Đừng Nói Yêu Tôi

Chương 35: Chương 35




CHƯƠNG 35

Luận chiều cao, khí lực, thủ đoạn áp người, Bạch Hy đều không phải là đối thủ của Diệp Ý Tiêu, nháy mắt đã bị nhét vào trong xe. Vì tránh cho ai đó có cơ hội chạy trốn, Diệp Ý Tiêu thậm chí còn giật caravat trên cổ Bạch Hy xuống , đem hai tay hắn trói lại.

Bạch Hy tức giận đến rống to: “Diệp Ý Tiêu! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì!”

“Ta nói rồi, tuyệt đối không cho phép ngươi rời khỏi ta.” Diệp Ý Tiêu vừa nói vừa thắt dây an toàn cho Bạch Hy, ánh mắt mang theo sắc bén: “Kết quả, ngươi không chỉ rời nhà, còn đối với ta làm như không thấy! Ta làm sao có thể tùy ý ngươi xằng bậy.”

“Kẻ xằng bậy chính là ngươi! Rõ ràng cũng đã cùng Nghiêm Huyễn Hi tại Canada đính hôn, vì cái gì còn muốn trói chặt ta! Hảo tụ hảo tán ngươi hiểu hay không? Nếu như Diệp Ý Tiêu ngươi muốn hưởng tam thê tứ thiếp, Bạch Hy ta tuyệt đối sẽ không phụng bồi!” Bạch Hy rống giận, liều mạng muốn giãy khỏi trói buộc trên tay.

Diệp Ý Tiêu hừ một tiếng, một tay đặt trên đùi, một tay nắm cằm Bạch Hy, con ngươi lợi hại như chim ưng chăm chú nhìn thẳng vào hắn: “Tiểu Hy, đừng đem lời của ta vào tai này ra tai kia. Ta nói rồi, ta chỉ yêu một mình ngươi. Cái gì mà tam thê tứ thiếp, đây không phải là thứ ta muốn. Mà ngươi, chỉ có thể vô điều kiện tin tưởng ta.”

Bạch Hy đột nhiên đình chỉ giãy dụa, sững sờ nhìn nam nhân kế bên, biểu cảm trên mặt chợt cứng ngắc đá tảng. Diệp Ý Tiêu lập tức cảm giác được không đúng, duỗi tay nhẹ nhàng vỗ vỗ khuôn mặt Bạch Hy, nhíu mày hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Làm bị thương chỗ nào rồi?”

Bạch Hy vẫn không nhúc nhích, đôi con ngươi trong trẻo như nước đã từ từ lộ ra sợ hãi, thậm chí còn có tuyệt vọng. Điều này làm cho Diệp Ý Tiêu bất ngờ, nhưng vẫn ngoan tâm, khởi động xe, rời khỏi đường lớn phồn hoa ồn ào.

Đến dưới lầu chung cư lúc trước cùng sống, Bạch Hy vẫn là bộ dạng ngơ ngác ngây ngốc, không nói tiếng nào. Nếu như Diệp Ý Tiêu không nói, hắn chính là vẫn không nhúc nhích, chỉ có thỉnh thoảng nháy mắt mấy cái biểu hiện mình vẫn còn sống, cả người giống như mất hồn lạc phách.

Diệp Ý Tiêu đem Bạch Hy còn đang cứng ngắc đưa vào trong căn hộ. Đóng cửa lại, cởi bỏ caravat trói buộc kia, rất nhanh hạ xuống một nụ hôn nóng bỏng. Bạch Hy sững sờ, tùy ý để người kia hôn, cũng không đáp trả.

“Bạch Hy, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?” Diệp Ý Tiêu buông lỏng môi ái nhân, hai tay vịn vai Bạch Hy, con mắt chăm chú khóa chặt người đang tựa trên ván cửa.

Bạch Hy run rẩy một chút, bỗng nhiên phục hồi tinh thần, khóe miệng có chút co rúm, chớp mắt mấy cái, cố hết sức mở miệng. Sau mấy lần như vậy mới tìm được lại thanh âm của mình: “Diệp Ý Tiêu, ngươi đã đáp ứng ta, sẽ không nhắc cái chữ kia. Vì cái gì ngươi luôn luôn lật lọng? Rất vui vẻ sao?”

“Cái chữ nào a?” Diệp Ý Tiêu có chút hoang mang, suy tư một hồi lâu mới hiểu điều Bạch Hy nói, không khỏi vươn tay nắm mũi hắn: “Vì cái gì lại để ý như vậy?”

“Bởi vì, ngươi căn bản là không có thật sự yêu ta.” Bạch Hy dùng sức đẩy Diệp Ý Tiêu ra, quay đầu không nhìn người kia. Sau khi biết rõ Diệp Ý Tiêu cùng Nghiêm Huyễn Hi tại Canada đính hôn, hắn đã suy nghĩ cực kỳ kỹ càng. Bản thân trước kia đã quá mức nhu nhược, vừa nghe đến Diệp Ý Tiêu nói yêu liền tạc mao[xù lông], hoàn toàn chịu không nổi. Nhưng thật ra, bởi vì trong tận đáy lòng vẫn còn yêu sâu đậm nam nhân này, không tiếp thụ được việc y tận lực lừa gạt, cho nên mới lựa chọn trốn tránh.

Hôm nay, mình cũng nên dũng cảm đối diện Diệp Ý Tiêu, đối mặt với cảm xúc chân chính của bản thân. Không cần phải trốn tránh, không cần phải sợ hãi, làm cho hết thảy mọi chuyện, tại hôm nay đều kết thúc.

“Dựa vào cái gì nói vậy?” Diệp Ý Tiêu nhíu mày, tựa hồ như hoàn toàn không biết vì cái gì Bạch Hy lại có thể cho rằng mọi chuyện chính là như vậy .

“Diệp Ý Tiêu, nếu như ngươi thật sự yêu ta, ngươi sẽ không từ thủ đoạn cướp đi bất động sản Đại Hồng trong tay ta sao? Nếu như ngươi yêu ta, ngươi sẽ bức ta nhảy lầu sao? Nếu như ngươi yêu ta, ngươi sẽ như vậy, công khai cùng người khác đính hôn sao? Ta không biết Diệp đại tổng tài ngươi là muốn chơi trò kích thích gì, mà lại muốn túm chặt ta không buông. Có phải ngươi cảm thấy, ta lãnh đủ các loại đả kích còn chưa có hỏng mất, cho nên mới không ngừng cố gắng đem ta hủy diệt triệt để? Như vậy, ý đồ của ngươi sẽ không thực hiện được. Diệp Ý Tiêu, ta cũng không ngại trực tiếp nói cho ngươi biết, gặp lại lần này, ta liền khống chế lòng mình rất tốt. Ta sẽ không vì ngươi mà điên, vì ngươi cuồng. Những lời dỗ ngon dỗ ngọt của ngươi, đối với ta một chút ảnh hưởng cũng không có, bởi vì ta đáy lòng rất thanh tỉnh. Ngươi, Diệp Ý Tiêu, tuyệt đối sẽ không chân tâm thật ý yêu Bạch Hy ta.” Bạch Hy hai tay chống ván cửa, ngữ điệu bình tĩnh ngoài ý muốn.

Ngược lại, Diệp Ý Tiêu sắc mặt càng ngày càng âm trầm. Lúc sau, đôi mắt đều có thể phun ra lửa! Y nhếch môi, không nói hai lời trực tiếp đem Bạch Hy một đường nhấc lên, sải bước xông thẳng vào phòng ngủ.

Bạch Hy kinh hãi, hai nắm tay đánh lên ***g ngực Diệp Ý Tiêu: “Uy! Ngươi làm gì! Thả ta ra!”

Diệp Ý Tiêu không đếm xỉa trận trận đau nhức kịch liệt từ ngực truyền tới, mặt không biểu tình đem Bạch Hy ném tới trên giường. Sau đó, cơ thể cường tráng hữu lực liền đè ép xuống, hai ba cái đã bắt được cổ tay Bạch Hy, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống người đang nằm dưới thân: “Bạch Hy, nguyên lai ngươi là dùng tâm tình như vậy đối với ta. Ta, tuyệt đối không cho phép ngươi rời đi! Thân thể của ngươi, lòng của ngươi, toàn bộ đều chỉ thuộc về một mình ta!”

“Diệp Ý Tiêu, ngươi bớt cuồng vọng đi! Đừng tưởng cả thiên hạ này chỉ có một mình ngươi. Thế giới của Bạch Hy ta thiếu đi ngươi, tuyệt đối sẽ càng thêm mỹ hảo!” Bạch Hy nổi giận, hắn không biết sống chết nói hết những điều đã sớm muốn nói. Hoàn toàn không có ý thức được những lời này sẽ làm cho người phía trên càng thêm hung bạo.

“Phải hay không?” Diệp Ý Tiêu giận quá thành cười, cả người toát ra một cỗ hàn ý dày đặc, làm cho người ta hít thở không thông. Nắm cằm Bạch Hy, ngón tay cái ở cái cằm trắng nõn kia nhẹ nhàng vuốt ve: “Tốt lắm, ta muốn cho thế giới của ngươi tràn ngập hương vị của ta, cam đoan ngươi đời này kiếp này tuyệt đối không thể rời khỏi ta!”

Bạch Hy bị lửa giận hiếm thấy trên người Diệp Ý Tiêu hù sợ, há to mồm sững sờ nhìn y, còn chưa hoàn hồn, đầu lưỡi cường thế bá đạo của Diệp Ý Tiêu đã xông vào trong miệng, hết sức quấy lấy hắn. Tay cũng không nhàn rỗi, lần tìm thân dưới Bạch Hy, cầm lấy địa phương yếu ớt kia, không cho phép kháng cự mà vỗ về chơi đùa.

“Đừng –” Bạch Hy khó nhịn thở hào hển, thân thể đã bị Diệp Ý Tiêu dạy dỗ đến cực kỳ mẫn cảm, thoáng trêu chọc sẽ dục hỏa đốt người. Da thịt có một loại cảm giác khao khát khó nhịn, một khi bị Diệp Ý Tiêu đụng chạm, sẽ tự nhiên trở nên mềm yếu vô lực.

“Bạch Hy, ngươi phải nhớ kỹ, vĩnh viễn nhớ kỹ, ngươi, chỉ có thể yêu ta, chỉ có thể thuộc về ta!” Diệp Ý Tiêu thô bạo giật ra áo sơmi người dưới thân, đôi môi mạnh mẽ ở trên da thịt kia lưu lại những dấu hôn nóng bỏng như lửa. Cuối cùng, đầu lưỡi thẳng tắp, tiến tới trêu đùa hồng anh trước ngực.

Bạch Hy thân thể khó chịu vặn vẹo, đáng tiếc hai tay bị giam cầm ở sau lưng, căn bản là không thể đẩy kẻ đang đè trên người ra. “Diệp Ý Tiêu, ngươi dừng tay! Muốn động dục thì mau tìm vị hôn phu của ngươi, ta không phải công cụ tiết dục!”

“Bạch Hy, ghen cũng phải có mức độ. Người ta yêu là ngươi. Cùng Nghiêm Huyễn Hi đính hôn mục đích cuối cùng chính là bảo vệ ngươi. Ta không thể chịu đựng việc ngươi bị thương tổn, cho dù chỉ là một chút khả năng, ta đều muốn đem hắn bóp chết từ trong trứng nước!” Diệp Ý Tiêu cúi người, ở bên tai Bạch Hy nỉ non: “Tin tưởng ta, cùng Nghiêm Huyễn Hi đính hôn, là vì bảo vệ ngươi.”

Nghe được lời nói của Diệp Ý Tiêu, Bạch Hy càng thêm tức giận: “Đừng trợn mắt nói lời bịa đặt! Bảo vệ ta? Ngươi có biết hay không, cái này đối với ta có bao nhiêu tổn thương! Ah ah, ngươi thả ta ra!” Diệp Ý Tiêu không để ý tới lời Bạch Hy nói, một đường giật xuống quần của hắn. Nhìn thấy tiểu khả ái kia đang khe khẽ ngẩng đầu, thần sắc âm trầm trên mặt mới có điểm hòa hoãn.

Bạch Hy không tin cũng không sao, chậm nhất đến trước lễ mừng năm mới, hết thảy sự tình sẽ đều kết thúc. Hiện tại, vẫn là đem thân dưới hầu hạ cho tốt rồi nói sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.