Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!

Chương 57: Chương 57: Rời đi




Ads Đỗ Thăng thổi mạnh lỗ mũi của tôi nói: “Tới đột kích kiểm tra xem em có lén dấu Nhị Gia hay không!”

Tôi tựa đầu vào ngực hắn, lẩm bẩm nói: “Không có đâu, em chỉ muốn một mình anh thôi!”

Đỗ Thăng nắm chặt tay của tôi, giọng nói mang đậm nồng tình nói với tôi: “Tiểu yêu tinh này, rất biết lấy lòng người! Em làm cho lòng Đỗ ca ca tê dại rồi đây!”

Tôi ngẩng đầu lên, ôm hông của hắn, cho hắn một nụ cười ngọt như mật; Đỗ Thăng cúi đầu, ôm lấy cả người tôi, cũng cười thật tươi.

Thời điểm chúng tôi đang cùng nhau nồng tình mật ý, đột nhiên bên mắt cảm thấy có ánh đèn flash bạc sáng lên, tôi cùng Đỗ Thăng quay đầu nhìn sang, thì ra là Lý Thích Phong, hắn vừa chụp hình chúng tôi.

Sau tối hôm qua tôi gặp lại hắn, nhịp tim bắt đầu có chút rối loạn. Tôi cố gắng để cho bộ dạng của mình thật bình thường, tức giận mắng Lý Thích Phong: “ Anh làm gì thế, sao lại học theo đám chó săn vậy, ban ngày ban mặt lại còn trắng trợn dám chụp hình chúng tôi, tôi nhéo anh đó!”

Bộ mặt Lý Thích Phong cười tươi như hoa nở nói với tôi: “Nghê Nghê đừng để ý, vừa rồi hai người đi chung với nhau, dáng vẻ thật sự rất đẹp, giống như trong tranh vậy, tôi không nhịn nổi nên liền bấm máy. Nghê Nghê đây là lần đầu tiên từ đáy lòng tôi cảm thấy, em rất đẹp! Chỉ có em là cô gái tinh khiết như vậy, đứng trước mặt Đỗ Thăng, thì không thua kém chút nào!”

Tôi nghe xong những lời này tứ chi cảm thấy không thoải mái, tôi buông lỏng cảnh giác cười cong mắt hỏi hắn: “Hình lúc nào thì rửa? Nếu đẹp thì rửa cho tôi 50 tấm, à không 100 tấm chứ, tôi muốn đem dán ở trong nhà, khắp nơi trên tường đều dán hết”

Đỗ Thăng dở khóc dở cười tay dùng sức nhéo ngay hông của tôi, tôi xoay đầu về phía Đỗ Thăng, hắn nhướng mày khuôn mặt mất hứng hỏi tôi: “Nghê Nghê?”

Tôi phát giác hắn khó chịu, vội vàng quay đầu hướng Lý Thích Phong gọi lớn: “Đồ heo! Về sau đừng đem cái tên Nghê Nghê ra gọi trước mặt người đàn ông của tôi, để cho hắn nghe nhiều không tốt!”

Nói vừa xong, tôi cảm thấy tay Đỗ Thăng thu chặt tăng thêm lực hơn, tôi lại quay đầu nhìn về phía hắn thì thấy thái độ hung ác của hắn. Tôi vội vàng quay đầu lại nói với Lý Đào Hoa: “Lý Thích Phong, tên Trung văn của tôi là Nhậm Phẩm, tên tiếng Anh gọi là Ann, anh nên chọn một, về sau không được gọi tôi là Nghê Nghê, chồng tôi không thích nghe đâu biết không!”

Lời của tôi nói xong cuối cùng sắc mặt của Đỗ Thăng cũng hòa hoãn xuống. Đỗ Thăng quay đầu nhìn Lý Thích Phong hỏi: “Lý tiên sinh, tìm Tô sao?”

Lý Thích Phong gật gật đầu nói: “Đúng vậy, Tô gọi tôi đến, còn kêu tôi mang theo máy chụp hình, nên tôi liền đến.”

Lòng tôi sinh ra nghi ngờ, tôi hỏi Lý Thích Phong: “Tô vô duyên vô cớ kêu anh mang máy chụp hình đến làm gì?”

Lý Thích Phong nói: “Không biết, nàng kêu tôi tới thì tôi tới sao chứ sao. Đúng rồi, có thấy Tô không?”

Trong đầu tôi có một chút loạn lắc đầu một cái lại gật đầu một cái nói: “Không nhìn thấy. A không phải, nàng Tô về nhà trọ trước rồi.”

Lý Thích Phong phất tay một cái nói: “Vậy tôi đến nhà trọ tìm nàng. Không làm trễ nãi việc ngọt ngào của hai người các ngươi nữa, chờ hình rửa xong tôi sẽ nhờ Tô giao cho hai người! A, thật sự là rất rất đẹp đó, chờ xem!”

Trước khi Lý Thích Phong rời đi liếc đôi mắt hoa đào về phía chúng tôi, Đỗ Thăng lễ phép nói “Cám ơn” sau đó cúi đầu một lần nữa làm bộ mặt dữ tợn hỏi tôi: “Mới vừa rồi hắn liếc mắt đưa tình cho ai thế!”

Tôi giả bộ: “Bay... Bay rồi? Không nhìn thấy gì.”

Đỗ Thăng giận dữ nói: “Lý Thích Phong cùng Tô, là một đôi thần kinh. Anh thấy ai đối với em cũng tựa như có ý đồ, bao gồm Tô, nàng chán ngán em như vậy, anh không thích nhìn. Phẩm Phẩm, thật sự anh muốn đem em cột ở dây lưng quần của anh, đi đến đâu cũng đều cột chung một chỗ!”

Đỗ Thăng thổ lộ làm cho ta tâm thần của tôi nhộn nhạo, tôi nhón chân lên chủ động hôn môi hắn, Đỗ Thăng nhiệt liệt đáp lại tôi, hai chúng tôi đang đứng ngoài đường người qua người lại, say tình mà xuất thần hôn.

Hôn vừa kết thúc, chúng tôi khẽ thở dốc, tôi nhìn ánh mắt trêu đùa của Đỗ Thăng nói với hắn: “Ông xã xe của anh đâu? Em muốn! hiện tại em rất muốn!”

Đỗ Thăng hít một hơi thật sâu nói nhỏ với tôi: “Tiểu Yêu Tinh!” Sau đó lôi tôi chạy qua khúc cua của con đường nhỏ. Xe đang đậu ở chỗ đó.

Đỗ Thăng mở cửa xe, hai chúng tôi ngồi vào chỗ ngồi phía sau. Đỗ Thăng khóa cửa xe xong, sau đó để tôi ngồi lên trên đùi của hắn, để cho tôi mặt đối mặt dạng chân ở trên người hắn. Trong mắt Đỗ Thăng ẩn chứa tình nồng nhìn tôi nói: “Tiểu yêu tinh, đây là em chọc lửa đó, em phải tắt lửa biết không!”

Tôi đem hai tay quàng trên cổ hắn, đôi môi của mình nhiệt liệt cùng hắn hôn.

Bàn tay Đỗ Thăng vuốt ve dọc theo sống lưng của tôi, sau đó thăm dò vào trong váy của tôi, không ngừng trêu chọc.

Tôi rên rỉ thật thấp để mặc cho hắn trêu chọc, hai tay dò hướng hông của Đỗ Thăng cởi thắt lưng của hắn. Đỗ Thăng vô cùng phối hợp với tôi, rất mau đã buông thắt lưng của hắn ra cũng mở khóa kéo của hắn.

Sau đó, tôi nhìn đến nơi đó đang trướng thật to, lập tức mắc cỡ cả khuôn mặt đỏ bừng, không tiếp tục xuống tay được nữa. Đỗ Thăng thấy bộ dạng e sợ của tôi, cắn nhẹ bờ môi của tôi nói: “Có đầu không có đuôi nha đầu hư!” Sau đó tự mình động thủ giải phóng cho Đỗ Nhị.

Đỗ Nhị chui ra nhảy cà tưng thì tôi sợ hãi thốt lên vùi mặt vào ngực Đỗ Thăng một chút cũng không dám động đậy. Đỗ Thăng vén váy của tôi lên, nâng thân thể của tôi lên, sau đó để tôi hướng về phía Đỗ Nhị nhẹ nhàng ngồi xuống.

Tôi không khỏi rên rỉ ra tiếng. Cảm giác thật tuyệt vời.

Động tác Đỗ Thăng nhanh hơn, tôi phập phồng thở gấp hơn. Tiếng rên trong miệng tôi tràn ra càng lúc càng ngắn càng gấp rút, cả người từng điểm từng điểm chìm trong ý loạn tình mê luân hãm.

Sau một hồi tăng tốc lắc lư làm bắp đùi của tôi ê ẩm như nhũn ra, cuối cùng Đỗ Nhị cũng đem mồ hôi nóng bỏng của hắn chảy ra. Tôi vô lực dựa trên người của Đỗ Thăng, trở về vị trí vừa kích tình kia.

Đỗ Thăng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của tôi mà nói: “Bé con, anh muốn ngày mai về nước một chuyến.”

Tôi khụt khà khụt khịt, làm nũng mà nói: “Ừm, Anh phải sớm trở lại thăm em đó. Còn nữa, nhất định anh phải quay lại, em sẽ rất nhớ anh.”

Đỗ Thăng sử dụng cái trán của hắn chống đỡ cái trán của tôi, sau đó nói với tôi: “Phẩm Phẩm, yên tâm, tất cả rất nhanh rồi sẽ ổn thôi.”

Tôi nghe lời gật đầu. Nhưng tất cả cũng sẽ rất nhanh có được hay không?

...

Ngày hôm sau Đỗ Thăng phải đi, tôi từ trên lầu theo xuống tới lầu dưới, từ trong thang máy đi theo ra ngoài thang máy, từ nhà trọ theo tới phi trường.

Đỗ Thăng than thở nói: “Bé con, ngoan, mau trở về đi, anh sẽ rất mau trở về với em.”

Tôi không yên lòng nắm tay áo của hắn hỏi: “Mỗi ngày anh đều gọi điện thoại cho em có được không? Có khi nào anh gọi được vài lần thì sẽ không thèm để ý em nữa? Có khi nào mấy ngày nữa anh đột nhiên thông báo cho em biết, anh sẽ kết hôn, cũng không phải cùng em? Có thể như vậy hay không...”

Đỗ Thăng đưa tay bịt kín miệng của tôi, đau lòng nói với tôi: “Nha đầu, em đang đào khoét trái tim của anh đấy! Sẽ không! Chắc chắn sẽ không! Anh sẽ quyết tâm, cùng lắm thì thân bại danh liệt, bị người khác thóa mạ đi, tóm lại, sẽ không bao giờ không để ý tới em nữa!”

Tôi gật đầu một cái, cố gắng mỉm cười với Đỗ Thăng nói: “Ừh! Được rồi! Em sẽ không nghĩ lung tung nữa! Anh mau đi đi, sau đó nhanh trở lại nhé.”

Đỗ Thăng hôn tôi, sau đó buông tôi ra, xoay người rời đi.

Tôi cnhìn tay mình, mới vừa nãy tay áo của hắn còn nhẹ nhàng trong tay của ta giờ đã rời đi, cả trái tim tôi bất an quặn đau.

Tôi đứng ở trên đường từ từ bước đi, nước mắt bất tri bất giác tràn ra.

Tôi sợ Đỗ Thăng kia xoay người, sẽ lại một lần nữa là tê tâm liệt phế biệt ly.

Hai ngày nay rất nhiều chuyện đã thoát khỏi quỹ đạo vốn có của nó, trong lòng của tôi vốn đã rối tinh rối mù, nay Đỗ Thăng rời khỏi, khiến tôi giống như không còn chỗ dựa, đối với tương lai bàng hoàng thấp thỏm.

Tôi ngồi lên chiếc ghế ven đường, nhận nhận chân chân cúi đầu khóc nức nở. Người đi đường nhất định sẽ cảm thấy tôi là người đang thất tình. Tôi cũng rất sợ, sợ lần này chúng tôi sẽ chia tay, tôi thật sự lại thành người thất tình.

Thời điểm tôi một mình cúi đầu khóc đến không cách nào kiềm chế, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện một đôi giày đàn ông màu đen. Tôi theo đôi chân kia ngẩng đầu nhìn lên, xuyên thấu qua mặt tràn đầy lệ, tôi thấy được khuôn mặt tuấn mỹ biểu hiện đau lòng.

Đỗ Thăng! Sao hắn lại không có lên máy bay!

Tôi từ trên ghế đứng lên nhào vào trong ngực của hắn, lớn tiếng nghẹn ngào hỏi hắn: “Sao anh còn ở đây? Không phải anh đã lên máy bay rồi sao? Sao anh lại trở lại vậy?”

Đỗ Thăng vỗ nhẹ lưng của tôi nói: “Ngốc quá, anh không yên lòng, cũng không bỏ được em!”

Tôi nghe xong hết sức vui mừng liền khóc nhiều hơn, dũng cảm lớn tiếng nức nở.

Đỗ Thăng bất đắc dĩ trấn an tôi: “Được rồi, Được rồi, Phẩm Phẩm ngoan, đừng khóc nữa. Anh dẫn em cùng trở về nhé.”

Tôi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Đỗ Thăng thậm chí đã quên khóc mà hỏi hắn: “Dẫn em cùng trở về? Nhưng mà em còn phải đi học...”

Đỗ Thăng lau nước mắt trên mặt cho tôi nói: “Ngốc quá, chồng em sẽ tự đi gặp giáo sư để giúp em xin nghỉ phép, về điểm thi của học kỳ này thì anh Đỗ đây có gì là không biết làm chứ? Chờ xử lý xong mọi việc, chúng ta sẽ cùng nhau quay lại đây. Để em ở đây một mình, anh lo lắng em sẽ khóc đến mất nước mà chết đó.”

Tôi lập tức nín khóc mà mỉm cười.

Đỗ Thăng, hắn biết trong lòng tôi bất an!

...

Tôi trở lại nhà trọ để thu thập vài món cần thiết và vài bộ quần áo để mang theo. Tô nhìn tôi dọn dẹp hành lý vừa sợ hãi vừa hỏi tôi: “Ann, cậu muốn dọn ra ngoài sao?”

Tôi nói với nàng ấy: “Tô, không phải đâu, mình chỉ muốn... Đi ra ngoài mấy ngày thôi, sẽ trở lại thật nhanh.”

Tôi đối phải nói thật với Tô, tôi ngừng lại. Tôi bắt đầu nâng Tô dậy.

Tô nhìn tôi muốn nói nhưng lại thôi, sau đó từ trên người lấy ra một cái kim cài áo nói: “Ann, cái kim cài áo này, là của ba mình năm đó tặng cho mẹ của mình, nay tặng nó lại cho cậu, cậu hãy nhận lấy nó có được không?”

Tôi căn bản là muốn cự tuyệt, nhưng nhìn đến biểu tình khẩn cầu của Tô, liền thấy mềm lòng, nhận lấy kim cài áo.

Lo lắng trên mặt Tô đã phai đi rất nhiều, tôi nghĩ rằng nàng tặng cho tôi cái kim cài áo này, ý của nàng nhất định là muốn tôi xem nàng như người bạn tốt mà cũng đừng bao giờ quên nàng.

Đương nhiên tôi luôn coi nàng là người bạn tốt nhất, nhưng với điều kiện là không được làm tổn thương nhau, nếu không, thật sự là tôi không biết mình còn có thể đối xử với nàng giống như trước kia hay không.

Tôi vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nghĩ đến một chuyện, sau đó tôi ngẩng đầu lên cố gắng làm như không chú ý đến dáng vẻ của Tô: “Tô, cậu cần máy chụp hình àh, mình có một cái máy chụp hình rất tốt, nếu cậu muốn dùng thì mình có thể cho cậu mượn.”

Tô nhíu mày nghi ngờ nói: “Máy chụp hình? Mình có máy chụp hình rồi, tại sao đột nhiên lại muốn cho mình mượn máy chụp hình vậy?”

Trong lòng tôi run lên một cái, trực giác như có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra!

Tôi miễn cưỡng nặn ra nụ cười nói: “Không có gì. Lần trước nghe Lý Thích Phong nói cậu không có máy chụp hình.”

Tô nói: “Sao lại như vậy chứ, mình có mà.”

Tôi hỏi Tô: “Lý Thích Phong và cậu hai người rốt cuộc là quan hệ thế nào?”

Tô nói: “Ann, chúng tôi thực sự là bạn bè trai gái.”

Tôi lại hỏi Tô gần đây có thấy Lý Thích Phong không, Tô đánh trống lãng đáp: “Ann, rốt cuộc cậu muốn đi đâu vậy? Cậu không đi có được hay không?”

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Tôi xách theo hành lý đi ra cửa, Tô gọi tôi một tiếng. Tôi quay đầu lại, mặt Tô rầu rĩ nói: “Ann, nhớ cận thận!”

Tôi cười cười, nói với Tô: “Cậu cũng vậy nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.