Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 37: Chương 37: Trúc mã thanh dương kí [ thất ]




Dưới đất đều là những tảng đá màu đỏ sậm , xương cốt rải rác còn dính chút huyết nhục, xương khô đầu người tràn ngập , trong không khí đầy mùi tanh hôi ghê tởm làm cho người ta muốn nôn mửa, một tiểu hài tử ngồi xổm trên mặt đất, hình như đang cắn miếng gì đó, hài tử rất là hung ác tàn nhẫn nhưng nhìn qua rất nhỏ, quần áo trên người rách bươm , quần áo trên lưng rách một mảng lớn lộ ra một dấu hiệu màu đen hết sức bắt mắt, hắn chậm rãi đi qua , trong lòng loáng thoáng có thể khẳng định, có lẽ là Tiểu Mặc ?

Sau đó, hắn thấy, tiểu hài tử quay đầu, khuôn mặt thực tinh xảo nhưng bên miệng lại cắn một khối huyết nhục, trên tay là một nửa cánh tay đang bị gặm dở —

“A –”

Hứa Vị kêu lên sợ hãi, trên trán đổ mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trắng bệch, kinh hồn chưa định.

“Vị Vị!” Bên tai đột nhiên vang lên thanh âm.

Hứa Vị mờ mịt quay đầu, chỉ thấy tiểu hài tử vừa mới ở trong mộng đang chằm chằm nhìn mình, sắc mặt Hứa Vị không khỏi có chút kinh hoàng vội vàng rụt lui , lui đến cuối giường .

“Vị Vị?”

Mặc Tam khẽ nhíu mày, gặp ác mộng sao?

Hứa Vị lăng lăng nhìn Mặc Tam, sau một lúc lâu, đầu óc mới chậm rãi rõ ràng.

Vừa mới là nằm mộng?

Hắn mơ thấy Tiểu Mặc đang ăn huyết nhục, đúng rồi…… Nhất định là do hôm nay nghe Mộc Vân Hi kia nói , nói Tiểu Mặc là kẻ ăn thịt quỷ thi lớn lên , cho nên, mình mới —

“Tiểu Mặc!” Hứa Vị miễn cưỡng tươi cười bài trừ “Ta nằm mơ .”

Mặc Tam chậm rãi gật đầu, chậm rãi vươn tay “Không có việc gì ……” Ánh mắt xưa nay đạm mạc nhưng lúc này ấm áp mềm mại, ẩn ẩn hàm chứa lo lắng.

Hứa Vị giật mình một hồi, mới chần chờ cầm tay Mặc Tam.

Ấm áp ?

Mặc Tam hơi hơi dụng lực, đem Hứa Vị kéo vào ôm ấp của mình, khi Hứa Vị cứng đờ rồi muốn giãy dụa, Mặc Tam nói nhỏ “Không có việc gì, ta ở đây .”

Hứa Vị dừng giãy dụa lại.

Những lời này rất đơn giản, nhưng thật lạ là khiến làm cho Hứa Vị an quyết tâm không ít.

Dựa vào Mặc Tam, trong mũi tràn ngập hương thảo dược nhàn nhạt trên người Mặc Tam , là hắn cũng là của Tiểu Mặc , chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng Hứa Vị có chút mỏi mệt, há mồm muốn cùng Tiểu Mặc nói hắn nằm mộng, nhưng lại nuốt trở vào, chuyện mà Mộc Vân Hi nói , đối Tiểu Mặc mà nói, nhất định là điều không muốn nhớ lại , vẫn là…… Không nói thật là tốt.

Có lẽ là do mơ phải ác mộng nên mệt mỏi , có lẽ là do Mặc Tam ôm làm cho hắn an tâm, ý thức bắt đầu mơ hồ , Hứa Vị chậm rãi say ngủ.

Mặc Tam xác định Hứa Vị thật sự đang ngủ, mới nhẹ nhàng đem Hứa Vị phóng tới trên giường, dịch chăn, chính mình cũng nằm trở về, nhìn khuôn mặt Hứa Vị hồi lâu , trong lòng Mặc Tam nghi hoặc, cùng Vị Vị ngủ chung đã được một đoạn thời gian , hắn chưa bao giờ gặp qua Vị Vị bị ác mộng làm bừng tỉnh quá, rốt cuộc là làm cái dạng ác mộng gì, vừa mới thế nhưng ngay cả mình cũng không nhận ra được……

Lại là mộng?

Lần này, Hứa Vị có thể khẳng định . Nghi hoặc nhìn nhìn bốn phía.

Đường phố hiu quạnh vắng vẻ, trên mặt đất lăn lốc đầy đầu người, giống như rất nhiều a. Trong đó một cái đầu vẫn trợn tròn đôi mắt tựa hồ rất phẫn nộ cùng không cam lòng, hắn cảm thấy nhìn rất quen mắt, vì thế nhìn chăm chú một phen, không khỏi kinh hô, là Phương Tung bá bá?!

Sau đó, phía sau truyền đến tiếng thét lớn “Nhanh lên! Đây là kẻ cuối cùng !”

Hứa Vị quay đầu, nhất thời trừng lớn mắt, kẻ bị hai tên đao phủ thô lỗ kéo tới giàn chém , bị buộc quỳ trên mặt đất là —

Chính hắn?!

Hứa Vị ngẩn ngơ.

Sau đó, hắn thấy chính mình bị trói chặt vẫn lộ ra tươi cười thản nhiên, mang theo trào phúng cùng một tia không cam lòng.

Sau đó, mình bị trói lại khe khẽ thở dài, ở thời điểm đao phủ hạ đao, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn hướng không trung, tựa hồ có chút mờ mịt, nhưng lại tựa hồ nhớ tới cái gì, lộ ra tươi cười thản nhiên đạm mạc .

Sau đó, đao phủ cao lớn giơ lên đại đao —

Hứa Vị theo bản năng nhắm mắt lại, chết tiệt, cho dù hắn chết qua một lần, nhưng khi trực diện đối diện với tử vong thế này , nhìn chính mình bị chặt đầu, hắn cũng không có trái tim can đảm như thế a!

*********

Mà thời điểm tái mở to mắt, trước mắt là nóc nhà??

“Hì hì…… Xem ra, ngươi thật sự nằm mơ nha?” thanh âm nhẹ nhàng mang theo một chút hưng phấn cùng quỷ dị vang lên.

Hứa Vị kinh giác, vội vàng bò lên, lại thiếu chút nữa bị té trở về, đầu óc vựng huyễn từng trận . Ấn cái trán, Hứa Vị nhìn về phía nam tử tú mỹ ngồi ở bệ cửa sổ đang đưa lưng về phía ánh mặt trời , đôi mắt nam tử lóe ra màu hồng sắc quang mang quỷ dị .

“Mộc Vân Hi?”

“Không tồi, không có bị ác mộng dọa sợ nga . Ân, ân…… Không tồi, là hảo miêu tử a !” Mộc Vân Hi một tay nâng cằm, nhìn chằm chằm Hứa Vị, nhìn từ trên xuống dưới, tựa hồ rất vừa lòng.

Hứa Vị nhìn chằm chằm Mộc Vân Hi, chẳng lẽ tối hôm qua mình gặp ác mộng gì hắn đều biết sao ? Hay là…… Là hắn giở trò quỷ??

Không, sao có thể?

Mặc dù Mộc Vân Hi là yêu vật, nhưng người khác nằm mơ sao có thể tùy tiện khống chế ?

“Có phải rất kỳ quái hay không? Ta lại biết ngươi gặp ác mộng?” Mộc Vân Hi bỗng nhiên nháy mắt tới gần còn ngồi ở trên giường Hứa Vị, hạ giọng, mang theo mê hoặc nào đó.

Hứa Vị nhìn chằm chằm Mộc Vân Hi , không nói gì tiếp , nhưng đôi tay dưới chăn đã nắm chặt .

“Hắc hắc…… Đừng sợ, đó là thật sự. Ngươi nằm mơ hết thảy đều là thật sự.” Mộc Vân Hi chậm rãi nói xong, thanh âm phi thường mềm nhẹ.

“Ngươi còn chưa biết đi? Ha hả…… Ngươi còn nhỏ, chờ ngươi trưởng thành rồi đi Nam Cương, nơi đó có một loại thảo dược gọi là Ác Mộng , không cẩn thận ăn phải loại này thì , có kẻ sẽ cười ở trong mộng rồi chết đi, có người , sẽ ở trong mộng sống không bằng chết, còn có người nha , sẽ trường mệnh trăm tuổi, bất quá đến nay cũng chỉ có một kẻ như thế thôi a , kẻ đó là ngốc tử mà …… Ngươi nói, loại dược thảo này có phải rất thú vị hay không ?”

Hứa Vị nắm chặt tay , là ác mộng ?!

Là ác mộng ?!

Nhìn sắc mặt Hứa Vị trắng bệch, Mộc Vân Hi gợi lên khóe miệng, tươi cười rất thiên chân “Đừng sợ, ngươi sẽ không chết ……”

Sẽ không chết? Cho dù sẽ không chết, hắn cũng sẽ rất thống khổ, thậm chí sẽ sống không bằng chết!

Ác mộng , là căn cứ vào mong muốn hoặc sợ hãi của lòng người, cảnh trong mơ làm cho người ta trầm luân, hoặc là…… Chết đi.

“Vì cái gì?” Hứa Vị nhìn chằm chằm Mộc Vân Hi, thấp giọng hỏi.

“Vì cái gì nha?” Mộc Vân Hi nghiêng đầu, nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn về phía Hứa Vị, lộ ra tươi cười thần bí hề hề “Bởi vì ngươi hảo ngoạn a. Tất cả mọi người đều sợ tam hoàng tử, cũng chỉ có ngươi không sợ, còn vì tam hoàng tử nấu cơm giặt giũ, còn cùng hắn ngủ chung ….. Ngươi làm cho ta rất ngạc nhiên đó . Yên tâm yên tâm…… Tam hoàng tử nói, không thể đánh chủ ý vào ngươi, cho nên, tại hạ cũng chỉ muốn thử một lần mà thôi. Thật sự, thử một lần mà thôi!” Mộc Vân Hi cường , tươi cười lộ ra thực vô tội.

“Ảo cảnh trong ác mộng có phải sự thực không ?” Hứa Vị đột nhiên hỏi.

Mộc Vân Hi trừng mắt nhìn, tò mò hỏi “Tiểu hài tử, ngươi mộng cái gì thế ?”

“Ta……” Nhớ tới cung điện đỏ sậm toàn bộ trong mộng kia, Hứa Vị cúi đầu, nhẹ giọng nói “Ngươi nói cho ta biết, có phải thật sự hay không ?”

Mộc Vân Hi nhìn Hứa Vị, hôm qua khi hắn hạ ác mộng cổ đã cố ý nói tam hoàng tử ăn quỷ thi chính là muốn ám chỉ tiểu hài tử này nằm mơ ác mộng……

Ảo cảnh trong ác mộng có phải sự thật không ?

Vấn đề này…… Đại khái phải hỏi những kẻ bị hạ ác mộng cổ mà vẫn sống đi ?

Nhưng mà đến nay cũng chưa có ai đâu nha !

Cho nên, Mộc Vân Hi rất thành thực trả lời “Không biết.”

Hứa Vị có chút thất vọng cúi đầu, hắn thật sự rất muốn biết, cảnh trong mơ…… Tiểu Mặc ăn thịt người có phải thật sự hay không……

**********

Thông đạo màu đỏ sậm ?

Hai mắt đăm đăm , miệng chảy xuống một dòng nước tanh hôi màu vàng đất , gầy trơ cả xương xấu xí nhìn không ra nhân dạng, là quái vật đi bằng hai tay hai chân sao ? Tốp năm tốp ba ở trong thông đạo đảo quanh, giống như đang tìm kiếm cái gì, tham lam liều mạng mà ngửi .

Sau đó, giống như phát hiện cái gì đó.

Đám quái vật bỗng nhiên đánh về phía cuối góc thông đạo —

Ở góc sáng sủa, tiểu nam hài có khuôn mặt tinh xảo đang bụm ngực, trong tay quơ quơ chủy thủ, không ngừng gầm nhẹ “Cút ! Tránh ra!”

Ánh mắt lạnh lùng hung ác vội nhìn quanh, nhưng, đám quái vật này vẫn phát ra tiếng kêu tê tê kì quái như cũ, liều mạng kéo lấy tiểu nam hài, đột nhiên, trong đó , một quái vật cắn cánh tay của tiểu nam hài, tiểu nam hài kêu đau một tiếng, lập tức quay người hung hăng cầm chủy thủ trong tay bổ về phía quái vật, vì thế quái vật đang ngậm khối huyết nhục trong miệng chậm rãi bị đẩy ra rồi ngã xuống.

“Không — Tiểu Mặc!”

Hắn muốn tiến lên, nhưng lại bắt vào không.

Sau đó trước mắt nhoáng lên một cái, trước mắt…… Là cung điện màu đỏ sậm.

Tiểu hài tử tựa vào góc tường, quần áo trên người càng thêm rách mướp , thương tích đầy mình, trên cánh tay còn bị rách da , nhưng tiểu hài tử vẫn diện vô biểu tình , tựa hồ không để ý chút nào, hoặc là nói, không cảm giác được .

Trước mặt tiểu hài tử là một đám quái vật ngã la liệt trên đất .

Trên người huyết không ngừng nhỏ giọt rơi xuống , tiểu hài tử không có để ý tới.

Chỉ đờ đẫn mở to một đôi mắt xinh đẹp.

Hắn lăng lăng nhìn chằm chằm ánh mắt xinh đẹp của tiểu hài tử, thật khá, nhưng…… Cái gì cũng đều không có.

Không có đau, không cười, không có khổ sở, không có bi thương, không có khoái hoạt……

Cái gì cũng đều không có……

Bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên.

Hắn xoay người, đại môn duy nhất ở trong cung điện này được mở ra.

Một nam nhân mang theo mặt nạ bảo hộ đi đến.

“Xử lý ?” thanh âm nam nhân khàn khàn khó nghe.

Tiểu hài tử không lên tiếng trả lời, chỉ hờ hững gật đầu.

“Tốt lắm, chờ ngươi đem đám quỷ thi này giết rồi ăn hết , ngươi được coi là thành công .” Nam nhân giống như thực vừa lòng. Bỏ lại cái giỏ trong tay , cái giỏ bính một cái rơi trên mặt đất !

Đám đồ ăn mang mùi ôi thiu cũng vì thế mà đổ ra mặt đất .

“Ăn đi. Mặc quỷ chỉ có thể ăn mấy thứ này.”

Tiểu hài tử hơi hơi vừa động, tựa hồ thực gian nan, sau đó, chậm rãi kéo thân mình đi hướng đám thức ăn.

“Đừng ăn! Cái này hỏng rồi !” Hắn vội vàng kêu.

Chỉ là, đây là trong mộng, tiểu hài tử căn bản là không có khả năng nghe được lời hắn nói.

Mà hắn…… Chỉ có thể nhìn tiểu hài tử quỳ rạp trên mặt đất, chậm rãi nắm lên đám đồ ăn ôi thiu kia .

Vừa mới bắt đầu là chậm rãi nhai nuốt , nhưng ngay sau đó, tiểu hài tử liền ăn từng ngụm lớn một .

Hắn kinh ngạc nhìn tầm mắt trước mắt bắt đầu mơ hồ.

Hắn nhớ lại…… Có một hồi, hắn về nhà mà quên lưu cơm cho Tiểu Mặc , ngày hôm sau vội vàng chạy về Ngọc Hoa tự chỉ thấy Tiểu Mặc ngồi xổm trên mặt đất, bới trên đống cơm đã thiu , hắn giận dữ, mắng Tiểu Mặc một hồi , Tiểu Mặc trầm mặc nghe, ở khi chính hắn đã mắng xong thì Tiểu Mặc chỉ chậm rãi nói một câu “Trước kia ta vẫn thường ăn , không có gì đâu.”

……

Hắn chậm rãi mở to mắt, sau đó, rất nhanh đã bị một bàn tay kéo qua, hắn theo bản năng muốn giãy dụa, sau đó , thời điểm xoay người, thấy ánh mắt lo lắng cùng đôi mày nhíu chặt , hắn dừng lại.

Lăng lăng nhìn thẳng đối phương, sau một lúc lâu, mới mạnh mẽ ôm chặt lấy.

“Tiểu Mặc, Tiểu Mặc, Tiểu Mặc……” Hắn theo bản năng gắt gao ôm, thấp giọng không ngừng thì thào gọi .

“Ta ở, không có việc gì .” Mặc Tam ôm chặt lấy đối phương, thấp giọng nói.

Bỗng nhiên, Mặc Tam dừng một chút , chỗ bả vai hình như có gì đó ươn ướt ……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.