Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ

Chương 64: Chương 64: Nữ tặc Linh Lung




Ngày đó mắt thấy tai nghe, từng thứ hiện lên trong đầu Tô Chuyết. Lăng gia nhà lớn nghiệp lớn, Lăng lão gia tại thế, hết thảy đều là vô hạn phong quang. Bây giờ ông ta chết, người trong nhà đã ngo ngoe muốn động. Mấy huynh muội tính cách hoàn toàn khác biệt, còn có vị phu nhân kia, trong lòng bọn họ đều suy nghĩ gì? Lời nói của Lăng Sương trăm ngàn chỗ hở, thế nhưng tại sao huynh ấy muốn sát hại phụ thân của mình đây? Hơn nữa sau khi giết người, chẳng những không trốn, còn muốn ở trong phòng bị người phát hiện sao? Những điều này đều quá kì quái. Còn có chỗ trạch viện này, vì sao Lăng Sương lại xuất hiện ở gian phòn của Lăng lão gia? Đến cùng là đang nói láo, hay là tất cả những người khác cấu kết nhau?

Từng vấn đề đều khó giải đáp, quan tâm quá sẽ bị loạn, dù sao Tô Chuyết và Lăng Sương có chút giao tình, trong lòng tự nhiên thiên hướng về gã. Nhưng mọi người đều nói giống nhau, vậy chuyện này là sao đây? Đương nhiên, còn có một đôi mắt như có như không, kể từ khi Tô Chuyết tiến vào thành Kim Lăng, một đôi mắt như ẩn như hiện.

Tô Chuyết không nói một lời, ngâm mình trong nước đến trưa, thẳng đến cả thùng nước đều thấm lạnh. Tay chân cũng ngâm đến da trắng bệch, lúc này y mới leo ra, thay đổi một thân quần áo sạch, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng (tinh thần sảng khoái).

Tô Chuyết ra khỏi phòng, liền có hạ nhân lập tức tiến tới thu thập. Y không khỏi cảm thán trong lòng, có tiền thật tốt. Đương nhiên, trong lòng của y lại rõ ràng hơn kẻ khác, có tiền cũng không tốt. Bởi vì phong quang chính là tiền, thê lương chính là mình. Tựa như giờ phút này, linh đường của Lăng lão gia, trống rỗng. Lăng Phong ra đi làm việc, đến bây giờ cũng không trở về. Mà vị phu nhân kia mang theo hai đứa bé, càng là không biết sẽ không trở lại nữa. Chỉ còn lại linh cữu của Lăng lão gia, lẻ loi trơ trọi nằm ở trong phòng.

Tô Chuyết đứng nửa ngày trong linh đường, cũng không ai trở về. Y vòng quanh linh cữu hai vòng, trong lòng suy nghĩ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Nghĩ đi nghĩ lại, y không tự giác lại chuyển đến gian phòng của Lăng Chí Thiện.

Tô Chuyết nhìn hai bên một chút, không có người, đẩy cửa vào nhà, quay người rồi đóng cửa phòng lại. Y nhẹ nhàng treo lên móc khóa trong cửa, cửa phòng liền khóa lại. Tô Chuyết thầm nghĩ: “Ngày đó cửa phòng chính là đóng như vậy sao?”

Đột nhiên, y cảm giác xúc tua của móc khóa hơi khác thường, xích lại gần xem xét, nguyên lai đúng là nướng khét một đoạn ngắn, không biết là chuyện gì xảy ra. Tô Chuyết không để bụng, ngồi trên ghế, thầm nghĩ: “Mặc dù cửa sổ trước sau mở ra, nhưng đều có màn tơ che lại, kéo nhẹ một cái liền sẽ rách. Cửa phòng khóa lại từ trong về sau, căn phòng này liền là một chốn mật thất. Như vậy, làm sao thả thi thể của Lăng lão gia vào phòng đây? Hung thủ lại như thế nào khóa trái cửa phòng? Tại sao Lăng Sương lại đến căn phòng này?

Tô Chuyết ngồi một mình trong phòng trầm tư suy nghĩ, cũng khó mà nắm lấy mấu chốt trong đó. Thẳng đến màn đêm buông xuống, người một nhà Lăng gia thế mà không ai trở về. Tô Chuyết không khỏi có chút kỳ quái, đang muốn ra ngoài nhìn xem, đột nhiên chỉ nghe cửa phòng gõ hai tiếng “Cộc cộc”, lại không một người nói chuyện.

Tô Chuyết âm thầm đề phòng, nhẹ giọng hỏi: “Người nào!”

Ngoài cửa truyền tới một giọng phụ nữ: “Là ta!”

Tô Chuyết nghe thấy tiếng của người ngoài nửa, khóe miệng lộ vẻ tươi cười, nói khẽ: “Rốt cuộc đến rồi!” Nói xong đứng dậy mở cửa.

Cửa vừa mở ra một nửa, một bóng ngươi xông vào, ở dưới ánh trăng hiện ra thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, thân mang áo đen, tựa hồ muốn cùng bóng đêm hòa thành một thể. Nàng như một trận gió, lách mình vào phòng. Hai tóc mai Tô Chuyết bị trận gió của nàng phất lên, sợi tóc còn chưa rơi xuống, nàng đã ngồi trên cái ghế mà Tô Chuyết vừa ngồi.

Tô Chuyết bất đắc dĩ cười cười, lại đóng cửa lần nữa. Cô gái kia mở miệng nói: “Tô Chuyết, từ biệt mấy năm, cũng không thấy ngươi tìm ta. Đến nay gặp được phiền phức, mới nhớ đến ta sao?”

Tô Chuyết lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo đáp: “Làm sao không nhớ cô được? Năm ngoái ta tại Tương Tây đụng phải bản án giết người, người thứ nhất ta nghĩ đến chính là cô, chỉ cô mới có khinh công giết người như vậy!”

Cô nàng xì một cái, nói: “Chuyện tốt như thế không nghĩ đến ta sao?”

Tô Chuyết cười ha hả một tiếng, nói: “Lúc cô tới, phát hiện người nào không?”

Cô nàng cười lạnh một tiếng, đáp: “Ngươi gặp phải chuyện gì rồi? Thế mà lại có kẻ giám thị ngươi một tấc không rời, hơn nữa còn là cao thủ! Bất quá ta vừa mới qua đi hỏi thăm chút, lúc này hắn ở nóc nhà hảo hảo ngủ đây!”

Tô Chuyết có chút lo lắng, nói: “Sẽ không có vấn đề gì chứ?”

Cô nàng thản nhiên đáp: “Ngươi ba ngày không ngủ không nghỉ, đương nhiên gã cũng không nghỉ ngơi thật tốt. Chờ gã này tỉnh ngủ về sau, căn bản không nhớ được chuyện gì xảy ra.”

Tô Chuyết cả kinh, giật mình nói: “Ta thật sự là chủ quan, kẻ giám thị ta chính là gã đưa tin kia!”

Nữ tử lại vui vẻ, nở nụ cười “Khanh khách”, nói: “Nguyên lai cũng có kẻ có thể lừa được đôi mắt trộm của Tô Chuyết đây, thật sự là có ý tứ!”

Tô Chuyết bất đắc dĩ lắc đầu, cười nói: “Tô Chuyết ta là mắt chó, mắt heo, chứ không phải mắt trộm. Mắt trộm này phải nói cô mới đúng, nữ phi tặc đệ nhất giang hồ, Yến Linh Lung!”

Yến Linh Lung phóng người lên, bỗng gõ một cái trên đầu Tô Chuyết, đảo mắt lại trở về chỗ cũ. Tô Chuyết căn bản né tránh không được, cũng không nghĩ rằng có thể tránh né, đủ thấy thân thủ của cô ta nhanh đến mức nào. Nhưng trên mặt hai người cũng không chút buồn bực nào, giống như bạn tốt nhiều năm trêu đùa.

Yến Linh Lung cười mắng: “Tên tiểu tử ngươi! Khinh công của ngươi là ta dạy, ta tốt xấu cũng tính là trưởng bối của ngươi đi? Làm sao một chút cấp bậc lễ nghĩa cũng không hiểu hả?”

Tô Chuyết đứng dậy, ôm quyền cung kính thi lễ một cái, trên mặt lại cười hì hì, nói ra: “Linh Lung tỷ dạy phải, tiểu đệ biết sai rồi.”

Yến Linh Lung khoát khoát tay, hỏi: “Rốt cục Lăng Sương đụng chuyện gì hả?”

Tô Chuyết nghe nàng nhấc lên, trong lòng liền trở nên nặng nề, nói: “Việc này nói rất dài dòng, chuyện ta nhờ cô thế nào rồi?”

Yến Linh Lung không trả lời mà hỏi lại: “Gã gốc lưu lại ký hiệu ở Cô Tô cho ta là ai? Ngươi tìm từ chỗ nào hả?”

Tô Chuyết sững sờ, cười đáp: “Cô nói là Hoa Bình hả? Huynh ấy là bằng hữu của ta, là ta xin nhờ huynh ấy đi Lăng gia. Mặc dù ta và Lăng Sương quen biết nhiều năm, nhưng chưa bao giờ hỏi qua chuyện trong nhà hắn, bởi vậy muốn hiểu rõ một phen trước đã.”

Yến Linh Lung nói: “Thứ cần tra gã đều đã tra được, một năm một mười đều nói rõ với ta. Ta chạy đi nói cho ngươi trước, gã sẽ đến sau. Trước mắt, người nhà họ Lăng đều ở Kim Lăng, nhà cũ chỉ còn lại một lão quản gia và hạ nhân. Linh đường đã bố trí xong, chỉ chờ chuyện bên này, phù linh trở lại.”

Tô Chuyết nói: “Thời gian không nhiều, kiếm truyện quan trọng mà nói.”

Yến Linh Lung nói: “Dù sao Hoa Bình cũng là người ngoài, lão quản gia đó chỉ là hạ nhân, có thể hỏi ra cũng không nhiều. Lăng Chí Thiện có ba con trai và một đứa con gái, phân biệt lấy tên Phong Sương Vũ Tuyết. Trong đó trưởng tử Lăng Phong, thứ tử Lăng Sương là vợ cả Hạ phu nhân sở sinh. Lúc Hạ phu nhân sinh Lăng Sương thì khó sinh mà chết, về sau Lăng Chí Thiện mới cưới vị Thẩm phu nhân hiện tại. Bà ta là em gái của phú thương Kim Lăng Thẩm Đông Lai, cho Lăng Chí Thiện sinh hạ một trai một gái.”

Tô Chuyết như có điều suy nghĩ, nói: “Mấy người kia ta đã từng gặp qua rồi.”

Yến Linh Lung lại nói: “Lăng Chí Thiện đến Kim Lăng chuyến này, nói là xử lý chuyện trên sinh ý, bởi vậy cũng không định mang bao nhiêu người tới. Thế nhưng không biết sao, đầu tiên là Thẩm phu nhân lấy cớ thăm viếng người thân, mang theo con cái đồng hành mà tới. Lăng Phong cũng nói muốn lo liệu dọc đường, theo cùng một chỗ.”

Tô Chuyết nghi ngờ nói: “Chỉ sợ không đơn giản như thế chứ? Một chuyến Lăng Chí Thiện đến Kim Lăng, Lăng Phong và Thẩm phu nhân lại thật giống như mười phần khẩn trương?”

Yến Linh Lung cười đáp: “Ngươi đoán không sai! Theo lão quản gia lặng lẽ nói cho Hoa Bình, chuyến này của Lăng Chí Thiện thật ra là đến xem Lăng Sương. Nghe nói Lăng Chí Thiện gần đây thân thể không tốt, đang định tìm người nối nghiệp kế thừa gia nghiệp! Ông ta nghe nói Lăng Sương tại Kim Lăng làm ăn rất tốt, liền muốn đến xem.”

Tô Chuyết suy nghĩ nói: “Nói thế này, ta cũng có chút kỳ quái, vì sao Lăng Sương sẽ một mình ở lại Kim Lăng, nhiều năm không trở về nhà?”

Yến Linh Lung liếc xéo y, tức giận nói: “Làm bằng hữu Tô Chuyết ngươi, thật không có chỗ gì tốt! Nghe nói năm đó Hạ phu nhân sinh hạ Lăng Sương, liền qua đời. Lăng Chí Thiện và Lăng Phong đều đối với hắn mười phần chán ghét, rất không chào đón Lăng Sương. Về sau Thẩm phu nhân sinh Lăng Vũ Lăng Tuyết, Lăng Chí Thiện đối với hai người này mười phần sủng ái, cũng liền dưỡng thành tính tình ngang ngược của hai người. Lăng Sương ở nhà tức không chịu nổi, ở lúc hơn mười tuổi, đi theo sư phụ hòa thượng Khổ Thiền, về sau mới đến Kim Lăng.”

Tô Chuyết gật gật đầu, lẩm bẩm: “Nguyên lai là thế.. Lăng Chí Thiện đến già đột nhiên nhớ tới Lăng Sương, hẳn là Lăng Phong không hợp tâm ý của ông ta chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.