Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 50: Chương 50: Long văn [3]




Khi tay Mặc Tam đặt lên cổ Hứa Vị , mà Hứa Vị trừng lớn mắt , vẻ mặt khó có thể tin, trong ánh mắt kiền tịnh xẹt qua đau xót cùng kinh nghi, ở phía sau, đột nhiên, một tiếng thét dài chói tai chui vào lổ tai Hứa Vị cùng Mặc Tam , ngay tại phía sau, sắc mặt Mặc Tam đại biến, ánh mắt băng lãnh đột nhiên thanh minh, trong khoảng khắc , cánh tay đang siết lên cổ Hứa Vị được thay đổi , Mặc Tam đổi thành kéo nhanh , đem Hứa Vị ôm chặt , điểm mũi chân một cái , liền giống như mũi tên nhọn, chạy ra khỏi cung điện, ở khoảnh khắc lao ra khỏi cung điện, Hứa Vị bị Mặc Tam ôm chặt thấy trước mắt nhoáng lên một cái, tựa hồ thấy trong cung điện ngầm xanh vàng rực rỡ kia , dường như đang chui ra vô số người ……

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Hứa Vị hoảng hốt nhìn tinh la kỳ bàn trước mắt đã lại thành một đống tảng đá, nhớ tới tình cảnh vừa mới , trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, vừa mới, hắn giống như…… Có chút kỳ quái, tựa hồ cũng không giống chính mình…… Hắn đối Tiểu Mặc cáu kỉnh, sau đó, ánh mắt Tiểu Mặc liền thay đổi!

“Vị Vị……” thanh âm có chút áp lực nặng nề vang lên.

Hứa Vị ngẩng đầu, chỉ thấy Tiểu Mặc đang gắt gao ôm mình , vẻ mặt ngưng trọng, trong mắt tựa hồ đang đè nén thống khổ .

Hứa Vị mạnh mẽ bừng tỉnh lại, nghĩ tới tình hình mới nãy , Tiểu Mặc sẽ không tự trách chứ ? Tình hình vừa nãy rõ ràng là do hắn cùng Tiểu Mặc bị cung điện kỳ quái kia ảnh hưởng ! Tiểu Mặc cuối cùng không phải cũng thanh tỉnh lại sao?

Ngạch, đúng rồi, hình như là nghe được thanh âm gì đó , cho nên hắn cùng Tiểu Mặc mới thanh tỉnh lại ……

Tóm lại, hiện tại tuyệt đối không thể để cho Tiểu Mặc tái đi vào cái cung điện kỳ quái kia ! Rất nguy hiểm !

Hơn nữa cái địa phương kia cũng thực dọa người !

“Tiểu Mặc, ngươi không thể tái đi vào!” Hứa Vị nghiêm túc nói.

Mặc Tam tựa hồ sửng sốt, lập tức có chút hoang mang cùng thật cẩn thận nói “Vị Vị, ngươi……”

“Ta không trách ngươi! Ngươi là bị ảnh hưởng , ta vừa mới cũng bị ảnh hưởng a! Tiểu Mặc, mặc kệ nói như thế nào, địa phương kia rất kỳ quái ! Trước khi chưa làm rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta không cho ngươi tái đi vào!” Hứa Vị một phen kéo áo Mặc Tam , vẻ mặt nghiêm khắc nói.

Mặc Tam kinh ngạc nhìn Hứa Vị, sau một lúc lâu, mới chậm rãi loan loan khóe miệng, thanh âm rất nhu hòa “Hảo!”

Hắn nghĩ rằng sẽ bị Vị Vị chán ghét…… Lúc ở cung điện, tổn thương cùng kinh nghi trong mắt Vị Vị, hắn thấy rõ ràng, nhưng hiện tại, Vị Vị cũng chỉ nhớ rõ quan tâm hắn ……

Nhịn không được đem người trước mắt gắt gao ôm vào trong ngực, gắt gao , hắn phải cảm thụ được toàn bộ khí tức ấm áp tràn đầy của người trong ngực này .

Vị Vị bị Mặc Tam ôm đến sinh đau, nhíu mày thấp giọng nói “Tiểu Mặc, ngươi không sao chứ?”

Mặc Tam khẽ lắc đầu, một hồi lâu, mới buông Vị Vị ra, dừng ở Hứa Vị, thấp giọng nói “Ta sẽ không tái đi vào một mình, Vị Vị, ngươi yên tâm.”

Hứa Vị nhìn chằm chằm Mặc Tam , xem xét kĩ một phen, xác định Mặc Tam sẽ không hứa có lệ , ân, nói có lệ cũng không phải chuyện Tiểu Mặc sẽ làm , Tiểu Mặc là người không bao giờ hứa hay nói cho có lệ với bất cứ kẻ nào .

Vì thế, trong lòng Hứa Vị thoáng yên tâm.

Mà Hứa Vị thoáng buông tâm , ngẩng đầu vừa thấy, không khỏi hoảng sợ, màn đêm không biết từ khi nào đã lặng lẽ tiến đến, vụng trộm nhiễm toàn bộ không trung.

“Tiểu Mặc! Chúng ta có đi vào lâu như vậy sao?!” Hứa Vị nghẹn họng nhìn trân trối.

Lúc đi vào còn chưa tới buổi trưa , sao vừa ra liền……

Mặc Tam chỉ đem Hứa Vị kéo vào trong ngực một lần nữa, thấp giọng nói “Vị Vị, chúng ta trở về.”

Dứt lời, Mặc Tam liền ôm Hứa Vị hướng phương hướng Ngọc Hoa tự bay nhanh mà đi.

*******

“Việc này, ngươi cũng đừng nói cùng hai nhi tử của ngươi.” Trang Cảnh nói.

Hứa Chính Nhất chậm rãi lắc đầu “Vị Vị cùng Hạo Tử có quyền được biết.”

Trang Cảnh nhìn Hứa Chính Nhất , muốn nói lại thôi, sau một lúc lâu, mới nhẹ nhàng thở dài “Ta tuy rằng cùng Tống Chân tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng ta tin tưởng, nàng đối với ngươi hẳn là thật tâm .”

Hứa Chính Nhất im lặng không nói.

Trang Cảnh thấy Hứa Chính Nhất im lặng không nói, nghĩ nghĩ, thấp giọng nói “Chính Nhất, rất nhiều chuyện, đều là chuyện chúng ta không thể nắm giữ , có vài chuyện là bất đắc dĩ.”

Hứa Chính Nhất vừa nghe xong , chọn mi, tựa tiếu phi tiếu “Lão sư, ngài nói ai?”

Thanh âm Trang Cảnh mềm nhẹ tựa hồ cất giấu rất nhiều bất đắc dĩ cùng chua xót “Rất nhiều người, Chính Nhất, thế giới này có rất nhiều người như thế.”

Hứa Chính Nhất cũng nhìn chằm chằm Trang Cảnhđang có chút đăm chiêu , không thèm nói (nhắc) lại.

Không khí có chút nặng nề.

***********

Mà lúc này , trong kinh thành……

Tây môn thành chỉ có một tòa phủ đệ.

Cửa chính phủ đệ là cánh cửa đá cao lớn , trên cửa chính còn để một cái bảng hiệu màu đỏ , phía trên bảng hiệu viết hai chữ to: Trương phủ.

Lúc này, bóng đêm bao trùm lấy mấy ***g đèn đỏ thẫm giắt ở trái phải trụ đá của Trương phủ,trong phủ đệ u tĩnh an bình, chỗ rẽ của hành lang cũng ló ra mấy cái ***g đèn nho nhỏ , người hầu lui tới lui đi đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, tuy rằng đi vội vàng nhưng nện bước nhẹ nhàng.

Trương phủ chính viện, chỗ ở của tể tướng đương triều của Đại Sở – Trương Minh Thụy.

Tuy là con vợ kế, nhưng hiện giờ cũng là gia chủ Trương gia, ở tại chính viện đại biểu thân phận gia chủ.

Trong lương đình ( chòi nghỉ mát ) có một bộ bàn ghế bằng đá , lúc này, , có hai người đang đối ẩm.

Một người mặc cẩm bào màu lam, khuôn mặt tuấn tú lịch sự tao nhã, tuy đã ngoài ba mươi , nhưng khuôn mặt lại vẫn giống như chàng thanh niên mới đầu hai mươi mấy , một người mặc cẩm bào màu xám, tuy rằng khuôn mặt cũng có chút đoan chính, nhưng thiếu phong nhã hơn thanh niên mặc cẩm bào màu lam, mà hơn một tầng uy nghiêm cùng quý khí, rõ ràng chính là Cảnh Phong vương gia kia !

“Minh Thụy chúc mừng vương gia rốt cục hoàn thành tâm nguyện nhiều năm .” Thanh niên mang cẩm bào màu lam , cũng chính là Trương Minh Thụy bưng lên chén rượu, tươi cười khả cúc nói.

Ngồi đối diện là Cảnh Phong, ảm đạm cười, cũng bưng lên chén rượu, mặt mày cũng có chút buồn phiền “Nếu không phải nhờ kế sách của Minh Thụy, chỉ sợ hôm nay bổn vương cũng không thể như nguyện. Rượu nhạt một ly, xem như một phần lòng biết ơn của bổn vương.”

Dứt lời, Cảnh Phong liền bưng lên chén rượu uống một hơi cạn sạch, hắn uống thật sự nhanh, lại có loại phong thái mượn rượu tiêu sầu.

Trương Minh Thụy mỉm cười, buông chén rượu, từ từ nói “Vương gia đang có tâm sự?”

Cảnh Phong trầm mặc không nói, Trương Minh Thụy cũng không hỏi, chỉ chậm rãi thiển ẩm.

“Nhiều năm như vậy, Minh Thụy, ngươi buông xuống chưa ?” Cảnh Phong đột nhiên hỏi, vẻ mặt còn nghiêm túc không thôi.

Trương Minh Thụy hơi dừng lại chút, lập tức cười, tươi cười khinh đạm “Vương gia là chỉ cái gì?”

“Ngươi cũng biết ta đang chỉ cái gì?” Cảnh Phong lạnh lùng nói .

“Vương gia là để ý người trong tâm của Tống Chân sao ?” Trương Minh Thụy cười khẽ .

Sắc mặt Cảnh Phong cứng đờ, lập tức rầu rĩ cầm lấy bầu rượu tự rót cho mình một chén .

Tuy rằng nói xong không ngại, chính là, nam nhân, thật đúng là không có mấy ai có thể độ lượng đến mức để trong lòng người bên mình cả đời còn có nam nhân khác.

Mặc dù, Cảnh Phong đợi Tống Chân suốt hơn mười một năm!

“Vương gia, nghe Minh Thụy khuyên một câu, kiên nhẫn.” Trương Minh Thụy ý vị thâm trường nói.

Cảnh Phong nhìn Trương Minh Thụy, cười khổ “Ta biết, nhưng là, ta……” Dừng một chút, lại chính sắc hỏi “Minh Thụy, ta không rõ, tuy rằng ta không biết người trong lòng ngươi là ai , nhưng là — lấy địa vị cùng năng lực hiện tại của ngươi, sao ngươi cái gì cũng không làm ? Ta là không có biện pháp, chỉ có thể chờ hơn mười một năm, nhưng mà ngươi –” Chần chờ một chút, Cảnh Phong lại nhịn không được hỏi “Ngươi cái gì cũng không làm, là muốn buông xuống?”

Trương Minh Thụy mỉm cười, tươi cười bình thản “Vương gia, tỉnh cảnh của ta cùng ngài là không đồng giống nhau .”

Không giống nhau ? Cảnh Phong nhíu mày suy nghĩ một hồi, lại thấy Trương Minh Thụy tươi cười khinh đạm bình thản, bất đắc dĩ thở dài, vẫn là hoàng huynh nói đúng, nếu Trương Minh Thụy không muốn làm không muốn nói , ai cũng bức bách không được.

“Cho dù tình cảnh không giống nhau , Minh Thụy, mười một năm đã qua , ngươi sao lại không tự cấp cho mình một nhi tử nối dõi ?” Cảnh Phong rất nghiêm túc hỏi.

Nữ nhân kia lúc trước là do bị ép cưới vào cửa để làm điều kiện , nữ chủ nhân của Trương gia hiện tại đã qua mười một năm mà không có động tĩnh gì , bên ngoài đồn đại rất nhiều, nói kiểu gì cũng có , có vài lời còn thật sự khó nghe.

Ngữ khí Trương Minh Thụy thực đạm “Đó đều là thiên ý, Minh Thụy cũng không có biện pháp.”

Thiên ý ? Cảnh Phong chọn mi, chỉ sợ không phải thiên ý, mà là Trương Minh Thụy hắn không muốn đi?!

Lúc trước, vì bảo trụ Phương Hạo Nhiên chết tiệt kia, Phương Tung thú nữ nhân Thiết gia làm điều kiện trao đổi, Trương Minh Thụy thú muội muội của Như Ngọc quý phi.

Hiện giờ đã qua hơn mười một năm , hai hài tử của Phương Tung đều đã sắp mười tuổi , mà Trương Minh Thụy nơi này lại không hề có chút động tĩnh gì .

Là không muốn làm cho muội muội của Như Ngọc quý phi sinh hạ con nối dòng cho mình?

Nhưng là, những năm gần đây, cũng không có nữ nhân khác bước chân vào Trương gia .

Trương Minh Thụy rốt cuộc đang đánh chủ ý gì?

Trong lòng Cảnh Phong tồn một đống nghi hoặc, nhưng cũng không có hỏi lại, ngữ khí Trương Minh Thụy thực đạm, nhưng Cảnh Phong nghe ra tia không vui, mà loại chuyện tình bên trong tư trạch này, Cảnh Phong cũng không hảo hỏi thăm.

Thời điểm không còn sớm , Cảnh Phong nói chuyện phiếm vài câu, liền đứng dậy cáo từ.

Đợi tiễn bước Cảnh Phong , Trương Minh Thụy xoay người đi vào chính viện, vào thư phòng, tùy tay cầm lên một quyển sách, oai nằm ở trên giường , nhìn một hồi, cũng đành buông sách , vuốt ve chuỗi phật châu trên cổ tay, cử chỉ vuốt ve của hắn thực ôn nhu, giống như đang đau tích cái gì đó , nâng lên cổ tay, nhìn chuỗi phật châu trên cổ tay, chuỗi phật châu thực bình thường, là những hạt châu bằng đá bình thường nhất, nếu nhìn kỹ, vẻ ngoài còn thực thô ráp, nhìn thật lâu, Trương Minh Thụy nghiêng đầu nhìn về phía không trung, không trung ở kinh thành rất trong veo , trời đầy sao, nhìn rất rõ ràng, không biết lúc này, không trung bên Thanh Dương Huyền kia thì như thế nào nhỉ ? Hạo Nhiên lúc này đang đọc sách sao ? Bất quá, Hạo Nhiên lười biếng lắm , đọc sách cũng chỉ đọc ba phần rồi nản , đại khái, lúc này đang vẽ loạn tranh đi , hoặc là, cùng ai nói chuyện phiến về một ít chuyện buồn cười lại có thú ? Cùng ai? Kim Đại Vĩ ? Hay là Trang Cảnh?

Có hay không…… Nhớ tới hắn? Hoặc là, còn đang suy nghĩ về Tống Chân?

Trước kia ở kinh thành, sau khi đêm phủ kín , Hạo Nhiên sẽ lôi kéo hắn tán loạn tìm tiểu quán bán đồ ăn ở phố lớn ngõ nhỏ, vừa ăn vừa ghét bỏ , đến cuối cùng, luôn đem thứ mình không thích gắp vào bát của hắn , cười hì hì nhìn hắn ăn, ăn xong rồi, hai người chậm rãi quay về Phương gia hoặc là Trương gia, dọc theo đường đi, tán gẫu câu có câu không , khi ở thời điểm đó , hắn luôn cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, mà hiện giờ thời gian lại luôn đi quá chậm……

**********

Ở Lưu Phương Huyền cách kinh thành hơn trăm dặm , Tống gia .

Lúc này, trong bách hoa cốc ở Lưu Phương Huyền, phủ đệ Tống gia .

Hai bên đại môn là hai cây trúc thẳng , bên trong nữa lại là một rừng trúc rậm rạp , xuyên qua rừng trúc liền thấy một khu nhà gỗ rất lớn , quanh nhà đều trồng đủ loại hoa thơm cỏ lạ .

Mà ở phần trung ương khu đất là tòa nhà gỗ lớn nhất , là một tòa trúc lâu hai tầng .

Lúc này, trên trúc lâu .

Hai nữ tử đang đánh cờ.

Đều là nữ nhân xinh đẹp, bất quá một người mang vẻ lạnh lùng , một người lại là thanh nhã cao thượng.

“Tỷ tỷ, ngươi thua.” Nữ nhân mang vẻ lạnh lùng nói , ngữ khí cũng rất lạnh.

Than nhẹ một tiếng, nữ tử thanh nhã ngẩng đầu mỉm cười “Muội muội , kì nghệ của ngươi lại cao không ít.”

“Tỷ tỷ, không phải do ta kì nghệ cao trạm ( kĩ thuật đánh cờ cao siêu và sâu sắc ) , là ngươi không yên lòng.” Nữ nhân đạm mạc nhíu mày nói “Như Vân biết, là bởi vì hôn ước cùng Cảnh Phong vương gia , phải không ?”

Nữ tử thanh nhã đúng là Tống Chân, nghe vậy, tay cầm quân cờ khẽ dừng lại , lập tức nhẹ nhàng buông, trong thanh âm có chút chua xót “Ngươi đã biết , sao cần nói thêm nữa làm chi .”

“Ta sẽ không nói, Thần Nguyệt khờ dại, nàng không rõ, nhưng ta biết, tỷ tỷ, sinh ra là nữ nhân Tống gia thì vốn đã nên như thế, nghe theo gia tộc an bài, gả cho một nam nhân xa lạ. Tỷ tỷ, ngươi kỳ thật thực hạnh phúc , ngươi có thể cùng nam nhân ngươi thích tương tụ hơn mười một năm, còn sanh ra hai nhi tử , hiện giờ, ngươi lại được gả cho nam nhân si ngốc đợi ngươi hơn mười một năm. Tỷ tỷ, Tống gia chúng ta không có một nữ nhân nào có thể may mắn giống như ngươi, ngươi có nhớ nhị tỷ không ? Vào năm trước khi ta tiến cung, nàng đã gần ba tháng không nhìn thấy hoàng thượng ……” Nữ nhân lạnh lùng , cũng chính là Tống Như Vân , dùng ngữ khí rất lạnh lùng nói.

Tống Chân cũng kinh ngạc nhìn Tống Như Vân, sau một lúc lâu, khẽ cười, tiếng cười có phần không lưu loát “Như Vân, ngươi thật sự trưởng thành rồi , ngươi vừa nói như vậy, ta mới biết được, ta cỡ nào may mắn…… Ngươi biết nói như thế , vậy ngươi cũng có thể biết, nữ nhân Tống gia không có tự do, ta cũng đâu có thể có mười một năm tự do chứ ?!”

Tống Như Vân sửng sốt.

Tống Chân nhìn Tống Như Vân sửng sốt , mỉm cười, tươi cười rất trống rỗng “Mười một năm kia , ta cũng vì gia tộc, ngươi hiểu không?”

Tống Như Vân biến sắc, thấp giọng dồn dập hỏi “Tỷ tỷ, ý của ngươi là……”

Cái loại cuộc sống bị giám thị, cái loại một mặt cười một mặt khóc viết xuống hành tung cử chỉ của người mình coi trọng nhất , chịu được căm hận trong lòng , cái loại lúc nào cũng khắc khắc sợ hãi nhiệm vụ kế tiếp, sợ hãi sẽ thu được một nhiệm vụ làm thương tổn người mình coi trọng nhất , cái loại lo lắng đề phòng chỉ sợ bị người ấy phát hiện, sau đó phải hưởng cái cảm giác bị chán ghét mà vứt bỏ……

Tống Chân hung hăng cầm chặt quân cờ , khuôn mặt lại hờ hững, nhẹ nhàng nói “Như Vân, nếu có thể, làm cho Thần Nguyệt……” Không cần giống như nàng……

Nhưng nàng không nói tiếp, có thể sao?

Thần Nguyệt chính là người được Như Ngọc quý phi nhìn trúng nha.

Tống Chân chậm rãi nhắm chặt hai mắt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.