Khuynh Thành Tuyết

Chương 14: Chương 14: Giảng đạo lý




Nhưng mà tiếc nuối chính là, bất luận Mục Khuynh Tuyết làm sao ép hỏi chuyện trúng tên, Thiên Hựu chính là ngậm miệng không nói

Mục Khuynh Tuyết cũng là hết chỗ nói rồi, nhìn chằm chằm Thiên Hựu, tức giận đều sắp muốn động bàn tay!

Thiên Hựu càng là không nói gì a, chỉ mong mỏi Mục Khuynh Tuyết nhanh lên một chút đi ra ngoài, để cho mình mặc quần áo vào trước a!

Nhưng mà, thường thường không như mong muốn, Mục Khuynh Tuyết chân mày cau lại, quay người lôi cái ghế qua, dứt khoác ngồi ở bên cạnh thùng tắm nhìn Thiên Hựu

“Ngươi…” Thiên Hựu giận dữ, nhìn Mục Khuynh Tuyết, không biết làm sao

“Ta thế nào?” Mục Khuynh Tuyết cười xấu xa một chút

“Ngươi từ trong bụng ta bò ra ngoài ngày ấy, ta là cái gì cũng nhìn qua rồi”

Nghe lời phong nhã tổn thương này của Mục Khuynh Tuyết, Thiên Hựu thật là muốn chui vào bên trong thùng chết chìm chính mình!!

“Hừ!” Thiên Hựu tức giận hừ một tiếng, xoay người không nhìn cô, cái cổ trở xuống toàn bộ ngâm vào trong nước

“Ơ, này, vết thương trêи cổ ngươi tốt rồi chưa thì ngâm nước” Mục Khuynh Tuyết từ phía sau run Thiên Hựu một cái, Thiên Hựu quay đầu liếc cô một chút không để ý tới, nhưng mà thân thể vẫn là hướng thẳng lên, lộ ra vết thương trêи cổ

“Này” Mắt thấy nửa ngày không hề tiến triển, Mục Khuynh Tuyết đang chuẩn bị tắt lửa trở về nhà, vừa đứng lên, bỗng nhiên thấy được đồ vật dễ chơi trêи thùng tắm

“Này, này” Mục Khuynh Tuyết một mặt cười xấu xa vỗ vỗ bả vai của Thiên Hựu

“Mục Thiên Hựu, ngươi không để ý tới ta có phải không” Nhìn Thiên Hựu không để ý tới chính mình, Mục Khuynh Tuyết ý cười càng đậm

“Được a, đây là ngươi không để ý tới ta a, ngươi cũng đừng hối hận” Mục Khuynh Tuyết nói ra liền chuẩn bị quay người

Thiên Hựu lòng mền nhũn, quay đầu liếc nhìn, nhưng mà lần này không nhìn còn khá, vừa nghiêng đầu, thấy được Mục Khuynh Tuyết một mặt cười xấu xa

Thiên Hựu trong lòng giật mình, chỉ nghe rầm một tiếng, Mục Khuynh Tuyết giơ lên một cước cũng không biết là đá vào nơi nào, sau đó liền một bước xa xông ra căn phòng, dựa vào ván cửa cất tiếng cười to

“A! Ngươi!!” Thiên Hựu chỉ công phu ngây người, cảm giác trong thùng nước tắm có cái đồ vật gì đụng trúng chính mình, đưa tay lục lọi một hồi…cư nhiên là nút gỗ dùng để chặn nước thoát ra!!!

“A!!” Thiên Hựu nhìn theo nước nhanh chống trôi đi, nhanh chóng giương nanh múa vuốt, mà Mục Khuynh Tuyết vẫn ở chỗ cũ trước cửa không có tim không có phổi cười lớn

“Ha ha ha… Ha ha ha ha…”

“Ngươi quá đáng!!” Thiên Hựu liếc mắt nhìn nước sắp chảy khô, cắn răng, đột nhiên đứng dậy, níu qua khăn tắm bên cạnh quấn ở trêи người mình, tuy lại bị Mục Khuynh Tuyết liếc mắt nhìn, thế nhưng vừa rồi cũng không bị nhìn rồi à. Thiên Hựu chỉ có thể như vậy ở trong lòng an ủi chính mình…

“Ha ha ha ha…” Mục Khuynh Tuyết cười đến sắp đau sốc hông, nửa khom người, chỉ chỉ trong phòng nước đầy đất, “Thu thập xong đến trong phòng ta, ha ha…” Nói xong, ôm bụng trở về gian phòng của mình

“A…” Thiên Hựu cũng liếc nhìn nước một phòng, gian phòng của mình không có cái rãnh tháo nước, những nước này, đến một chút một chút múc ra ngoài, kêu rêи một tiếng, bất đắc dĩ nằm lỳ ở trêи giường muốn yên tĩnh một chút…

Sau nửa canh giờ, Thiên Hựu bưng một chén canh đi tới trước cửa phòng Mục Khuynh Tuyết, cửa phòng mở lớn, Thiên Hựu lễ phép gõ gõ

“Vào đi” Mục Khuynh Tuyết ném binh thư trong tay, nâng quai hàm, cười khanh khách nhìn Thiên Hựu

“Đây là cái gì?” Khi thấy Thiên Hựu đặt ở trước mặt mình một bát canh đen thùi lùi, không khỏi mở miệng hỏi dò

“Canh an thần” Thiên Hựu một mặt không vui trả lời, ngồi ở đối diện Mục Khuynh Tuyết, hai tay chống cằm

Mục Khuynh Tuyết ghét bỏ nhíu nhíu mày, đem chén canh đẩy lên một bên, âm thầm nha đầu này làm sao hiểu rõ mình như vậy? Ngay cả ta buổi tối ngủ thường thường sẽ thức tỉnh cũng biết?

“Ngọt” Thiên Hựu không nói gì, liếc nhìn cô, nhỏ giọng thầm thì một câu, “Người lớn như vậy còn sợ đắng…”

“Bốp!” Mục Khuynh Tuyết mắt to trừng, đập bàn một cái, dọa đến Thiên Hựu một cái giật mình, vội che miệng

“Ngươi kêu ta đến chuyện gì?” Thiên Hựu nhìn chung quanh, dời đi đề tài

“Nga, nếu như là chuyện trúng tên ngươi cũng đừng phí miệng lưỡi” Nhìn Mục Khuynh Tuyết đang muốn mở miệng, Thiên Hựu vội vàng bổ sung một câu

Mục Khuynh Tuyết ăn quả đắng, bất đắc dĩ trừng nàng mấy cái

“Được a, vậy ta hỏi ngươi, xế chiều hôm nay ở cửa phủ tướng quân, những người kia bắt nạt ngươi, tại sao ngươi không trả đòn?” Mục Khuynh Tuyết nhíu nhíu mày, thẳng vào đề tài chính

Thiên Hựu nghe vậy suy nghĩ một chút, nói, “Ta tại sao phải trả đòn chứ?”

Mục Khuynh Tuyết sững sờ, “Bốp” lại một cái tát vỗ vào trêи bàn, sợ đến Thiên Hựu một cái giật mình, theo bản năng ngồi thẳng người hướng về sau ngồi, chỉ lo Mục Khuynh Tuyết bạt tay tiếp theo không cẩn thận rơi vào trêи người mình…

“Bị người khi dễ không trả đòn? Đây là người nào dạy ngươi!” Mục Khuynh Tuyết nghe được câu trả lời này của Thiên Hựu, một trận nổi nóng, ngữ điệu cũng đề cao mấy phần

“Sư phụ a…”

“Này này này….” Thiên Hựu mới vừa đáp xong, không ngờ bóng người trước mắt loáng một cái, chính mình cũng không biết làm sao, lại bị xách lên, sau đó “bốp bốp!” Hai tiếng, trêи ʍôиɠ hai cái đau nhức, xong việc lại bị vứt trở về trêи ghế

Thiên Hựu ủy khuất xoa xoa cái ʍôиɠ, tất cả những thứ này phát sinh quá đột nhiên, căn bản phản ứng không kịp nữa

Mục Khuynh Tuyết liếc nàng một chút, “Sau này không cho phép nhắc lại hai chữ này, lần sau thì sẽ không dễ dàng như vậy buông tha ngươi”

Thiên Hựu bĩu môi, một mặt bất mãn lại không dám nói.

“Ta cho ngươi biết, sau này bị loại người như vậy khi dễ, ngươi thì đánh trở lại cho ta, đánh cho bọn họ răng rơi đầy đất! Có nghe thấy không?” Mục Khuynh Tuyết cao giọng mệnh lệnh, Thiên Hựu lại là một mặt khó xử

“Không được…”

Mục Khuynh Tuyết trừng mắt lên, “Vậy ngươi ngược lại nói cho ta biết tại sao không được!” Cố nén tức giận mở miệng

“Đạo lý rất đơn giản a, ngươi bị chó cắn, có lẽ sẽ bị cắn đi một miếng thịt, thế nhưng ngươi quay đầu lại cắn chó một cái, sẽ cắn được cái gì?” Thiên Hựu xòe xòe tay, một mặt kiên trì “Giảng đạo lý” Cho Mục Khuynh Tuyết

Mục Khuynh Tuyết nghe vậy không hề nghĩ ngợi, vỗ bàn một cái, hào khí chấn thiên, “Thịt chó!”

“Sai! Là lông chó!” Thiên Hựu đàng hoàng trịnh trọng phản bác

Mục Khuynh Tuyết nghe vậy che đầu, cố nén kϊƈɦ động muốn một cái tát đập chết Thiên Hựu

“Ngược lại, thời điểm chó muốn cắn ngươi, ngươi chạy đi, tức đến nổ phổi chính là chó a!”

“Ngươi…” Mục Khuynh Tuyết lần này thực sự là, tức giận thân thể đều đang run rẫy, “Những thứ này…. Những ngụy biện này… Là ai dạy ngươi!”

Hỏi vấn đề này, Mục Khuynh Tuyết suýt chút nữa cắn đi đầu lưỡi của mình, mơ hồ cảm giác mình đã đến bên lề bạo phát, chỉ cần Thiên Hựu nhắc lại hai chữ “Sư phụ”, hôm nay phỏng chừng nàng đến nằm ngang leo ra cái phòng này

Nghĩ như thế, Mục Khuynh Tuyết nhấc lên tay, muốn đem Thiên Hựu đuổi đi, Thiên Hựu lại cũng không hiểu ý tứ của Mục Khuynh Tuyết, do dự một chút, trả lời, “Nàng…”

Nghe được trả lời này Mục Khuynh Tuyết lại là sững sờ, tất cả lửa giận một mạch biến mất không thấy!

Cuối cùng… Cuối cùng! Những ngày này, bất luận chính mình hỏi cái gì, Thiên Hựu đều sẽ nói là sư phụ dạy, lần này… Cuối cùng không phải sư phụ đáng chết kia dạy rồi!!

Trong lòng Mục Khuynh Tuyết trong nháy mắt dấy lên ánh sáng hi vọng, kϊƈɦ động nhìn Thiên Hựu, “Nàng?”

Thiên Hựu bị phản ứng của Mục Khuynh Tuyết nhìn có chút không dễ chịu, một mặt khó xử nói, “Ngươi không phải không để ta nhắc hai chữ kia sao…”

….

“Cút ra ngoài…”

Hết chương 14

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.