Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 128: Q.2 - Chương 128: Chờ anh mềm lòng




Khi Phong Kính về đến nhà, ba thuộc hạ lưu lại tiến lên báo: “Đại thiếu, Tô Mộc Tình chạy trốn”

Hắn nhíu mày: “Chạy trốn như thế nào?”

“Bọn thuộc hạ nhốt cô ta ở ban công, không ngờ cô ta lại có thể trèo xuống từ ban công, sau đó lên một chiếc xe. Đại thiếu, là bọn thuộc hạ không làm tròn bổn phận, cam nguyện chịu phạt”. Những người này đều xuất thân là bộ đội chính quy, trong quân đội luôn luôn thưởng phạt phân minh, không có nửa điểm lề mề.

Phong Kính có chút mệt mỏi, phất phất tay, nói: “Đi tìm Cừu Văn, bảo hắn cử người giám sát chặt chẽ ả ta, có việc gì lập tức báo cho tôi”

Lá gan ả đàn bà kia cũng thật lớn, không sợ chết, nhưng mà cho dù không sợ chết cũng có nhược điểm, không phải sao? Hắn không rảnh quản kẻ không liên quan này, hơn nữa cô ta dù sao cũng là em gái của Mộc Vũ, chỉ cần cô ta không gây chuyện, hắn có thể bỏ qua cho cô ta một mạng. Nhưng nếu cô ta cứ chạm vào giới hạn của hắn, thật không thể trách hắn rồi.

Nhớ tới Tô Mộc Vũ, Phong Kính liền nhíu mày. Vật cả người xuống giường, hắn nhắm mắt lại.

Hắn vẫn là Phong Kính trước kia sao?

Phong Kính nâng cánh tay che mắt: Không phải, tất cả đều đã thay đổi. Phong Kính nắm quyền sinh sát trong tay trước kia, cũng không do dự như thế. Hắn chỉ có thể cho một người một cơ hội, dùng hết cơ hội đó, sẽ không còn liên quan.

Nhạc Nhạc chân trần từ trong phòng chạy đến, bò lên giường, ghé vào trên bụng của hắn, bò qua bò lại.

Phong Kính cũng mặc nó, hắn yêu thương Nhạc Nhạc, ai cũng nhìn ra được. Hai năm rưỡi không có Tô Mộc Vũ bên cạnh nên hắn liền trao tình yêu gấp đôi cho Nhạc Nhạc, quả thật cưng thằng nhóc lên tới tận trời.

Phong Kính nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Nhạc, bộ dạng thằng nhóc này cơ hồ là như điêu khắc cùng một khuôn mẫu với hắn, nhưng ánh mắt rất giống với Tô Mộc Vũ, chỉ cần nhìn hắn một cái cũng đủ cho lòng hắn tràn đầy nhu tình.

Nhạc Nhạc xoa xoa mắt, nói:

“Cái cô ở ngoài ban công kia rất xấu, lừa Nhạc Nhạc, còn nói là ma ma của Nhạc Nhạc, thật ra Nhạc Nhạc đã thấy dì đó rất lạ, một chút cũng không giống với ma ma! Nấu ăn rất dở, cũng không thích Nhạc Nhạc. Nhạc Nhạc phải mang Bàn Chải ra trả thù, bảo Bàn Chải cắn cho dì đó một cái thật đau, ai bảo đóng giả ma ma của Nhạc Nhạc, còn bắt nạt Bàn Chải, thật xấu! Hừ!”

Xoa xoa mái tóc con trai, Phong Kính nhẹ giọng nói: “Nhạc Nhạc thật dũng cảm, Nhạc Nhạc là nam tử hán của nhà chúng ta nha”

Nhạc Nhạc lập tức kiêu ngạo ngẩng cái đầu nhỏ lên: “Đương nhiên! Nhạc Nhạc chính là nam tử hán! Chú Cừu Cừu hứa mai mốt Nhạc Nhạc lớn nhất định sẽ dạy Nhạc Nhạc cách bắn súng đó!”

Thanh âm mềm nhũn, nó áp vào ngực Phong Kính nói: “Ba ba, chú cảnh vệ nói là ba ba đi tìm ma ma đúng không? Tại sao Nhạc Nhạc không thấy ma ma vậy?”

Đôi mắt Phong Kính khẽ nhắm lại, vỗ nhẹ phía sau lưng Nhạc Nhạc.

Tiếng chuông cửa vang lên, cái đầu đang lim dim của thằng nhóc bỗng nhỏm dậy: “Là ma ma đúng không?”

Phong Kính ngồi im một lúc mới đứng dậy, ra mở cửa, quả nhiên là người kia.

Cửa vừa mở ra, Nhạc Nhạc lập tức bổ nhào ra, cái mũi nhỏ hít hít mùi hương trên người của Tô Mộc Vũ, lúc này mới mỉm cười ngọt ngào, nói: “Ma ma!” Mái đầu xù cọ tới cọ lui trong lòng cô.

Ánh mắt Phong Kính quét đến vết thương trên cổ tay cô, mặt lạnh ôm lấy Nhạc Nhạc đuổi về phòng: “Nhạc Nhạc ngoan, đến chơi với Bàn Chải một chút đi”

Nhạc Nhạc còn muốn tiếp tục ôm ma ma cọ cọ một chút nữa, nhưng nhìn thấy ba ba rất nghiêm túc, đành phải luyến tiếc buông Tô Mộc Vũ ra.

Phía ngoài chỉ còn lại có Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ, không khí có chút xấu hổ.

Phong Kính cũng không để Tô Mộc Vũ tiến vào, trực tiếp ngăn ở ngoài cửa, áo sơmi trên người hắn còn chưa kịp cởi, kéo tay áo, mặt lạnh đút tay vào túi quần, nói: “Tô tiểu thư, trong bệnh viện tôi đã nói rõ, chúng ta bây giờ chỉ là người xa lạ, xin đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, nếu không tôi đành phải gọi bảo vệ đến mời cô ra ngoài”

Sự lạnh lùng của hắn khiến Tô Mộc Vũ vốn cố gắng tươi cười cũng đành đông cứng lại.

Tô Mộc Vũ cười khô khốc, xoa xoa tay nói: “Bên ngoài có chút lạnh, có thể cho em vào không?” Cuối tháng mười một, lúc này cũng đã gần sáng mà trên người Tô Mộc Vũ chỉ có chiếc áo mỏng manh nên thật sự rất lạnh.

Cô khắc ghi lời nói của Kiều Na: Không tin bỏ nhiều công sức mà còn không kéo được một tên đàn ông trở về!

Phong Kính liếc mắt một cái, một chữ cũng không đáp, ở trước mặt cô đóng cửa lại.

Nhìn thấy cửa đã đóng, Tô Mộc Vũ chỉ biết cười khổ.

Cô dựa lưng vào cửa, chà xát hai tay nghĩ: Xem ra Phong Kính thật sự rất giận.

Nhạc Nhạc cùng Bàn Chải lén mở một khe cửa nhỏ nhìn trộm, thấy ba ba ngồi trên ghế sa lon nghiêm mặt, vẫn không nhúc nhích hay nói câu nào.

Cậu nhóc không dám chạy ra ngoài, thân hình nhỏ nhắn nằm dài lên thảm thở dài.

Bảo mẫu nói: Chuyện của người lớn thì trẻ con đừng nên xen vào, nhưng Nhạc Nhạc đã không còn là đứa nhỏ nữa mà, mà chuyện người lớn sao lại phiền toái như vậy chứ?

Phong Kính cứ ngồi trong phòng khách như vậy, ngồi mấy giờ cũng chưa từng đổi tư thế, hắn biết Tô Mộc Vũ vẫn còn ở ngoài cửa, có thể hắn thực sự không muốn mở cửa, thực sự không muốn tha thứ cho cô dễ dàng như vậy.

Trên đời này không phải chỉ có một người phụ nữ là cô!

Bảo mẫu lúc mua thức ăn trở lại, nhìn thấy Tô Mộc Vũ ngồi bệch trước cửa, hoảng sợ nói: “Tô tiểu thư, sao cô lại ngồi ở đây? Mau vào nhà đi!”

Tô Mộc Vũ lạnh đến nỗi môi trắng bệch, mỉm cười lắc đầu. Cô không thể đi vào, cô phải đợi, phải đợi đến khi Phong Kính tự mình mở cửa, mới có thể bước vào nhà. Trên người có đúng cương cứng nhưng cô vẫn tự nói với mình, hắn sẽ đau lòng, nhất định sẽ đau lòng, cô cần kiên trì tới cùng.

Bảo mẫu nhìn ra cửa, lại nhìn bên trong cánh cửa, không phản đối, chỉ biết đóng cửa làm chuyện của mình. Đại thiếu gia và mẹ của tiểu thiếu gia có chuyện gì thì cũng không tới phiên bà nhiều chuyện.

Tô Mộc Vũ cứ như vậy cho đến tối, Nhạc Nhạc đã bắt đầu khóc rống lên đòi ma ma vào nhà. Bảo mẫu nhìn thấy sắc mặt đại thiếu gia càng ngày càng khó chịu, bà vội vàng ôm Nhạc Nhạc đi vào phòng ngủ.

Toàn thân Tô Mộc Vũ đều lạnh cóng, tay chân cũng khó mà cử động được, nhiệt độ lại bắt đầu xuống thấp. Tô Mộc Vũ ngồi bên ngoài gần cả một ngày, máu đã khó lưu thông.

Cô không tin, không tin Phong Kính lại có thể nhẫn tâm với cô!

Ngay lúc Tô Mộc Vũ lạnh đến muốn nhũn người, cửa rốt cuộc cũng mở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.