Độc Y Xấu Phi

Chương 6: Chương 6: Rời khỏi Yến vương phủ




Editor: Tuyết.Nhi

Đối với yêu cầu của Công Tôn Trường Khanh, Thái tử Công Tôn Ký thấy cực kỳ quá đáng, nhưng hắn cũng không tính ra mặt ngăn cản.

Hạng Quân Vãn là chính nữ của đại tướng quân Hạng Trị Chung, lại là nữ nhi thương yêu nhất của ông ta, Công Tôn Trường Khanh náo loạn như vậy, chắc chắn sẽ làm tăng thêm khoảng cách giữa hắn và Hạng Trị Chung. Công Tôn Ký tuy là thái tử, nhưng trước khi chưa ngồi trên ngôi vị, sẽ xảy ra biến đổi gì ai cũng không biết được. Phụ hoàng của hắn Công Tôn Nam trước khi đăng cơ cũng không phải là Thái tử, sau đó không phải là lên làm Hoàng đế sao!

Nhìn thấy Công Tôn Trường Khanh nhục nhã Hạng Quân Vãn như vậy, trong lòng Công Tôn Ký thậm chí có chút hy vọng mâu thuẫn giữa bọn họ có thể tăng thêm vô hạn, cuối cùng dẫn đến mâu thuẫn giữa Yến vương phủ và phủ Tướng quân.

Hạng Trị Chung tính cách ngay thẳng, xưa nay mặt lạnh vô tình, chỉ tình nguyện trung thành với Hoàng đế. Nếu Yến vương cùng Hạng Trị Chung náo loạn trở mặt, ngày sau cho dù Công Tôn Trường Khanh đối với ngôi vị hoàng đế có mưu đồ gì, quân đội đại biểu cho Hạng Trị Chung khẳng định sẽ không đáp ứng, đó cũng là kỳ vọng của Công Tôn Ký.

“Sao, không nỡ? Có phải muốn bổn vương giúp ngươi cởi hay không?” Công Tôn Trường Khanh thấy Hạng Quân Vãn không động đậy, trong lòng rốt cuộc có một loại khoái cảm trả thù được. Theo hắn thấy, Hạng Quân Vãn nhất định sẽ quỳ trước mặt hắn, cầu xin hắn đừng vô tình như vậy. Công Tôn Trường Khanh thậm chí ảo tưởng chính mình sẽ ngay tại lúc Hạng Quân Vãn cầu xin mình sẽ một cước đem nàng đá văng đi, báo lại mối thù hôm nay nàng đã khiến hắn nhục nhã.

Bất quá, mộng tưởng luôn rất đẹp! Công Tôn Trường Khanh không biết, nữ tử trước mắt đã thay đổi linh hồn, không còn là nữ tử yếu đuối mặc hắn đến gây khó dễ nữa.

“Nghe nói Chu Liên quốc lòng muông dạ thú, vẫn thèm muốn sự giàu có của Thương Nguyệt ta, cho nên bệ hạ mới phái phụ thân ta đóng quân ở biên quan, vừa đi chính là năm năm, ngay cả đại hôn của ta cũng không thể kịp trở về. Phụ thân ta vì nước vì dân, cẩn thận, tận trung với cương vị công tác, chỉ là. Nếu hắn biết được ta hôm nay bị Vương gia nhục nhã như vậy, không biết trong lòng sẽ có cảm tưởng như thế nào.”

Giọng nói của Đường Thanh ngay tại mùa đông này đặc biệt lạnh lùng, nàng đưa tay cởi xuống áo ngoài, chậm rãi vứt trên mặt đất, trên mặt mỉm cười giống như một chút cũng không để ý những thứ này vậy.

“Ta là chính nữ tôn quý của tướng quân, hôm nay lại ở Yến vương phủ bị đãi ngộ không công bằng như thế, không biết Vương gia rốt cuộc đối với ta có nhiều bất mãn, hay là đối với phụ thân ta có oán hận gì, hay hoặc là... Trong lòng Vương gia căn bản chính là ghi hận việc Thái Hậu nương nương chỉ hôn lúc trước, cho nên mới đem tất cả phẫn nộ đều phát tiết ở trên đầu ta. Ngày sau Thái Hậu nương nương triệu ta tiến cung, vẫn xin thái tử điện hạ cùng sườn phi nương nương làm chứng cho sỉ nhục ngày hôm nay của ta!”

Lời nói hời hợt lạnh lùng này, lại làm cho Công Tôn Ký vốn dĩ một lòng muốn xem cuộc vui mãnh liệt nhíu lại.

Hay cho một nữ tử lợi hại! Những lời này chẳng những đem Công Tôn Trường Khanh kéo đến phía đối lập với phủ Tướng quân, mà còn đem Thái tử hắn kéo xuống nước!

Hoàng thái hậu yêu thương Hạng Quân Vãn là chuyện mọi người đều biết, nếu người lễ Phật trở về, biết Hạng Quân Vãn hôm nay bị bắt nạt làm nhục như vậy, nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm. Cho dù hắn và Công Tôn Trường Khanh cuối cùng không bị làm sao, nhưng là danh tiếng khi dễ nữ tử nhu nhược cũng không dễ nghe cho lắm, huống chi phía sau Hạng Quân Vãn còn có chỗ dựa là phủ Tướng quân. Hạng Trị Chung nếu biết hôm nay Thái tử hắn đứng xem kịch vui, chưa hẳn nội tâm sẽ không có vướng mắc.

Đầu óc Công Tôn Ký xoay chuyển nhanh chóng, không đợi hắn mở miệng ngăn trở, trên người Hạng Quân Vãn chỉ còn lại y phục đơn độc cuối cùng. Mà lời nói của Hạng Quân Vãn lại làm cho Công Tôn Trường Khanh cực kỳ tức giận.

Ba năm này Hạng Quân Vãn vẫn yên ốn sống ở Hạnh viên trong Yến vương phủ, cho dù Hoàng thái hậu triệu nàng tiến cung, nàng cũng là nói tốt cho hắn. Nay Hạng Quân Vãn cư nhiên đem Hạng Trị Chung cùng Hoàng thái hậu ra "hù dọa" hắn, quả thực là ăn gan hùng mật gấu, tạo phản rồi!

“Tốt! Hạng Quân Vãn, ngươi lợi hại! Bổn vương hôm nay mới biết được là ngươi nhanh mồm nhanh miệng như thế này! Như thế nào, ba năm nay đem ngươi nhốt tại Hạnh viên khiến cho ngươi bị ủy khuất, ngươi muốn ở trước mặt Hoàng tổ mẩu cáo trạng? Bổn vương nói cho ngươi biết, lúc trước ngươi mặt dày mày dạn muốn gả cho bổn vương, có lẽ nên dự đoán được hôm nay sẽ bị sỉ nhục như thế! Ngươi muốn cáo trạng, bổn vương không sợ!”

Công Tôn Trường Khanh không sợ, trong lòng Công Tôn Ký lại nóng nảy. Tuy rằng hắn là thái tử, nhưng vô luận Hoàng thái hậu hay là Hoàng thượng, người thiên vị cũng là Công Tôn Trường Khanh. Cho dù chuyện này vạch trần ra ngoài, chỉ sợ hắn thân là thái tử huynh trưởng này dạy đệ đệ không nghiêm, ngược lại phí sức không lấy lòng được lại là hắn.

“Tam đệ, chuyện này cứ bỏ qua đi!” Công Tôn Ký chủ động tháo áo lông chồn của mình đưa cho Lạc Tuyết, “Mặc vào cho tiểu thư nhà ngươi! Trời rét đất lạnh, nếu nhiễm lạnh bị bệnh, ngược lại không tốt.”

Lạc Tuyết đã bị chuyện vừa rồi dọa cho ngu ngơ, lúc này thấy Công Tôn Ký đưa đến áo lông chồn, lập tức nhận lấy, cẩn thận choàng lên cho Hạng Quân Vãn, “Tiểu thư, người có lạnh hay không?”

“Ta không sao, đa tạ thái tử!”Đường Thanh không có cự tuyệt ý tốt của Công Tôn Ký, dù cho biết được người này cũng không phải chim tốt, nhưng nàng sẽ không làm khổ thân thể của chính mình. Lại nhìn Công Tôn Trường Khanh xanh mặt, Đường Thanh mỉm cười, châm chọc giữa mặt hiện ra rõ ràng, “Yến vương hùng tâm tráng chí như vậy, tại sao không suất lĩnh tướng sĩ mở mang bờ cõi? Ở chỗ này so đo với một tiểu nữ tử như ta, thật không phải việc đại trượng phu nên làm! Lạc Tuyết, chúng ta đi...”

Không đợi Công Tôn Trường Khanh mở miệng, Đường Thanh đã xoay người, bóng dáng gầy yếu lập tức bị bao phủ ở trong gió tuyết.

Lúc này đây, Công Tôn Trường Khanh không có ngăn cản, hắn không phải ngốc tử, mặc dù trong lòng hắn thấy ngứa mắt Hạng Quân Vãn, nhưng lời nói khi nãy của nàng hắn cũng nghe lọt được.

Hôn sự này không phải hắn mong muốn, nhưng ba năm qua hắn cũng chỉ đem nàng vứt ở Hạnh Viên, không quan tâm, tùy ý để cơ thiếp của hắn khi nhục nàng, chỉ cần không tổn hại đến tính mạng của nàng, hắn cũng không hỏi đến. Để lại Hạng Quân Vãn, không chỉ là vì phủ Tướng quân sau lưng nàng, mà cũng bởi vì hôn sự này là do Hoàng thái hậu ban cho, mặc kệ hắn không muốn ra sao, cũng không thể làm quá mức.

Hôm nay viết xuống hưu thư, trong lòng Công Tôn Trường Khanh lại nhẹ nhàng thở ra. Hạng Quân Vãn tự cầu xin, có Công Tôn Ký có thể làm chứng. Ngày sau cho dù Hạng Trị Chung cùng Hoàng thái hậu truy cứu, cũng không phải lỗi của hắn. Chỉ là, hắn vừa nãy xác thực là bị nữ nhân này chọc giận, cho nên mới mất đi chừng mực, xém tí làm cho Công Tôn Ký thừa dịp sấn vào.

Hiện tại khôi phục lí trí, Công Tôn Trường Khanh hít một hơi thật sâu. Rốt cục thoát khỏi kẻ quái dị kia rồi! Rốt cục thoát khỏi nhục nhã trong ba năm nay!

Đường Thanh cùng Lạc Tuyết ra khỏi Yến vương phủ, lúc này sắc trời đã tối sầm xuống, người đi đường rất ít.

Lạc Tuyết thật cẩn thận đi theo phía sau Đường Thanh, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bị đông lạnh đến đỏ bừng, trong mắt còn ẩn ẩn có nước mắt. Ở thời đại này, nữ tử bị hưu căn bản là không có đường sống để đi, cho dù Tướng quân sủng ái tiểu thư, nhưng là Tướng quân xa tận chân trời, tiểu thư lúc này nếu như trở về phủ Tướng quân, nhất định sẽ bị nhóm người phu nhân ăn hiếp!

“Tiểu thư, chúng ta hiện tại đi đâu?” Lạc Tuyết vì Hạng Quân Vãn cảm thấy khổ sở, nên nàng không dám khóc ra tiếng, sợ Hạng Quân Vãn nghe xong sẽ thương tâm, đành phải kìm nén nước mắt, thừa dịp lúc nàng không chú ý quay lưng lau khóe mắt.

Đi đâu? Đường Thanh ngừng lại, trở về phủ Tướng quân không thể nghi ngờ là vừa rời hang hổ lại vào hang sói, nhóm di nương ở đó đã sớm đối với nàng hận thấu xương, nay nàng bị Công Tôn Trường Khanh vứt bỏ, các nàng nhất định là hận không được khua chiêng gõ trống chúc mừng.

Nhưng nếu không trở về phủ Tướng quân, nàng có thể đi đâu đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.