Hoàng Phi Nhất Tiếu Khuynh Thành

Chương 100: Chương 100: Tuyệt thế thần y




Trong cung điện uy nghiêm và trầm tĩnh, cùng với giọng nói vịt đẹt kéo dài của An công công, từ từ tỉnh lại từ trạng thái âm trầm tĩnh mịch, trong cung điện kim bích huy hoàng, một hàng người đứng dưới long kỷ, các quan đại thần đều mặc triều phục màu xanh đậm, mấy vị hoàng tử ở trước mặt thì có triều phục cố định của riêng họ.

Khi Thích Mặc Thanh chậm rãi bước vào từ cửa, tất cả mọi người trong đại điện đều nhìn về phía chàng, lũ lượt kinh ngạc hít một hơi khí lạnh, rồi bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Vết thương chân của tứ Hoàng tử đã khỏi rồi!”

“Trời ơi! Làm sao có thể, đứt gân chân rồi mà vẫn có thể đứng lên trở lại, đệ nhất tin lạ của thiên hạ a!”

“Rốt cuộc là đại phu nào mà lợi hại như vậy? Thật đúng là trời giúp Thích Diệp chúng ta, có được người này Thích Diệp chúng ta nhất định có thể uy danh tứ hải.”

Ai cũng không ngờ Thích Mặc Thanh đã 10 năm không đứng lên qua, cũng có một ngày đứng lên được rồi!

Thích Mặc Thanh từ từ đi về phía trước trước mặt của đám người, đứng cùng với các hoàng tử khác, Thái tử đứng đối diện với chàng, sắc mặt không được tốt, Ôn Vương không thấy đâu, Lâm Vương bệnh nặng mới khỏi, trên mặt đã không còn tinh thần.

Bọn họ lần lượt cảm nhận được sự uy hiếp mà Thích Mặc Thanh đem đến cho bọn họ, trước đây chàng chỉ là một Vương gia tàn phế, không được Hoàng thượng trọng dụng, bây giờ tất cả đều đã khỏi rồi, lấy lại được sự yêu thích của Hoàng thượng cũng không phải là không thể.

Thích Mặc Thanh mặc một chiếc trường bào màu tím sẫm, thắt lưng ngọc có màu sắc gần bằng xiêm y buộc quanh eo, dáng người cao lớn càng làm cho chàng thêm sang trọng, đôi mắt dài và hẹp không có bất kỳ tình cảm nào, đôi môi mỏng có màu sắc nhàn nhạt, mái tóc dài xõa ở sau đầu được cố định bằng một cây trâm bằng ngọc trắng, cả người sáng rực như vầng trăng trên trời, khí tức toàn thân khiến người ta không dám tiến gần.

Thái tử đứng bên cạnh chàng dường như trông yếu đuối hơn vài phần, lại cộng thêm Thái tử gần đây tâm trạng phiền não vì chuyện của Doãn Tiêu La, lại thường xuyên đến Ủng Hương Lâu tìm Cẩm Sắt cô nương, sắc mặt không được tốt lắm.

Ngay cả Gia Thành Đế ngồi trên long kỷ nhìn thấy Thích Mặc Thanh ở bên dưới cũng kinh ngạc dữ dội, đột nhiên đứng dậy từ trên long kỷ, đầu ngón tay khẽ run rẩy mà chỉ vào Thích Mặc Thanh: “Minh Vương, chân của con là ai chữa khỏi vậy?”

Thích Mặc Thanh tiến lên trước một bước, hai tay chắp lại nói: “Hồi Phụ hoàng, chân của nhi thần là Tịnh Kỳ đã chữa khỏi.”

Ồ? Tiết Tịnh Kỳ! Đã sớm biết cô y thuật bất phàm, không ngờ vậy mà thật sự có thể chữa khỏi cho mặt của Thích Mặc Thanh, nhiều năm qua đi như vậy rồi, chưa từng có một ai có thể chữa khỏi cho mặt và chân của Thích Mặc Thanh, ông ta đã từng cho rằng đời này của ông ta đã không còn mặt mũi gặp Thường Phi nữa, không có bảo vệ tốt con trai của bọn họ. Bây giờ mọi thứ đều đã tốt rồi, cho dù sau này có một ngày xuống dưới, ông ta cũng không bởi vì chuyện này mà không có mặt mũi gặp bà.

“Tốt tốt tốt!” Gia Thành Đế liên tục nói ba chữ tốt, tâm trạng hơi kích động nói.

“Các ngươi đều đã nhìn thấy hết rồi đúng không? Đại phu trong toàn thiên hạ đều nói vết thương mặt và chân của Minh Vương không chữa được, bây giờ Minh Vương phi chỉ dựa vào một chút sức đã có thể chữa khỏi vết thương cho Minh Vương, trẫm sẽ phong cho Minh Vương phi là Tuyệt Thế Thần Y.” Gia Thành Đế hồi phục lại sự uy phong của bậc đế vương trước giờ, uy nghiêm mà nhìn đám người bên dưới nói.

Nói xong, lại bảo An công công ở bên cạnh đến nhà kho tìm ấn chương chuyên dụng của ‘Tuyệt Thế Thần Y’ ra đây, cái ấn chương này đã cho người điêu khắc xong từ rất lâu rồi, được làm bằng ngọc phỉ thuý, chỉ kém hơn ngọc tỉ một chút, còn cái khác thì tốt hơn bất kỳ loại ngọc nào trên đời.

Ấn chương này đã được tạo ra sau khi Thích Mặc Thanh bị thương, chỉ cần ai có thể chữa khỏi bệnh cho chàng thì ấn chương này sẽ được trao cho người đó. Ông ta từng cho rằng trên thế giới này sẽ không ai có thể có được miếng ngọc này nữa, không ngờ thần y lại là Minh Vương phi!

Bây giờ thì ông ta cũng yên tâm rồi, chí ít có Tiết Tịnh Kỳ ở bên cạnh Thích Mặc Thanh, tốt hơn bất kỳ ai.

“Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng Minh Vương!” Các đại thần đồng loạt thốt lên lời chúc mừng, vang dội cả triều đình.

Gia Thành Đế vô cùng vui vẻ, hai tay vươn ra, long bào sáng loáng chậm rãi mở ra trên ghế ngồi: “Mọi người cùng vui.”

Nói là mọi người đều vui mừng, nhưng ngoài những đại thần trung thành thực sự vui mừng cho ông ta ra, thì những đại thần khác đều có dự định của riêng mình. Bọn họ ít nhiều cũng có cấu kết với các vị hoàng tử, bất luận là phụ thuộc vào vị hoàng tử nào đi nữa, bọn họ đều khổ não vì chuyện Thích Mặc Thanh khỏi bệnh.

Càng huống hồ hầu hết các đại thần trong triều đều phụ thuộc vào tay Thái tử, dù sao hắn cũng là người thừa kế hoàng vị tương lai, nhưng Thích Mặc Thanh rất lâu đã không nghe chính sự lúc này cũng muốn ra ngoài chia sẻ một chén canh, khó tránh khiến đám người lo lắng.

Nếu nói về lo lắng, thì có ai lo lắng được hơn Thái tử chứ.

Tuy là Thái tử được lập từ nhỏ, nhưng từ nhỏ đã bị thương nặng, không tham gia vào công việc chính sự của triều đình, ngay cả những đại thần trong triều phụ thuộc vào hắn đều là Doãn Hoàng hậu âm thầm làm, sau khi Tiết Tịnh Kỳ chữa khỏi bệnh lâu năm cho hắn, hắn mới từ từ tham gia triều chính. Nhưng Doãn Tiêu La vốn dĩ phải gả cho hắn lúc này cũng không hướng vào hắn, đối với hắn mà nói thì con đường này sẽ đi càng gian nan hơn nữa.

Nhìn Thích Mặc Thanh dáng người cao lớn, khí chất cao quý kia, trái tim của hắn đột nhiên đau đớn giống như là bị gõ trúng trống đá vậy.

Sau khi tan triều, Gia Thành Đế chỉ triệu Thích Mặc Thanh đến ngự thư phòng, ngay cả Thái tử cũng không được triệu.

Thích Mặc Thanh không còn nhớ mình đã bao lâu chưa đến Ngự thư phòng rồi, lúc nhỏ, khi mẫu phi vẫn còn sống, thường xuyên bế chàng đến Ngự thư phòng, Phụ hoàng ở một bên phê duyệt tấu chương, mẫu phi ở một bên mài mực, còn chàng thì đi qua đi lại bên giá sách của Ngự thư phòng, đi một bước không vững, liền ngã ở dưới đất, té một cái thì không sao, nhưng chàng lại làm cho đống sách trên giá đó đổ tung lên.

Chàng vốn tưởng Phụ hoàng sẽ trách phạt mình, nhưng ông ta không những không có nói gì mà còn ha hả cười to, cuối cùng bảo cung nữ quét dọn, sau đó thì không có chuyện gì nữa.

Lúc đó sự sủng ái của Phụ hoàng đối với mình sâu như vậy, nhưng kể từ khi mẫu phi chết, ngọn lửa lớn thiêu rụi đi tất cả của chàng, tất cả mọi thứ đều thay đổi rồi. Phụ hoàng không còn yêu thương chàng, ngay cả tên cũng không muốn nhắc đến, chàng biết mình đã trở thành một tên tàn phế, còn ông ta là đại đế của thiên hạ, đương nhiên sẽ không cho một người huỷ dung như chàng làm hoàng tử.

Bây giờ, bệnh của chàng đã khỏi, tài thao lược có thừa, có thể một mình chống lại Thái tử, Ôn Vương, tài năng lão luyện, không còn là Minh Vương vô năng, tàn phế nữa!

“Thanh Nhi, có phải con rất hận Phụ hoàng không? Hận Phụ hoàng không thể bảo vệ con? Hận Phụ hoàng không quan tâm đến con sau khi con bị thương?” Gia Thành Đế nói với Thích Mặc Thanh với vẻ hối hận.

Từ khi dung mạo hồi phục, đứa nhỏ này càng giống Thường Phi hơn, trong sự nam tính cương nghị có hơi mang theo sự quốc sắc khuynh thành của Thường Phi, càng thêm tuyệt mỹ vô hạn, ông ta không thể tưởng tượng được, nếu như Thích Mặc Thanh là con gái, sẽ giống Thường Phi đến mức nào!

“Không hận, mọi việc Phụ hoàng làm đều có đạo lý của mình, nhi thần tin Phụ hoàng yêu thương nhi thần, nhiều năm nay không màng đến nhi thần chỉ là một cách khác để bảo vệ nhi thần mà thôi.” Thích Mặc Thanh kiên định mà nói, trong ánh mắt là một thần sắc tin tưởng vào cha mình.

Chỉ là trong lòng chàng lại lạnh nhạt, lời này nói ra, ngay cả chàng cũng không tin nữa.

Gia Thành Đế căn bản không ngờ chàng sẽ nói như vậy, cảm động đến đôi mắt ngấn lệ mờ mịt, trong lòng càng thêm vài phần áy náy, sự áy náy vì nhiều năm nay không thể chăm sóc chàng.

“Được được, Thanh Nhi con hiểu là được, có rất nhiều thế lực trong triều đình, các đảng phái minh tranh ám đấu, chiến đấu tàn nhẫn. Tất cả những điều này Trẫm đều nhìn thấy vào trong mắt, nhưng không thể giải quyết từng cái một, thế lực triều đình rối ren phức tạp, hễ không cẩn thận sẽ khơi dậy sự hỗn loạn của triều đình, cho nên Trẫm cũng không thể tùy tiện đối phó với ai, nhiều năm như vậy cũng chỉ âm thầm chịu đựng.” Gia Thành Đế nói đến đây thì khẽ ngừng lại, trong ánh mắt khi nhìn Thích Mặc Thanh có thêm một phần tin tưởng: “Bây giờ, trẫm tin con, trẫm muốn con vì trẫm mà diệt trừ đi…”

Tên của người đó Gia Thành Đế khẽ thì thầm vào tai Thích Mặc Thanh, nhưng khi thanh âm vừa dứt, sắc mặt Thích Mặc Thanh đột nhiên trở nên âm trầm không thể đoán được.

Thích Mặc Thanh gật đầu, bên ngoài cửa đột nhiên ‘ầm’ một tiếng bị đẩy ra, cả hai đều bị sốc.

“Một cây, hai cây, ba cây…” Tiết Tịnh Kỳ đưa tay ra, mỗi khi đếm một cây thảo dược thì tưới nước vào cây đó, đối với mấy cây thảo dược này cô vô cùng thương, dù gì cũng do mình cực khổ cấy ghép từ bên ngoài đem về.

“Vương phi, Vương gia đâu?” Giọng nói của Lãnh Tước từ xa truyền đến, thanh âm vừa dứt, người đã đi đến trước mặt cô.

Còn chưa đợi Tiết Tịnh Kỳ mở miệng nói chuyện, hắn liền nhìn số thảo dược trồng trên đất, nhịn không được mà cười nói: “Vương phi, người trồng mấy loại thuốc bình thường như Hoàng Kỳ, Đương Quy này làm gì?”

Trên phố dược liệu bày bán rất nhiều dược liệu này, không phải là dược liệu quý hiếm gì, cũng không phải là dược liệu đại bổ, mà chỉ là một số dược liệu thông thường nhất mà thôi.

“Vương gia đã vào cung thượng triều rồi.” Tiết Tịnh Kỳ trả lời xong, lại nói: “Ta không thông thạo Trung y, vì vậy trồng một số loại phổ thông để nhận biết một chút, như vậy mới có thể quen với Trung y hơn.”

“Vương phi, hay là vậy đi, ta dẫn người đến tiệm dược liệu trên phố nhận biết dược liệu một chút, đến tiệm cầu xin ông chủ học dược liệu há không phải là tốt hơn sao?” Lãnh Tước biết rất nhiều tiệm dược liệu trên phố, trong đó không thiếu người có giao tình rất thâm với hắn, sở dĩ muốn đưa Tiết Tịnh Kỳ ra ngoài cầu học, chẳng qua là muốn hoàn thành một nguyện vọng ở dưới đáy lòng thôi.

Tiết Tịnh Kỳ buông chiếc cuốc trong tay xuống, chớp chớp đôi mắt to: “Thật sao?”

“Lãnh Tước làm sao dám lừa gạt Vương phi chứ?”

“Được rồi, ngươi đợi lát đi.” Tiết Tịnh Kỳ vội vàng nói xong, bóng dáng liền lao đi như một mũi tên, lúc quay lại đã thay một bộ quần áo bình thường, trong lòng còn mang theo một tờ giấy bút.

Có vẻ như sự ham học của cô rất cao, Lãnh Tước đưa Tiết Tịnh Kỳ ra ngoài phố, đường phố nhộn nhịp đông đúc người qua lại, cả hai tránh hàng rong trên đường mà đi thẳng đến cửa hàng dược liệu Vinh Ký lớn nhất kinh thành.

Chủ của cửa hàng dược liệu Vinh Ký này là bạn của Lãnh Tước, vừa nhìn thấy Lãnh Tước bước vào thì lập tức vui vẻ nghênh đón, lúc nhìn thấy Tiết Tịnh Kỳ thì đánh giá hai cái, nhìn thấy thái độ của Lãnh Tước đối với cô rất cung kính, lại thường xuyên giới thiệu dược liệu cho cô, trong lòng liền hiểu thân phận của Tiết Tịnh Kỳ, cũng vội vàng cung kính mà nghênh đón.

“Tiểu Kỳ, đây là Thuận thúc, chủ tiệm dược liệu Vinh Ký, và đây là bằng hữu của ta, Tiểu Kỳ.” Lãnh Tước giới thiệu hai người họ với nhau.

Tiết Tịnh Kỳ cũng biết thân phận của mình không tiện, hắn ta không nói ra là vì tốt cho mình, nhưng Tiểu Kỳ nghe thế nào thì kỳ cục thế đó, bỏ đi, Tiểu Kỳ thì Tiểu Kỳ, cô vội vàng chào hỏi với Thuận thúc chủ tiệm, mấy người sau đó liền đi vào.

“Thuận thúc, người bạn này của ta muốn học dược liệu, ta nhớ tiệm của thúc là tiệm dược liệu lớn nhất kinh thành nên đưa nàng ta đến chỗ của thúc, dù sao hôm nay cứ làm quen một chút, cũng đừng dạy quá phức tạp.” Lãnh Tước nhàn nhạt nói.

“Vâng, ta hiểu rồi.” Thuận thúc cũng lau mồ hôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.