Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 35: Chương 35: Khiêu khích ứng đối




Edit & Dịch: Emily Ton.

Bên kia, Hồ Điệp Thường nghe tiếng đã đi tới, trên cao nhìn xuống thì thấy là Ninh Tuyết Mạch: “Nha, ta đang tự hỏi là ai dám đoạt trà cụ của ta, nguyên lai là phế vật ngươi! Chưởng quầy, đây là ngươi không đúng rồi. Trà lâu này của ngươi chính là nơi đại quan và quý nhân tới, vì sao ngay cả loại mặt hàng thế này cũng bỏ vào đây?”

Trong giọng nói nồng đậm khinh thường giống như lão dấm năm xưa, phát ra đến nỗi chạm đến mọi góc cạnh của gian trà thất, vô số ánh mắt nhìn qua, dừng ở trên người Ninh Tuyết Mạch.

Trong ánh mắt có hồ nghi, có buồn bực, có trạng thái không thể hiểu rõ.

Ninh Tuyết Mạch gần đây tuy rằng đã vang danh một lần, đó là một lần bị nhốt trong lồng sắt và bị nâng đi dạo phố, rất nhiều người từng gặp qua gương mặt thật của nàng.

Nhưng khi đó Ninh Tuyết Mạch đầu tóc rối bù, bộ mặt sưng đỏ, chật vật cơ hồ nhìn không ra hình người.

Đâu giống như bây giờ, lung linh như nước?

Cũng khó trách đại đa số người không thể nhận ra.

Hồ Điệp Thường nhìn thấy ánh mắt mọi người mở lớn, càng thêm đắc ý: “Chư vị, nàng chính là người đã bị bắt vì vụng trộm với hán tử mấy ngày trước tại Hầu phủ, Ninh Tuyết Mạch. Loại mặt hàng **** này cư nhiên uống trà cùng chúng ta ở trong một gian trà thất, các ngươi nói xem, chủ lâu có phải nên đuổi nàng ra ngoài hay không?!”

(Note: **** là của bản gốc)

Mọi người: ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Sự kiện mấy ngày trước của Ninh Tuyết Mạch đã khiến toàn thành đều biết, bọn họ tự nhiên cũng biết đến. Tuy nhiên, lúc ấy không phải đã chứng tỏ vị Ninh cô nương này là bị oan uổng hay sao?

Tuy rằng mọi người đều xem thường phế vật, nhưng nhìn thấy Hồ Điệp Thường kiêu ngạo và khi dễ một tiểu cô nương như vậy, cũng khiến trong lòng bọn họ có chút xem thường.

Đa số mọi người đều không lên tiếng, chỉ có mấy người muốn chụp mông ngựa theo Lục vương gia và Hồ Điệp Thường nên mới lên tiếng kêu: “Đúng rồi, đúng rồi, đuổi nàng ra đi! Đuổi ra đi!”

“Người như vậy không xứng đáng ở trong trà lâu này......”

“Cút đi, mau cút đi!”

Hồ Điệp Thường nhận được sự ủng hộ của vài người này, càng thêm đắc ý dạt dào, ánh mắt lại lần nữa dừng ở trên mặt Ninh Tuyết Mạch, muốn nhìn xem nàng tức giận đến nỗi run rẩy hoặc là sợ hãi đến nỗi phát ngốc.

Nhưng không nghĩ rằng, Ninh Tuyết Mạch vẫn như cũ, lão thần khắp nơi ngồi ở chỗ kia, trong tay dường như đang chơi một chén trà nhỏ, ánh mắt nhìn nàng giống như đang xem một con con khỉ đang diễn.

Ánh mắt như vậy khiến Hồ Điệp Thường cảm thấy đau đớn, nàng ta cả giận nói: “Đồ đê tiện nha đầu ngươi, nhìn bổn tiểu thư như vậy làm gì?! Chột dạ?”

Ninh Tuyết Mạch cười, nhợt nhạt mở miệng: “Đồ đê tiện nói ai vậy?”

“Đồ đê tiện nói ngươi!” Hồ Điệp Thường cơ hồ nói lại một câu mà không hề suy nghĩ.

“Quả nhiên là đồ đê tiện đang nói ta.” Giọng nói của Ninh Tuyết Mạch giòn giòn, giống như tiếng một chuỗi chuông bạc vang lên: “Nếu như chính ngươi đã thừa nhận, ta đây cũng sẽ không nói gì thêm với ngươi nữa. Ngươi tự giải quyết cho tốt, tranh thủ sớm ngày thoát khỏi những từ này đi.”

“Phụt!”

“Ha ha!” Trong trà lâu có người không nhịn được bật cười thành tiếng.

Tiểu cô nương này, đánh trả thật là tàn nhẫn!

Hồ Điệp Thường cũng rốt cuộc cũng phản ứng lại, một gương mặt đẹp đỏ lên, nhịn không được giơ tay liền đánh: “Ngươi, tiểu tiện nhân này......”

Động tác của nàng ta cực nhanh, ra tay như gió. Lần này nàng ta đã dùng tới niệm lực, hạ quyết tâm muốn xoá sạch răng trong miệng của Ninh Tuyết Mạch.

Nào nghĩ đến Ninh Tuyết Mạch chỉ thoáng nâng tay, bàn tay của Hồ Điệp Thường còn chưa đụng chạm đến nàng, bỗng nhiên liền thét lên một tiếng chói tai, vội vàng nhanh chóng rút tay về.

Đau! Đau quá!

Lòng bàn tay giống như đã bị ong vò vẽ chích phải, đau đến nỗi nàng ta muốn dậm chân: “Tiểu tiện nhân, ngươi có can đảm dám ám toán ta?!”

Ninh Tuyết Mạch nhướng nhướng chân mày: “Hồ Điệp Thường, ngươi lại đang xướng tuồng gì vậy? Rõ ràng là ngươi đã động thủ muốn đánh ta, được không?”

“Ngươi chết chắc rồi! Ngươi, tiện nhân này cư nhiên dám dùng kim đâm đại tiểu thư ta!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.