Đoản Kiếm Thù

Chương 94: Chương 94: Thiên Phong giác ngộ theo hào kiệt




Thiên Phong động tâm tự hỏi :

- “Dù thằng lỏi này đã tự biết, nhưng không hiểu gã lấy được thuốc giải ở đâu?”

Tàn chi hồng nhân hỏi :

- Thiên Phong! Ngươi nghĩ gì vậy?

Thiên Phong kinh hãi đáp :

- Tiểu nô không nghĩ gì cả.

Tàn chi hồng nhân hỏi :

- Phải chăng ngươi ca ngợi gã?

Thiên Phong nghiêm trang đáp :

- Hạ nô không dám.

Tàn chi hồng nhân nói :

- Nếu ngươi muốn dùng thuốc giải, lão phu sẽ cho ngươi.

Thiên Phong cả mừng, nhưng lúc nghĩ lại bất giác tái mặt run lên nói :

- Hạ nô không cần thuốc giải.

Tàn chi hồng nhân cười lạt hỏi :

- Thật thế ư?

Thiên Phong đáp :

- Không khi nào hạ nô dám nói dối một chữ.

Tàn chi hồng nhân quay lại nhìn Triệu Tử Nguyên hỏi :

- Tử Nguyên! Kỳ hạn một tháng đã đến chưa?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Ít ra là còn mười ngày nữa.

Tàn chi hồng nhân nở một nụ cười hiền hòa hỏi tiếp :

- Khi đến hạn mười ngày ngươi chầu hầu lão phu được chứ?

Triệu Tử Nguyên hỏi lại :

- Lão là cái thá gì?

Giả tỷ trước đây ít ngày mà Triệu Tử Nguyên mắng câu này thì gã Thiên Phong đã lại tát liền, nhưng tình hình hiện giờ không giống thế nữa. Triệu Tử Nguyên võ công đã tiến một bước dài, trở nên cao thủ hạng nhất nhì trên chốn giang hồ, nên gã không dám.

Tàn chi hồng nhân vẫn không nổi giận, hỏi :

- Bậy đại trượng phu coi trọng lời hứa bằng vàng ngàn lạng, chẳng lẽ ngươi lại hối hận?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Dùng thuốc kịch độc để bức bách người ta phải chịu phép, hành động đó có gì đáng kể?

Tàn chi hồng nhân hỏi :

- Nhưng khi đó sinh mạng ngươi ở trong tay Yên Định Viễn, lão phu không nói câu ấy thì liệu ngươi còn có ngày nay nữa chăng?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Trước khác, bây giờ khác. Lão là cái quái vật tứ chi tàn phế không đáng để Triệu mỗ làm tôi mọi.

Chàng nói kịch liệt tựa hồ khiêu khích Tàn chi hồng nhân nổi nóng.

Tàn chi hồng nhân quả nhiên biến sắc hai lần, nhưng lão bình tĩnh lại nói :

- Triệu Tử Nguyên! Ngươi đừng tưởng võ công ngươi hiện nay đã khét tiếng giang hồ, lão phu chẳng có cách nào thu thập ngươi được. Này này! Lão phu cho ngươi hay là còn nhiều thủ đoạn lắm.

Lão đằng hắng một tiếng, Thiên Phong hiểu ý, đẩy xe về phía trước thêm một ít và chỉ còn cách Triệu Tử Nguyên không đầy năm bước.

Triệu Tử Nguyên bất giác lùi lại quát :

- Dừng lại!

Tàn chi hồng nhân cười nói :

- Té ra ngươi vẫn còn có chút sợ hãi lão phu.

Triệu Tử Nguyên xẵng giọng đáp :

- Dù lão chân tay hoàn hảo, tại hạ cũng không sợ.

Tàn chi hồng nhân nói :

- Giỏi lắm!

Đột nhiên lão phun ra một luồng bạch khí.

Triệu Tử Nguyên đã phòng bị sẵn, đột nhiên chàng lảng tránh nhưng mũi đã ngửi thấy mùi vị rất khó chịu. Chàng chấn động tâm thần, vội phong toả đường hô hấp.

Tàn chi hồng nhân cười khanh khách nói :

- Triệu Tử Nguyên! Ngươi đã trúng phải chất độc “Phúc Cổ” của lão phu.

Bây giờ tuy chưa việc gì, nhưng sau hai giờ ngươi sẽ cảm giác. Ha ha!

Triệu Tử Nguyên không khỏi kinh hãi tự hỏi :

- “Lúc hắn nhả luồng bạch khí, ta còn cách ít ra là năm bước mà sao đã cảm nhiễm được mau lẹ thế?”

Thiên Phong bật tiếng cười đanh ác hỏi :

- Triệu Tử Nguyên! Ngươi chưa ngoan ngoãn vâng mệnh còn đợi đến bao giờ?

Tàn chi hồng nhân nói theo :

- Dù ngươi có quật cường cũng chỉ được trong vòng hai giờ. Lão phu chờ ngươi ở phủ Cửu Thiên Tuế. Ngươi lại đó mà lấy thuốc giải.

Triệu Tử Nguyên uất hận hỏi :

- Vậy ra ngươi cũng chịu theo lịnh của Ngụy Trung Hiền ư?

Tàn chi hồng nhân đáp :

- Cửu Thiên Tuế đã đặt giá cao để bắt ngươi cho bằng được. Ngoài lão phu, trên chốn giang hồ ít ai kềm chế nổi ngươi.

Lão nổi tràng cười hô hố ra chiều đắc ý.

Triệu Tử Nguyên hằn học hỏi :

- Lão quái vật kia! Ngươi làm gì mà cao hứng thế?

Tàn chi hồng nhân đáp :

- Ta đã thành nhiệm vụ, sao lại không cao hứng?

Triệu Tử Nguyên cười lạt hỏi :

- Nếu sau hai giờ Triệu mỗ không đến thì sao?

Tàn chi hồng nhân đáp :

- Ngươi nguyện ý hay không cũng vậy, chỉ khác một chút là lão phu được báo đền nhiều hay ít mà thôi.

Triệu Tử Nguyên la lên :

- Người còn mong được đền đáp ư? Hừ hừ! Dù ngươi muốn một đồng cũng không được đâu.

Tàn chi hồng nhân nói :

- Lão phu tính toán không sơ sót mảy may bao giờ. Bất luận ngươi sống hay ngươi chết lão phu cũng được thù lao.

Triệu Tử Nguyên trợn mắt lên hỏi :

- Giả tỷ hiện giờ Triệu mổ ra tay giết ngươi đi, ngươi còn được báo đền nữa chăng?

Tàn chi hồng nhân thản nhiên đáp :

- Ngươi không giết nổi lão phu.

Mạch Cấn cũng xen vào :

- Đúng thế! Ở trong nhà lão phu, ngươi ngang tàng thế nào được?

Hắn khẽ vỗ tay ba cái, chung quanh bóng người cử động. Một đội võ sĩ thiết giáp từ bốn mặt vây lại. Bọn võ sĩ này mình mặc áo thiết giáp vừa dầy vừa cứng, tay không cầm đại đao thì cầm trường thương, lưng đeo cung nỏ, tên nào cũng uy võ phi thường, từ từ tiến gần vào.

Triệu Tử Nguyên cười lạt hỏi :

- Mạch Cấn! Bọn này ngăn cản được Triệu mỗ chăng?

Mạch Cấn đáp :

- Được hay không ngươi cứ thử coi sẽ rõ.

Triệu Tử Nguyên trỏ vào Mạch Anh hỏi :

- Ngươi không cần mạng sống của con gái bảo bối nữa ư?

Mạch Cấn cười ha hả đáp :

- Lão phu là mệnh quan của triều đình, chỉ biết vì công vụ không nghĩ chuyện tư tình. Ngươi có hạ sát tiểu nữ, lão phu cũng không oán hận.

Sự thật Mạch Cấn trong lòng rất xót con gái, nhưng lão nghĩ rằng nếu tỏ ra quan tâm, tất Triệu Tử Nguyên dùng Mạch Anh để uy hiếp nên lão giả vờ chẳng để ý đến nàng hòng đánh tan quyết định của Triệu Tử Nguyên.

Triệu Tử Nguyên làm gì chẳng hiểu ý lão, chàng tủm tỉm cười nói :

- Hay lắm! Hay lắm! Vậy lão hạ lệnh cho bọn chúng tấn công đi.

Bọn võ sĩ thiết giáp lúc này cách Triệu Tử Nguyên rất gần, chỉ còn chờ Mạch Cấn hạ lệnh là lập tức động thủ.

Tàn chi hồng nhân đưa mắt ra hiệu. Thiên Phong xoay chiếc ghế có bánh xe lùi lại phía sau.

Triệu Tử Nguyên lớn tiếng quát :

- Dừng lại!

Thiên Phong không lý gì đến, tiếp tục cho xe đi. Triệu Tử Nguyên cả giận vung chưởng đánh tới.

Tàn chi hồng nhân vội nói :

- Tả tam hữu nhị cứ thẳng mà đi.

Thiên Phong đẩy đẩy xe về phía tả ba bước rồi lại đẩy qua mé hữu hai bước.

Luồng chưởng phong của Triệu Tử Nguyên quét tới, Thiên Phong bất đắc dĩ phải động thủ.

“Sầm” một tiếng. Người gã bị hất lui hai bước, không sao nắm vững được cái ghế có bánh xe.

Tàn chi hồng nhân tức giận quát :

- Đồ ngu! Ai mượn ngươi động thủ?

Thiên Phong đã chịu một phát chưởng lại chẳng được câu tử tế, trong lòng phẫn nộ đến cực điểm.

Tàn chi hồng nhân hai mắt đỏ như lửa, lớn tiếng hỏi :

- Thiên Phong! Sao không đẩy lẹ đi?

Thiên Phong không nhịn được la lên :

- Nô tài không đẩy nữa.

Tàn chi hồng nhân tựa hồ không ngờ gã dám buông lời chống đối, ngẩn người ra nói :

- Lão phu đã nhận ra ngươi nảy lòng phản bạn từ trước rồi. Hừ hừ!

Thiên Phong tức giận hỏi :

- Hừ hừ thì làm gì? Triệu Tử Nguyên đã uống chất độc Mã Lan của lão rồi, y có sao đâu? Viên Thiên Phong này vì sợ chết mà phải nhịn nhục làm cái việc người ta không thèm làm. Nào bón cơm, nào bưng phẩn, nào lau mặt. Cái gì cũng làm để rồi chẳng được gì? Mười ngày một lần thuốc giải bất quá chỉ để kéo dài chút hơi tàn. Sống như vậy chẳng thà chết còn hơn. Bắt đầu từ giờ này Viên Thiên Phong và lão không còn dính líu gì nữa.

Triệu Tử Nguyên khen ngợi :

- Viên huynh đã nhìn rõ mối sinh tử huyền quan. Tại hạ rất khâm phục.

Viên Thiên Phong đáp :

- Đây cũng là nhờ các hạ giải tỏa chỗ ngu tối. Tại hạ xin đa tạ.

Đột nhiên gã rút trường kiếm ở sau lưng nhắm Tàn chi hồng nhân đâm tới.

Gã ra đòn lúc phẫn nộ, thế kiếm cực kỳ uy mãnh.

Tàn chi hồng nhân tứ chi không còn, lâm vào tình trạng rất nguy hiểm.

Theo thường tình thì Viên Thiên Phong phóng phát kiếm này chẳng có lý nào không trúng. Ai ngờ Tàn chi lão nhân thấy Viên Thiên Phong nảy lòng tạo phản lã đã chuẩn bị. Lão nghiêng đầu day mặt rồi há miệng cắn lấy lưỡi kiếm của Viên Thiên Phong.

Viên Thiên Phong còn đang ngơ ngác đã nghe đánh “rắc” một tiếng. Thân kiếm bị gẫy khúc giữa. Gã kinh hãi rút mạnh nửa thanh kiếm về.

Tàn chi lão nhân lên tiếng :

- Thằng ngu xuẩn kia! Đừng để người ngoài ly gián nữa. Lão phu miễn trách cho ngươi.

Viên Thiên Phong cơ hồ không tin ở tai mình vì từ trước đến nay gã biết tính lão rất thâm độc. Kẻ thuộc hạ mà phạm lầm lỗi chẳng bao giờ được lão khoan dung. Viên Thiên Phong cặp mắt láo liên bất định. Sau khi đã phát tiết mối oán khí trong lòng, gã khôi phục lại thần trí lại tham sống sợ chết. Tín tâm của gã lúc trước bây giờ bị giao động.

Tàn chi lão nhân cất tiếng trầm trầm hỏi :

- Ngươi ngần ngừ gì nữa? Nên biết thiện tâm của lão phu chỉ có một lần.

Nếu ngươi còn ngần ngại là lão phu thu hồi lời hứa đó.

Bỗng nghe Triệu Tử Nguyên thở dài hỏi :

- Có thể như vậy được chăng?

Viên Thiên Phong giật mình lẩm bẩm :

- Phải rồi! Không thể thế được. Bây giờ hắn cần người đẩy xe mới lợi dụng ta mà thôi. Hắn mà tìm được kẻ khác, nhất định sẽ hạ sát mình.

Gã nghĩ tới đây lại nổi lên lòng phản bạn.

Triệu Tử Nguyên nói tiếp :

- Tại hạ chẳng muốn chõ miệng vào việc của huynh đài, nhưng bậc đại trượng phu coi chết như về, lòng đã quyết định là không thay đổi. Huống chi đối phương ác độc thành tính thì trong lúc nhất thời khi nào lại hoán cải?

Viên Thiên Phong nghe lời chàng khác nào mõ sớm chuông chiều. Đột nhiên gã xá dài nói :

- Tạ ơn huynh đài có lòng chỉ giáo.

Tàn Chi lão nhân quát :

- Thiên Phong! Ngươi điên rồi chăng?

Viên Thiên Phong cười khanh khách hỏi :

- Ta điên ở chỗ nào?

Làn Chi lão nhân lạnh lùng đáp :

- Con sâu cái kiến còn muốn sống huống chi là người? Ta hỏi ngươi: Còn mấy ngày nữa ngươi cần thuốc giải?

Viên Thiên Phong đáp :

- Ba ngày.

Tàn Chi lão nhân nói :

- Được rồi! Lão phu để thời gian ba ngày cho ngươi suy nghĩ. Nếu ngươi còn muốn làm thủ hạ cho lão phu thì trong vòng ba ngày ngươi đến phủ Cửu Thiên Tuế. Bằng ngươi tự nguyện cho chất độc Mã Lan phác tác mà chết thì bất tất phải đến nữa.

Viên Thiên Phong đáp :

- Viên mỗ đã quyết định, lão hà tất phải nhiều lời.

Triệu Tử Nguyên ca ngợi :

- Phải rồi! Ít ra huynh đài cũng còn được sống hơn tại hạ ba ngày.

Viên Thiên Phong thấy Triệu Tử Nguyên thời gian cấp bách hơn mà chàng ăn nói tự nhiên, bấc giác sinh lòng kính ngưỡng cười ha hả đáp :

- Triệu huynh quá khen. Dù tiểu đệ chết ngay cũng lấy làm sung sướng.

Mạch Cấn thấy hai người coi sinh tử như không, trong lòng ngấm ngầm bội phục. Nhưng đầu óc lão vẫn xoay chuyển kế hoạch giải cứu nữ nhi.

Tàn chi lão nhân vận động chân khí cho cái ghế từ từ tới bên Mạch Cấn hỏi :

- Mạch đại nhân! Xin đại nhân tạm cho một người để lão phu sử dụng được chăng?

Mạch Cấn đáp :

- Cái đó dễ lắm.

Lão vẫy tay cho một tên binh lính lại gần. Gả hỏi :

- Đại nhân có điều chi truyền dạy?

Mạch Cấn đáp :

- Ngươi tạm thời đẩy xe cho Mạc lão.

Tên binh lính vâng lời.

Tàn chi lão nhân qua lại nhìn Viên Thiên Phong nói :

- Chẳng cần ngươi lão phu cũng có người hầu hạ.

Triệu Tử Nguyên nói ngay :

- Tuy lão nói vậy nhưng từ nay những điều bí mật ở Thủy Bạc Lục Ốc đã công bố ra thiên hạ. Ha ha! Cái đó không ai che lấp được cho lão.

Tàn chi lão nhân nghe nói, sắc mặt biến đổi mấy lần. Nên biết lão lượng thứ cho Viên Thiên Phong chỉ là giả dối. Chu tâm của lão muốn trừ diệt gã để khỏi tiết lộ bí mật. Bây giờ đột nhiên Triệu Tử Nguyên nói huỵch toẹt ra khiến lão phẫn nộ vô cùng!

Viên Thiên Phong lại nói :

- Triệu huynh nói phải lắm! Tiểu đệ còn một hơi thở, cũng tiết lộ bí mật ở Thủy Bạc Lục Ốc. Chúng ta đi thôi. Lát nữa tiểu đệ sẽ kể rõ cho Triệu huynh biết.

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Viên huynh nói phải lắm!

Chàng qua lại quát hỏi Mạch Cấn :

- Lão không cần tính mạng của con gái nữa ư?

Mạch Cấn đành liều hỏi lại :

- Lão phu gạt ngươi làm chi?

Triệu Tử Nguyên gật đầu nói :

- Hay lắm! Tại hạ cùng Viên huynh đi đây. Chỉ một tên binh lính nào cử động là tại hạ lập tức bóp chết cô gái bảo bối của lão.

Dứt lời chàng rảo bước tiến ra ngoài.

Viên Thiên Phong theo sau Triệu Tử Nguyên. Hai người đi tới trước mặt bọn binh lính, nhưng bọn này chưa được lệnh của Mạch Cấn không ai dám động thủ.

Mạch Cấn vẫn lo đến sự yên nguy của con gái không dám hạ lệnh.

Tàn chi lão nhân hiểu tâm ý hắn liền nói :

- Mạch đại nhân cứ việc hạ lệnh nhường lối cho chúng. Chỉ sau hai giờ là lão phu nắm chắc gã phải tự đông nộp mình ở phủ Cửu Thiên Tuế.

Mạch Cấn hỏi :

- Nhưng tính mạng của tiểu nữ sẽ ra sao?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Đại nhân cứ yên lòng hạ lệnh nhường lối. Tại hạ đến bên cửa sẽ thả người.

Viên Thiên Phong hỏi :

- Sao Triệu huynh lại phải thế?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Bậc đại trượng phu hành động khi nào phải uy hiếp nữ nhân? Đây bất quá là quyền nghi trong lúc tạm thời mà thôi.

Viên Thiên Phong càng khâm phục, liên thanh ca ngợi :

- Phải lắm! Phải lắm!

Lại nghe Mạch Cấn quát hỏi :

- Triệu Tử Nguyên! Lời nói của ngươi có đáng kể chăng?

Triệu Tử Nguyên nghiêm nghị đáp :

- Tại hạ không bao giờ nói dối ai.

Mạch Cấn liền lớn tiếng hô :

- Nhượng bộ!

Bọn binh lính không dám phản kháng, rẽ ra hai bên.

Triệu Tử Nguyên nhìn Viên Thiên Phong vẫy tay.

Hai người theo cửa hậu ra ngoài.

Đến bên cửa, Triệu Tử Nguyên nhìn quanh không thấy phục binh liền hô :

- Viên huynh liệng nửa thanh kiếm gẫy đi, rồi chúng ta đi.

Viên Thiên Phong nghe lời liệng kiếm. Triệu Tử Nguyên thả Mạch Anh xuống. Mạch Cấn ngó thấy rõ, khác nào trút được phiến đá nặng ngàn cân.

Hai người đi theo đường vòng quanh thấy binh lính qua lại tuần tiễu không ngớt. Bầu không khí cực kỳ khẩn trương.

Viên Thiên Phong mày nói :

- Triệu huynh! Chúng ta theo đường hẻm mà đi hay hơn.

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Tại hạ cũng nghĩ thế.

Hai người đi quanh co đến cổng thành thấy nơi đây đã tăng thêm tám tên lính. Bọn binh lính thấy người khả nghi thường hay khám xét.

Triệu Tử Nguyên đưa mắt nhìn Viên Thiên Phong. Hai người hiên ngang đi ra, không bị ngăn trở chi hết.

Đi được một đoạn đường, Viên Thiên Phong cất tiếng hỏi :

- Chẳng lẽ Triệu huynh không nghĩ gì đến chất độc trong thân thể?

Triệu Tử Nguyên thở dài đáp :

- Tử sinh hữu mệnh, phú quí tại thiên. Bây giờ tại hạ chỉ lo việc đưa tin tức ra ngoài, còn chất độc trong mình...

Đột nhiên chàng dừng lại. Viên Thiên Phong lấy làm kỳ hỏi :

- Sao Triệu huynh không nói nữa đi?

Triệu Tử Nguyên đột nhiên hỏi :

- Phải chăng Viên huynh trúng chất độc Mã lan?

Viên Thiên Phong đáp :

- Dĩ nhiên là chất độc đó.

Triệu Tử Nguyên la thất thanh :

- Suýt nữa tại hạ quên mất.

Chàng vội lấy ba viên thuốc trong mình ra. Ba viên thuốc này của Yến Lăng Thanh đã cho chàng, vì nàng chưa biết chất độc trong mình Triệu Tử Nguyên đã được giải trừ. Triệu Tử Nguyên cũng không nói ra cứ cất thuốc trong mình. Chàng nói tiếp :

- Tại hạ cũng đã trúng chất độc Mã lan. Ba viên thuốc này của Tàn chi lão nhân giao cho Yến Lăng Thanh cô nương nhưng tại hạ lại không cần đến. Viên huynh hãy uống đi, ít ra còn kéo dài mạng sống được ba chục ngày.

Viên Thiên Phong lắc đầu đáp :

- Ba ngày hay ba mươi ngày cũng chẳng khác gì nhau. Tại hạ nay đã khám phá ra ý nghĩa cuộc sinh tử. Chết sớm, chết muộn cũng vậy mà thôi.

Triệu Tử Nguyên khâm phục nói :

- Viên huynh có ý kiến như vậy thật là hiếm lắm. Nhưng tại hạ nghĩ rằng sống lâu hơn được ít ngày cũng cứ sống đã.

Viên Thiên Phong thở dài đáp :

- Triệu huynh đã nói vậy, tiểu đệ không lẽ chối từ.

Gã đón lấy ba viên thuốc cất vào túi áo, nhưng trong lòng trầm trọng khác thường. Gã lo thay cho Triệu Tử Nguyên chỉ còn sống được hai giờ.

Hai người lẳng lặng đi thêm một đoạn đường bỗng thấy dưới gốc cây có một già một trẻ. Chính là Ngô Phi Sĩ và Ngọc Yến Tử.

Ngọc Yến Tử vừa ngó thấy Triệu Tử Nguyên đã lớn tiếng gọi :

- Triệu huynh đã xông ra kia rồi!

Triệu Tử Nguyên chắp tay đáp :

- Cô nương cùng Ngô tiền bối vô sự là tại hạ yên tâm rồi.

Đoạn chàng đưa Viên Thiên Phong lại giới thiệu. Ngọc Yến Tử dương cặp mắt lên nhìn gã họ Viên cười hỏi :

- Ta đã nhận ra gã rồi. Có phải gã trước kia vẫn đẩy xe cho Mạc Hứa không? Tại sao hai vị lại đi với nhau?

Triệu Tử Nguyên liền thuật chuyện đã qua.

Ngọc Yến Tử lắng tai nghe cặp mắt trong suốt của nàng đột nhiên chăm chú nhìn vào mặt Triệu Tử Nguyên. Ngọc Yến Tử trầm ngâm hồi lâu rồi nói :

- Triệu huynh cố nhiên trúng độc rồi. Nếu ta đoán không lầm thì Viên đại hiệp cũng trúng phải kịch độc.

Viên Thiên Phong sửng sốt đáp :

- Pháp nhãn cô nương quả là thần diệu, tại hạ trúng phải chất độc Mã Lan.

Ngọc Yến Tử hỏi :

- Còn Triệu huynh thì sao?

Triệu Tử Nguyên đáp :

- Tại hạ trúng chất độc Phúc Cổ.

Ngọc Yến Tử biến sắc nói :

- Chất độc Phúc Cổ độc nhất thiên hạ. Chất độc Mã Lan cũng không phải tầm thường. Nếu không gặp ta thì dù Hoa Đà tái thế cũng không chữa nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.