Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 32: Chương 32: “…”




Nhìn bộ dạng tức giận đỏ mắt của hắn, Tần Thiếu Vũ thấy đáng yêu, vì vậy rất vô đạo đức mà bật cười.

Thẩm tiểu thụ quả thật giận tím mặt, sao lại có người vô sỉ như thế, không áy náy thì thôi, còn cười nữa!

Vì vậy hắn làm cuộc khởi nghĩa nông dân, đuổi Tần cung chủ xuống giường. “Hôm nay ngươi ngủ trên sàn!”

“Ngủ trên sàn xong thì không giận nữa hả?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng lẩm bẩm. “Cũng không nhất định!”. Chu kì tức giận của lão tử có đôi khi rất dài!

“Không thì ta mang ngươi ra ngoài chơi?”. Tần Thiếu Vũ tựa vào bên giường.

“Không đi!”. Thẩm Thiên Lăng nhấc chân đạp vào mặt hắn.

Tần Thiếu Vũ bật cười. “Có náo nhiệt để xem”

“Bây giờ có thể xem cái gì?”. Thẩm Thiên Lăng bày tỏ hoài nghi, nửa đêm ra ngoài không phải gian manh thì cũng là trộm cắp! Lẽ nào thiếu hiệp ngươi còn có sở thích nghe lén? Nếu thật vậy thì chính là siêu nhân bạo lực biến thái!

“Không xem sẽ hối hận”. Tần Thiếu Vũ ngồi bên giường. “Nếu không hay thì ngươi về giận tiếp, thế nào?”

“…”.Thẩm Thiên Lăng do dự.

Tần Thiếu Vũ giúp hắn mặc quần áo.

Thẩm Thiên Lăng bực tức nói. “Đây là cơ hội duy nhất của ngươi!”

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ nghiêm túc. “Cho nên ta sẽ trân trọng”

“Chẳng lẽ là đi trộm võ lâm bí kíp?”. Thẩm Thiên Lăng đoán một chút.

“Ta giống như người có thể làm mấy chuyện hạ lưu cấp thấp đó sao?”. Tần Thiếu Vũ khinh thường.

“Ngươi không phải “giống như”, mà ngươi “chính là”!”. Thẩm tiểu thụ sờ cái mông đỏ bừng của mình, ánh mắt càng thêm oán hận!

“Giúp ngươi bôi chút thuốc nha?”. Tần Thiếu Vũ nhịn cười.

Bôi muội ngươi! Thẩm Thiên Lăng khom lưng mang giày, cái mông là chỗ muốn nhìn thì nhìn sao?

Đúng là người nguyên thuỷ!

Hai người mặt quần áo tử tế xong thì leo tường ra ngoài. Thuộc hạ phụ trách hộ vệ nhao nhao cảm thán, Cung chủ và phu nhân thật ân ái, triền miên trong quán trọ còn chưa đủ, còn muốn nửa đêm đi ra ngoài.

Chẳng lẽ muốn làm ngoài trời?

Má ơi chuyện này thật không tưởng tượng nổi.

“Phải ra khỏi thành sao?”. Thẩm Thiên Lăng thấy phương hướng hơi sai lệch.

“Ngoài thành mới có cảnh đẹp”. Tần Thiếu Vũ nói.

“Phong cảnh?”. Thẩm Thiên Lăng trợn mắt. “Cây cỏ?”

Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Không khác biệt lắm”

Mẹ kiếp đây không phải lên cơn sao! Thẩm tiểu thụ quyết đoán quay đầu về - hơn nửa đêm ngắm cảnh cái gì, ôm chăn ngủ mới là vương đạo a!

“Sao nửa đường lại đổi ý rồi”. Tần Thiếu Vũ kéo tay hắn.

“Hồi nãy ngươi không có nói mang ta đi ngắm cảnh!”. Thẩm Thiên Lăng kháng nghị.

“Thế ngươi nghĩ ta muốn dẫn ngươi đi xem cái gì?”. Tần Thiếu Vũ buồn cười.

Thẩm Thiên Lăng phóng túng nói. “Yêu đương vụng trộm”

Tần Thiếu Vũ: …

“Tối thiểu cũng phải có chút kích thích chứ”. Thẩm Thiên Lăng ngáp. “Phong cảnh có gì đẹp đâu”

“Ngắm cảnh xong thì dắt ngươi đi coi yêu đương vụng trộm”. Tần thiếu hiệp lôi hắn về phía trước.

“Thả ta về a…”. Thẩm Thiên Lăng một tay ôm cây.

Tần Thiếu Vũ đơn giản là bế hắn lên, cấp tốc bay về phía trước.

Cái đồ chết tiệt nhà ngươi… Thẩm tiểu thụ khóc không ra nước mắt, ôm thì cứ ôm, đừng tuỳ tiện vác lên vai a! Đau bụng!

Sau một lát, Tần Thiếu Vũ vững vàng đáp trên mặt đất, đặt hắn xuống.

“Khụ khụ”. Thẩm Thiên Lăng nghẹn đến nỗi mặt đỏ bừng, đỡ cây cột hít thở.

Tần Thiếu Vũ nhìn trời, được rồi hồi nãy hơi nóng nảy cho nên không điều chỉnh tốt tư thế.

“Lão tử muốn tuyệt giao với ngươi”. Thẩm Thiên Lăng vô lực.

Tần Thiếu Vũ đuối lý, vươn tay vỗ lưng cho hắn.

“Đây là cái chỗ quỷ gì?”. Một trận gió thổi tới, Thẩm Thiên Lăng lạnh run.

“Trích Tinh lâu”. Tần Thiếu Vũ giúp hắn sửa sang lại tóc.

Thẩm Thiên Lăng ngẩng đầu nhìn quanh một chút, sau đó “bẹp” một tiếng ngồi bệt xuống – chân mềm!

“Bị sao vậy?”. Tần Thiếu Vũ giật mình.

“Mau dẫn ta xuống dưới!”. Thẩm Thiên Lăng sắc mặt trắng bệch, chết tiệt lão tử sợ cao a a a! Đây rốt cuộc là kiến trúc quỷ quái gì! Cổ đại mà có lầu gỗ cao như thế này đúng là không khoa học!

“Không có gì phải sợ”. Tần Thiếu Vũ đỡ hắn lên. “Có ta ở đây, ngươi sẽ không ngã xuống”

Thẩm Thiên Lăng vùi đầu vào ngực hắn, có chết cũng không mở mắt!

“Đừng sợ”. Tần Thiếu Vũ vỗ lưng hắn. “Truy Ảnh cung ở trên núi cao và hiểm trở, bây giờ ngươi phải từ từ học thích ứng”

“Ai nói muốn về với ngươi!”. Thẩm Thiên Lăng gào thét. “Ta đi Nam Hải xong thì về Nhật Nguyệt sơn trang! Nhanh ôm ta xuống!”

Tần Thiếu Vũ nghe vậy nhíu mày, đang tính nói gì đó thì Thẩm Thiên Lăng toàn thân đã bắt đầu run.

Đây rốt cuộc là chứng bệnh gì a… Tần Thiếu Vũ thầm thở dài, ôm hắn nhảy xuống đất.

Thẩm Thiên Lăng ôm đầu gối ngồi chồm hổm nửa nén hương mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

“Không sao chứ?”. Tần Thiếu Vũ nhéo má hắn.

Thẩm Thiên Lăng nghiêng đầu tránh tay hắn, rõ ràng còn đang giận!

“Sao ta lại để ngươi té xuống được”. Tần Thiếu Vũ lau mồ hôi trên trán cho hắn. “Sao lại sợ độ cao?”

Thẩm Thiên Lăng thở phì phì đứng lên. “Lão tử phải về nhà!”

Uống sai thuốc mới chịu đến đây với ngươi!

Tần Thiếu Vũ nắm cằm hắn, nhẹ nhàng đẩy sang bên trái.

Hai người đang đứng trên một ngọn núi nhỏ, vừa quay đầu thì có thể thấy một mảng lớn hoa tím bất tận, dưới ánh trăng như được đong đầy quầng sáng màu bạc, gió thổi chập chờn hương hoa thơm ngát, như sóng biển lặng yên, điềm tĩnh mà mỹ lệ.

Nhìn biển hoa mênh mông bất tận, Thẩm Thiên Lăng hơi kinh ngạc.

“Đứng trên cao sẽ thấy xa hơn”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn nói. “Có điều ở đây cũng không tệ”

“… Đại nam nhân mà ngắm hoa cái gì”. Thẩm Thiên Lăng lầm bầm.

“Ngoại trừ hoa còn có cái khác”. Tần Thiếu Vũ cười khẽ, tiện tay nhặt lên một mảnh đá vụn dưới đất, dùng nội lực ném ra xa.

Thoáng chốc, một mảng lớn đom đóm bay lên trời, nhẹ nhàng chao lượn trên không trung, đan vào nhau loé ra ánh sáng mông lung, còn mờ ảo hơn cảnh trong mơ.

Thẩm Thiên Lăng đáy mắt tràn ngập thích thú, cảnh này vốn chỉ trong hiệu ứng vi tính, thế mà cũng có thật!

“Không giận nữa?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Giận!”. Thẩm Thiên Lăng rất có nguyên tắc!

“Nếu ngươi không giận, ta sẽ dẫn ngươi vào trong biển hoa”. Tần Thiếu Vũ ra điều kiện.

Thẩm Thiên Lăng cân nhắc một chút.

“Cho dù sau này ngươi về Nhật Nguyệt sơn trang, hành trình đi Nam Hải cũng mất một năm rưỡi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Cho nên chúng ta chung sống hoà bình được không?”

“Vậy ngươi sau này không thể đánh ta!”. Thẩm Thiên Lăng vẫn canh cánh trong lòng chuyện này.

Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Nếu ngươi ngoan, không kiếm chuyện, ta sẽ không đánh ngươi”

“Ta kiếm chuyện cũng không được đánh ta!”. Thẩm Thiên Lăng banh mặt hắn. “Quân tử động khẩu không động thủ, ngươi là cái đồ man rợ thích đánh nhau! Chúng ta muốn hoà bình chung sống thì phải nói đạo lý!”

Tần Thiếu Vũ nhịn cười. “Được!”

“Không được tuỳ tiện mang ta đi mấy chỗ đó nữa!”. Thẩm Thiên Lăng phẫn nộ vươn tay chỉ lên lầu trúc cao chót vót.

Mẹ ơi quả thật hù chết người!

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ rất sảng khoái.

“Sau này bay tới bay lui phải nói trước với ta”

“Được”

“Sáng mai muốn ăn mì Dương Xuân trộn dầu ớt và một lồng bánh hấp cỡ nhỏ!”

“Được”

“Diêu Khiêm lúc nào cũng hừ tới hừ lui với ta!”

“Ta giúp ngươi đánh hắn”

“Phạm Nghiêm hay đột nhiên ở sau lưng ta kêu phu nhân!”

“Cùng Diêu Khiêm đánh hắn”

“Hoa Đường tỷ tỷ rất tốt bụng”

“Ừ, tìm cơ hội thăng chức”

Thiếu hiệp ngươi đúng là cầu gì đáp ứng nấy a! Thẩm tiểu thụ nước mắt lưng tròng.

“Bây giờ được rồi chứ gì?”. Tần Thiếu Vũ vươn tay với hắn, khoé miệng cong lên cực kì đẹp trai!

Thẩm Thiên Lăng vờ như không thấy trực tiếp bước qua, một chút mặt mũi cũng không chừa cho hắn.

Ánh trăng chiếu xuống nghiêng nghiêng, trên con đường giữa đồng, hai người cãi nhau ầm ĩ đuổi bắt nhau, một đường chạy vào biển hoa.

“Tốt quá a”. Xa xa trên ngọn cây, ám vệ vừa cắn hạt dưa vừa nước mắt lưng tròng. Cung chủ vừa ra tay là xong ngay, đẳng cấp này quả thật khác biệt!

Nửa đêm cùng nhau tay trong tay ngắm hoa, còn có thể đẹp đẽ hơn nữa không!

“Nếu bị những người còn lại biết thì sao?”. Thuộc hạ Giáp chậc chậc.

“Vậy thì, đại khái biển hoa đó sẽ bị san bằng”. Thuộc hạ Ất phụ hoạ.

“Hay là chúng ta bán tin tình báo này cho tiên sinh kể chuyện?”. Thuộc hạ Bính đề nghị. “Nhất định kiếm được rất nhiều tiền!”

“Hay thì hay đó, nhưng sau khi Cung chủ biết liệu có giận hay không?”

“… Cũng không chắc là chúng ta nói a!”

“Vậy ngươi nghĩ còn có thể là ai!”

“…”

Nói tới đó, các thuộc hạ không hẹn mà nhìn về cái cây bên kia – đó là ám vệ của Nhật Nguyệt sơn trang, dọc đường đều đặc biệt nghiêm túc, mặt đen như sợ người ta nói nhiều với bọn họ hai câu!

“Nếu như nói là bọn hắn làm, Cung chủ có tin không?”

“Tin mới ghê, trừ phi Cung chủ cũng ngố ngố như phu nhân”

“Các ngươi nói xem, người của Nhật Nguyệt sơn trang sao lại không thú vị đến vậy, suốt ngày nghiêm mặt”

“Đúng thế, ta cũng đâu có mượn tiền bọn họ”

“Tới bây giờ tên là gì cũng không chịu nói, lẽ nào tên rất khó nghe?”



Mà trong lúc các thuộc hạ đang điên cuồng chửi fuck, Thẩm Thiên Lăng đang cùng Tần Thiếu Vũ đi dạo trong biển hoa, cảnh tượng y như tuần trăng mật!

“Ngươi còn chưa kể cho ta nghe về quyển sách kia”. Thẩm Thiên Lăng vẫn nhớ chuyện này. “Chín hạt châu là sao?”

“Chuyện xưa kể lại thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tuyết Lưu Ly, Bích Lục Đồng, Lanh Tinh Ngọc, Xích Viêm Thạch, Hoàng Kim Nhãn, Thanh Thạch Lưu, Tử Phượng Huyết, Phi Hà Châu, Ô Sắc Phỉ đều là linh thạch từ thời khai sơ, vốn là Cửu tinh liên châu, nhưng vì đại nạn mà rơi xuống nhân gian. Trong sách là những câu chuyện liên quan đến 9 viên linh thạch này”

“Sau khi thu thập đủ sẽ xảy ra chuyện gì?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Ai biết, chắc là gọi ra Thượng cổ thần long?”. Tần Thiếu Vũ bật cười.

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp, ngươi đừng tuỳ tiện đoán mò tình tiết trong manga a, như vậy ta rất có cảm giác xuyên việt đó!

“Ngươi xem như có duyên với linh thạch, trời xui đất khiến được 2 viên”. Tần Thiếu Vũ kéo áo cho hắn. “Lạnh không? Lạnh thì về thôi”

“Mấy hạt châu còn lại ở đâu?”. Tuy không hiểu rõ lắm nhưng Thẩm Thiên Lăng gần như dự cảm được, những hạt châu này có quan hệ với việc mình xuyên việt.

“Trong sách ghi chép không rõ lắm”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta cũng chỉ biết Xích Viêm Thạch ở Quỳnh Hoa cốc, Hoàng Kim Nhãn ở Thiên Ổ Thuỷ trại. Ngươi có hứng thú sao?”

Thẩm Thiên Lăng quyết đoán gật đầu!

“Lý do?”. Tần Thiếu Vũ xoa đầu hắn.

Mẹ kiếp vì lão tử muốn quay về a! Thẩm Thiên Lăng thầm gào thét, sau đó thuần khiết thoát tục nhìn hắn, hồn nhiên nói. “Vì ta muốn nha…”

Giỡn sao, loại kỹ năng quyến rũ đàn ông này không thể không thành thạo biết không! Để tăng mạnh hiệu quả, thậm chí còn kéo dài âm cuối!

Thật sự là tâm kế!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.