dương công chúa một cái, một cái liếc mắt này cũng mang theo vài phần thanh lãnh.

nha hoàn Mính Nhi bên cạnh Triêu Dương công chúa trong lòng giật mình, nhỏ giọng lải nhải với Cẩm Tú bên cạnh: “Diệp thị vệ xem ra rất tức giận.”

Cẩm Tú mặt mày bất động, nhàn nhạt nói: “Mính Nhi, hắn là Diệp tướng quân, thân đệ đệ của hoàng hậu, về sau không thể gọi là Diệp thị vệ.”

===========================

Buổi chiều, Triêu Dương công chúa đang cùng Tiểu Hầu Gia A Ly chơi đùa. hiện thời giữa hè, thời tiết nóng bức, A Ly mặc một cái yếm thêu hoa hồng, trên đầu chỉ để lại nhất dúm tóc máu, quấn thành mộtcái búi. hắn từ nhỏ làn da như tuyết, cánh tay cẳng chân lại béo tròn, thoạt nhìn giống như đứa bé trong tranh tết. Lúc này này đứa bé yếm đỏ trong miệng mang theo tiếng y y nha nha, chảy nước miếng, duỗi cánh tay cẳng chân mập mạp nhi luyện tập xoay người. thật vất vả lật được, hắn dùng hai chống đỡ cơ thể lên cao, sau đó ngẩng đầu với mẫu thân mình đắc ý nhếch miệng cười, dáng điệu thơ ngây, chọc Cẩm Tú và Mính Nhi bên cạnh cười chảy nước mắt, Triêu Dương công chúa cũng mím môi cười.

Mấy người đang cười, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng động lớn, ầm ĩ, tức thời đừng nói người lớn ngay cả A Ly bé như vậy cũng nghe được, trừng hai mắt trong suốt nghiêng đầu tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.

Triêu Dương công chúa nhíu mày nói: “Đây là thế nào, Cẩm Tú ngươi đi xem.”

Cẩm Tú đáp vâng, vội đi ra ngoài hỏi, vừa hỏi đến, liên tục nhíu mày, nhanh tiến vào nhỏ giọng bẩm: “Công chúa, là Diệp tướng quân.”

Triêu Dương công chúa nghe vậy nhíu mày, không hiểu hỏi: “hắn tới làm gì?”

Cẩm Tú nhíu mày nói: “Hạ nhân nói, hắn giống như uống say, ở ngoài cửa phủ công chúa đại náo, may mắn bây giờ sắc trời đã tối, cũng không có người đi đường nhìn thấy. Giờ hắn mạnh mẽ xông vào, đangở trong sảnh say rượu kêu gào.”

Kêu gào?

Triêu Dương công chúa trên mày nhiễm lửa giận: “hắn uống say rượu, ở nhà hắn say khướt, khôngđược thì đi Thừa quang điện nháo một phen cũng không sao, thế nào lại chạy đến phủ công chúa ta.”

Cẩm Tú cúi mắt không dám nói, Mính Nhi lại là nhớ tới trước khi hắn đi còn liếc mắt một cái: “Công chúa, sợ là hắn ghi hận ngươi, ghi hận ngươi để hắn đi gặp mặt.”

Triêu Dương công chúa nhớ tới chuyện ban ngày, hừ một tiếng.

Lúc này A Ly thấy mẫu thân nhiễm giận, hai tròng mắt trong suốt vô tội nhìn mẫu thân, phảng phất không thể hiểu đây là thế nào.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, miễn cưỡng cưới với A Ly một cái, vươn hai tay thon dài vuốt ve mái tóc mềm mại của A Ly, ôn thanh nói: “Để nhũ mẫu và A Ly đi ngủ trước, mẫu thân có một số việc phải làm.”

Nhũ mẫu tiến lên chiếu cố Tiểu Hầu gia A Ly, Triêu Dương công chúa ra cửa phòng, đi gặp Diệp Tiềm nghe nói đang say rượu.

Cẩm Tú và Mính Nhi theo Triêu Dương công chúa cùng nhau đi đến, còn chưa tới tiền thính, đã ngừi thấy mùi rượu hun nhân, đến gần, đã thấy tiền thính là một đám hỗn độn, án kỷ bình hoa trần thiết đều ngã trái ngã phải, chung quanh một đám thị vệ đều thất linh bát lạc, Diệp Tiềm nằm sấp ở chính giữa, thở hổn hển, miệng còn lẩm bẩm.

Mính Nhi giỏng tai lắng nghe, lại nghe Diệp Tiềm cắn răng nói “Triêu Dương, sao nàng không dám ra đây gặp ta!”

Mính Nhi nhìn nhìn chủ tử bên cạnh mày đẹp lạnh lùng, nhỏ giọng nói: “Công chúa, ta thấy hắn là thậtgiận người đó.”

Triêu Dương công chúa trào phúng hừ nhẹ một tiếng, nhấc môi mỏng nhàn nhạt nói: “Ta hảo ý vất vả vì hắn, hắn có cái gì mà tức giận.”

Lời này vừa ra, Mính Nhi bị nghẹn, không dám nói, chỉ yên lặng nhìn trong sảnh.

Triêu Dương công chúa nhấc bước sen, chậm rãi bước qua cửa, đi đến bên Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm trong say mê mông lung, chỉ cảm thấy mùi thơm quen thuộc xông vào mũi, đó là hương vị trong mộng giữa khuya đọng lại chóp mũi. hắn ngước mắt, đầu tiên đập vào mắt là lớp sa mỏng như cánh ve uốn lượn thướt tha thêu đóa đóa hoa mai, ngẩng đầu nhìn lên trên, đã thấy quần áp nhuyễn yên la màu trắng che thân mình mạn diệu xinh đẹp, eo nhỏ mềm mại, hai vai như ngọc trạm. Lại hướng lên trên, đó là khuôn mặt như trước mang theo ý cười trào phúng, mày đẹp vẫn ngạo nghễ lãnh đạm như cũ, mang theo tràn đầy khinh thường cùng bễ nghễ, trên cao nhìn xuống, nhẹ nhàng hiện ra.

Diệp Tiềm ngơ ngác nhìn chằm chằm nàng, chỉ cảm thấy mình như vẫn ở trong mộng, lại phảng phất mình như quay lại thời thiếu niên.

Khi đó, thiếu niên kia ngây thơ kính cẩn, xoay người vì nữ chủ nhân nhặt lên giày thêu, ngước mắt thoáng nhìn, trong lòng liền rơi vào trầm luân.

Triêu Dương công chúa cúi mắt nhìn nam nhân dưới chân này, khinh thường nở nụ cười, lạnh lẽo nói: “Diệp tướng quân, ngươi vì sao nằm sấp ở trong này, dáng vẻ chật vật như chó hoang.”

Lời này vừa ra, Mính Nhi trừng mắt nhìn, thầm nghĩ chủ nhân rất độc miệng, tốt xấu gì nằm sấp ở trong này đã không còn là Diệp tiểu nô ngày đó chịu khi dễ, mà là thân đệ của đương kim hoàng hậu, thiếu niên tướng quân Hoàng thượng ngự bút thân phong.

Diệp Tiềm trong đầu hôn trầm dục liệt, đem lời Triêu Dương công chúa nói cân nhắc trong lòng hồi lâu, nhưng đầu óc hỗn độn cái gì cũng không nghĩ ra được, trong đầu chỉ nhớ rõ nàng ngóng trông mình cưới người khác, ý niệm này trong đầu tràn ngập tửu khí quanh quẩn lặp lại, tâm lại phảng phất bị đặt trên đá dùng chủy sắt đánh, đau không nói nổi.

hắn nỗ lực ngẩng đầu, nhìn nữ nhân kia bên môi mang theo một chút ý cười lạnh lùng, thì thào hỏi: “Triêu Dương, vì sao? nói cho ta vì sao?”

Triêu Dương công chúa thấy hắn chật vật như thế, trong lòng càng buồn bực, nhíu mày hừ lạnh mộttiếng, lạnh lùng hỏi lại: “Diệp tướng quân, ngươi đến cùng muốn hỏi bản cung cái gì?”

Hỏi cái gì? Hỏi cái gì? Diệp Tiềm nghe thanh âm nàng thấp lạnh quen thuộc, đầu óc trì độn bắt đầu nghĩ, ta đến cùng muốn hỏi nàng cái gì. Trăm chuyển ngàn hồi, bao nhiêu ý niệm mơ hồ xẹt qua, nhưng xẹt qua rồi cũng không còn dấu vết, cuối cùng bật thốt lên một câu này: “Nàng vì sao muốn gả cho hắn?”

Triêu Dương công chúa mặt mày càng thanh lãnh, nhìn ma men trên đất cũng bất đắc dĩ, nàng thở dài, rốt cục nhàn nhạt nói: “Ta muốn gả, thì gả. Ngươi chạy đến phủ ta say rượu nháo lên, đánh thị vệ ta, đảo loạn nhà ta, vì hỏi những lời này sao.” nói xong, nàng bất đắc dĩ trừng nam nhân trên đất một cái, vung tay áo quay đầu rời đi.

Diệp Tiềm quỳ rạp trên mặt đất bị hành động lạnh lùng khinh động, nàng muốn rời hắn mà đi, trong lòng quýnh lên, mùi rượu dâng lên, hai mắt đỏ đậm, mạnh mẽ phủ phục tiến lên cầm chặt đuôi váy lụa mỏng, tê liệt hô: “Nàng không phải đã nói sẽ không lập gia đình sao, rõ ràng lúc trước nàng nói như vậy, sao giờ lại lập gia đình!”

Triêu Dương công chúa đột nhiên dừng bước chân lại, mắt lạnh lẽo nén giận: “Ta muốn gả thì gả, có quan hệ gì với ngươi! Ngươi dù sao cũng chỉ là một tướng quân nam chinh thôi, cho rằng Hoàng thượng sủng ái ngươi là có thể quản ta sao?”

Diệp Tiềm nằm sấp ở đó ngưỡng vọng vẻ mặt nàng, thấy nàng lạnh buốt như ban đầu, tâm tựa như rơi vào băng, ngực nảy lên một cỗ bi thiết tuyệt vọng, họng nghẹn ngào, trong mắt thế nhưng có nước mắt chậm rãi chảy xuống. hắn suy sút quỳ rạp trên mặt đất, cắn răng, tê liệt hỏi: “Nàng sao có thể gả cho người khác!”

một tiếng gầm thống khổ, giống như thú nhỏ tuyệt vọng khóc kêu. Triêu Dương công chúa cảm thụ được mùi rượu quanh quẩn, nàng nhắm hai mắt, nhàn nhạt thở dài, cũng không trả lời nữa.

Diệp Tiềm không được nàng trả lời, tự cường đứng lên, tiến lên bắt lấy hai vai công chúa, giọng căm hận nói: “Nàng gạt người, nàng đã nói không gả, lại gả đi, nàng một ngày rời khỏi nam nhân thì khôngsống được sao! Hôm trước nàng cùng ta hoan hảo, ở dưới thân ta tha thứ nỉ non cầu xin, ngày kế liền gả cho người khác, vì người khác sinh nhi dục nữ!”

một bên có thị vệ bị đánh cho mặt mũi bầm dập, nghe nói như thế, ào ào hoảng hốt, tiến lên muốn che miệng hắn không để hắn nói nữa câu, nhưng Diệp Tiềm là loại người nào, vì say rượu cuồng nộ bên trong tăng thêm vài phần khí lực, đám thị vệ kia lại bị đánh ngã.

Mính Nhi thấy vậy, khó thở, thu tay áo cả giận nói: “Diệp Tiềm, ngươi thật to gan, chẳng lẽ còn dám bất kính với công chúa?”

Triêu Dương công chúa mắt lạnh lẽo nhìn này nam nhân, đạm thanh phân phó: “Cẩm Tú, lấy nước lạnh tới.”

Cẩm Tú tuân mệnh đi ra tiền thính, đã thấy ngoài tiền thính phần đông thị nữ vây quanh, còn có bọn thị vệ chưa dám vào. Thị vệ thị nữ đó cũng không đi theo tới từ Túc Ninh Thành, không rõ chuyện xưa của Triêu Dương công chúa và Diệp Tiềm, lúc này bọn họ người người nghi hoặc, thầm nghĩ tốn Diệp tướng quân kia luôn luôn kính cẩn khiêm nhường sao biến thành bộ dáng như thế.

Cẩm Tú đạm đảo qua mọi người, tức thời phân phó vài thị nữ cường tráng, bưng một chậu nước lạnh vào trong sảnh.

Triêu Dương công chúa thấy thủ hạ đều đã sắp xếp ổn thỏa, cười lạnh một tiếng, ra lện: “Đem này nước lạnh hắt vào Diệp tướng quân, hắt mạnh cho ta!”

Các thị nữ đầu tiên là sửng sốt, hiểu được, ào ào dũng khí tiến lên, một chậu nước lạnh hắt vào đầu hắn.

Diệp Tiềm thượng đang say rượu, mặc dù bằng sức mạnh và bản năng có thể tránh được thị nữ, nhưng đối diện với công chúa mặt mày thanh lãnh, đầu óc hắn một mảnh tương hồ cũng không suy nghĩ cẩn thận nước lạnh này dùng làm gì, kinh ngạc bị nước lạnh hắt đầy mặt đầy đầu, nhất thời giống như rơi vào hầm băng, trong đầu hoàn toàn thanh tỉnh, người cũng rùng mình vài cái.

Triêu Dương công chúa khẽ cười một tiếng, nhìn Diệp Tiềm nửa quỳ ở đó bị dội ướt sũng, ôn nhu nói: “Tiềm, ngươi thanh tỉnh vài phần chưa?”

Tóc đen ướt đẫm, một luồng tóc dính ở trước trán, Diệp Tiềm đã hớt hơi rượu, hai mắt đau kịch liệt nhìn chằm chằm Triêu Dương công chúa.

Cả người ẩm ướt hắn nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt kia cười đến nhẹ nhàng, bên môi bứt lên mộtcái cười chua sót: “Nhưng mà ta vẫn không rõ, vì sao nàng phải gả cho một nam nhân đủ tuổi để làm phụ thân nàng?”

Triêu Dương công chúa nhìn chằm chằm nam tử cùng mình từng có vô số lần giao hoan, nhẹ giọng hỏi lại: “Ta nếu không gả cho hắn, thì gả cho ai? Ngươi sao?”

Diệp Tiềm mím môi không nói.

Gả cho hắn? ý tưởng quá mức xa xôi, xa xôi đến giống như ngôi sao xa vời nhất trên trời, xa không thể với. hắn thậm chí nghĩ tới khả năng này đã cảm thấy tâm run lên.

Triêu Dương công chúa trên mặt bỗng nhiên lạnh xuống, nàng nhìn chằm chằm nam tử trước mắt, nóitừng chữ: “Diệp Tiềm, ngươi cũng không cần cảm thấy bị ủy khuất, hiện tại ta nói cho ngươi, vì sao ta gả cho Hoài An Hầu.”

Diệp Tiềm mặt mày nhíu lại, nghiêm cẩn nhìn chằm chằm Triêu Dương công chúa.

Triêu Dương công chúa mặt phấn lạnh như hàn sương tháng chín, môi diễm mị chậm rãi phun ra lời nóinhư băng: “Diệp Tiềm, ngươi nói không sai, hắn già, không bằng ngươi trẻ tuổi, công phu trên giường cũng không lợi hại như ngươi, nhưng hắn có thứ ngươi không có.”

Diệp Tiềm nghe lời ấy, ngơ ngác ngẩng đầu, trong mắt đau đớn, nhưng càng nhiều nghi hoặc.

Triêu Dương công chúa khẽ cười một tiếng, trong mắt thế nhưng chứa vài phần mị ý nhìn Diệp Tiềm, ôn nhu nói: “hắn tuy già, nhưng lại là Hoài An Hầu đường đường ở Đại Viêm triều, phong hưởng mộtphương, có thể phong thê ấm tử.”

Nàng nhíu mày, nhàn nhạt hỏi lại: “Ngươi thì sao? Diệp Tiềm, ngươi có cái gì? Ngươi có thể cho ta cái gì?”

Nàng tràn ra một ý cười trào phúng, nồng đậm trào phúng, cuối cùng nàng nói ra một câu: “Diệp Tiềm, thế nhân đồn đãi, ngươi bất quá là một ngoại thích dựa vào cạp váy đi lên thôi, có thể cho ta cái gì?”

Tác giả có chuyện muốn nói: Dù sao người ta cuối cùng sớm muộn gì cũng ở cùng nhau, Diệp tiểu nô sớm muộn gì cũng ở trên vạn người, không rèn luyện làm sao có thể trở thành tảng đá tốt. Cho nên cần gì buồn rầu nhất thời đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.