Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 162: Chương 162: Trăng tròn màu máu 2




Editor: Xám

Lời đồn đại trong kinh là do Tần Cửu phái người lặng lẽ tung ra ngoài, đương nhiên, vừa mới bắt đầu, những lời đồn đại này chỉ lặng lẽ lưu truyền trong phạm vi nhỏ, chốc lát chưa truyền đến bên tai Khánh Đế trong cung. Thế nhưng, với bản lĩnh tai mắt thuộc hạ của Nhan Túc, sợ rằng đã sớm đến tai Nhan Túc rồi. Đối mặt với lời đồn đại này, hắn chỉ có hai con đường, đó chính là đến trước mặt Khánh Đế giải thích và bức vua thoái vị? Con đường giải thích ấy, Nhan Túc làm rồi, cho dù ngoài mặt Khánh Đế tin, chỉ sợ trong lòng lại không tin. Sự tin tưởng đã vỡ, xây dựng lại, có lẽ cần rất nhiều năm, nếu như Nhan Túc thật sự tính đến ngôi vị Hoàng đế, vậy thì, đối với hắn mà nói, sẽ chỉ có một con đường bức vua thoái vị.

Kim Ngô Vệ bảo vệ sự an toàn bên ngoài kinh thành, ắt sẽ điều động binh lực, dùng danh nghĩa đường hoàng đó để sắp xếp nhân lực bức vua thoái vị, hơn nữa còn khiến người ta không nhìn ra sơ hở, điều này có khả năng nhất.

Tần Cửu đoán được khả năng này, nhưng cho dù khả năng có lớn hơn nữa, cũng chỉ là suy đoán của nàng, nàng cũng không thể hoàn toàn khẳng định. Huống chi, nàng cũng không có chứng cớ. Điều cần làm hiện giờ, trước hết là phòng bị thật tốt.

Tần Cửu không báo chuyện này cho Liên Ngọc Nhân. Chuyện ngăn cản Nhan Túc bức vua thoái vị, nàng muốn dựa vào thế lực của Tố Y cục và Nhan Duật, kể từ sau hôm thấy được thực lực cứu giúp nàng của Nhan Duật, nàng có thể khẳng định, Nhan Duật còn có thế lực của mình. Công lao ngăn phản nghịch lớn như thế, Tần Cửu không muốn cho Thiên Thần tông chiếm lấy. Huống chi, nàng có chút lo lắng, nếu như Liên Ngọc Nhân biết được chuyện này, nói không chừng sẽ nhân cơ hội tiếp tục làm loạn.

Kể từ khi nàng vào Thiên Thần tông, không có một ngày nào buông lỏng cảnh giác với Liên Ngọc Nhân này, nàng biết, cuối cùng có một ngày, người này sẽ phạm thượng làm loạn. Chỉ là, hiện giờ, hắn cũng đang đợi, đợi một thời cơ thích hợp thôi.

Lâu như vậy đến nay, Liên Ngọc Nhân cũng không có động tĩnh gì, Tần Cửu vẫn có chút lo lắng.

Đêm hôm ấy, Liên Ngọc Nhân vào kinh, sau khi nàng nói rõ phải ủng hộ Nhan Duật với hắn, hắn đã vui vẻ đồng ý, cũng giao Ngô Câu thống lĩnh lực lượng tinh nhuệ trong Lệ Kinh cho nàng chỉ huy, sau đó thì không có tin tức nữa, tất cả sự vụ ủng hộ Nhan Duật thăng chức, đều giao cho nàng, điều này làm cho Tần Cửu không thể không cảnh giác. Tần Cửu hiểu rõ Liên Ngọc Nhân, nếu như thỉnh thoảng có chút chuyện gì đó, mới xem như bình thường. Ngược lại, tất cả bình tĩnh, không có gì khác thường, thì ngược lại không bình thường. Điều cũng không cho thấy Liên Ngọc Nhân rất yên tâm về nàng, chỉ cho thấy Liên Ngọc Nhân đã có tính toán khác.

Chân mày Tần Cửu nhíu lại thật chặt, nói với Chu Thắng: “Chu huynh, hai ngày nay xin chú ý hướng hành động của Kim Ngô Vệ một chút, có gì khác thường vẫn xin phiền Chu huynh nói cho ta biết kịp thời.”

Chu Thắng gật đầu một cái, “Tần cô nương, cô là ân nhân của ta, chuyện cô nhờ vả chính là chuyện của ta, ta nhất định báo cáo hướng hành động của Kim Ngô Vệ kịp thời.”

888888888888

Sau khi gõ trống canh ba, Tô Vãn Hương ra khỏi phủ An Lăng Vương. Nàng ta đi ra rất thuận lợi, trong vương phủ đều cho rằng nàng đã ngủ rồi. Khinh công của nàng ta cũng không tệ, tránh được phủ binh tuần tra bên trong phủ, đi thẳng về phía một tiệm vải ở chợ Tây.

Đêm đã khuya, chợ phía Tây đã giải tán, không có nhiều gian hàng còn ở đó. Tiệm vải vẫn chưa đóng cửa, chủ tiệm là một nam tử hơn ba mươi tuổi đang chuẩn bị đóng cửa, lại thấy một bóng người từ ngoài cửa rảo bước đi vào.

Hắn cảnh giác ngẩng đầu lên, chỉ thấy người nọ kéo khăn trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt trắng thuần trong trẻo lạnh lùng.

“Chủ tử đã tới chưa?” Tô Vãn Hương lạnh lùng hỏi.

Chủ tiệm cung kính nở nụ cười với Tô Vãn Hương, nhỏ giọng nói: “Nhận được tin tức ban ngày ngài phái người truyền tới, thuộc hạ đã truyền tin cho ngài ấy, bây giờ vẫn chưa đến.”

Tô Vãn Hương hơi thất vọng, giữa ban ngày, nàng ta đã bảo Thúy Lan mượn cơ hội ra ngoài mua đồ để truyền tin đi, bây giờ, hắn vẫn chưa tới? Tô Vãn Hương lo lắng đi trong phòng hai bước, lạnh lùng nói: “Ngươi nói cho ta biết có thể tìm được ngài ấy ở đâu?”

“Chủ tử đã căn dặn, không thể tùy tiện làm lộ chỗ ẩn thân của ngài!” Chủ tiệm thận trọng nói.

Tô Vãn Hương dựng ngược mày liễu lên, đang định nổi giận, chợt nghe có người cười nhạo một tiếng ở sau lưng, sự nhẹ nhàng của âm thanh đó, giống như rỉ tai, lại cứ khiến trong lòng người run sợ. Nàng đột nhiên xoay người lại, lập tức nhìn thấy một người dựa trên ván cửa vẫn chưa hoàn toàn đóng chặt ở sau lưng.

Áo bào hoa lệ màu tuyết trắng, dáng người cao lớn, trên mặt đeo một tăm mặt nạ, hình như là một món đồ chơi nhỏ mua trên mặt phố ở chợ phía Tây, tùy tiện che ở trên mặt, duy lộ ra một đôi mắt đen nhánh có ánh sáng hoa lệ lưu chuyển.

Nàng không khỏi nhỏ giọng nói: “Ngài đã đến rồi.”

Người áo trắng không hề nói chuyện, đưa tay chỉnh sửa tóc bị gió thổi rối một chút, liếc nàng ta một cái, hừ lạnh nói: “Gọi ta để nói cái gì? Bảo ngươi diễn tốt thân phận của mình là được rồi, chạy linh tinh ra ngoài làm gì, ngộ nhỡ làm cho người ta theo dõi thì sao?”

Tô Vãn Hương vội nói: “Dọc đường đi thuộc hạ cẩn thận, không nhận thấy có người theo dõi.”

Người áo trắng cười lạnh nói: “Ngươi vẫn cứ xem thường An Lăng Vương, cao thủ theo dõi hắn huấn luyện ra, nếu như thật sự muốn theo dõi ngươi, có thể để ngươi phát hiện được sao? Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?”

Tô Vãn Hương sắp xếp ý nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: “Chuyện thuộc hạ có thai là giả, chỉ vì hắn muốn giữ mạng của thuộc hạ nên mới nói thế.”

Người áo trắng cười ha ha, chậm rãi nói: “Nói như vậy, ngươi đã lấy hắn nhiều ngày như vậy rồi, vẫn chưa nắm được hắn trong tay.”

Chân mày Tô Vãn Hương nhăn lại, dưới ánh đèn khuôn mặt tái nhợt có thêm mấy phần đỏ ửng xấu hổ.

“Vậy cũng không cần gấp gáp, nếu tự hắn nói ngươi có thai, vậy thì chính là ngươi có thai.”

Sắc mặt Tô Vãn Hương biến đổi, “Nhưng mà, cũng sắp đến Tết Trung thu rồi. Trước đây ngài từng nói, có lẽ ngày hôm đó sẽ là một thời cơ tốt, ngài sẽ. . . . . .”

Người áo trắng giơ tay cắt ngang lời nói của Tô Vãn Hương, nhẹ giọng cười một tiếng nói: “Ngươi nghe đây, chuyện mười lăm tháng tám ngươi không cần phải lo. Nếu hắn nói ngươi có tin vui, nên quý trọng cẩn thận, chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi còn có thể thật sự có hỉ?”

“Thế nhưng dù sao cũng là giả, không biết có thể kéo dài không?” Tô Vãn Hương vội vàng nói.

Người áo trắng quay đầu, ánh mắt sắc bén xẹt qua mặt Tô Vãn Hương, giọng nói vậy đột nhiên chuyển lạnh, “Nếu nói ngươi có thì chính là có. Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đợi ở vương phủ, bảo vệ cẩn thận —— hoàng —— tự trong bụng ngươi.” Hắn nhấn mạnh giọng vào hai chữ hoàng tự.

“Ngoài ra, còn một chuyện cần ngươi đi làm.” Người áo trắng ngoắc tay, Tô Vãn Hương lập tức vội cúi người xuống, người nọ ở nói nhỏ ở bên tai nàng mấy tiếng, nàng ta sắc mặt nặng nề gật đầu một cái.

Không lâu sau khi Tô Vãn Hương trở về phủ, mật thám đã trình diện tin tức nàng ta đi đến tiệm vải ở chợ phía Tây đến chỗ Nhan Túc.

Gió đêm thổi tới, Nhan Túc từ từ quấn chặt tà áo trên người, lạnh giọng hỏi “Phái mấy người âm thầm theo dõi chặt tiệm vải đó, ngàn vạn lần không được bứt dây động rừng.”

Mật thám gật đầu một cái, biến mất trong bóng tối lặng yên không một tiếng động.

88888888

Rất nhanh Tần Cửu đã lấy được sắp xếp binh lực của Nhan Túc ở chỗ Chu Thắng, nàng phân tích cẩn thận một phen, quả nhiên nhìn ra chút vấn đề, có thể khẳng định, quả thật Nhan Túc sắp hành động. Lúc này nàng di chuyển, đến phủ Nghiêm Vương gặp Nhan Duật.

Đã vào đêm, vốn dĩ sáng mai Tần Cửu có thể đến tìm hắn tiếp tục bàn bạc, nhưng có một số chuyện, nàng cảm thấy vẫn phải làm sớm sắp xếp cho thỏa đáng. Nàng mang theo Tỳ Ba, lặng lẽ đến phủ Nghiêm Vương. Khi ở trước cửa lớn của phủ Nghiêm Vương Tần cửu chợt có một ý nghĩ. Nàng không trực tiếp đi vào từ cửa chính do quản gia thông báo, mà là đi vòng qua tường rào chỗ hậu viện, cùng Tỳ Ba leo tường tiến vào.

Vương gia ở Đại Dục quốc có thể bố trí một ngàn phủ binh, đương nhiên bên trong phủ Nhan Duật cũng không ngoại lệ, Tần Cửu chỉ muốn thử xem khả năng phủ binh của hắn một lần. Nàng và Tỳ Ba leo tường vào hậu viện, băng qua bụi hoa trong hậu viện, vừa mới đi chưa được mấy bước, Tần Cửu đã nhạy cảm nhận ra sự khác thường.

Mặc dù vẫn chưa tới mười lăm, nhưng nhưng vầng trăng sáng trên trời đã sắp sửa rất tròn, ánh sáng trong trẻo chiếu vào trong vườn, thấy rõ đóa hoa nở rộ tuyệt đẹp trong màn đêm. Trong gió, mơ hồ tràn ngập hương thơm ngào ngạt.

Nhưng ở trong cảnh đẹp nơi đây, vẫn mơ hồ khiến người ta cảm thấy một bầu không khí tiêu điều. Giữa ban ngày nàng cũng đã đến hậu viện của Nhan Duật, nhưng lại không có cảm giác này.

Hai người vừa mới đi vài bước, đã nghe thấy phía trước có người quát lên: “Kẻ nào?”

Ngược lại thật sự là đủ cảnh giác!

Hai người vừa xoay người, đã thấy hai bóng người như quỷ mị xông ra từ trong bụi hoa.

Tần Cửu và Tỳ Ba đều che mặt, những hộ vệ này không hề bọn họ là ai. Tần cửu nhìn bóng dáng dần dần ép tới gần, tươi cười trong trẻo, ra hiệu cho Tỳ Ba đi khiêu chiến.

Thế kiếm của Tỳ Ba nhẹ nhàng mà linh hoạt, mũi kiếm khẽ rung lên, hai đường sáng chia ra đánh về phía cổ họng hai người. Trong lòng hai người cả kinh, thân hình chuyển động, tránh thoát một kích của Tỳ Ba, thân pháp linh động không thể tưởng tượng nổi.

Hai người cũng không tùy tiện động thủ, chỉ là lạnh giọng quát: “Kẻ nào, dám xông vào phủ Nghiêm Vương?”

Tỳ Ba không đáp lời, các chiêu đều là chiêu độc, ép thẳng vào hai người. Hai người đó thấy tình tình không ổn, đành phải xuất toàn lực để đọ sức, ba người đấu trong bụi hoa, một lát sau, từ thân pháp của hai người Tần Cửu đã nhìn ra võ nghệ của bọn họ không tệ, chính là cao thủ. Theo như điều này, bên trong phủ Nhan Duật vẫn có nhân tài ẩn dật; tiềm tàng nhân tài; rồng núp hổ nằm; rồng cuốn hổ phục.

Nàng thản nhiên híp mắt, tháo mặt nạ cười nói: “Tỳ Ba dừng tay đi, nếu không kinh động tới vương gia, còn tưởng rằng chúng ta tới ăn trộm mất.”

Hai hộ vệ vừa thấy là Tần Cửu, vội nhảy ra khỏi trận chiến, chắp tay nói: “Cửu gia, đắc tội rồi.”

Tần Cửu tiện tay ngắt một đóa thu hải đường đang nở rộ, cầm trong tay ngửi một cái, cười nói: “Không sao, chúng ta tới gặp vương gia.”

Hai người dẫn Tần Cửu đến Mộng Viên của Nhan Duật, hộ vệ thông báo một tiếng ở cửa ra vào, một lát sau, thị nữ Ngọc Hoàn của Nhan Duật đã ra đón, cười tủm tỉm nói: “Cửu gia, vương gia cho mời.”

Tần Cửu đi theo Ngọc Hoàn vào bên trong phòng, thấy Nhan Duật mặc một bộ áo bào rộng diễm lệ màu đen thêu hoa văn chìm, đang nghiêng người dựa lên ghế. Mái tóc màu đen để xõa, còn mơ hồ lộ ra ẩm ướt, rõ ràng là vừa mới tắm rửa.

Tần Cửu cười tủm tỉm nói: “Không khéo rồi, ta đến một lát, lại quấy rầy Ngọc Hoành nghỉ ngơi.”

Đôi mắt thâm thúy của Nhan Duật lóe sáng, thấy Tần Cửu, môi mỏng cong thành đường cong mỉm cười, nói bằng giọng trầm thấp mị hoặc: “Lệ Châu nhi nói gì thế, hàng đêm ta đều ngóng trông nàng đến quấy rầy ta nghỉ ngơi!”

Ngọc Hoàn rót ly trà cho Tần Cửu, ngay sau đó cùng Tỳ Ba lui ra ngoài.

Tần Cửu nhướnn mày lên, sóng mắt thoáng qua nét cười, đang định nói, chợt thấy phải bên trong phòng hơi khác thường. Vừa rồi khi Tỳ Ba và Ngọc Hoàn ở trong phòng nàng vẫn không phát hiện ra. Vào lúc này bên trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, nàng chợt phát hiện, bầu không khí có chút không ổn. Đây là cảm giác dựa vào trực giác và thính giác nhạy cảm của một người có võ công, bên trong phòng ngoài nàng và Nhan Duật, còn có dấu hiệu của một người khác.

Ánh mắt Tần Cửu thản nhiên lướt qua bình phong dựng đứng bên trong phòng, ánh đèn xuyên thấu qua bình phong phồn hoa rực rỡ, lộ ra bóng dáng yểu điệu thướt tha ở sau đó.

Tóc máy búi cao, áo quần xinh đẹp, là một nữ tử. Nhưng nếu là thị nữ của Nhan Duật, không có lý do gì giấu ở phía sau. Nói như thế, người này chính là người tình của Nhan Duật .

Tần Cửu liếc mái tóc đen như mực còn đang nhỏ nước của Nhan Duật vừa mới tắm gội, có một tư vị kì quái hiện lên từ sâu thẳm trong nội tâm..

Xem ra, quả thật tối nay nàng đến có chút không khéo rồi!

“Tối nay đến đây, là có chuyện quan trọng cần thương lượng, chuyện liên quan đến cơ mật, không biết, nói chuyện ở đây có tiện không?” Nụ cười nơi khóe môi Tần Cửu cứng lại, liếc mắt nhìn bình phong một cái nghiêm nghị nói.

Ánh mắt Nhan Duật theo Tần Cửu chuyển sang bình phong, nhìn thấy bóng dáng kia, ánh mắt khẽ híp lại. Hắn nhìn sắc mặt Tần Cửu chợt lạnh nhạt, một nụ cười thâm trầm thoáng hiện trong mắt dài, “Là người của ta, không cần để ý.”

Nếu như Nhan Duật nói thế, chắc hẳn người nọ là tâm phúc của Nhan Duật, hai mắt Tần Cửu híp lại, đè nén cảm giác kì quái ở trong lòng, nói nói: “Ta có được tin tức, đêm mười lăm năm nay, bệ hạ vẫn có thể chiếu theo thường lệ, đến ngắm trăng ở Minh Nguyệt sơn trang của núi Cửu Mạn. Thế núi của Cửu Mạn sơn cao chót vót, đêm mười lăm, nếu có phản nghịch, vương gia có tính toán gì không?”

Môi mỏng của Nhan Duật khẽ nhếch, khóe miệng cong lên thành nụ cười, liếc mắt nhìn nụ cười cứng đờ của nàng một cái, cười nói: “Ý Lệ Châu nhi nói là, Túc nhi sẽ bức vua thoái vị? Vậy Lệ Châu nhi cảm thấy, ta nên có tính toán gì đây?”

Trong lòng Tần Cửu có chút tức giạn, đến giờ phút này, vẫn còn giả bộ ở trước mặt nàng. Nếu như ban đầu khi hai người vừa mới kết minh, hắn không tiết lộ thực lực của hắn trước mặt nàng còn chưa tính, đến bây giờ, còn tưởng rằng nàng không biết sao?

Sắc mặt Tần Cửu nặng nề nhìn Nhan Duật nói: “Đối với vương gia mà nói, An Lăng Vương bức vua thoái vị, tuyệt đối là một cơ hội tốt ngàn năm có một. Nếu như vương gia có thể lợi dụng tốt, thiên hạ này sẽ danh chính ngôn thuận là của ngài. Điểm này, chẳng lẽ vương gia vẫn chưa nhìn ra được sao?” Tần Cửu thấy giấy bút bày trên bàn bên cạnh Nhan Duật, nàng tiện tay cầm bút lên, nhấc bút vẽ trên giấy nói, “Nơi này là Minh Nguyệt sơn trang của núi Cửu Mạn, căn cứ vào thông tin, Thánh thượng sẽ để Viên Bá mang năm ngàn kiêu kỵ đi trước hộ vệ. Trước sau Minh Nguyệt sơn trang là núi, phía đông là một con suối, chỉ cần hạ trại bảo vệ ở trước mặt và phía tây là đủ. Chỉ là, phía trước là sườn dốc, phía tây là rừng rậm, đều là nơi dễ tiến đánh. Kim Ngô Vệ đang bảo vệ ở bên ngoài Minh Nguyệt sơn trang, khoảng cách giữa bọn họ và Minh Nguyệt sơn tràn quá gần, nếu như đột nhiên phát động tiến công, nhất định vội vàng không kịp chuẩn bị.”

Nhan Duật nhếch môi cười nhạt, “Ý nàng nói là, Túc nhi định tạo phản bằng Kim Ngô Vệ?”

Tần Cửu nhướn mày nói: “Vài nghìn đã là đủ, trước khi hành động, nhất định Nhan Túc sẽ cắt đứt toàn bộ liên lạc của Minh Nguyệt sơn trang với bên ngoài, binh quý ở thần tốc, nếu như hắn bức bách Thánh thượng thuận lợi lấy được chiếu thư truyền ngôi và binh phù, tước quyền lức để Thánh thượng thành Thái thượng hoàng rồi giam lỏng, cho dù binh mã gần đây chạy tới, cũng uổng công. Huống chi, với thành tích trước đây của Nhan Túc, người muốn để hắn lên ngôi cũng không phải số ít. Hơn nữa, theo ta biết, thủ lĩnh của hai vạn quân đóng gần đây đã từng làm việc dưới chỉ huy của Nhan Túc, e rằng bọn họ cũng chuẩn bị tốt lúc nào cũng trợ giúp Nhan Túc. Dưới tình thế đó, vương gia có thể có cách gì?”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ----

YY một tí:

Người nào đó: Ngọc Hoành, ngài ngoại tình.

Ngọc Hoành: Bản vương không có.

Người nào đó: Ngài cố ý để Cửu gia thấy.

Ngọc Hoành: Bản vương không có, bản vương đã bảo nàng ta trốn kỹ, ai ngờ nàng ta trốn không kỹ.

Tác giả vô lương: Ngài chờ ngược đãi đi!

Ngọc Hoành: (ôm bắp đùi) Đừng mà! Bản vương còn chưa đủ thảm sao?

Người nào đó: Vậy thì nghe lời Cửu nhi, bảo ngài làm gì thì làm nhé.

Ngọc Hoành: Sao ta nghe thấy có mùi âm mưu, chắc chắn là cô ta ủng hộ ta sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.