Hắc Dục

Chương 3: Chương 3: Kích tình trong thang máy (3)




“A! Không muốn không muốn! Không cần!” Thư Liên dù sao cũng mới trải sự đời, làm sao có thể chịu nổi người đàn ông va chạm thô bạo như thế, nhưng mà sức lực của cô đối với người đàn ông cường tráng trước mặt mà nói, lại chỉ như con mèo nhỏ đang gãi ngứa không đáng nhắc tới, ngược lại bàn tay nhỏ bé dùng sức đẩy lồng ngực người đàn ông, mang lại xúc cảm tinh tế càng làm cho người đàn ông đỏ mắt, cặp mông tráng kiện bị kích thích càng tăng nhanh tốc độ, đem cô đính ở trên tường điên cuồng chọc một trận.

“Tiểu tao hóa, anh làm em thích hay khó chịu! Hửm?” hắn đem mặt vùi thật sâu vào bộ ngực mềm mại của Thư Liên, thanh âm người đàn ông khàn khàn, tràn ngập tình dục cùng đắc ý.

“Ân… Đau quá, buông! Buông, được không.” Thư Liên bị hắn đỉnh cho ngã đông ngã tây, một chân đã không còn đủ sức để chống đỡ sức nặng của cô, dư vị cao trào làm cho hai chân cô như nhũn ra, cô không thể không bám víu lấy người đàn ông, đề phòng mình trượt ngã.

Thân thể lại trái với lương tâm nổi lên phản ứng, người đàn ông gầm nhẹ, mùi mồ hôi trên người hắn, cùng với âm thanh dâm mỹ tràn ngập trong không khí, đều làm cho cô có cảm giác mặt đỏ tai hồng, phía dưới cô rất đau, bị người đàn ông đâm cho run lên tê tê, áp lực cùng khoái cảm, truyền tới ào ạt, làm cho cô trở tay không kịp.

“Ân…” Thư Liên ngẩng đầu lên, hàm răng như vỏ sò cắn chặt môi dưới đến ứa máu, khóe mắt ướt át không dấu được xuân ý, cứ việc cô cảm thấy xấu hổ, lại ngăn cản không được khát vọng của thân thể, cô cong người lên, không tự chủ đón ý hùa với người đàn ông rút ra chọc vào, bề mặt tiểu huyệt sưng đỏ vốn nhăn nhó bị chống đỡ thành diễm hồng ướt át, gian nan mà lại dâm đãng phun ra nuốt vào nhục bổng tím hồng của người đàn ông , vừa giống như kháng nghị người đàn ông thô bạo, lại vừa giống như mời hắn đến chà đạp.

Người đàn ông rõ ràng bị một màn kích trước mắt này làm bộc phát thú tính, hắn đem một chân còn lại của cô nâng lên, để cho hai cái đùi cô bị hai cánh tay cường tráng hữu lực nâng lên chống đỡ , toàn bộ trọng tâm thân thể đều dừng lại trên nhục bổng của người đàn ông.

“A, đừng!” Thư Liên bị hắn làm cho hoảng sợ, ôm chặt cổ hắn, thấp giọng năn nỉ, “Đừng như vậy! Sẽ, sẽ phá hư mất!”

“Nếu không phá hư, em làm sao có thể nhớ ôm anh chứ?” Người đàn ông tà tà cười, cánh tay hơi hơi buông lỏng, thân thể Thư Liên liền ngồi xuống nhục bổng, nhụy hoa bị mở bung ra, đâm thẳng tới hoa tâm!

“A! !” Một cỗ khoái cảm như dời non lấp biển đánh sâu vào cảm quan Thư Liên , cô cơ hồ cảm thấy chính mình sẽ bị hắn cứ như vậy đâm chết ở chỗ này, nhưng mà giây tiếp theo, cánh tay hữu lực của hắn lại đem thân thể của cô nâng lên, lại thả xuống dưới thật mạnh!

“A! Trời! Trời ạ!” Thư Liên khóc kêu run run, cái loại khoái cảm mãnh liệt kích thích này, làm cho cô cơ hồ khó có thể thừa nhận!

“Đừng kêu trời, gọi anh là Phong.” Người đàn ông cắn vành tai cô, lại một lần nữa đem cô nâng lên rồi buông xuống, cảm thụ cô khít khao cắn chặt hắn, khoái cảm cùng thư sướng, “Nhớ kỹ anh mới là người đàn ông chân chính của em!”

“Phong! Phong!” Thư Liên khóc hai mắt đẫm lệ mông lung, cắn một ngụm lên vai người đàn ông, “Đủ, đủ, đừng, dừng lại!”

“Hư…” Người đàn ông ngăn chặn môi cô, đem cô áp lên tường thang máy, bàn tay bóp chặt vòn eo mảnh khảnh, thân thể buộc chặt, liều mạng ở trong thân thể cô rút ra chọc vào.

“A, Phong ──” Thư Liên hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng, chỉ biết không ngừng kêu tên người đàn ông, như người kề cận cái chết bắt được ngọn cỏ, cô đã quên là người đàn ông này đang cưỡng gian cô, cô chỉ biết là hắn hiện tại là trời của cô, là thần của cô.

“Muốn nói cái gì? Hửm?” trên trán hắn rớt xuống một giọt mồ hôi, rơi xuống làn da trắng nõn của cô bắn tung tóe, nhục bổng hắn trong cơ thể cô lại lớn thêm một vòng, cứng rắn như thiếc, điên cuồng đâm chọc, giống như con ngựa hoang mất cương, trong không khí truyền ra âm thanh ba ba rung động của hai thân thể va chạm, hai người lại không hề biết đau, thầm nghĩ lại mạnh thêm một chút! Nhanh hơn một chút! Lại sâu thêm một chút! Lại mãnh nhất điểm!

“Thật thoải mái! Phong! Thật thoải mái! Em không được, không được! A a ──” Thư Liên cuồng loạn lắc đầu, đã hoàn toàn quên cảm giác xấu hổ và cố kỵ, chỉ biết run run ôm lấy thắt lưng hắn, cong người lên như con tôm, trước mắt lóe lên một luồng sáng bạc, cao trào hủy diệt tập kích cô, làm cho cô khó có thể ngăn cản, ngất đi.

Người đàn ông buộc chặt mông, bay nhanh trong nơi kích thích của Thư Liên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, sau một trận điên cuồng mãnh liệt cuối cùng, chất lỏng màu trắng bắn ra ngoài, hắn rút ra để nó chậm rãi phun lên trên mặt trên đầu mọi nơi trên cơ thể Thư Liên.

Người đàn ông cầm lấy nhục bổng tím hồng trượt lên trượt xuống để kéo dài dư vị cao trào, mãi cho đến khi bài trừ giọt tinh dịch cuối cùng mới mở ra đôi mắt sâu thẳm , hắn nắm hai má Thư Liên, hơi hơi dùng sức làm miệng cô mở ra, đem quy đầu vẫn đang run nhè nhẹ đút vào cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, để cho khoang miệng mềm lại ấm áp mút sạch dâm dịch còn sót lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.