Khi Nam Tiêu Tương Gặp Phải Nữ Tấn Giang

Chương 54: Chương 54




Xử nam quả nhiên rất đau đớn không dậy nổi, không có kinh nghiệm đó thì càng tổn thương không dậy nổi. Ta che mặt, xoay người nhìn về phía Sẹo ca, hướng về phía hắn lộ ra nét mặt cực kỳ cổ quái: "Bằng hữu, kế tiếp phải dựa vào ngươi rồi."

Sẹo ca trấn định nhìn ta, thuận tay che kín cái lỗ ta chọc rách: "Chuyện gì?"

"Đi vào, rút hết, ra ngoài." Ta nói.

Sẹo ca giống như nghĩ tới điều gì không hài hòa, ánh mắt rất sâu rất sâu nhìn ta. Hắn đưa tay ra, nhéo mặt của ta, thở dài: "Chuyện gì ta cũng có thể làm vì ngươi, nhưng chuyện như vậy ta không làm được."

". . . . . ." Hắn là suy nghĩ quá nhiều sao? Hắn tuyệt đối là suy nghĩ quá nhiều sao? !

"Ta thật vất vả nói dối sát thủ tên Hỏa để cho bọn họ phát triển trở thành bộ dáng này, ta muốn ngươi rút hết khuyên ngọc trên tai hắn cùng ngọc châu trên tay sát thủ tên Phong ngươi cũng không chịu? Nếu ta là ngươi, đã moi lương tâm của mình ra vứt trên đất rồi đạp đạp thành đống cặn bã rồi."

". . . . . . Thật xin lỗi, ta cho rằng lương tâm của ngươi ngay từ đầu chính là đống cặn bã." Sẹo ca an ủi vuốt đầu ta, có chút xấu hổ nghiêng đầu ho một tiếng.

Làm sao bây giờ? Ta thật là muốn ói một bãi nước miếng lên mặt hắn.

Cho tới bây giờ ta đều không có ý định lấy ngọc trên người bọn họ khi bọn họ thanh tỉnh, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mới là việc ta sẽ làm. Tên Phong này nửa tháng mới lấy ngọc ra, nhưng tên Hỏa lại bất đồng, mỗi ngày hắn đều đeo trên tai. Ta biết rõ ràng tác giả từng miêu tả bên tai trái hắn có đeo ngọc, ta đoán, đây chính là đồ chúng ta muốn lấy.

Tác giả dường như cho rằng, nam nhân đeo khuyên ngọc trên tai rất là đẹp trai.

"Dù là ta, cũng là có lương tâm vật như vậy, chỉ vì ngươi, ta đem lương tâm quăng xuống đất!" Ta giận chỉ vào Sẹo ca, trong mắt hiện lệ: "Đồ chúng ta sắp lấy là di vật của mẫu thân Phong để lại cho hắn, ta che giấu lương tâm như thế, vì ngươi làm đến mức độ này. . . . . ."

"Được rồi, ta đi lấy."

Nước mắt của ta quả quyết thu lại, đưa tay từ trong ngực lấy khăn tay nhỏ ra vẫy vẫy về phía Sẹo ca: "Chúc ngươi thuận buồm xuôi gió ~"

Sẹo ca vốn đã nâng chân lên rồi lại thu lại, hắn xoay người đưa lưng về gian phòng phía sau, đứng trên đất, mở miệng nói: "Ta không thể để cho ngươi chịu uất ức lớn như vậy vì ta."

"Ta không có uất ức!" Sắc mặt ta dữ tợn nhấc chân liền đạp vào lưng của hắn: "Đi đi đi đi đi đi đi đi!"

"Không được, ngươi vì ta làm nhiều chuyện như vậy, ta không thể để cho ngươi vì ta tiếp tục che giấu lương tâm nữa. Vợ, là một nam nhân tốt yêu vợ, ta không thể làm như vậy." Hắn kiên định ngồi chồm hổm trên mặt đất, ngay cả bị ta đạp vài cước cũng sống chết bất động.

Ta tức giận đứng ở bên cạnh hắn: "Ngươi đi hay không đi?"

Bối cảnh âm nhạc hiện tại của chúng ta là tiếng giường lay động cùng tiếng rên rỉ đè nén và tiếng gầm nhẹ của nam nhân trong phòng, điều này hiển nhiên là một buổi tối vừa khẩu vị nặng vừa vô cùng không hòa hài.

Sẹo ca quay đầu nhìn ta: "Ngươi cho là dưới tình huống này ta thật sự có thể phá cửa mà vào sao?"

Ta trả lời ngay: "Phong trúng dược, hắn sẽ trở nên vô cùng dũng mãnh, khí lực khổng lồ, không nổi điên đủ bốn canh giờ sẽ không dừng lại được, hơn nữa, thời điểm hắn đang làm chuyện như vậy sẽ không chú ý tới ngươi. Tên Hỏa đó, đã bị một châm làm yếu đi rồi, người cứ thoải mái đi đến thôi."

Sẹo ca kéo dài khuôn mặt: "Nhưng mà ta làm loại chuyện đó nhất định phải đi tới trước mặt bọn họ, khi bọn họ nhìn thấy ta, ngươi cho rằng ta còn có thể toàn thân mà lui sao? Vợ, ngươi đang xem thường trí thông minh của ta."

Nghe được Sẹo ca nói như vậy, ta lập tức nói xin lỗi với hắn: "Thật xin lỗi, ta cho rằng ngươi vẫn không có thứ gọi là trí thông minh."

"Ngươi tuyệt đối là đang trả thù ta."

"Không có, không phải như thế." Trong mắt ta lần nữa dâng lên lệ ý.

"Nước mắt của ngươi tụ lại thật tự nhiên."

"Cám ơn đã khen."

"Ta không khen ngươi."

"Cám ơn ca ngợi."

Da mặt đủ dầy, người căn bản liền vô địch, ta nghĩ ta có lẽ là loại người vô địch như vậy. Sẹo ca trầm mặc, hắn là thật sự trầm mặc, hắn nhìn ta không nói lời nào, chỉ là nhìn ta, nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn có lẽ là tính toán chết cũng không đi lấy đồ. Thấy vậy, ta lập tức dùng ánh mắt cười nhạo nhìn hắn, nhìn chưa được mấy cái , liền bị hắn vỗ vỗ đầu.

Tay sẹo ca sức lực rất nhẹ, ta cũng không đau, mà ta vẫn bày ra một bộ dáng vẻ uất ức cho hắn nhìn.

Hắn nhìn ta than thở, hết sức bất đắc dĩ đưa tay che lỗ tai ta lại, tiếng rên rỉ hài hòa trong nháy mắt biến mất bên tai tai, tai của ta hiện tại chỉ nghe được tiếng gió yếu ớt, chỉ cảm nhận được hơi ấm trong tay Sẹo ca, những thứ khác, đều không cảm thấy. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc kia, ta đột nhiên có một chút cảm động.

"Bạn hữu. . . . . ."

"Những thứ dơ bẩn trong đầu ngươi vốn đã đủ nhiều, nghe nữa đầu ngươi sẽ hư, vợ." Hắn mang bộ mặt phớt tỉnh nói với ta lời như vậy, trong nháy mắt khiến cho chút cảm động nho nhỏ trong lòng ta biến mất. . . . . .

Sau khi Sẹo ca nói như vậy, ta không nói gì thêm, chúng ta cứ như vậy an tĩnh quỷ dị. Chúng ta mặt đối mặt nhìn đối phương, trên mặt cũng mặt vô biểu tình. Chúng ta giống như đang so người nào mặt vô biểu tình hơn, sắc mặt người nào nghiêm lâu hơn, giằng co, không nhúc nhích, cho đến trong phòng hoàn toàn an tĩnh lại.

Toàn bộ bốn canh giờ, chúng ta không nhúc nhích, thậm chí ngay cả mắt cũng không chớp, đây đối với tinh thần cùng sự chịu đựng mà nói đều là khảo nghiệm cực lớn. Tính khí bướng bỉnh của ta lên tới, hắn bất động ta cũng bất động, nếu ta động trước, đó không phải là chứng minh ta không bằng hắn? Có bao nhiêu mất mặt.

Cuối cùng, vẫn là Sẹo ca động trước rồi, lúc hắn thu đôi tay cứng ngắc về ngay cả ngón tay cũng không động được. Ta nhìn hắn giống như người máy từ từ đứng lên, khi hắn vặn vẹo cái cổ cứng ngắc, hình như còn phát ra âm thanh răng rắc. Đừng hiểu lầm, cổ hắn không gãy, chỉ là trẹo.

Ta không gấp gáp như vậy, ta lựa chọn từ từ từ từ, mặc dù toàn thân cũng bởi vì cứng ngắc bất động vô cùng chua xót đau đớn, ta vẫn tốt hơn nhiều so với hắn, chẳng lẽ bởi vì xương cốt nữ hài tử tương đối mềm mại? Sau khi ta đứng ngay ngắn, chống nạnh cười nhạo hắn: "Bạn hữu, biết rõ sai chưa, biết hậu quả đối nghịch với ta chưa!"

Ơ, xem một chút, đây là lời kịch của nhân vật phản diện cỡ nào, quả nhiên, lời kịch thích hợp nhất với ta chính là như vậy.

Sẹo ca nghiêng đầu nhìn ta một hồi, một tiếng răng rắc nữa, hắn bẻ đầu mình trở lại. Hắn đại khái rất đau, ta thấy được trên trán hắn cũng toát ra chút mồ hôi , đáng tiếc tư tưởng đồng tình của ta thật sự là quá ít, vì vậy ta không bởi vì hắn đáng thương mà đồng tình với hắn. Ta đưa tay vỗ vai hắn, khích lệ nói: "Lên đi, bạn hữu, tương lai của chúng ta liền do ngươi gánh vác!"

Sẹo ca nhìn ta: "Đời ta căn bản không làm chuyện xấu, giống như ta là người tốt như vậy, giúp đỡ ngươi làm chuyện xấu như vậy đã rất hy sinh mình rồi, cho nên vợ, ngươi phải ghi nhớ sâu sắc ta làm vì ngươi." Nói xong, hắn dứt khoát xoay người, lặng lẽ mở cánh cửa vẫn đóng chặt ra.

Cửa mới vừa mở, một cỗ hương vị xạ hương nồng nặc liền đập vào mặt, ta nhíu mắt lại, lại gần cửa thỏ đầu nhìn vào trong. Ta còn chưa thấy gì, mắt liền bị Sẹo ca che lại.

Hắn nhỏ giọng nói bên tai ta: "Ngươi không phải nói nhìn những thứ này sẽ bị đau mắt hột sao? Ngoan một chút."

Ta đẩy tay của hắn ra, vênh vênh mặt: "Nhìn một lần cũng sẽ không sao." Ta vừa nói, cố gắng nhìn vào bên trong, vừa đúng liền thấy mặt của số năm. Hiện tại, hai nam nhân bên trong toàn thân lộn xộn lung tung ngã xuống đất, mụn vụn của y phục rơi đầy đất. Số bốn cũng may, toàn thân rất sạch sẽ, chính là da trên người phiếm hồng. Số năm liền bi thảm rồi, một bộ bị giày vò thảm, toàn thân từ trên xuống dưới cơ hồ không có một chỗ nào tốt, khắp nơi đều là dấu vết xanh xanh tím tím, nhưng, khẩu vị nặng nhất không phải là dấu vết toàn thân hắn. . . . . .

Mà là. . . . . . Trong miệng hắn bị nhồi vào một thứ hài hòa, bởi vì nuốt không xuống, mà thứ hài hòa kia lại quá nhiều rồi, cho nên có từ trong miệng tràn ra ngoài rất nhiều.

Sẹo ca vốn còn đang ngăn cản ta, nhưng sau khi nhìn đến cảnh tượng bên trong, ta còn chưa làm sao, hắn liền phản ứng vô cùng kịch liệt xoay người phun ra. . . . . .

"Ọe. . . . . ."

Ta xoay người, bình tĩnh vuốt lưng Sẹo ca: "Bạn hữu, ngươi phun ra không phải đang mang thai chính là chứng minh ngươi là nam tử hán bình thường, thấy tình huống như vậy sẽ ói là chuyện cực kỳ tự nhiên." Ta vừa nói, cũng quay đầu ói ra cùng hắn: "Ọe. . . . . . Bạn hữu yên tâm, phun ra, ngươi sẽ quen thôi. . . . . . Ọe. . . . . ."

Ta thật sự quá coi trọng mình rồi, quả nhiên trình độ tiếp nhận khẩu vị nặng của ta vẫn chưa đủ.

Ta cho rằng, chỉ có nam nhân dung mạo rất xấu xí, rất không tốt đẹp làm loại chuyện đó mới có thể ghê tởm, thì ra là không phải. Ta cho rằng, hai nam nhân diện mạo tốt đẹp làm loại chuyện đó nhất định là một hình ảnh rất tốt đẹp, thì ra vẫn là không phải. Ta rốt cuộc biết, làm chuyện như vậy cũng phải phân chia người, không phải bộ dạng xinh xắn là được, hình ảnh quá thô tục quá khẩu vị nặng vẫn sẽ khiến cho người ta không tiếp nhận được.

Bởi vì thị giác bị chấn động nghiêm trọng, ta cùng Sẹo ca qua thật lâu cũng không trở lại bình thường, sau khi nôn xong, ta đồng tình nhìn hắn, hắn cũng đồng tình nhìn ta, hai chúng ta nhìn nhau không nói gì. An tĩnh một hồi, chúng ta vẫn phải nói chuyện, bởi vì chúng ta còn có chuyện ắt phải làm, chính là không muốn nói chuyện cũng phải nói.

Ta đưa tay chọc Sẹo ca, kiên định nhìn hắn: "Mau hành động."

Sẹo ca vuốt đầu của mình: "Ta dường như ngã bệnh."

"Chỉ cần hai chân còn có thể đi là có thể hành động."

"Chúng ta buông tha hai người bọn họ đi!" Sẹo ca kiên định nắm tay của ta kéo đi ra ngoài.

"Ngươi nhất định phải đi lấy vật kia, cố gắng của ta không phải uổng phí sao?"

Sẹo ca buông lỏng tay ta ra, đột nhiên liền lùi lại vài bước: "Sẽ không đối với ta như vậy phải không, ngươi tuyệt đối sẽ không đối với ta như vậy phải không?"

". . . . . . Nếu ngươi thích nam nhân, ta có thể suy tính một chút." Ta sờ cằm, thật sự vẫn suy tư một chút.

Sẹo ca lập tức bắt được vai ta điên cuồng lay động: "Lập tức bỏ ý niệm như vậy đi, ngay cả tưởng tượng cũng không được, lập tức bỏ đi!"

Đầu muốn hôn mê được không! Lại muốn phun được không! Ta tức giận nắm tay Sẹo ca, hung ác cắn hắn một ngụm, cắn xong lại hung tàn cắn một ngụm nữa nói: "Nhanh đi lấy đồ đi!"

Sẹo ca nói: "Lỗ tai ùng ùng, ta đột nhiên âm thanh gì cũng không nghe thấy rồi."

Nghe được Sẹo ca nói như vậy, ta lập tức cười: "Bàn về giả bộ ngu ta là ông tổ của ngươi! Ngươi không đi thì ta đi!"

"Ta lập tức đi."

Ta mới vừa nói như thế, Sẹo ca lập tức không phản kháng nữa, một bộ thấy chết không sờn vọt tới. Thời điểm hắn đi tới cửa, thân thể cứng ngắc quay đầu trở lại nhìn ta: "Không cho phép ngươi nhìn lén."

"Đã bắt đầu đau mắt hột cho nên tuyệt đối sẽ không nhìn lén!" Ta vội vàng bảo đảm.

Sẹo ca lúc này mới yên tâm đi vào, ta lặng lẽ chuyển tới cửa, còn cái gì cũng không thấy, chỉ thấy Sẹo ca tái mặt đi ra, ta vừa nhìn vào trong, phát hiện Sẹo ca quả nhiên là người tốt, hắn kéo chăn xuống, trùm lên thân hai người hơi sức dùng hết đã hôn mê. Ta còn chưa nhìn thêm mấy lần, liền bị Sẹo ca dắt ra ngoài, vừa hắn đi, vừa nói: "Ta đã lấy ra rồi, ngươi không cần lại nhìn nữa."

Sẹo ca nói xong, từ trong ngực lấy ra ngọc khí được bọc trong vải. Hắn tựa hồ cảm giác trên ngọc khí có tang vật ghê tởm, hoàn toàn không muốn chạm vào. Ta thấy vật đã tới tay, vui mừng kiễng gót chân, vỗ vỗ đầu Sẹo ca: "Ngươi làm tốt lắm, làm quá tuyệt vời, ngươi quả thật chính là người tốt!"

". . . . . . Vẫn là người tốt."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.