Gia Sư Đáng Yêu

Chương 10: Chương 10




- Vũ ơi !! Chờ Quỳnh với.

- Hôm nay trông cậu rất vui đó. Vũ mỉm cười.

- Ừ. Cảm ơn cậu nha.

- Về chuyện gì ? - Vũ ngạc nhiên.

- Bó hoa. Quỳnh khẽ cười.

- Bó hoa ? Hoa nào ??

- Bó hoa hồi sáng cậu nhờ người tặng tớ !?.

- Không có, tớ đâu có nhờ ai đâu ?

- Vậy thì ai nhỉ ?

- Cậu thích hoa lắm hả ?

- Ừ, con gái ai mà không thích hoa chứ ?

- Nhưng mà không phải tớ tặng cậu vẫn thích à ?

- Không hẳn, nhưng không phải là không thích. Dù sao tớ vẫn thích hoa.

....

Về đến nhà Quỳnh chẳng thấy ai, chỉ thấy mẫu giấy dán trên cửa tủ lạnh.

“ Hôm nay ba mẹ có công chuyện ở công ti nên về trễ, con với chị tự lo cơm nước nhé ! "

Phía dưới còn có một tờ giấy nữa, là của chị Hà -

“ Hôm nay chị có tiệc ở công ti nên cũng về trễ nốt, vì vậy ăn mì gói tạm nha em gái ^^ "

- Ngày gì vậy hả trời, chẳng lẽ phải ăn mì thật sao. Mà cũng tại mình, bình thường không chịu học nấu ăn để bây giờ chỉ còn biết trông mong vào mì gói. Híc !!

Bụt ơi cứu con !!

Có tiếng chuông ngoài cửa.

- Không lẽ có bụt đến cứu mình thật hả trời ? - Quỳnh lầm bầm một mình khi ra mở cửa.

Vừa mở cửa thì Quỳnh đã thấy Huy đứng ngay trước cửa.

- Hừ, đúng là ngày xui xẻo mà, đến đây có chuyện gì ?

- Đương nhiên là có rồi.

- Chuyện gì ?

- Có chuyện gì thì cũng phải vào nhà đã chứ.

- Không được.

- Sao lại không ?

- Ba mẹ tôi không có nhà và tôi thì không thích gặp anh do đó anh không có lí do gì để vào nhà tôi cả !!

Vừa dứt câu thì Quỳnh thấy Huy đã vào nhà từ lúc nào, Quỳnh gọi theo.

- Này !! Đi ra cho tôi !! Ai cho anh vào nhà vậy hả ?? Đi raaaa !!

Quỳnh vừa gọi vừa chạy theo Huy vào nhà. Vào nhà Quỳnh đã thấy Huy ngồi chiễm chệ ở phòng khách rồi.

- Anh đi ra khỏi nhà tôi đi !! Ở đây tôi không hoang nghênh anh !!

Huy vẫn không nói gì, đưa tay lên nhìn đồng hồ.

- Chà tới giờ ăn rồi à - Nói rồi Huy đi thẳng xuống bếp.

- Nè !! Định làm gì vậy hả ? – Quỳnh theo xuống bếp

- Ăn mì gói sao ? – Huy hỏi Quỳnh khi thấy tô mì đang ở trên bàn.

- Không liên quan đến anh.

- Sao lại không liên quan nhỉ !? Anh có mang theo đồ ăn tới đây !! - Huy vừa nói vừa chỉ vào cái túi mình mang đến.

- Sao lại mang đồ ăn tới nhà tôi làm gì, nhà tôi đâu có thiếu thốn tới mức phải ăn nhờ nhà đại gia như anh đâu.

- Đừng có nghĩ xấu anh vậy mà, thôi ngồi xuống ăn đi.

- Ai thèm chứ, anh mang về đi.

- Không được ai lại mang đò ăn tới rồi lại mang về bao giờ - Huy lấy đồ ăn từ trong túi ra, mùi thơm ngào ngạt bay ra khắp nhà - Ăn đi.

- Ai thèm chứ, anh ăn một mình đi, tôi có đồ ăn rồi.

- Mì gói đó hả ? Thôi giận gì mà lâu thế !! Ăn với anh đi

- Không !! - Quỳnh nói rồi gắp một đũa mì bự tổ chảng bỏ vào miệng. Miếng mì to đến nỗi khiến nó mém sặc.

- Em không ăn thì anh ăn một mình vậy. - Huy nói rồi lấy một cái đùi gà vàng ươm đưa lên miệng. - Ummm.. Ngon thật, lớp ngoài thì giòn giòn, phía trong thì mềm mềm thơm thơm Thật là đáng tiếc cho những ai không được thưởng thưc món ngon như vầy. Thật là không thể cưỡng lại vị ngon của đùi gà mà - Huy nói rồi cắn thêm một miếng nữa, ăn rất ngon lành. Như đang trêu ngươi Quỳnh.

Quỳnh nuốt nước miếng “ Trời ơi !! GÀ !! Trông thật là ngon quá đi, hay là ăn thử một miếng nhỉ ? ” Quỳnh nhìn chằm vài mấy cái đùi gà thơm ngon đang nằm trên bàn, nhưng rồi lí trí nó đã thắng được cái dạ dày “ Không được, không được ăn đồ ăn của kẻ thù !! Híc.. Nhưng mà nhìn ngon quá đi.. Không được !! Đã nói là không được mà..” Quỳnh lắc đầu nguầy nguậy, Huy nhìn hành động của nó cố nhịn cười mà không được.

- Cười gì mà cười !!

- Không có gì !! Huy tủm tỉm – Nếu cứ gặp em thế này thì chăc anh không bao giờ bị bệnh đâu nhỉ

- Anh thì không, nhưng mà tôi thì có đó !! - Quỳnh lúc này đã trở lại thực tại phũ phàng với tô mì của mình - Không những bệnh mà có khi dẫn đến trầm uất mà tử vong không chừng.

- Hahah - Huy cười.

- Vui gì mà cười. Ăn xong thì về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi để chiều đi học nữa !!

- Vậy thì anh ở đây với em nhé, để em một mình anh không yên tâm.

- Ở với anh mới đáng lo đó, mà giữa ban ngày ban mặt làm gì có chuyện. Về đi, nhiều chuyện quá !!

- Vậy thì anh về nha, ngày mai anh lại đến.

- Không đến cũng không sao !!

- Nhưng anh thích.

- Kệ anh. Mệt quá. Về đi.

- Đừng có như vậy nữa mà, em cười lên trông rất xinh mà.

- Nhiều chuyện quá. Về nhanh đi.

- Paiiz em. Moaah. Huy chu mỏa

- Cái đồ hại não !! Quỳnh bỉu môi một cái rồi đóng sầm cái cửa lại. Nó đi vô nhà “ Hừ !! Cái tên đáng ghét này, tự nhiên đến làm gì. Bực bội. Lại còn trêu ngươi mình nữa chứ, thật là xuôi xẻo mà !! "

Quỳnh vào phòng, nằm uỳnh xuống giường, nó muốn đi ngủ. Nó thấy mệt mỏi sau trận đấu khẩu với Huy. Quỳnh vừa nhắm mắt một tí thì đã vội bật dậy, như nhớ ra điều gì đó.

- Thôi chết, không đi làm gia sư nữa, tiền đâu mà đền lại laptop cho chị Hà đây !! Haiiiz.. Số mình thật là khổ mà !! Gặp phải một tên lừa đảo, sở khanh… Ahhh !! Đúng rồi, người vi phạm hợp đồng là anh ta mà, mình phải đòi bồi thường, hoặc chí ít thì cũng được nhận lương một tháng chứ. Nhà anh ta giàu chắc sẽ không ki bo thế đâu. Nhưng mà dù sao trước mắt cũng phải tìm một việc khác đã. Haiiiiiz. Đi ngủ trước đã, rồi có chuyện gì thì tính sau !!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.