Hoả Bạo Hủ Nữ

Chương 4: Chương 4




Hai mắt mở ra, Hướng Chủ Ân nháy mắt giật mình muốn làm rõ rốt cuộc mình đang ở đâu

Nàng nhìn lên trần nhà có đèn chum lớn, trước mắt trần nhà lại khảm xinh đẹp hoa văn màu ngọc lưu ly, thật sự rất đẹp.

Đầu hỗn loạn, trí nhớ hôm qua chậm rãi ùa về, nàng nhớ hôm qua vừa

tắm xong, Tông Đình Tú cả người ướt đẫm đứng ở ngoài cửa nhìn chằm chằm

nàng tiếp theo nàng chạy nhanh lên giường đi ngủ hắn mới đi tắm.

Kỳ thật nàng không tính ngủ trong này nhưng không biết vì sao không cẩn thận liền ngủ luôn.

Nhìn ra cửa sổ trời đã sang lại nhìn đồng hồ ở trên tường đã tám giờ hơn, nàng chạy nhanh rời giường về nhà thay quần áo đi làm.

Nhưng là giường rất thoải mái chính là nàng không muốn dậy tẹo nào.

Chậc! khó trách Tông Đình Tú luôn nằm lì không chịu dậy, nếu là nàng

cũng muốn nằm bất động trên giường nhất là cái chăn này…….

Chặn lại cái ý nghĩ đó đến nàng cần cố, nàng ngửi được thuộc loại

trà của hắn thản nhiên trà hương vị hoa vị không có tới từ mặt nóng lên, chạy nhanh đem chăn xốc lên.

Hắn thật sự là làm cho người ta sờ không được rõ ràng là quái nhân, cứng rắn đem nàng về nhà, bức nàng ở trong phòng tắm…..

Hướng Chủ Ân suy nghĩ một lát, ngồi dậy trong đầu hiện lên chút đoạn ngắn kí ức, chạy nhanh nắm lên chăn nhảy xuống giường.

Buổi sáng ngày hôm qua nàng gọi hắn rời giưưòng, thư kí của hắn ngủ trong phòng nay nghĩ đến có thể tựa hồ tìm ra nguyên nhân.

Nàng mở cửa thực tự nhiên đẩy cửa phòng ngủ chỉ thấy Tông Đình Tú

như trước cuộn mình ở trong chăn nhưng trên người chỉ mặc duy nhất một

cái quần.

Tốt lắm, nàng đoán đúng rồi.

Trong phòng chỉ có duy nhất một cái giường! Bởi vì chỉ có duy nhất

một cái chăn cho nên thư kí của hắn mới ngủ ở trong phòng, tối hôm qua

hắn mới có thể đem chăn giao cho nàng.

Thật là nàng làm sao có thể quên phòng khách có bao nhiêu điểm tĩch mịch,người này thật sự cô đơn?

Đi đến gần nàng nhớ Tông Đình Tú có thói quen ngủ loã thể, nàng

nhanh chóng đập tan ý nghĩ trong đầu, đem chăn đắp cho hắn cũng không

cẩn thận đụng trúng hắn làm nàng sửng sốt.

“Quái, rõ ràng nhiệt độ bình thường sao trên người hắn lại nóng như

vậy?” Nàng tự hỏi mình, suy nghĩ rồi lấy tay đặt lên trán hắn, quả thật

phát hiện người hắn nóng quá nàng vội gọi hắn: “Tông tiên sinh, Tông

tiên sinh?”

Tông Đình Tú như thường lệ ngủ giống người chết, kêu thế nào cũng không dậy.

“Tông tiên sinh!”

Chẳng lẽ là nàng làm hại? Ngày hôm qua hắn vì nàng tắm mưa, về nhà

lại nhìn chằm chằm vào phòng tắm của nàng, sao lại đối tốt với nàng như

vậy? Hướng Chủ Ân đứng ở bên giường cảm động cùng sốt ruột trong long.

Ở ngoài cửa Chris vừa vặn đi qua lập tức đi vào xem nàng đang làm cái gì.

“Chris tiên sinh!” Vừa thấy hắn đến Hướng Chủ Ân như tìm được ánh sang: “Tông tiên sinh phát sốt, làm sao bây giờ?”

Chris nghe vậy mặt mày bỗng nhăn lại.

Nửa ngủ nửa tỉnh, Tông Đình Tú cảm giác bên người có người bên cạnh

nhưng là động tác mềm nhẹ, ngay cả động tác xoa trán hắn cũng thập phần

ôn nhu (đoạn này ko biết diễn tả sao cho đúng nên giữ nguyên theo convert)

Muốn uống nước sẽ có nước tự động đi vào miệng hắn, đau đầu sẽ có người bóp đầu cho hắn còn thập phần nỉ non ghé vào lỗ tai hắn.

“Thực không thoải mái sao? Có hay không cảm thấy tốt hơn? Nhiệt độ sao vẫn còn cao như vậy?”

Một lúc sau âm thanh hỏi han truyền đến làm hắn không khỏi buồn cười.

Hắn nhận ra chủ nhân của âm thanh này, cũng ngửi thấy mùi hương

thanh nhã mà thơm ngát trên người nàng làm hắn trở nên an tâm khiến cho

đau ốm của hắn liền lùi đi lại chìm vào giấc ngủ

Thẳng đến khi tỉnh dậy bên tai truyền đến là âm thanh nhẹ.

Miệng hắn không tự chủ được “Chris?”

“Ngươi tỉnh!”

Đáp lại lời của hắn là một giọng nữ dễ nghe, hắn bỗng dưng mở mắt

nhìn rõ vẻ mặt vui mừng của Hướng Chủ Ân, ngay tức khắc lại truyền đến

âm thanh hỏi han cùng quan tâm làm cho hắn không biết phải làm sao.

“Có hay không cảm thấy đỡ một chút? Có đói bụng không? Ta nấu một ít cháo hải sản, có muốn ăn một chút không?”

Vừa nhìn thấy hắn tỉnh nàng lập tức đến bên giường, đôi mắt trong veo nhìn hắn.

Tông Đình Tú thần sắc không thay đổi nhưng là ngực hắn không ngừng đập nhẹ.

“Làm sao vậy? Vẫn là không thấy thoải mái?” Xen hắn chưa nói được

nửa câu nàng lại đặt tay lên trán hắn “Nhưng nhiệt độ giống như đã

giảm….”

“……Ngươi nghĩ tay ngươi là cái nhiệt kế?’

“Tốt lắm, ta nghĩ bệnh của ngươi đã đỡ.” Tiện miệng tái xuất giang hồ, đại biểu muốn nói hắn đã tỉnh.

Cảm giác lòng bàn tay nàng rời trán hắn, hắn không nghĩ ngợi liền

hỏi nàng “Mấy độ?” hắn hỏi tiếp “…..Taycủa ngươi không phải nhiệt kế.”

Chậc! nàng bắt đầu cảm thấy có gì đó.

“là nước lạnh, thực thoải mái.”

“…..Ngươi rốt cuộc có hay không cảm thấy tốt hơn một chút?”

Hắn không trả lời, chỉ nói: “Ta đói bụng.”

“Thật sự?” Hướng Chủ Ân mắt sang lên, nhanh tay rút về. “Ngươi chờ ta một chút.” Nói xong nàng chạy đi nhanh như chớp.

Tông Đình Tú buồn bã vì vừa rồi tay nàng còn ở trên trán hắn, nhưng

một lúc sau nàng nhanh chóng chạy tới trên tay bưng một bát cháo.

“haha….. ta làm món ăn nhẹ” Đem bát cháo đặt ở đầu giường, nói xong nàng lập tức chạy đi.

Trừng mắt nhìn bát cháo, Tông Đình Tú miễn cưỡng nhắm mắt lại.

“Ách, ngươi như thế nào lại không ăn?” Không bao lâu sau Hướng Chủ Ân lại đi vào phòng, trong tay cầm túi hoa quả.

“Ta không đứng dậy được.” Hắn nói dối không đỏ mặt.

“Ta giúp ngươi.” Nàng đem hoa quả đặt xuống, nàng lấy gối đầu của hắn rồi tự nhiên vây quanh hắn

Tông Đình Tú run run, không đoán được nàng lại làm như vậy, một chút cũng chưa ý thức được nàng nâng hắn dậy.

“oa, thật nặng, ngươi có thể dùng một chút lực được không?”

“Dùng lực……Ngươi xác đinh?” Hỏi hắn có thể hay không dung chút lực, thật là kích thích.

“Đúng?” Hướng Chủ Ân trả lời, hết sức kéo hắn ngồi dậy, bất đắc dĩ

kéo nhưng không thể nhúc nhích. Thật nhanh Tông Đình Tú khởi động toàn

thân lại vừa vặn đem hết toàn lực kéo Hướng Chủ Ân xuống……..Không, hẳn

là nên nói hắn thật không cẩn thật ngã vào nàng, ngực mềm ại cùng mùi

hương tao nhã thoang thoảng làm lòng hắn không kìm được mà rung động.

“Đau quá!” Hướng Chủ Ân lùi lại, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn hắn “Ngươi không phải không có sức lực?”

“Không phải ngươi muốn ta dùng sức?” Hắn tức giận trả lời lại không

biết là khí của nàng né tránh vẫn là mất định lực của chính mình.

“Ngươi……”

“Ngươi đau chẳng lẽ ta không đau?” Hắn chỉ vào mặt mình không hề nghĩ lại vừa rồi mới vừa hoang mang.

Hướng Chủ Ân trừng mắt nhìn hắn bắt đầu nguyền rủa hắn nên ngất đi, tốt nhất là ngủ hết đời đi!

“Ta đói bụng.”“Cháo ở kia.”

Tông Đình Tú cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái, đôi mắt thâm

thuý nhìn thẳng nàng giống như nàng là ‘một cái thần đăng’ chỉ cần trừng nàng giấc mộng lập tức có thể thực hiện.

“Ngươi!” Đáng giận! Tính thử xem ai muốn hắn là bệnh nhân? Nàng là thủ phạm nên làm trâu làm ngựa bồi thường hắn.

Nàng thở phì phì cầm lấy thìa cháo xác định đã hết nóng mới tiến đến đút vào mồm cho hắn.

Nhìn hắn nuốt nàng không khỏi hỏi: “Ăn ngon không?”

“Ta không có vị giác.” Ăn không ra vị tốt xấu nhưng là hắn phi

thường quan tâm đến rằng đó là món nàng làm cho nên giống như có điểm

mặn có điểm ngọt.

“Quên đi, có thể nuốt trôi là tốt rồi, bác sĩ nói qua ngươi tắm mưa

là nguyên nhân chính nhưng cũng vì ngươi quá mệt mỏi cho nên thừa dịp

tắm mưa làm cho sức khoẻ trở nên xấu hơn.”

Hắn từ chối ý kiến rồi chuyển đề tài, “Chris đâu?”

“Hắn đi tìm bác sĩ xem tình hình của ngươi nói phải giúp ngươi bồi

bổ để có thể phục hồi trở lại làm việc.” nàng nói xong, cảm thấy bọn họ

đứng rất cao, nếu muốn đứng vững thì rất vất vả.

“Tại sao không phải là ngươi đi tìm bác sĩ?” Hắn tuỳ tiện nói chuyện phiếm.

“Ta vốn muốn mang ngươi đi gặp bác sĩ nhưng lại không dám động tới ngươi.” Nàng vừa nói vừa uy.

“Vì sao?”

“Bởi vì ta nghĩ ngươi lại ngủ loã thể.”

Tông Đình Tú khẽ nhếch mi. “Vì phòng ngừa có người lại xốc chăn của ta cho nên sau lần đó ta đều có mặc quần.”

“Ai nhàm chán như vậy xốc chăn của ngươi?” Nàng sớm giải thích qua được không, việc kia chỉ là một hiểu lầm.

“Có trời mới biết ngày nào đó ngươi lại đột nhiên xúc động làm thì như thế nào?”

“Ai xúc động a!”

Xem bộ dáng nàng thở phì phì, Tông Đình Tú lại cất tiếng cười to,

cười đến âm nhu trên khuôn mặt có chút hiên ngang, bệnh tình có lẽ đã

đỡ, khí sắc tốt hơn rất nhiều.

Thấy hắn cười mắt đều híp lại, không biết tại sao Hướng Chủ Ân cuối cùng cũng thở nhẹ, cười nhạt.

“………Thực xin lỗi, là ta hại ngươi bị cảm.”

“Đúng, là ngươi hại ta cho nên ngươi chiếu cố ta là việc nên làm.”

Hướng Chủ Ân nhất thời ngạc nhiên.

Hắn như thế nói việc này là đương nhiên, hại tâm tư áy náy của nàng đều theo lời nói vừa rồi biến mất không còn!

“Ngươi hôm nay không đi làm?”

Tức giận trừng hắn một cái nàng mới trả lời, “Có, vẫn là đến quán

nhìn xem dù sao ta cũng là quán trưởng, không thể đem quán bỏ mặc.” Nhìn thấy chén cháo đã gần hết, nàng cưới híp mắt, “Bất quá ta lập tức lên

lầu sợ ngươi không thoải mái mà bên người cũng không có ai chiếu cố

ngươi.”

“Ngươi có hay không cảm thấy không thoải mái?” Hắn gật dầu, tầm mắt chuyển tới bàn có túi hoa quả.

Nhận thấy tầm mắt hắn thay đổi, Hướng Chủ Ân thực nghe lời lập tức cầm lấy túi hoa quả, xoa xoa một quả táo rồi bắt đầu gọt.

“Không có, ta tốt lắm.”

Hắn hỏi, “Như thế nào ta bị cảm, ta còn cảm thấy chưa khỏe mà ngươi lại có việc phải đi.”

“Đó là bởi vì ngươi –.” Nói đến đầu lưỡi nàng nuốt vào, sợ lời nói kế tiếp của nàng khó có thể tiêu thụ.

“Như thế nào, đầu lưỡi bị mèo ăn?” hắn miễn cưỡng nhìn về phía nàng há mồm đợi nàng đút vào mồm.

“Không có việc gì, chính là…..” Nàng đưa táo đã gọt đút cho hắn. “Cám ơn ngày hôm qua ngươi đã giúp ta.”

“Chúng ta hiện tại là muốn ngoạn thỉnh, cảm ơn, thực xin lỗi?” hắn hứng trí thiếu thiếu nhất, lại há mồm muốn nàng lấy dâu tây.

“Ngươi này……” Ai, ,thật là nếu lời nói là tiện miệng như thế ngay cả tâm cũng cùng nhau tiện? Như vậy không thống nhất nàng cũng rất khó

giải quyết như thế nào đối mặt với hắn. “Ta chỉ muốn nói đó là việc

riêng của nhà ta, thật sự không muốn cho ngươi thấy tình trạng này………”

“Ngày hôm qua là ai muốn mang nàng đi?”

“Ta……..”

“là ai vong ân phụ nghĩa, hại ta tắm mưa bị cảm?”

“………Cho nên ta chiếu cố ngươi còn gì.” Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nghe thấy lời này Tông Đình Tú lại không vui.

“Ngươi có thể đi về.”

“Làm sao có thể?”

“Nếu chiếu cố ta là nghĩa vụ thì ta cũng không cần.” Hắn nằm xuống, kéo chăn theo thói quen cuộn mình lại.

Nàng chiếu cố hắn bất quá là nghĩa vụ, một trách nhiệm, trong lời

nói nàng chiếu cố hắn, đối tốt với hắn cũng không phải vì hắn là Tông

Đình Tú mà nàng cảm thấy áy náy.

Hắn cảm giác được nàng còn tồn tại, cảm thấy chính mình còn muốn để ý.

Nhưng là vì sao? Hắn lại muốn để ý nàng? Thậm chí bởi vì cái nghĩa vụ kia mà bất mãn?

Hướng Chủ Ân khó hiểu trừng mắt nhìn đỉnh đầu của hắn, không phải nghĩa vụ thì là cái gì?

“Tông tiên sinh chờ một chút thì ngủ, ngươi còn phải uống thuốc.”

Tuy rằng khó hiểu nàng vẫn gọi hắn dậy, không cho hắn đi vào giấc ngủ.

Tông Đình Tú miễn cưỡng giương mắt, há mồm, tạm thời lui binh.

“Thật là.” Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm, mở gói thuốc của hắn ra, lấy viên thuốc lại lấy cốc nước có sẵn ống hút chuẩn bị đưa đến miệng của hắn.

“Nhanh chút, ta mỏi miệng.”

“Đến đây đại gia.” Nàng bỏ viên thuốc vào miệng hắn, một lần, hai

lần, lần thứ ba chạm vào môi của hắn nàng vội rút tay về lại phát hiện

tầm mắt của hắn nóng lên như quấn quít lấy nàng, “Ngươi làm gì nhìn ta?”

Hắn không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú vào nàng.

“Ngươi không nuốt vào không khổ sao?” Hướng Chủ Ân chạy nhanh đem ống hút lại gần, tạm thời nhiệt độ đã giảm.

Tông Đình Tú hút một miếng đem thuốc nuốt vào, lông mày nhanh chóng nhíu vào. “Thật khó nuốt, ta muốn uống cà phê.”

“Ngươi hiện tại không thể uống loại đồ uống có chất kích thích, chờ

người khỏi bệnh ta sẽ chiêu đã ngươi cà phê miễn phí.” Nàng vỗ ngực cam

đoan.

“Ta không cần cái loại này, ta muốn cà phê làm cho ta thanh tỉnh.”

“…….Ngươi, mấy buổi sáng gần đây cà phê đều là ta pha nha!”

“Khó trách gần đây ta tỉnh nhanh như vậy.”

“Ngươi!”

Xem nàng tức lên tâm tình Tông Đình Tú có chút an ủi, hắn xuy tay. “Tốt lắm, ngươi về đi ta muốn ngủ.”

“Ngươi bảo ta về là ta liền về đi?” Bị chọc tức Hướng Chủ Ân rất bực mình.

“Chẳng lẽ ngươi muốn được một thước lại tiến thêm một sào?” Nheo con ngươi đen lại hắn cười đến ái muôi. “Hay là ngươi tính lấy thân báo

đáp?”

“Ta phi! Ngươi cũng không phải ân nhân cứu mạng của ta.”

“ý tứ của ngươi là chỉ cần ta là ân nhân cứu mang của ngươi là có thể lấy thân báo đáp?”

“Ngươi mơ đi!” Có thể cùng nàng nói chuyện thì bệnh tình của hắn có

lẽ đã đỡ phân nửa, bất quá gần đay cảm mạo rất khó trị vẫn là cẩn thận

một chút, ở lại chiếu cố hắn một đêm nàng mới có thể an tâm một chút.

Tông Đình Tú bình tĩnh nhìn nàng một lúc lâu, trong long tạm thời

kết luận: “chờ xem.” Vô luận vì sao hắn để ý đến nàng, nhưng nếu hắn đã

bắt đầu để ý đến nàng thì nàng làm sao có thể không cần hắn?

Không biết tâm tư hắn nghĩ gì, Hướng Chủ Ân hướng hắn làm mặt quỷ.

Thấy hắn nhắm mắt lại tựa hồ tính đi vào giấc ngủ liền không nghĩ muốn

ầm ỹ làm phiền hắn, nàng trở lại bàn tiếp tục công việc viết truyện của

nàng.

Nàng tạm thời để chuyện không vui sang một bên, chìm đắm trong không gian riêng của mình bởi vì viết truyện là sở thích, thú vui của nàng

nên nàng không phát hiện có một đôi mắt không ngưng chăm chú nhìn vào

nàng, quấn quanh nàng.

Hai ngày sau xác định Tông Đình Tú đã có thể đi lại, ăn uống bình

thường, nàng trả phép đi làm. Hai ngày này nàng không ở quán nên Vương

Vũ Hoàn phải trông coi một mình. Vừa nhìn thấy hai người bọn họ đi vào

quán hắn không khỏi cười nói: “Xem ra cảm tình của các ngươi chuyển biến tốt lắm.”

“Tuyệt đối không như ngươi cùng Nghê đại ca.” Đi vào quầy bar, Hướng Chủ Ân hướng Nghê Vi Nhất đang dung bữa sáng cười nhạt.

“Kia đương nhiên.” Đi ra ngoài quầy bar, Vương Vũ Hoàn nhiệt tình vây quanh bạn tốt.

Nghê Vi Nhất không chút khách khí tạo khoảng cách với hắn, dung ánh mắt sắc bén ép hắn ngồi nghiêm chỉnh.

“Đúng rồi, ba ngươi đỡ chưa?” Sau một trận cười đùa Vương Vũ Hoàn mới hỏi.

“Ách……” Nàng đều đã quên chuyện này. “Cái kia……” Nàng nắm chặt đầu

ngón tay. “Đại ca, ta có một chuyện muốn thương lượng với ngươi.”

“Chuyện gì?”

“Chính là –.”

Ngồi bên cửa sổ Tông Đình Tú giống như không chút để ý nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhìn ba người cố gắng nghe họ nói chuyện. Chờ khi Hướng Chủ Ân đưa cà phê tới hắn thình lình hỏi: “Ngươi không phải muốn xử lý

chuyện kế mẫu?”

“Ta không hiểu ý của ngươi.” Nàng bị câu nói không đầu không đuổi của hắn cảm thấy khó hiểu trong long.

“Kia làm gì với ngươi lão bản quay đầu tấc?”

Nàng lại sửng sốt, cuối cùng mới làm rõ tình huống. “Ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện.”

“Là các ngươi nói chuyện lớn quá.”

“……Vậy ngươi không nghe thấy ta muốn mượn tiền là vì ba ta nằm viện?” Lỗ tai của hắn đúng là thính.

“Như vậy………” Hắn suy nghĩ, đột nhiên hỏi: “Một trăm vạn đủ không?”

Hắn mơ hồ nghe được một ít, chỉ biết là nàng muốn mượn Vương Vũ Hoàn một trăm vạn mà Vương Vũ Hoàn vừa nghe xong không nói hai lời liền đồng ý, chính là tiềtn phải đợi hai ngày nữa mới tới tay.

Làm cho hắn bất mãn chính là chính mình rõ rang ở chỗ này, chỉ cần quay đầu lại nhưng vì sao không tìm hắn?

“Ngươi làm sao hỏi cái này?”

“Ta cho ngươi mượn tiền, tiền mặt, hoàn toàn không cần chờ.”

Nàng nhìn hắn khó hiểu. “Làm sao đối với ta tốt như vậy?”

“Bởi vì ta muốn ngươi lấy thân báo đáp.” Hắn cười đến không ngậm miệng lại được, ý tứ toàn là vui đùa.

“Ta sẽ kiếm tiền trả ngươi, không cần tất yếu bán chính mình.”

“Hả, ngươi nhìn lại chính mình đi, ngươi cư nhiên cho rằng chính

mình trị giá một trăm vạn sao?” Tông Đình Tú che miệng tỏ vẻ kinh ngạc.

“………..Ngươi không nói gì ta cũng không bảo ngươi câm điếc.”Namnhân

này thực sự làm hảo cảm đối với hắn biến mất………bất quá có thể cùng hắn

tranh cãi như vậy cảm giác cũng khá tốt.

Tông Đình Tú lên tiếng cười, cùng nàng hẹn chờ hắn tan tầm thì lấy của hắn một trăm vạn, cùng nàng đến bệnh viện

Nhưng mà tối hôm đó hắn cùng Hướng Chủ Ân đi vào bệnh viện liền thấy một việc khó hiểu đang diễn ra trước mắt.

“Xuất viện?” Hướng Chủ Ân kinh ngạc nhìn phụ thân đang chuẩn bị hành lý, có thể về nhà.

“Không ra viện chẳng lẽ còn muốn ta ở lại nơi này?”

“Lão ba, không phải ngươi muốn phẫu thuật sao? Làm sao có thể xuất viện?”

“Ai muốn phẫu thuật?”

“Không phải ngươi sao? A di nói tim ngươi không khoẻ cần phẫu thuật.”

“Bậy bạ! Nàng tình rủa ta chết sao? Ta khoẻ như trâu, chính là huyết áp cao một chút, làm sao phải phẫu thuật?”

“Nhưng là……..”

“Không tin ngươi hỏi bác sĩ.”

Hướng Chủ Ân vội vàng chạy tới hỏi bác sĩ, xác định lão ba chính là

huyết áp hơi cao. Sau khi kiểm tra không có vấn đề gì thì tự nhiên có

thể xuất viện.

“Xem đi, cơ thể của rất tốt, bác sĩ làm sao không thể không cho ta xuất viện?”

Trên đường về nhà, Hướng Cường vẫn là nhịn không được oán giận thê

tử, căn bản biến thành nguyền rủa hắn, ngược lại là Hướng Chủ Ân không

biết tại sao Lâm Nguyệt Hà lại nói dối như thế.

“Bât quá, hắn là ai vậy?” Đi được một đoạn, Hướng Cường mói nhở tới, lấy khửu tay khuých vào tay nữ nhi.

“Hắn……”. Nàng ngừng lại một chút.

Bằng hữu? Giống như chưa nghĩ tới nhưng nói là lão bản thì có điểm

kì quái, hay là nói nàng vay tiền của hắn, …….không đúng, hắn chính là

muốn cho nàng mượn, nàng căn bản không mở miệng.

“Hướng bá phụ, ta là bằng hữu của nàng.” Phụ trách lái xe, Tông Đình Tú cười khẽ trả lời.

Hướng Cường hỏi lại: “Là bằng hữu kiểu gì?”

“Lão ba!”

“Là bằng hữu có thể thấy ta trần chuồng.”

Nghe vậy Hướng Cường nhất thời im lặng. Khó có thể tin nữ nhi đã trở nên như vậy, hắn nhất thời không chuẩn bị tốt tâm lý.

“Tông tiên sinh, ngươi không cần nói lung tung!” Nếu không phải hắn đang lái xe thì nàng thật muốn đập vào gáy của hắn.

Tông Đình Tú sung sướng cất tiếng cười to.

“Chủ Ân, rốt cuộc chuyện này là thật hay giả?” Xoa xoa tim, Hướng Cường suy yếu hỏi.

“Lão ba, đó chỉ là nói giỡn!”

“Vậy ngươi vì sao lại đỏ mặt?”

“Lão ba!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.