Dưỡng Thú Thành Phi

Chương 62: Chương 62: Quyển 2 Chương 1(1)




Linh lực dần khôi phục đến cấp bậc trước kia làm tâm trạng Tịch Tích Chi trở nên tốt hơn. Nàng nhàn rỗi không có việc gì làm, mỗi ngày đều đi ra bên ngoài dạo hai vòng, sau đó vị Đế Vương nào đó bắt mài mực ở trong Ngự Thư Phòng, giữ chức kẻ hầu.

Con chồn nhỏ đau khổ dùng hai móng vuốt kẹp chặt thanh mực, liên tục quay tròn cho nàng ra mực. Bên trong nghiên mực thượng đẳng(1) là một khoảng mực đen tuyền theo quỹ đạo mài của nàng mà tạo thành từng vòng tròn.

(1)Thượng đẳng: là loại tốt nhất.

Tuy nàngi đối với con người. mài mực là chuyện rất dễ dàng nhưng đổi lại thành con chồn nhỏ, dù chuyện dễ đến đâu vào tay nàng cũng sẽ biến thành chuyện khó vô cùng. Hai móng vuốt trước của con chồn nhỏ nắm thanh mực, vốn đã cầm không chắc mà còn phải khuấy động cho nàng ra mực thì đã khó càng khó hơn rồi.

Mới mài được một lúc, móng vuốt của Tịch Tích Chi đã dần trở nên tê dại.

Thấy An Hoằng Hàn đang nghiêm túc phê duyệt tấu chương, Tịch Tích Chi lập tức ném thanh mực xuống, ngồi xổm thở hổn hển trên bàn. Để dãn gân cốt, Tịch Tích Chi lăn tại chỗ một vòng, cho đến khi nàng thoải mái, mới nằm yên lặng, cái cằm lông lá đặt lên trên hai con móng vuốt trước không thể nàngi hết được sự đáng yêu.

An Hoằng Hàn dường như sớm biết được con chồn nhỏ sẽ lười biếng, hắn đưa bút lông viết nốt chữ cuối cùng, ánh mắt chuyển sang nhìn con chồn nhỏ bên cạnh.

"Mực viết nhạt quá, tiếp tục mài. Đây là khoản nợ ngươi thiếu trẫm, thiếu nợ phải trả là đạo lý hiển nhiên."

Gần đây trong cuộc sống, An Hoằng Hàn không ít lần nàngi câu này . Mà mỗi lần Tịch Tích Chi đều sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, vẻ mặt nàng đau khổ cầm thanh mực lên tiếp tục tốn công sức mài mực cho người nào đó.

Bên trong ngự thư phòng, cung nữ thái giám phục vụ nhìn thấy đều không nhịn được cười thầm.

Tại sao khi bọn họ nhìn thấy con chồn nhỏ bị bệ hạ bắt nạt chẳng những không có chút đồng tình, ngược lại còn hết sức vui vẻ? Hay nàngi cách khác, dáng vẻ con chồn nhỏ trời sinh gặp cảnh khốn khó có bộ dạng như con dâu nhỏ?

Vừa nghĩ tới ba chữ ‘ con dâu nhỏ ’, trong lòng các cung nữ thầm rùng mình một cái.

Mãi mới chờ đến lúc An Hoằng Hàn xử lý xong chính sự, sắc trời bên ngoài đã bắt đầu tối lại, thỉnh thoảng truyền đến một hai tiếng ve kêu, lại càng tăng thêm phần sinh động cho hoàng hôn buổi chiều.

An Hoằng Hàn khép lại tấu chương trong tay, ung dung thong thả đứng lên, "Chia các bản tấu chương ra mang đến Công Bộ cùng Hình Bộ."

Tịch Tích Chi lười biếng ngáp một cái, phát hiện ra cuối cùng An Hoằng Hàn cũng hiểu được lao động cần kết hợp với vui chơi, nàng tính trở về Điện Bàn Long ngủ. Tinh thần ngay tức khắc phục hồi, rũ bộ lông, nhảy xuống khỏi bàn.

Một ngày không thấy như cách ba thu, nàng rất nhớ chiếc giường mềm mại rộng lớn này. Không biết chuyện gì xảy ra, thời gian gần đây, nàng cũng không làm việc gì nhưng mỗi ngày đều cảm thấy mệt mỏi muốn chết. Cách hai ba canh giờ nàng liền mệt rã rời cả người, nàng cũng không phải loài xà, sao có tập tính ngủ đông a. Huống chi bây giờ cũng không phải mùa đông nhưng giấc ngủ của Tịch Tích Chi lại tăng gấp bội so với ngày thường trước đây, chỉ hận không được mỗi ngày nằm lì trên giường không phải đứng dậy.

An Hoằng Hàn cũng phát hiện con chồn nhỏ khác thường, đã từng kêu Thái y Từ kiểm tra khắp người con chồn nhỏ một lần. Nhưng sau khi kiểm tra, tình trạng cơ thể tất cả đều bình thường. vì con chồn nhỏ đã kiểm tra một lần thân thể. Nhưng sau khi kiểm tra, tình trạng cơ thể tất cả đều bình thường. Theo lão nhân họ Từ nói, thân thể con chồn nhỏ không những không có chỗ không khỏe mà dáng vóc còn mập hơn trước, chắc rằng nó đang lớn nên mới thường cảm thấy mệt mỏi.

Chỉ cần thân thể con chồn nhỏ không có vấn đề thì An Hoằng Hàn liền mặc cho mỗi ngày nàng ăn xong rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Thỉnh thoảng sai nàng mài mực, coi như để rèn luyện thân thể.

Ôm con chồn nhỏ đi thẳng về điện Bàn Long, An Hoằng Hàn vừa bước vào điện Bàn Long, lập tức phân phó cung nữ chuẩn bị tắm rửa.

Mùi hương Long Tiên chui thẳng vào mũi, chỉ ngửi qua mùi thơm, Tịch Tích Chi đã càng cảm thấy mệt rã rời. Nâng móng vuốt lên che miệng, nàng ngáp liên tục hai phát, đôi mắt nho nhỏ hơi hí lại, ánh mắt long lanh chiếu thẳng làm lòng người xem cũng trở nên mềm nhũn một nửa.

An Hoằng Hàn không nhịn được vỗ về chơi đùa bộ lông của nàng, "Gần đây ngươi lén lút làm những việc gì, sao ngày nào cũng ngáp suốt."

Dường như oán trách hắn, con mắt to tròn của Tịch Tích Chi trợn ngược trừng hắn. Mỗi ngày từ sáng đến tối, không phải nàng đều ở cùng hắn sao? Nếu nàng lén lút đi làm việc khác thì trong lòng hắn sẽ biết hết không phải sao?

Nằm ở trong ngực An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi lười phải động đậy, mặc cho An Hoằng Hàn ôm nàng tiến vào ao tắm gội.

Ao nước ấm áp nổi hơi nước và bọt khí, âm thanh róc ranh vang vọng, sương khói lượn lờ quanh ao như một bức tranh trong giấc mộng.

Hồi mới nuôi con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn từng lo lắng nàng không giỏi ở trong nước, nhỡ không cẩn thận chút là có thể mất mạng nhỏ. Nhưng trải qua mấy tháng ở chung, mỗi lần hắn nhìn thấy con chồn nhỏ bơi lội, chơi đùa đến sung sướng, An Hoằng Hàn liền dần thả lỏng cảnh giác.

Hơn nữa, dạo này chính sự tăng nhiều, mỗi ngày An Hoằng Hàn không có giây phút rảnh rỗi buông lỏng cơ thể nên hôm nay hắn cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Hắn khép mắt lại, dựa nửa người phía trên vào thành ao để nghỉ ngơi.

Tịch Tích Chi trôi nổi trên mặt nước như một cỗ thi thể, bộ lông trắng dài mảnh nhỏ trôi nổi xung quanh người. Tịch Tích Chi thả lỏng toàn thân, nửa người trên lơ lửng ở trên mặt nước, nước ấm vừa phải nên dù nhắm mắt ngủ nàng cũng không cảm thấy lạnh chút nào.

Lúc Tịch Tích Chi đang ngủ say, bên trong cơ thể đột nhiên giống như bị lửa đốt, nhiệt độ từ từ lên cao, mà mặt nước xung quanh lấy con chồn nhỏ làm trung tâm như đang sôi trào, bọt khí sôi ùng ục. . . . . .

Tịch Tích Chi sợ hãi ngay lập tức mở mắt, thân thể giống như sắp nổ tung, đột nhiên có thể nhìn thấy rõ gân xanh cả người nàng.

Tịch Tích Chi chưa từng chứng kiến việc như vậy, cả người đau nhức khiến nàng lăn lộn trong nước. Nháy mắt, cơ thể nàng như đau đến chết điếng người, nàng đau kêu ‘chi’ một tiếng.

Cũng đúng lúc này, mí mắt An Hoằng Hàn mở ran gay lập tức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.