Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 23: Chương 23: Thái tử làm chứng (1)




Một loại là tu võ bình thường, người có tư chất niệm lực cấp 1, cấp 2 thường sẽ tu luyện loại này. Tối đa, có thể tu luyện thành cao thủ võ lâm. Sau đó bọn họ có thể làm việc như một võ sĩ, bảo tiêu hoặc là thị vệ. Trên đại lục Thiên Tứ, bọn họ chiếm đại đa số người.

Còn có một loại là tu thuật, người tu luyện phải có tư chất niệm lực phải từ cấp 3 trở lên.

Những tu luyện giả loại này có tiềm năng phát triển lớn nhất và hệ thống phân loại cũng phức tạp nhất.

Chia thành ba loại: Thiên, Địa, Nhân*. Mỗi một loại được phân thành 10 cấp. Phần lớn những người có thể tu luyện tu thuật, đều mất ăn mất ngủ tu luyện cả đời. Người tu luyện cao nhất là đến cấp 10 thì rốt cuộc dừng bước, không thể đột phá thêm nữa.

Rất ít người, có thể đột phá 'Nhân' Giai và tiến vào 'Địa' Giai, trở thành thiên tài trong thiên tài. Số lượng những người này cực nhỏ, hơn nữa mỗi người đều là một thế hệ tông sư. Mỗi một hành động của bọn họ đều quyết định sự hưng thịnh hay suy tàn của một môn phái.

Đối với 'Thiên' Giai, lại là cảnh giới trong truyền thuyết, đồn đãi nói rằng vị Đế Tôn kia cũng đã tu luyện tới.

Nhưng hiện tại, chưa từng có sinh vật nào tồn tại trên đại lục Thiên Tứ nhìn thấy hắn ra tay.

Hoặc là người từng gặp qua hắn ra tay, sớm đã biến mất trên đại lục này.

Tư chất niệm lực được chia thành 10 cấp, tư chất càng cao, thuật pháp tu luyện cũng càng cao, cũng càng làm ít công to.

Trên đại lục Thiên Tứ, đa số người đều có tư chất niệm lực cấp 1, cấp 2. Một tỷ lệ nhỏ có tư chất niệm lực 3, cấp 4. Những người đạt đến cấp 5 chính là những thiên tài cực kỳ khan hiếm, là đối tượng được các phái tranh đoạt.

Mà vị thái tử Quý Vân Hoàng, tư chất niệm lực của hắn đạt tới cấp 6!

Lúc tuổi còn nhỏ đã tu luyện đạt tới Địa Giai cấp 3, trở thành kiêu ngạo của Trường Không Quốc.

Không lâu sau khi tư chất hắn được trắc nghiệm ra, lão hoàng đế đã chiêu cáo thiên hạ lập hắn làm Thái tử. Tuổi còn nhỏ đã được thủ tịch môn phái lớn và thần bí nhất thiên hạ Nhật Nguyệt Môn (日月门) thu nhận làm đại đệ tử bổn môn, trở thành đồ tôn Đế Tôn dòng chính, được dốc lòng bồi dưỡng.

Tuy rằng hắn là Thái tử, nhưng không thường xuyên ở trong cung, phần lớn thời gian là tu luyện trong Nhật Nguyệt Môn. Nhưng mánh khoé thông thiên, trong Trường Không quốc phát sinh sự tình lớn lớn bé bé đều không thoát khỏi tai mắt hắn --

Thông minh, quả cảm, quyết đoán, tâm cơ, mỗi khía cạnh hắn đều đứng đầu. Huynh đệ của hắn rất đông, người có tài năng không ít, nhưng không một người dám mơ ước vị trí Thái tử của hắn. Vị trí Thái tử của hắn còn bền chắc hơn so với sắt đúc!

Ảnh vệ như thế nào cũng không nghĩ tới, vị Thái tử truyền kỳ cao ngạo* cư nhiên sẽ xuất hiện ở chỗ này.

*Mục vô hạ trần (Nguyên văn: 目无下尘): nhìn xuống quần chúng; tự cao tự đại; ngạo mạn... (look down on the masses; conceited and arrogant)

Hắn theo bản năng quỳ xuống bái lạy đối với vị quốc quân tương lai này.

Quý Vân Hoàng vừa nhấc ống tiêu, đầu gối của ảnh vệ đã bị một dòng khí không thể nhìn thấy nâng lên, khiến hắn không thể quỳ xuống.

“Đã buông tay, hà tất phải lưu luyến. Nói cho Lục đệ ta, để hắn đừng ném mất thể thống hoàng gia.” Quý Vân Hoàng nhàn nhạt nói, nhưng chân thật đáng tin.

“Vâng.” Ảnh vệ vội vàng đáp ứng một tiếng, khom người phi thân rời đi.

Hai người bọn hắn đều dùng thuật truyền âm để nói, người ngoài căn bản không thể nghe được. Cho nên cũng không kinh động người trong đại sảnh.

Quý Vân Hoàng dùng ống tiêu chỉ vào trên mái ngói, khôi phục lại màu sắc bình thường của những viên ngói. Trong nháy mắt, các viên ngói chuyển hóa thành một mặt gương, tình cảnh trong đại sảnh chiếu vào trong mắt hắn.

“A --” một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, cơ hồ phá cả mái ngói xông thẳng lên tận trời cao.

Nhị thẩm máu chảy đầm đìa lăn trên mặt đất, co giật giống như cá lên bờ, đối mặt với đau nhức.

Hoá ra nàng rốt cuộc không cam lòng ra về tay không như vậy, lại nhìn thấy rương vàng đặt ngay ở cửa lồng sắt, ánh vàng rực rỡ như cái móc câu lấy tâm hồn nàng. Lợi dụng khoảnh khắc khi Nghiệm Trinh Thú rời đi, nàng tiến lên một bước, giống như tia chớp duỗi tay ra bắt lấy vàng!

Nàng cảm thấy tốc độ của nàng rất nhanh, nhưng lại không nghĩ rằng tốc độ của Nghiệm Trinh Thú còn nhanh hơn so với nàng! Trước mắt nàng, giống như những bông hoa đang nở, cánh tay hoàn hảo đã bị Nghiệm Trinh Thú xé ra khiến cho máu chảy đầm đìa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.