Ê Hổ Cái Em Là Của Anh

Chương 7: Chương 7






Trời ngả về chiều trong phòng y tế Uyên Nhi mở mắt từ từ tỉnh dậy , nhìn xung quanh căn phòng thấy không có ai cô ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường . Vừa nhìn đã nhảy dựng lên , trời ạh cô đã ngủ mấy tiếng đồng hồ rồi Uyên Nhi khó chịu nghĩ thầm , Về tới phòng ký túc cũng không thấy Bảo Ngọc nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Bảo Ngọc nhưng cô ấy tắt máy , Uyên Nhi lại lo lắng tới đứng ngồi không yên cô sợ Khánh Thi sẽ lại đi tìm Bảo Ngọc trả thù như lần trước . Nghĩ tới đây Uyên Nhi quyết định không thể ngồi yên được nữa cô chạy ra khỏi ký túc xá đi tìm Bảo Ngọc …

Uyên Nhi tìm mọi ngóc ngách trong trường nhưng vẫn không tìm thấy Bảo Ngọc , tuy muốn ra bên ngoài nhưng cô chỉ là học sinh mới đến lại không quen thuộc nơi này biết nơi nào mà tìm chứ ? Suy nghĩ một chút bỗng nhiên một sáng kiến hiện ra trong đầu , Uyên Nhi lấy điện thoại trong túi sách ra bấm một hồi trên màn hình hiện lên một dãy số , đây là số của Uy Vũ trước khi tới đây học cha cô đã lưu số anh vào máy cô để tiện liên lạc nhưng thề có trời từ khi lưu xong cô đã ném nó vào Black List nhưng hôm nay vì bất đắc dĩ nên mới phải dùng tới hít một hơi thật sâu Uyên Nhi bấm phím gọi …

Trong phòng ký túc xá Uy Vũ nằm trên giường nhắm mắt hồi tưởng về dáng vẻ Uyên Nhi khóe môi nở nụ cười dịu dàng , đang mơ màng thì đột nhiên điện thoại reo lên . Uy Vũ khó chịu cầm điện thoại lên anh không biết ai phá vỡ giấc mộng đẹp của anh nhưng kẻ đó nhất định có kết cục không tốt , nhìn cai tên quen thuộc trên điện thoại sự khó chịu vừ hiện ra lập tức biến mất thay vào đó là sự vui vẻ lạ thường , Uy Vũ nhấc máy bên kia đã thấy cô blab la bla đại khái là

- Uy Vũ chết tiệt bây giờ mới nghe máy anh họ hàng của rùa hả *&%*&*&^^%%^^%

Nhăn mặt đưa chiếc điện thoại ra xa Uy Vũ bất giác đưa tay lên xoa xoa lỗ tai rồi lắc đầu mỉm cười , Uyên Nhi mắng xong thì thở phì phò như hết hơi nhưng cũng chẳng thấy Uy Vũ đáp lại cô lại tức giận hét lên

- Đâu rồi ? sao không nói gì hả ?

Uy Vũ nín cười đưa điện thoại lại gần nói nghiêm túc

- Xin hỏi tìm anh đây có chuyện gì ?

Bĩu môi khinh thường “ lại còn nhấn mạnh từ anh đây nữa “ Uyên Nhi khinh bỉ nghĩ thầm nhưng hiện tại cô đang là người đi nhờ vả nên không thể thất lễ được . Cố nặn ra một nụ cười nhẹ Uyên Nhi nói

- Có chuyện muốn nhờ anh giúp ngay bây giờ anh có bận gì không ?

Cười tươi như hoa Uy Vũ day day tai mình để chắc chắn bản thân không nghe nhầm Uyên Nhi đang nhờ vả anh sao ? nén lại vui sướng anh dùng giọng bình thản hỏi lại cô

- Giúp gì vậy ?

Không muốn vòng vo giải thích nhiều Uyên Nhi lập tức nói vào vấn đề chính

- Là thế này hôm nay từ phòng y tế về tôi không thấy Bảo Ngọc đâu cả gọi điện thì không ai nghe máy tôi muốn nhờ anh tìm cô ấy

Trong lòng có chút không hài lòng hóa ra là cô đang lo lắng cho Bảo Ngọc sao ? Không phải cô là kiểu girl x girl đấy chứ ? lắc đầu lược bỏ mấy suy nghĩ đáng sợ trong đầu “ không được nếu cô như vậy thì anh để cho ai đây “ nghĩ một lát Uy Vũ lơ đãng nói lại

- Có lẽ cô ấy đi chơi đâu đó cùng bạn bè hay tự học trong thư viện thôi cần gì phải tìm ?

Lo lắng tràn ngập trong lòng khiến Uyên Nhi quên đi tất cả cũng chẳng có tâm trạng mà tức giận với anh , cô rối rít lên

- Không tôi đã tìm mọi nơi ở trong trường rồi nhưng không thấy vì vậy tôi muốn nhờ anh đưa tôi ra ngoài tìm Bảo Ngọc tôi sợ cô ấy vì chuyện sáng nay mà gặp nguy hiểm

Đang định lạnh nhạt với Uyên Nhi thêm tí nữa thì một sáng kiến nảy ra trong đầu Uy Vũ anh cười gian trá nói

- Cũng được nhưng bất quá có điều kiện

Lại còn điều kiện Uyên Nhi trong đầu có ý muốn xuyên qua điện thoại bóp anh chết tươi nhưng vì đang nhờ vả nên phải nhịn cũng được thôi chỉ cần điều kiện đó không quá đáng là được , nghiến răng kèn kẹt phát ra tiếng rít từ kẽ răng

- Điều kiện gì ?

Thấy Uyên Nhi nghiến răng nghiến lợi Uy Vũ mỉm cười nhẹ nhàng

- Em phải làm theo ba yêu cầu của tôi

Dậm chân xuống đất Uyên Nhi bất đắc dĩ đồng ý nói với anh

- Năm phút nữa cổng ký túc xá tới muộn trừ một điều

Nói xong cô tức giận dập máy cái bộp khiến nắp pin bung cả ra Uyên Nhi nắm chặt điện thoại nghiến răng

- Uy Vũ tôi sẽ không tha cho anh đâu chờ đi

Cuộc đàm phán kì cục kết thúc Uyên Nhi thay đồ rồi chạy nhanh ra cổng muốn bắt lỗi Uy Vũ tới muộn nhưng không ngờ khi xuống tới nơi đã thấy anh đứng đó nhìn cô mỉm cười vui vẻ , lại nghiến răng thêm lần nữa cô tự nhủ “ Nhịn nhịn phải nhịn “ . Nhìn dáng vẻ hít vào thở ra khó khăn của cô Uy Vũ mềm lòng

- Được rồi đi thôi

Nhìn quanh một cái Uyên Nhi thắc mắc nhìn anh hỏi

- Đi bằng gì ?

Mỉm cười vẫy tay với Uyên Nhi hai người cùng tới chỗ một chiếc mô tô Uy Vũ ngồi lên xe rồi quay lại nhìn cô gái đang ngơ ngác cười gọi

- Không đi sao ?

Ngơ ngẩn một chút Uyên Nhi tới gần anh hỏi nhỏ

- Anh có biết lái không , tôi còn trẻ lắm chưa có muốn chết đâu nha

Bật cười lớn Uy Vũ kéo tay cô

- Tưởng không biết sợ gì ai ngờ cũng chỉ có vậy mà thôi

Trừng mắt nhìn anh Uyên Nhi hét lên

- Ai sợ đi thì đi

Chiếc xe phóng đi trên con đường Uyên Nhi ngồi đằng sau hai tay nắm chặt áo Uy Vũ cho dù có sợ ngã cũng nhất định không ôm eo anh , Uy Vũ mỉm cười đột nhiên phanh gấp khiến Uyên Nhi sợ hãi ôm chặt lấy anh . Giật mình hoảng hốt Uyên Nhi muốn thu tay lại nhưng hai bàn tay nhỏ bé lại bị một bàn tay khác chặn lại ép tay cô ở nguyên đó , Uy Vũ cười mỉm nói

- Đừng cố chấp nữa sẽ nguy hiểm đấy

Nghe vậy Uyên Nhi ngồi yên tay vẫn ôm lấy eo Uy Vũ , nhìn bàn tay nhỏ bé đang ngại ngùng bám chặt vào nhau Uy Vũ mỉm cười mãn nguyện thì ra cảm giác được ôm từ phía sau lại thú vị như vậy …

Trên con đường rộng lớn le lói ánh đèn chiếc xe mô tô mạnh mẽ lao vút trong đêm

*******************

Một con hẻm nhỏ vắng vẻ một cô gái bất lực ngồi xuống ôm lấy chính mình , Bảo Ngọc nhìn mấy tên lưu manh đang tới gần cô rất sợ ước gì có ai đó tới cứu cô nhưng cô la hét mãi cũng chẳng có một bóng người xuất hiện nhìn mấy tên lưu manh dâm đãng ngày càng tới gần Bảo Ngọc nhắm chặt mắt mong tất cả chỉ là giấc mơ khi mở mắt ra cô vẫn đang ở ký túc xá vui vẻ với Uyên Nhi . Nhưng khi mở mắt ra cô vẫn thấy cảnh tượng hãi hung trước mặt một tên trong đám người tiến tới vuốt nhẹ lên má Bảo Ngọc cười nói

- Học sinh trung học sao đáng tiếc

Bảo Ngọc quay mặt đi không cho hắn chạm vào mình , tên đó giận dữ tát cô quát

- Con này láo thật tụi mày đâu xử nó đi

Mấy tên đàn em xung quanh nhìn cô cười xấu xa tới gần , Bảo Ngọc lùi dần rồi chạm vào bức tường lạnh ngắt . Không ngờ chuyện này lại sảy ra chiều nay sau khi về trường cô bị Thiên Kim chặn lại nói là tối nay phải đưa Uyên Nhi tới nếu không cô sẽ gặp rắc rối , nhưng Bảo Ngọc không làm vậy cô tới một mình và Thiên Kim khi nhìn thấy cô đã nổi giận kêu đám người này lôi cô ra đây …

Bừng tỉnh khỏi kí ức Bảo Ngọc cố đứng dậy muốn chạy nhưng cô lại bị chúng kéo tóc dìm đầu xuống đất , một người trong số bọn chúng tới gần giật kính mắt của Bảo Ngọc ra rồi xuýt xoa

- Ôi cũng là một mỹ nhân đấy chứ

Bảo Ngọc sợ hãi lui lại mặt đau rát vì bị đánh cô không dám phản kháng nữa , cho tới khi cô nghĩ là bản thân đã thực sự xong rồi thì một giọng nói lanh lảnh vọng tới

- Bảo Ngọc cậu ở đâu , Bảo Ngọc …

Là Uyên Nhi , Bảo Ngọc vừa mừng vừa sợ mừng vì Uyên Nhi đã tới cứu cô sợ là vì nếu Uyên Nhi tới đây cô ấy sẽ gặp nguy hiểm .

Uyên Nhi nghe thấy tiếng động lập tức chạy vọt vào trong ngõ , Uy Vũ kéo tay cô lại nhíu mày

- Để anh vào trước em đợi ở đây đi

Gật đầu đồng ý Uyên Nhi nắm tay anh nói nhỏ

- Nhất định phải cứu cô ấy còn nữa cẩn thận

Nhìn đôi mắt tinh ranh mọi khi nay lại long lanh nước Uy Vũ mỉm cười xoa đầu Uyên Nhi

- Đừng lo lắng anh sẽ quay lại

Gật đầu nắm tay anh thật chặt mãi sau mới chịu buông ra quyến luyến nhìn anh xông vào nguy hiểm …

*** Tôi là đường phân cách không biết viết cảnh bạo lực T.T ***

Trong ngõ liên tục vọng ra những tiếng thủy tinh bị đập vỡ cùng những tiếng kêu thất thanh Uyên Nhi đứng bên ngoài nghe mà ruột gan cứ lộn tùng phèo cả lên cô sợ nhỡ Bảo Ngọc và Uy Vũ có làm sao thì cô sẽ thế nào đây ? chắp hai tay lại nhìn lên bầu trời đầy sao Uyên Nhi nhắm mắt thầm thì

- Xin ông trời đừng để hai người họ sảy ra chuyện gì …

Một giọt nước ấm nóng lăn trên gò má trắng bệch vì lạnh hai bàn tay chắp vào nhau miệng mím lại thành một đường . Rồi đột nhiên con ngõ nhỏ trở nên im ắng lạ thường Uyên Nhi sợ hãi ngồi xuống không lẽ đã sảy ra chuyện gì sao ? không , không được cô đứng lên lao vào trong ngõ đột nhiên Uyên Nhi đụng vào ai đó cô lùi lại nhìn người đối diện . Vừa nhìn nước mắt lại tuôn như mưa cô lao vào ôm lấy Uy Vũ khóc rống lên

- May quá huhu ……… tôi còn tưởng anh toi rồi hu hu

Uy Vũ dở khóc dở cười ôm lại Uyên Nhi , đây là cô đang lo lắng hay rủa anh chết đây ? Bảo Ngọc từ sau Uy Vũ bước ra khoanh tay trước ngực nhìn bạn thân đang tận dụng thời cơ để sàm sỡ trai đẹp cười nói

- Này thật không công bằng tí nào tại sao cậu không ôm mình ?

Nghe thấy giọng nói quen thuộc Uyên Nhi buông Uy Vũ ra lao tới chỗ Bảo Ngọc khóc lớn ôm chặt lấy bạn nức nở

- Bạn có sao không hu hu đều là tại mình , tại mình gây chuyện xin lỗi xin lỗi

Sự quan tâm trân thành này đã lâu lắm rồi Bảo Ngọc không cảm nhận được cô mỉm cười nhẹ nhàng ôm lại Uyên Nhi

- Mình không sao mà , không phải lỗi của cậu nên đừng khóc nữa

Uyên Nhi nghe vậy không những không ngừng khóc mà còn gào to hơn , trên con đường vắng vẻ gió lạnh thổi vù vù nhưng không ảnh hưởng tới không khí ấm áp mà Uy Vũ , Uyên Nhi và Bảo Ngọc đang cảm nhận …

*********************

Ký túc xá nữ

Nhìn cô gái có đôi mắt sưng như hai cái hột đào trong gương Uyên Nhi lần nữa muốn đâm đầu vào gối tự vẫn , tại sao mắt cô lại như vậy ? tại sao ? Bảo Ngọc từ trong phòng tắm đi ra thấy bạn thân không ngừng đâm đầu vào gối thì buồn cười trêu chọc

- Này sao không đâm luôn vào tường đi để thêm quả ổi nữa

Đang thương ngẩng lên Uyên Nhi buồn bã xoa mắt ỉu xìu lên tiếng

- Cậu quá đáng thật đấy lại chọc tớ

Đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng Uyên Nhi đứng phắt dậy đi quanh Bảo Ngọc mấy vòng cuối cùng đứng trước mặt Bảo Ngọc hét lên

- Cậu không đeo kính lúp hả ?

Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi vui vẻ như đứa trẻ con phát hiện ra bản đồ dấu kẹo thì phì cười

- Kính lúp gì chứ nó có chút dày thôi không phải kính lúp , còn nữa mình không bị cận chỉ đeo kính để bớt gây chú ý thôi

Ồ một tiếng Uyên Nhi nhìn Bảo Ngọc một cái rồi hài lòng gật đầu

- Đẹp quả nhiên là mỹ nhân

Bảo Ngọc mỉm cười gượng gạo gãi đầu , đột nhiên nhớ tới gì đó cô dùng ánh mắt mờ ám nhìn Uyên Nhi hỏi

- Này cậu và Uy Vũ là thế nào vậy ?

Đứng trước gương săm soi khuôn mặt Uyên Nhi lơ đãng hỏi lại

- Sao là sao ?

Bảo Ngọc cười gian

- Hôm qua cậu ôm anh ấy rất chặt nha

Nghe xong câu đó Uyên Nhi giật mình tí ngã ngửa cô cười gượng nhìn Bảo Ngọc

- Ha ha cảm động vì hắn cứu cậu thôi

Cười nhạt Bảo Ngọc tới gần Uyên Nhi dí sát mặt mình vào mặt cô nheo mắt nói

- Hôm qua khi cậu ôm anh Vũ cậu hoàn toàn không biết mình đã được cứu vì khi cậu ôm anh ấy mình còn chưa đi ra

Ách vậy mà cũng bắt lỗi được Uyên Nhi dùng ánh mắt thú vị nhìn Bảo Ngọc

- Cậu thay đổi rất nhiều

Mỉm cười tươi tắn vuốt lại mái tóc dài đen nhánh Bảo Ngọc gật đầu

- Ừ đến lúc thay đổi rồi

Đột nhiên cô quay lại nhìn Uyên Nhi

- Uyên Nhi từ nay mình và cậu sẽ bảo vệ lẫn nhau hai chúng ta không một ai được đau buồn hay gặp nguy hiểm được không ?

Mắt cay cay Uyên Nhi nắm tay Bảo Ngọc gật đầu . Chỉ qua một đêm rất nhiều thứ đã thay đổi Bảo Ngọc thay đổi bản thân để bảo vệ bản thân và người cô quý trọng , Uyên Nhi dần nhận ra ưu điểm của Uy Vũ tuy cô chưa thực sự biết lí do của sự lo lắng những giọt nước mắt rơi khi nghĩ anh gặp nguy hiểm nhưng tất cả những thay đổi nhỏ này sẽ là một khởi đầu tốt cho một tườn lai tươi đẹp …


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.