Hào Môn Quyền Quý

Chương 19: Chương 19: Uy hiếp cô




Tô Thiên Kiều liều mạng lắc đầu, tay liên tục đập, chiếc áo ngoài trên người anh đã ướt đẫm, chỉ còn một chiếc áo sơ mi nửa ướt.

Anh chưa từng dịu dàng, trong miệng mang theo hơi rượu mạnh.

“Cô chết, cô không quan tâm tới việc anh trai cô chết sao? Tôi có thể cam đoan với cô, nếu cô còn giãy dụa nữa, tôi nhất định sẽ khiến cho anh ta chết rất thảm!” Giọng nói của cậu chủ lạnh như băng, mang theo sự kiên định, giống như tiếng gọi đến từ địa ngục, chỉ cần cô nghe thấy thì sẽ rơi vào mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không thể siêu sinh!

Nước mắt lặng lẽ rơi. Lúc bạn đang ở trong cảnh tuyệt vọng, lại phát hiện ngay cả chết cũng là một điều xa xỉ, mới biết cái gì gọi là tuyệt vọng chân chính...

Cô ngừng giãy dụa, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ, có chết, có quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, có tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục... Nhưng lại không có lấy lòng.

Người đàn ông thấy cô không có hành động nào nữa, cười khẽ: “Ngoan... tôi biết, cô chỉ dọa tôi mà thôi! Cô nhớ lấy, cô có thể chết, mạng của cô quả thật thuộc về bản thân cô, nhưng cô muốn chết... thì anh trai của cô chắc chắn sẽ chôn cùng cô!”

“Nhưng như vậy cũng tốt, gia đình cô có thể đoàn tụ phía dưới!”

Lời ác độc cỡ nào, lại không phải lời nói tùy ý trong lúc tức giận, mà là sự thật.

Cô quả thật có thể chấm dứt sinh mạng của mình, e rằng chết rồi, anh trai của cô có thể tỉnh lại hay không, tập đoàn nhà họ Tô có thể tái sinh hay không, sẽ không nằm trong tầm kiểm soát của cô nữa, cô chỉ có thể cầu nguyện anh trai mình sẽ dần dần khỏe lại.

Nhưng cô lại chưa từng nghĩ rằng, sẽ bởi vậy mà để cho anh trai của mình chết theo!

Cô biết, người đàn ông giống như ác ma này tuyệt đối nói được thì làm được!

Cô không thể, ngay cả chết cô cũng không thể.

Hít vào một hơi lạnh, cô chỉ có thể thỏa hiệp...

Cô chỉ đau... chỉ có đau đớn, ngoại trừ nó chỉ còn sự khuất nhục.

Nhưng cô không thể phản kháng, chỉ có yên lặng chịu đựng, dâng hiến! Tất cả đều vì để cô và anh trai có thể sống.

Cậu chủ khoác thêm áo, lạnh lùng quay đầu lại, nói với Tô Thiên Kiều: “Nhớ lấy, cô không có tư cách để đặt câu hỏi, càng không có tư cách để nói không. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi, bằng không... tôi sẽ dùng mọi cách tra tấn cô, nếu cô vẫn không thích camera, thì tôi sẽ tháo cánh tay của anh trai cô để tặng cô vào bữa tối ngày mai, cô có thể suy xét một chút, rốt cuộc là...”

“Không cần!” Tô Thiên Kiều cắn răng nói, thân hình nhỏ bé run rẩy như những chiếc lá mùa thu đang xoay trong gió, muốn rơi xuống đất lại không thể, muốn trở lại trên cây lại càng không thể!

“Nhớ lấy, không có sự phản kháng lần sau!” Nam nhân nói xong rồi bỏ cô lại, xoay người rời đi.

Cô nặng nề nhắm mắt, lúc hàng lông mi run rẩy khép lại, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống.

Không phải khóc vì vận mệnh của bản thân, mà rơi lệ vì bản thân có vận mệnh như vậy, lại không có cách nào để kết thúc.

Trong phòng lại trở về sự yên tĩnh, không bật đèn.

Thảo nào cậu chủ thích bóng tối, hóa ra bóng tối cũng có thể bảo vệ bản thân, làm cho người bị thương không nhìn thấy miệng vết thương của mình, có thể lừa mình dối người.

Cô cuộn tròn cơ thể mệt mỏi, vô tội mà nằm đó, không biết qua bao lâu mới tỉnh dậy.

Lúc tỉnh dậy, đèn phòng tắm đã bật.

Ánh dèn sáng ngời khiến cho cô tỉnh giấc, có chút mất tự nhiên.

Chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo của cơ thể, lại nhục nhã như vậy, cảm thấy cơ thể mình không sạch sẽ như thế.

Cô cố gắng đứng dậy, cơ thể lạnh lẽo, xương cốt cũng giống như phát ra tiếng răng rắc, giống như người say rượu, cả người đều đau đớn.

Chuyện gì vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.