Kế Phi Thượng Vị Công Lược

Chương 45: Chương 45: Chương 39




Tiêu Tiềm ngựa không dừng vó vào hoàng cung.

Lúc này chạng vạng, sắc trời đã tối, Phong Khánh đế cũng không ở ngự thư phòng, mà là ở Từ Ninh cung dùng bữa tối cùng thái hậu.

Tiêu Tiềm liền đi Từ Ninh cung, bảo cung nữ thông truyền, chính mình chờ ở ngoài cửa cung.

Phong Khánh đế nghe nói Tiêu Tiềm trong bóng đêm trực tiếp vào cung, lông mi khẽ chớp, có chút giật mình. Vài năm trước vì thuận tiện Tiêu Tiềm xuất nhập cung đình báo cáo quân tình, cho hắn một lệnh bài có thể tùy thời tiến cung.

Nhưng nhiều năm qua Tiêu Tiềm đều giữ quy củ, xưa nay đều dâng bài tử chờ hắn triệu kiến, còn chưa từng vận dụng lệnh bài này.

Chẳng lẽ có việc gấp lửa cháy đến nơi?

Phong Khánh đế sắc mặt trầm xuống, buông đũa bạc, cho cung nữ dẫn Tiêu Tiềm tiến vào.

Lúc sau, Tiêu Tiềm sải bước tiến vào, trán còn toát mồ hôi.

Phong Khánh đế cũng không dám chậm trễ, lập tức hỏi: “Là thuế muối có chuyện lớn liên lụy?”

Tiêu Tiềm vừa thay hắn tra án thuế muối, trước mắt vội vàng đến, Phong Khánh đế đương nhiên nghĩ đến cái này đầu tiên.

Tiêu Tiềm cước bộ ngưng một chút, cũng biết mình quá vội, khiến Phong Khánh đế hiểu lầm, nhân tiện nói: “Thuế muối đã tra rõ kết án. Lần này đến là thần có việc cầu hoàng huynh.”

không phải liên lụy đến triều đình phân tranh, Phong Khánh đế sắc mặt cũng hòa dịu xuống, tiếp đón Tiêu Tiềm đến tịch gian ngồi xuống, nói: “không vội, chúng ta cùng mẫu hậu dùng bữa trước.”

Thái hậu ở đây, Phong Khánh đế xưa nay lại là hiếu tử, Tiêu Tiềm cũng không thể trực tiếp lôi hắn đi, đành phải ngồi xuống bồi.

Thái hậu ngồi ở t chủ vị ịch gian, thấy Tiêu Tiềm, bà cười tủm tỉm hỏi:“Tiểu Bát a, vừa than thở cái gì cùng hoàng huynh con? Hôm nay trở về muộn như vậy, có phải lại bướng bỉnh ở phòng đọc sách, chọc thái phó mất hứng, giữ con lại hay không?”

Từ đầu xuân năm nay tới giờ, thời điểm thái hậu hồ đồ càng ngày càng nhiều hơn, tính tình cũng thay đổi rất nhiều. Từ trước lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị, nay lại như là trưởng bối nhà bình thường hiền lành hòa ái. Hiển nhiên, lão nhân gia trước mắt đây lại hồ đồ rồi.

Phong Khánh đế nhìn Tiêu Tiềm một cái, Tiêu Tiềm biết nghe lời phải nói: “Đúng vậy, về muộn, khiến ngài lo lắng.”

Thái hậu cho người cho thêm bát đĩa, sau đó gắp hai đũa đồ ăn vào trong đĩa trước mặt hắn, “Vậy ngươi ăn nhiều chút, đọc sách phí đầu óc nhất. Mẫu hậu nhìn con gần đây tựa hồ gầy hơn, con cũng chú ý nhiều hơn.”

Tiêu Tiềm nhìn bà gắp đồ ăn cho mình, trong lòng không khỏi buồn cười. Nhớ lại những năm trước hắnở trong hậu cung, thái hậu đối với hắn chưa từng giả bộ quan tâm, đừng nói tự mình gắp thức ăn cho hắn như vậy, khi hắn còn bé sinh bệnh, bà cũng sẽ không hỏi nhiều một câu.

không nghĩ tới thái hậu già đi, cư nhiên bắt đầu hồ đồ, quan tâm bọn họ đám vãn bối này cho tới bây giờ chưa từng được bà để vào mắt.

Tiêu Tiềm, thái hậu và Phong Khánh đế dùng xong bữa tối, lại nói vài lời.

Phong Khánh đế quả thật là hiếu tử khó có được, xem thái hậu uống thuốc rồi đi ngủ, mới đi khỏi Từ Ninh cung. Tiêu Tiềm đương nhiên đuổi theo.

Ra Từ Ninh cung, Phong Khánh đế không có cưỡi ngự liễn, mà là nói muốn tản tản bộ tiêu tiêu thực, cùng Tiêu Tiềm một trước một sau dọc theo đá lát lộ chậm rãi đi tới.

”Ngươi mới vừa nói, tưởng cầu trẫm cái gì tới?” Kỳ thật hắn có chút tò mò, lấy Tiêu Tiềm giờ này ngày này địa vị thực lực, còn có cái gì là đáng giá hắn vào đêm tiến cung đến cầu.

Tiêu Tiềm đi về phía trước đi, sau Phong Khánh đế nửa bước, nói: “Thần muốn cầu một cọc hôn sự.”

Phong Khánh đế khẽ cười ra tiếng, nói: “Mấy tháng trước lúc mẫu hậu thanh tỉnh, còn nói bóng nói gió hỏi ngươi, lúc đó ngươi còn một ngụm từ chối. Thế nào trước mắt đã nghĩ thông suốt?”

Tiêu Tiềm “Ừ” một tiếng, nói: “Nghĩ thông suốt, cho nên đến cầu hoàng huynh thanh toàn.”

Phong Khánh đế lại hỏi hắn: “Vậy ngươi nói cho trẫm, là cô nương nhà ai khuynh đảo ngươi?”

”Là nhị cô nương Trung Dũng hầu phủ.” Tiêu Tiềm nói.

Phong Khánh đế mày dãn ra, cũng không ngoài ý muốn. Thọ yến thái hậu lúc trước, hắn đã cảm thấy hoàng đệ như hũ nút này đối với tiểu cô nương kia không bình thường.

”Nàng a.” Phong Khánh đế dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Có chút khó làm.”

Tiêu Tiềm phất y bào, “Còn thỉnh hoàng huynh thành toàn.”

Phong Khánh đế ngăn cản hắn, không để hắn quỳ xuống, nói: “đang ở bên ngoài, ngươi làm cái gì vậy.”

Tiêu Tiềm lại lặp lại: “Còn thỉnh hoàng huynh thành toàn.”

Phong Khánh đế không khỏi nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “A Tiềm a, không phải trẫm làm huynh trưởng cố ý khó dễ ngươi. thật sự là yêu cầu này nhắc tới không đúng lúc. Nếu là hai tháng trước, ngươi nói với trẫm, trẫm lập tức có thể chỉ hôn cho ngươi. Trước mắt... Quả thật là không dễ làm.”

hắn làm hoàng đế, không nói với đều biết hết mọi chuyện trong nhà quan lại lớn nhỏ trong kinh thành, lại hiểu biết đường hướng các nhà. Trung Dũng hầu phủ và Gia Định hầu phủ định làm đám hỏi, Tiêu Tiềm có thể tra được, hắn đương nhiên cũng biết.

”không bằng, ngươi lại đổi một lần nữa? Trong kinh thành nhiều quý nữ thế này, chỉ cần người không có hôn ước, chỉ cần ngươi mở miệng, trẫm liền tứ hôn cho ngươi.” Phong Khánh đế hỏi dò.

Tiêu Tiềm nói: “Nhược thủy ba ngàn, chỉ cần một gáo.”

Đây là không có đường cứu vãn. Phong Khánh đế thở dài một tiếng, “A Tiềm a, tuy rằng chúng ta ở hoàng gia, trời sinh có thể hưởng thụ quyền bính và vinh quang. Nhưng hôn nhân đại sự, ép buộc chung quy không tốt. Mà Trung Dũng hầu và Gia Định hầu kia đều là lão thần chiến công hiển hách, nếu trẫm chặn ngang một đòn, cho dù bọn họ không sinh tâm oán hận, trong lòng chung quy sẽ có chút suy nghĩ...”

Tiêu Tiềm lại khom người thở dài, thành khẩn nói: “Hoàng huynh chính là thiên tử, đương nhiên có biện pháp ngăn cơn sóng dữ. Còn thỉnh hoàng huynh chỉ rõ.”

Phong Khánh đế ra vẻ thâm trầm, trầm ngâm một lát, nói: “Như vậy đi, nếu ngươi vì triều ta lập công huân, có thể danh chính ngôn thuận cầu ban thưởng. Đến lúc đó văn võ cả triều, ai cũng không thể xen vào nhiều lời.”

Tiêu Tiềm lập tức tiếp lời nói: “Gần đây Thát Đát xâm phạm biên cảnh Đại Diệu ta, thần nguyện ý tự thỉnh đi tiền tuyến, vì triều ta dẹp yên quân giặc.”

Phong Khánh đế mỉm cười, “Như thế rất tốt. Vậy trẫm lại cho ngươi sai khiến hai phó thủ, chọn lựa năm vạn tinh binh, ngươi cứ yên tâm đi thôi.”

”Tạ hoàng huynh thanh toàn.” Tiêu Tiềm mặt không đổi sắc, trong lòng không khỏi hừ lạnh: Lão hồ li này, ở chỗ này chờ hắn đây!

Thát Đát chính là dân tộc du mục, người dân giỏi kỵ xạ, dũng mãnh thiện chiến. Dù là quân đội tinh nhuệ nhất Đại Diệu, cũng kiêng kị bọn họ vài phần. Năm đó Phong Khánh đế vừa mới nhận ngôi vị hoàng đế, long ỷ còn chưa ngồi ổn, Thiền Vu Thát Đát tự mình dẫn mười vạn thân binh cuồn cuộn đột kích, Tiêu Tiềm chính là trên chiến dịch đó, một mũi tên bắn chết lão Thiền Vu, lại làm kế phản gián, khiến mấy con trai lão Thiền Vu tranh đoạt vị trí Thiền Vu, một lần đánh tan mười vạn đại quân Thát Đát, mới được phong tôn hào “Trấn Nam vương“.

Nay thời thế đổi thay, tân Thiền Vu đã quét sạch trong ngoài, tập hợp lại, cuốn đất mà đến.

Tiêu Tiềm nay đã là địa vị dưới một người trên vạn người, không tất yếu phải mạo hiểm. Mà hắn và tân Thiền Vu còn có thù giết cha, đối phương thấy hắn, nhất định là không chết không ngừng.Trung Dũng hầu và Gia Định hầu quả thật là lão thần tử chiến công hiển hách, nhưng đều là chuyện lúc tiên đế tại vị. Khi đương kim kế vị, Gia Định hầu và Trung Dũng hầu đều đã cao tuổi, không thể xuất chinh. Hai nhà đều dần dần sự suy thoái, cũng không cần Phong Khánh đế đặc biệt cố kỵ, hắn nói thế này, bất quá là vì lui một bậc cho Tiêu Tiềm.

Bất đắc dĩ Tiêu Tiềm biết rõ là cái bậc gì, vì cưới Lâm Cẩm Nghi, lại vẫn không thể không nhắm mắt bước lên.

*****

Lâm Phương Nghi và Vương Như Ngu đã gặp mặt, thập phần vừa lòng với nhau.

Hai nhà rất nhanh định ra, bàn đến hôn kỳ.

Lâm Phương Nghi đã mười tám tuổi, Vương Như Ngu lại tới tuổi cập quan, hai nhà đều nguyện ý, vì thế rèn sắt khi còn nóng, định hôn kỳ vào tháng mười một năm nay.

Chu di nương không ở trong phủ, Lâm Cẩm Nghi sợ Lâm Phương Nghi mất hứng trong lòng, vừa thu xếp hôn sự của nàng, vừa muốn phân ra thời gian bồi nàng.

Lần trước nàng cho người đi Châu Ngọc các, ngày thứ hai đại chưởng quầy Châu Ngọc các liền mang theo một thùng trang sức tự mình tới.

Lâm Cẩm Nghi dẫn đại chưởng quầy đến chỗ Lâm Phương Nghi, để nàng chọn lựa.

một thùng trang sức đều là trân phẩm. Tô thị tuy rằng bình thường chưa từng cắt xén chi phí của Lâm Phương Nghi, nhưng cũng không đặc biệt trợ cấp cho nàng. Cho nên Lâm Phương Nghi chưa từng thấy nhiều trang sức hoa mỹ như vậy, nhất thời hoa mắt.

Lâm Cẩm Nghi cũng không giục nàng, chỉ để cho nàng chậm rãi chọn lựa.

Lâm Phương Nghi nhìn cái này, sờ cái kia, nhất thời đều yêu thích không buông tay, không có chủ ý, đành phải nhìn về phía Lâm Cẩm Nghi xin giúp đỡ.

Lâm Cẩm Nghi không có biện pháp, đành phải chọn mấy thứ trang sức Lâm Phương Nghi cầm trong tay, bảo đại chưởng quầy tính toán giá cả.

Đại chưởng quầy nhìn vài lần, rất nhanh nói: “Mấy thứ trang sức này tổng cộng tám trăm lượng.”

Lâm Phương Nghi lôi kéo Lâm Cẩm Nghi, nhỏ giọng nói: “không cần mua nhiều như vậy, muội muội tùy tiện chọn cho ta hai món là được.”

Lâm Cẩm Nghi vỗ vỗ mu bàn tay nàng, quay đầu hỏi đại chưởng quầy: “Ta xem mấy thứ trang sức này đều phi phàm, sao tổng cộng chỉ thế này, đại chưởng quầy cần phải tính toán một lần nữa?”

Đại chưởng quầy cười nói:“Tiểu phụ nhân làm nghề mười mấy năm, quả quyết sẽ không tính sai. Chính là có chút cơ duyên, có một khách nhân lúc trước mua, trở về không có đủ tiền nên bán lại. Cho nên giá cả tiện nghi một chút.”

trong phần đông quan viên kinh thành, nhà gặp phiền toái cũng nhiều, khi nữ quyến túng quẫn bán lại trang sức cũng là bình thường. Lâm Cẩm Nghi không khỏi cười nói: “Đại chưởng quầy việc buôn bán cũng roàng.” Đồ mới tinh, nếu không nói đã từng bị người mua, ai có thể nhìn ra đâu.

Đại chưởng quầy cười cười, không nói tiếp.

Tô thị lúc trước an bày hôn sự Lâm Bác Chí, cho một vạn lượng. Bên này cấp Lâm Phương Nghi đặt mua đồ vật, lại cho tám ngàn lượng. Lâm Phương Nghi gả ra ngoài, không giống Lâm Bác Chí đại hôn còn muốnphải chuẩn bị yến hội, tám ngàn lượng thực dư dả.

Lâm Cẩm Nghi cũng rất thích trang sức, suy bụng ta ra bụng người, nghĩ Lâm Phương Nghi hẳn là cũng thích. Lại nói trang sức nữ tử đại biểu thể diện chủ nhân, các thứ này đeo vào, sau này đều có thể có thể phát huy công dụng. Nàng liền để đại chưởng quầy đem để lại các thứ đó, lại chọn một đôi hoa tai vàng ròng nạm Trân Châu, mất một ngàn lượng.

Bỗng chốc tiêu ra ngoài nhiều bạc thế này, Lâm Phương Nghi có chút lo sợ.

Lâm Cẩm Nghi liền nhỏ giọng trấn an nàng: “Tỷ tỷ yên tâm, mẫu thân cấp đủ bạc. Thế này không tính là gì, chỉ để ý yên tâm nhận là được.”

Nữ hài nhi đương nhiên không có ai không thích châu báu trang sức, Lâm Phương Nghi trên mặt cũng tươi cười nói: “Vậy muội muội thay ta nói một tiếng tạ ơn mẫu thân.”

Đại chưởng quầy đem trang sức khác trên bàn thu lên, nhưng không vội vã rời đi, ngược lại nói: “Mấy tháng trước quý nhân không phải ở trong cửa hàng chúng ta nhìn trúng trang sức của Tô đại gia sao? Khi đó không khéo, đã bị người khác định trước. Trước mắt tiểu phụ nhân nơi này có một kiện, nhất thời tự chủ trương mang theo, muốn cho ngài nhìn một cái.”

Lâm Cẩm Nghi trên mặt vui vẻ, kinh ngạc nói: “Tô đại gia không phải mỗi nửa năm mới làm một món sao? Thế nào nhanh như vậy đã có?”

Đại chưởng quầy bảo phụ nhân mặt trong đi theo lấy một cái hộp trang sức nhỏ khác, giải thích: “Tô đại gia vốn tùy tính, tiểu phụ nhân cũng không hiểu tâm tính hắn. Chẳng qua hắn đã làm, tiểu phụ nhân liền cầm về bán.”

nói chuyện, một cành thoa mai hoa bích ngọc đã được dâng đến trước mặt Lâm Cẩm Nghi.

Lâm Cẩm Nghi lập tức bị cái trâm cài đầu tinh xảo trước mắt này hấp dẫn. Lúc trước đại chưởng quầy đưa ra trang sức hoa mỹ, nhưng trâm cài đầu này ngọc bích sáng rõ, hoa mai từng đóa nhỏ nhắn mà tinh xảo, trên cánh hoa từng nét đều có thể thấy rõ ràng, chính là một khối ngọc khắc thành, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, thanh nhã tú lệ, phong cách riêng một ngọn cờ.

Nàng nâng trong tay vuốt ve một phen, trong miệng tán thưởng nói: “không hổ là xuất phẩm của Tô đại gia, quả thật là quá đẹp.”

Đại chưởng quầy nói: “Từ xưa bảo kiếm xứng anh hùng, trang sức như vậy cũng nên cho người thưởng thức nó.”

Lâm Cẩm Nghi xem qua rồi, thả cái trâm cài đầu lại trong khay, hỏi đại chưởng quầy: “Trang sức đẹp như vậy, không biết giá bao nhiêu?”

Đại chưởng quầy nói: “Giá trị hai ngàn hai, quý nhân nếu thích, tiểu phụ nhân lại giảm cho ngài một ít.”

Hai ngàn hai, cái trâm cài đầu này sử dụng ngọc đã có thể đến giá này, càng miễn bàn Tô đại gia kia tay nghề xảo đoạt thiên công.

Tô đại gia chế trang sức luôn luôn là tốtt nhất với Lâm Cẩm Nghi, lần trước nàng bỏ qua một lần, trước mắt trong lòng đương nhiên càng muốn. Nếu nàng vẫn là mình, đã sớm mua ngay không chút do dự.

Trước mắt, nàng chưởng quản việc bếp núc Trung Dũng hầu phủ, biết trong nhà quanh năm suốt tháng các loại địa tô cùng cửa hàng thu vào cũng bất quá chỉ hơn hai vạn, cũng hông thể tùy ý tiêu xài. Cho dù nàng dùng tiền riêng mua, về sau Tô thị biết, khẳng định lại trợ cấp cho nàng, lông dê ra trên thân dê, vẫn là tăng thêm gánh nặng trong nhà.

Lâm Phương Nghi thấy nàng lúc trước mắt cũng không nháy vì mình tốn mấy ngàn lượng, trước mắt lại vì hai ngàn mà đau đầu, nhân tiện nói:“Bằng không như vậy đi, mấy thứ trang sức kia của ta bớt mộtnửa, còn lại dùng để cho muội muội được không?”

Lâm Cẩm Nghi lắc đầu, nói:“Tỷ tỷ cũng đừng nói thế, trang sức của ngươi đều là dùng sau xuất giá. Dù sao trang sức của ta vẫn đủ dùng, cũng không cần.”

Đại chưởng quầy cũng không có tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ, ngược lại nói: “Vậy chờ quý nhân lúc nào muốn mua, tùy thời người đến cửa hàng nói một tiếng là được, cái trâm cài đầu này nhất thời không tìm thấy người hữu duyên.”

Đồ đẹp như vậy, thật sự có thể đợi đến sau này mình dư dả sao? Lâm Cẩm Nghi cảm thấy khả năng không lớn. Bất quá đại chưởng quầy đã nói như vậy, nàng vẫn nhận tình cảm này, nói: “Vậy phiền toái chưởng quầy.”

Giao phó tiền bạc xong, Lâm Cẩm Nghi bảo nha hoàn tiễn đại chưởng quầy ra phủ.

Ra khỏi đại môn Trung Dũng hầu phủ, phụ nhân mặt tròn liền kinh ngạc nói:“Tẩu tử, sao ngươi bán trang sức này tiện nghi như vậy? Còn nói là có nhà nào bán ra. Ta ở trong cửa hàng đã nhiều ngày, sao không nhớ rõ có chuyện này.” Phụ nhân chính mặt tròn là người lúc trước ở Châu Ngọc các chiêu đãi Lâm Cẩm Nghi, cũng chính là đường đệ muội của đại chưởng quầy.

Đại chưởng quầy nhìn nàng một cái, nói: “không biết chuyện ngươi nói ít đi.”

Phụ nhân mặt tròn bị ánh mắt nghiêm khắc nhìn đến co rúm lại, trong miệng còn nói: “Vốn cũng thôi. Còn có cái trâm cài đầu của Tô đại gia, ta nhớ trong cửa hàng lý rõ ràng tiêu tốt năm ngàn lượng bạc, sao đến hầu phủ này ngươi liền vô duyên vô cớ giảm đi ba ngàn lượng. Còn nói cái gì“Tìm không thấy người hữu duyên “, rõ ràng lúc trước tiểu thư vương phủ, bá phủ đều đến xem qua...”

Đại chưởng quầy thật sự là hận không thể dán cái miệng bà ta lại! Ngu xuẩn này, biết cái gì! Chẳng lẽ còn muốn bà giải thích, nói là Trấn Nam vương phủ đã sớm đưa tới phần chênh lệch, sau đó phân phó bà làm vậy sao?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.