Hệ Thống Truy Phu

Chương 1: Chương 1: Xui Xẻo Xuyên Qua




Đại lục Huyền Thiên là một nơi tu chân linh khí thịnh vượng, có rất nhiều phàm nhân chỉ cần tu luyện phù hợp với yêu cầu thì sẽ được các môn phái thu làm đệ tử, có được công pháp tu luyện, nhưng cũng có không ít người tu chân thích hợp không được môn phái tu chân phát hiện nhưng vẫn có cơ duyên trở thành tán tu nhân.

Đại lục Huyền Thiên cho dù là phàm nhân hay tu chân giả, tất cả mọi người đều biết rằng, nếu muốn đi trên con đường tu chân rộng rãi, chỉ khi thân có linh căn mới có thể tu chân được, còn người không có linh căn, vậy thì, thật ngại quá, chỉ có thể sống mấy chục năm, cùng lắm là đến trăm năm rồi tiếp tục vào vòng luân hồi, đợi xem kiếp sau có thể có tư cách tu chân hay không.

Linh căn lại chia ra làm nhiều loại, cơ bản là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng các loại, từ ba loại trở lên sẽ là dị linh căn, năm loại gọi là linh căn ngũ hành. Có người có đơn linh căn, tức là chỉ có một loại linh căn, cũng được gọi là thiên linh căn, chính là linh căn giúp tu luyện nhanh nhất trong giới tu chân, tốc độ tu luyện chậm hơn đơn linh căn, lại có song linh căn, đồng thời cũng có người có tam linh căn, tứ linh căn, ngũ linh căn, kém cỏi nhất chính là ngũ linh căn, cũng là phế linh căn mà ai ai cũng biết rồi, người như vậy đa phần gần như không có cách nào tu luyện được tới Trúc Cơ kỳ; đương nhiên cũng có ngoại lệ, thế nhưng người như vậy, có thể nói một cách không hề khoa trương chút nào, đã tuyệt tích mấy vạn năm rồi.

Môn phái trong đại lục Huyền Thiên chia là chín cấp, mỗi phẩm cấp tông môn cao hay thấp dựa vào việc môn phái có số lượng tu chân giả Xuất Khiếu kỳ phù hợp với từng phẩm cấp. Tông môn nhất phẩm yêu cầu một trăm, tông môn nhị phẩm là tám mươi, tam phẩm là sáu mươi… tông môn lục phẩm là hai mươi, thất phẩm là mười, bát phẩm là năm, cửu phẩm là một tu chân giả Xuất Khiếu kỳ. Có rất nhiều tông môn bởi vì thực lực không đủ mạnh, sẽ phải dựa dẫm vào các tông môn lớn mạnh hơn, tới kỳ hạn nhất định sẽ nộp thêm chút tài nguyên, dùng cách này để được che chở. Không nằm trong chín phẩm tông môn, chính là các tông môn nhỏ chỉ có các tu sĩ dưới Hóa Thần Kỳ.

Kiếm Tiên môn là một tông môn nhị phẩm, môn phái nằm ở một nơi hàng năm xung quanh đều có sương trắng tràn ngập, tiên vân mờ ảo, cảnh núi ẩn hiện, trong đó có một ngọn núi lớn nhất được mười ngọn núi nhỏ hơn vây xung quanh, không chỉ vậy, độ lớn nhỏ của núi còn rất có thứ tự mà xếp ở xung quanh, rất có dáng vẻ của tiên gia, trên trời thỉnh thoảng sẽ có tu chân giả phi hành pháp bảo xuyên qua các ngọn núi, trên núi lại tọa lạc vô số cách bài trí không giống nhau, kiến trúc lớn nhỏ không đồng đều.

Tu sĩ của Kiếm Tiên môn chủ yếu luyện kiếm pháp là chính, đương nhiên, còn có các loại khác nữa, ví dụ như y tu, trận pháp sư, phù triện sư, luyện khí sư, còn có cả yêu tu nữa. Cái tên Kiếm Tiên môn bởi vì được cho là môn phái có kiếm tu phi thăng Tiên giới nhiều nhất ở đại lục Huyền Thiên, nên mấy vạn năm trước sau khi được môn chủ và chư vị trưởng lão bàn bạc lâu ngày liền đổi tên này.

Phía ngoài cùng Kiếm Tiên môn là ngọn núi nhỏ nhất trong số các ngọn núi, tọa lạc ở nơi thạch động rậm rạp, thạch động này chính là nơi ở của các đệ tử ngoại môn của Kiếm Tiên môn, bởi vì đệ tử ngoại môn nhiều hơn đệ tử nội môn, cho nên nơi thạch động phân bố dĩ nhiên là có hơi chật chội, bên cạnh lại có một sơn động không hề thu hút chút nào.

Trong bóng tối nơi động nhỏ kia có một thiếu niên tuấn tú mười lăm tuổi, đang ngồi trên bồ đoàn đặt trên đất, không nhúc nhích chút nào, khuôn mặt trầm tĩnh, thần thái nội liễm, hẳn là đang nhắm mắt tu luyện. Người này khuôn mặt như ngọc, tinh xảo như được điêu khắc, lông mi đen, dài, nhỏ mà dày, hơi cong cong, mũi anh tuấn lại đẹp tuyệt trần, cánh môi với độ dài vừa phải gợi lên một độ cong duyên dáng, ngũ quan tuyệt đẹp lộ ra vài phần dịu dàng, sáng sủa, y phục xanh biếc không thể che giấu làn da trắng nõn như trích tiên.

Một lát sau, vị thiếu niên này rốt cục cũng động đậy, thu tay lại, thoáng chốc lại mở to hai mắt, đôi mắt lộ kim quang, một lát sau, đôi mắt đen trầm xuống nhưng vẫn trong suốt động lòng người, hắn nhìn bốn phía xung quanh một chút, không phát hiện ra có chỗ nào không ổn, lại nhắm mắt vận công, dùng thần thức nhìn vào đan điền của mình, chỉ thấy có một gợn chân khí nhỏ bằng hạt đậu xanh đang đáng thương chạy loạn trong đan điền.

Thiếu niên không biết đang nhớ lại điều gì đó, mày cau lại, sắc mặt càng lúc càng đen, rốt cục không nhịn được mà… bóp trán!

Tâm tình hắn thật buồn bực nhưng lại không thể cho ai biết, tới đây đã gần bốn năm, dẫn khí nhập thể đến Luyện Khí tầng một mất thời gian hai năm, từ lúc mười ba tuổi đến bây giờ…vẫn là Luyện Khí tầng một, Luyện Khí tầng một đại viên mãn hắn bồi hồi luyện tận nửa năm không hề có chút đột phá!

Các đệ tử ngoại môn cùng hắn nhập môn khác kém nhất cũng đã tu luyện tới Luyện Khí tầng thứ tư, mà hắn ngay cả Luyện Khí tầng hai cũng chưa tu đến, tất cả chuyện này đều là do tư chất linh căn của hắn, so với phế linh căn chỉ tốt hơn một chút, chính là tứ linh căn, còn có cái vận khí chẳng hay ho gì kia.

Hắn tên là Cung Tiểu Trúc, vốn là một trạch nam ở hiện đại, sinh ra trong một gia đình bậc trung, bởi vì cha mẹ bận… công tác, lúc hắn đi học luôn luôn không quan tâm tới, mỗi tháng chỉ chịu trách nhiệm cho hắn phí sinh hoạt, còn ở khía cạnh tình cảm thì chưa từng quan tâm tới hắn. Có điều hắn cũng không hề oán hận, hiểu rằng cha mẹ làm việc cũng không dễ dàng gì, hắn học tập bình thường, bề ngoài cũng không tệ lắm, tính cách cũng là ôn hòa, các bạn học khác cũng có hảo cảm với hắn, cuối cùng thi được lên một trường đại học hạng hai.

Theo lý thuyết hắn sẽ tốt nghiệp đại học, cuộc sống chính là tìm một công việc tốt lại thêm một cô vợ tốt, lại sinh một đứa con ngoan, sau đó cứ vậy mỹ mỹ mãn mãn sống hết một đời này, chỉ là cuộc sống luôn phát sinh sự cố ngoài ý muốn, không phải sao?

Cung Tiểu Trúc sau khi tốt nghiệp đại học đột ngột nghe được tin cha mẹ ly hôn, chỉ trầm mặc vài ngày rồi lại khôi phục thần sắc trước đây, sau đó miễn cưỡng tìm được một công việc có thể sống tạm qua ngày, ban ngày đi làm, tối về nhà đọc tiểu thuyết trên mạng, phát hiện ra mình đặc biệt thích đọc tiểu thuyết, ngoài đọc trên mạng còn mua cả đống tiểu thuyết giấy về nhà đọc.

Cha mẹ mặc dù sau khi ly hôn rồi cũng sẽ không quản lý hắn nữa, nhưng cũng cho hắn một căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách, Cung Tiểu Trúc biến một phòng thành thư phòng, trên giá sách chất đầy các loại tiểu thuyết, nhìn là có thể thấy được hắn mê luyến tiểu thuyết đến mức độ nào.

Trước khi xuyên qua, Cung Tiểu Thuyết mê nhất là một bộ tiểu thuyết tu tiên còn chưa hoàn, đã sắp cập nhập lên đến hơn hai trăm chương, vì thế mỗi ngày hắn về nhà, việc quan trọng nhất phải làm chính là mở máy tính ra xem chương mới cập nhập trong ngày. Hỏi hắn vì sao lại thích bộ tiểu thuyết này, sự thật là…

Tình tiết của nó vô cùng kinh tâm động phách, không chỉ có các tình tiết đánh nhau, mà cách hành văn của tác giả cũng không tồi.

Quan trọng nhất chính là hắn rất thích nam chính bá khí trắc lậu trong tiểu thuyết, không chỉ diện mạo đẹp, vóc người đẹp, thiên phú tốt, thân thế và bối cảnh, cuộc đời của y trải qua còn có thể làm cho độc giả đồng tình không thôi; còn có các mỹ nữ trong truyện, chẳng qua nếu bạn cho rằng những mỹ nữ này đều là hậu cung của nam chính thì bạn sai bét rồi.

Tác giả quân từng cường điệu: truyện này không có CP nha! Vì thế, các mỹ nữ tựa thiên tiên cũng chỉ là cho vào cho có, sự xuất hiện của các nàng chính là để trợ giúp nam chính anh tuấn khí phách tồn tại, mỗi khi đọc đến đây, có rất nhiều độc giả oa oa kêu to, không ngừng càu nhàu kháng nghị vì sao nam chính lại không thu hậu cung, có điều tác giả vẫn đứng vững trước áp lực từ độc giả, kiên định chạy trên con đường mình đã đặt ra sẵn, thật đúng là trẻ hư khó dạy!

Tối hôm đó, Cung Tiểu Trúc đang nhìn chằm chằm máy tính đọc tiểu thuyết, đọc không chớp mắt, một lát sau, hắn cảm giác hơi khát, liền thò tay sang bên cạnh lần mò, cầm một cốc nước đã đun sôi lên uống một ngụm. Sau đó, hắn đọc được một chi tiết thật buồn cười nên liền cười haha, có điều, ngay lập tức hắn không cười nổi nữa, bởi vì hắn bị sặc nước, chuyện này cũng chẳng có gì, cứ một trăm người là lại có tới chín mươi chín người đều có thể xảy ra chuyện này, thế mà đến lượt hắn lại xảy ra chuyện, uống xong một lúc, mặt liền đỏ bừng lên, thở gấp dồn dập (không cần nghĩ nhiều, đây chính là dấu hiệu bị ngạt thở!), giãy dụa ngửa người ra đằng sau, ghế ngồi nằm chỏng chơ trên đất, hắn liền… tắt thở!

Cung Tiểu Trúc mất ý thức, suy nghĩ trong giây cuối cùng chính là: báo chí ngày mai chắc chắn sẽ đưa tin về hắn, bởi vì nguyên nhân không rõ mà ngạt thở chết!

Được cái ông trời thấy hắn thiên tính thiện lương, ngay cả thấy kiến chuyển nhà cũng tránh mà đi đường vòng, mỗi ngày ăn thịt xong vẫn luôn mặc niệm trong lòng thương cảm cho con heo bị giết thịt, gạt lệ một phen. Vì thế… hắn xuyên qua, hơn nữa còn xuyên vào tiểu thuyết tiên hiệp hắn đang xem dở trước khi chết kia.

Lúc mới đầu khi phát hiện là mình xuyên không, hắn vô cùng hưng phấn, nhiệt tình, không cần phải nói nữa, hắn sẽ trở thành người đứng đầu nơi này, bất quá hắn chỉ nghĩ thế nhưng cũng không thể hiện gì trên mặt. Chỉ là, đợi đến lúc hắn hiểu rõ tình hình, hắn liền sửng sốt! Hắn cho rằng mình sẽ có bàn tay vàng, hắn cho rằng mình sẽ trở thành nam chính, cho dù không phải là nam chính thì cũng phải là tiểu đệ của nam chính, thế nhưng tất cả những điều mà hắn nghĩ tới, chỉ có thể coi là do hắn còn chưa tỉnh ngủ hẳn, bởi vì hắn là một nhân vật hy sinh nhỏ bé tới không thể nhỏ bé hơn.

Không! Gọi là nhân vật hy sinh vẫn còn là phóng đại, còn chưa thể đóng vai phụ, bởi vì cái tên Cung Tiểu Trúc trong bộ tiểu thuyết này từ trước tới giờ chưa từng… xuất hiện. Có điều nói thoáng một chút, toàn bộ đệ tử ngoại môn của Kiếm Tiên môn bị diệt trong bí cảnh, đó chính là nhân vật hy sinh trong nhân vật hy sinh, có thể coi là một nhân vật phụ vậy.

Hắn mặc y phục của đệ tử ngoại môn Kiếm Tiên trên người, tên của đệ tử ngoại môn này giống tên kiếp trước của hắn, cũng là Cung Tiểu Trúc, bộ dáng cũng giống hắn kiếp trước như đúc, chỉ là dinh dưỡng có phần không được đầy đủ, càng gầy gò hơn cơ thể kiếp trước của hắn, nhưng may mắn là trẻ hơn kiếp trước mười tuổi, thoạt nhìn vẫn chưa mất đi nét trẻ con, khoảng tầm mười một tuổi, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú.

Lúc Cung Tiểu Trúc mới xuyên qua, bối cảnh chính là trở thành đệ tử ngoại môn của Kiếm Tiên môn được một ngày, theo như suy đoán của hắn thì, chủ nhân của thân thể này bị người khác đánh chết, bởi lúc hắn tỉnh lại trên người đầy vết thương và vết bầm xanh xanh, tím tím, vô cùng thê thảm, nằm trên giường tới hai ba ngày mới xuống được, may mà có một vị quản sự ngoại môn cho hắn uống thuốc, lại cho hắn ăn một viên Tích Cốc đan, bằng không hắn đã sớm chết đói trên giường.

Sau hắn mới lại nghe nói rằng bởi hắn chọc phải nhi tử của một quản sự ngoại môn nên mới bị giáo huấn, người nọ là Luyện Khí tầng thứ hai, chỉ bằng một đứa trẻ còn chưa mọc đủ lông đến khí cũng chưa dẫn nhập thể được là hắn, muốn trả thù chẳng khác nào muốn đi tự tử, nên hắn vô cùng thương tâm lại uất ức nín nhịn. Chỉ là hắn không đụng vào người khác không có nghĩa là người khác sẽ không đụng vào hắn, mỗi lần hắn tới Nguyệt Lệ đường lĩnh tiền tiêu hàng tháng đều bị người vô sỉ kia chặn lại, uy hiếp hắn nếu không giao toàn bộ linh thạch và linh đan ra sẽ bị đánh, không còn cách nào, hắn chỉ có thể thỏa hiệp.

Cung Tiểu Trúc làm đệ tử ngoại môn, ngoại trừ lúc mới tới được phát cho một pháp y hạ phẩm cùng một pháp khí là phi kiếm hạ phẩm cùng cấp ra thì tiền tiêu mỗi tháng có năm viên linh thạch hạ phẩm cùng một lọ Bồi Nguyên đan hạ phẩm, chỉ trừ một bộ pháp y màu xanh ra thì các linh đan và linh thạch khác, ngay cả phi kiếm cũng bị người khác cướp mất, bởi vì không có tài nguyên tu luyện nên hắn chỉ có thể làm nhiệm vụ ở Linh Thảo viên hoặc Linh Thú viên để kiếm điểm cống hiến đi đổi tài nguyên. Có điều sau này hắn nghĩ ra một cách, chính là đi tìm một người khác lĩnh tiền tiêu hàng tháng cho hắn, đương nhiên, hắn sẽ phải trả công cho người ta, bằng không ai chịu làm không công? Cứ như vậy, rốt cục cũng có nhiều tài nguyên tu luyện hơn trước đây một chút, bằng không hắn ngay cả Luyện Khí tầng một Đại viên mãn cũng không tu đến được.

Cấp pháp bảo giới tu chân chia làm pháp khí, linh khí, bảo khí, còn có cao cấp hơn chính là bán tiên khí, mỗi một cấp pháp bảo lại chia làm bốn cấp nhỏ hơn là hạ, trung, thượng phẩm và cực phẩm.

Từng tu sĩ ở cảnh giới thích hợp sử dụng pháp bảo có cấp bậc như sau:

Luyện Khí kỳ: pháp khí hạ phẩm và pháp khí trung phẩm.

Trúc Cơ kỳ: pháp khí cực phẩm và linh khí hạ phẩm.

Kim Đan kỳ: linh khí trung phẩm và linh khí thượng phẩm.

Nguyên Anh kỳ: linh khí cực phẩm và bảo khí hạ phẩm.

Hóa Thần kỳ: bảo khí trung phẩm và bảo khí cực phẩm.

Xuất Khiếu kỳ: bán tiên khí hạ phẩm và trung phẩm.

Đại Thừa kỳ: bán tiên khí thượng phẩm và cực phẩm.

Theo lý thuyết, Độ Kiếp kỳ tốt nhất nên dùng pháp bảo tiên khí, nhưng tiên khí lại chỉ tồn tại ở Tiên giới, tu sĩ từ Độ Kiếp trở xuống cùng lắm cũng chỉ có thể luyện ra pháp bảo bán tiên khí, cho nên chỉ có thể hợp bán tiên khí lại mà dùng.

Tu sĩ giai thấp sử dụng pháp bảo giai cao hơn, chân khí sẽ tiêu hao nhanh chóng, nhẹ thì chân khí khô kiệt, làm cho cảnh giới tu vi không ổn hoặc bị giảm xuống, nặng thì tổn thương kinh mạch và đan điền, tu vi khó có thể tiếp tục tăng lên.

Linh dược thì được chia làm năm cấp bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, Nhân, mỗi cấp lại chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm, linh đan cũng có quy định nghiêm khắc, tu sĩ từ Nguyên Anh kỳ trở xuống chỉ có thể dùng linh đan ba cấp Huyền, Hoàng, Nhân, từ Hóa Thần kỳ trở lên có thể dùng linh đan bậc Thiên, Địa.

Tu sĩ giai thấp dùng đan dược giai cao dễ dàng tổn thương kinh mạch, thậm chí nếu nghiêm trọng sẽ bị nổ tan xác, tu sĩ giao cao dùng đan dược giai thấp hiệu quả rất nhỏ, thậm chí không có tác dụng.

Chỉ làm một nhân sĩ xuyên qua nhưng Cung Tiểu Trúc lại làm đảo lộn cuộc sống hàng ngày của những người xung quanh, từ lúc hắn tới cái giới tu chân này, số phận liền đen đủi không ngừng. Làm nhiệm vụ ở Linh Thảo viên, lại gặp phải cảnh đánh nhau, linh thảo bị hủy hoại hoàn toàn, vốn chuyện này không phải do lỗi của hắn vậy mà quản sự lại phạt hắn phải làm ba tháng không công cho Linh Thảo viên, còn bị chửi mỗi ngày; chăn nuôi linh thú trong Linh Thú viên, không hiểu tại sao, toàn bộ linh thú trở nên nóng nảy, chạy thoát ra khỏi kết giới, lần này không chỉ bị quản sự phạt, mà trên người còn chằng chịt vết thương.

Ra sau núi tìm yêu thú để săn, định đổi da lông với xương thịt của yêu thú làm điểm cống hiến, lại gặp phải yêu thú cấp ba từ thâm cốc đi ra, tương đương với nhân loại Trúc Cơ sơ kỳ, như muốn đùa giỡn hắn một phen mà đuổi theo hắn tận nửa canh giờ, sau đó hắn liền rơi xuống một cái hang sâu tới chục trượng; mới đầu hắn còn nghĩ rằng nhân phẩm của bản thân sẽ bùng nổ, sẽ gặp được kỳ ngộ, kết quả hắn tìm kiếm lục lọi cái hang từ trên xuống dưới, một cái dải rút cũng không tìm thấy, bởi chỉ là một tiểu tử còn chưa mọc đủ lông, liền quyết định leo lên, cũng may bốn phía trong hang còn có chỗ đặt chân, cứ leo lại leo, leo mất tận một canh giờ cuối cùng cũng bò lên được, mệt đến nỗi nằm rạp trên đất mà thở như một con cẩu.

Leo ra khỏi động không chỉ mất sức, còn làm cho y phục và tay hắn đều bẩn hết, toàn thân thoạt nhìn như một tên ăn mày, vì thế định tìm một nơi nào có nước ở gần đó rửa ráy một chút, vừa lúc tìm được một cái hồ lại phát hiện ra có ba nữ hài tử Luyện Khí tầng ba đang tắm, liền định bỏ đi ngay lập tức, nhưng không để ý lại phát ra tiếng động, bi đát đến đau trứng lại bị đuổi giết một lần nữa. Hắn sắp khóc mất, trong một ngày lại có thể bị đuổi giết tận hai lần, cả cùng chủng tộc lẫn không cùng chủng tộc, may mà chạy nhanh, bằng không sao có thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa?

Đây mới chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống vô cùng xui xẻo của hắn, chuyện còn lại hắn không muốn liệt kê nữa, tóm lại, ở cái thế giới… uống nước cũng có thể bị giắt răng này, nguy hiểm rình rập khắp nơi, Cung Tiểu Trúc cũng đã tập thành thói quen, mỗi ngày của hắn đều là vượt qua nước sôi lửa bỏng. Không phải nói, cái vận khí kém tới cực điểm kia cũng là một trong số các nguyên nhân làm cho hắn bây giờ vẫn còn đang luẩn quẩn ở Luyện Khí tầng một. Vậy mới nói, nếu cứ theo cái đà này không phải hắn sẽ chết mất sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.