Kiếp Duyên

Chương 32: Chương 32




CHƯƠNG 32

Uý Thiên tự tin bao nhiêu, sau khi Trầm Gia Chi đến lại càng bạc nhược bấy nhiêu. Lưu Thiên Tứ không bao giờ đến chuồng kỵ mã nữa, coi như đã quên mất Trùng Trùng mà hắn yêu nhất, chuyên tâm theo sát Trầm Gia Chi học tự. Đương nhiên cũng đã quên “Vương Nhất”. Địa vị của Uý Thiên ở mã xá xuống dốc không phanh, nguyên bản những người từ trước đến nay nhìn y cứ gay mắt bắt đầu tìm biện pháp chế nhạo y, thế nhưng Uý Thiên không hề để ý, y càng ngày càng lặng yên.

Chuyện này, Bạch Tang Vận xem ở trong mắt để ở trong lòng, nhưng tính tình đứa con hay thay đổi, làm cho hắn lại có chút do dự, có lẽ nên nhân cơ hội này làm cho Uý Thiên thoát thân, làm cho y không hề rối rắm với chuyện xưa giữa “Dụ Đầu cùng Thiên Thiên”.

Ở Hành Cung hơn nửa năm, Bạch Tang Vận quyết định hồi cung, nếu sau khi hồi cung, thái độ Lưu Thiên Tứ đối với “Vương Nhất” vẫn vô chuyển biến tốt đẹp, vậy thì Uý Thiên phải hết lòng tuân thủ hứa hẹn lúc trước rời đi Lưu Thiên Tứ, vĩnh viễn không gặp Lưu Thiên Tứ.

“Gia Chi, Tiểu Tứ Nhi đã nhiều ngày đều theo ngươi học cái gì vậy?” Bạch Tang Vận thừa dịp đứa con nghỉ trưa, đến tìm Trầm Gia Chi. Lưu Thiên Tứ đối tự yêu thích làm cho người ta kinh ngạc, thậm chí tới nông nỗi mất ăn mất ngủ.

Trầm Gia Chi cũng cười lắc lắc đầu, nói: “Bẩm Quốc công, thần đáp ứng tiểu vương gia, không được cùng bất luận kẻ nào nói, tiểu vương gia đã cùng thần câu mười lần tiểu ma chỉ, sợ thần quên, thần không thể cô phụ tín nhiệm của tiểu vương gia đối với thần.”

Bạch Tang Vận vừa nghe, lại tò mò, hỏi: “Có phải lại viết bảy?”

“Tiểu vương gia viết nhiều nhất chính là tự này.” Trầm Gia Chi không có giấu diếm, nhưng cũng không hề nói mặt khác, Bạch Tang Vận không miễn cưỡng, hắn tôn trọng bí mật của đứa con.

“Nó đều muốn chính mình viết?”

“Đúng vậy. Tiểu vương gia lúc này không cần thần đốc xúc, chính mình liền nguyện ý học, hơn nữa thật dụng công, hiện tại đã viết được ba chữ.”

Bạch Tang Vận nghe vậy sủng nịch cười rộ lên, con hắn học giỏi như vậy có thể nào làm cho hắn mất hứng.”Chỉ cần hắn thích sẽ tựu thành.” Bạch Tang Vận duy nhất không yên lòng chính là Uý Thiên. Thấy Bạch Tang Vận có chút mất mác, Trầm Gia Chi mở miệng: “Quốc công có việc gì khó xử?”

Bạch Tang Vận hơi hơi nhíu mi, nói: “Tiểu Tứ Nhi đã quên đi một chuyện rất trọng yếu, mà ta không thể nhắc nhở nó. Có lẽ kết cục như vậy đối với nó cùng người nọ mà nói, đều là tốt nhất. Tiểu Tứ Nhi chung quy vẫn là một đứa trẻ.”

Trầm Gia Chi nghe ra chút ý tứ, không có hỏi lại, chính là nói: “Tiểu vương gia nếu đã quên, Quốc công cũng chớ cưỡng cầu. Cần lấy thân thể làm trọng.”

Bạch Tang Vận gật gật đầu, lại vẫn có chút mất mác nói: “Ta nghĩ đến người nọ đối Tiểu Tứ Nhi chính là bất đồng, làm phụ thân, ta hy vọng Tiểu Tứ Nhi có thể có được hạnh phúc của nó, nhưng hiện tại xem ra, là ta cưỡng cầu. Kỳ thật nghĩ đến, ta đối Tiểu Tứ Nhi là tàn nhẫn, ta không nên thay nó quyết định chuyện này.” Đối với đứa con áy náy, sợ là đến ngày nào đó hắn xuống mồ, cũng vô pháp trừ khử.

“Quốc công, cát nhân đều có thiên tướng. Tiểu vương gia trời sinh phúc tướng, sao lại không có hạnh phúc? Quốc công nhiều lo lắng, thần tin tưởng, tiểu vương gia nhất định không có quên tối sự kiện trọng yếu kia, hoặc là người kia.” Trầm Gia Chi nói, rồi mới đối Bạch Tang Vận làm động tác viết tự, ám chỉ.

“Ngươi là nói?” Bạch Tang Vận lộ kinh hỉ. Trầm Gia Chi lại bán khởi cái nút, “Tiểu vương gia viết ‘ không thể nói không thể nói ’.” Cũng làm thêm động tác giơ tay ngang miệng suỵt một cái. Bạch Tang Vận nở nụ cười, có lẽ là do hắn quá lo lắng thật.

……

Ngày mai chính là ngày hồi cung, UÝ Thiên nằm ở tấm ván gỗ trên giường lại một chút cũng không buồn ngủ. Mười ngày, suốt mười ngày Lưu Thiên Tứ không có tới tìm y, thậm chí ngay cả “xấu xa” cũng không trách cứ y nữa. Uý Thiên cổ họng chua xót, y cứ nghĩ đến chính mình nhất định có thể thắng, nhưng hôm nay xem ra, là y đã hy vọng xa vời. Tiểu Dụ Đầu kia có lẽ đã sớm quên”Thiên Thiên”. Nhưng Uý Thiên lại không cam lòng, có lẽ là Lưu Thiên Tứ đang buồn y, vì y đã không mang theo hắn kỵ “Hắc Phong”, cho nên tiểu Dụ Đầu sinh khí, chờ sau khi hắn nguôi giận, hắn vẫn sẽ tìm đến y, sẽ đến xem Trùng Trùng. Thế nhưng y không còn nhiều thời gian lắm, bởi vì sau khi hồi cung, nếu Lưu Thiên Tứ vẫn là không tỏ vẻ gì, y nhất định phải rời đi, cứ nghĩ đến vĩnh viễn không còn nhìn thấy Tiểu Dụ Đầu thịt nộn nộn kia, ngực Uý Thiên bắt đầu đau như thắt.

Tiểu Dụ Đầu có nghe lời y nói, ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ngủ. Sau cơn chấn kinh, thịt đô đô biến mất giờ toàn bộ đã dưỡng trở về, lại biến thành tiểu Dụ Đầu không công nộn nộn, thế nhưng tiểu Dụ Đầu cười còn thiếu, giống như giấu tâm sự, nhất là thời điểm đối với y. Uý Thiên không ngừng một lần lại một lần đoán, tiểu Dụ Đầu trong lòng phiền não có phải xuất phát từ y hay không?

Đang lúc Uý Thiên miên man suy nghĩ, cửa đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra. Uý Thiên lập tức nín thở ngưng thần, làm bộ ngủ say. Người tới không có một tia nội lực, cước bộ thật trầm, hô hấp dồn dập. Uý Thiên tâm lý buồn bực, chính là ai? Bạch Tang Vận cho y một mình ở một gian phòng, có lẽ là có người đi nhầm.

Lưu Thiên Tứ thật khẩn trương, cửa hảo nặng, hắn đẩy nửa ngày mới đẩy ra. Đi chân trần, Lưu Thiên Tứ là tránh thoát thái giám cùng cung nữ trong phòng trộm chuồn ra ngoài, bất quá ảnh vệ của hắn ngay tại trên đại thụ cách hắn không xa. Lưu Thiên Tứ cùng bọn họ nhìn nhau ước chừng một khắc, mới không cam lòng nguyện ý cho bọn họ theo, bất quá làm cho hắn cao hứng chính là bọn họ không có đi đánh thức “ba ba”, để hắn có thể tự mình đến.

Uý Thiên cảm thấy rất kỳ quái, người tới sau khi đẩy cửa ra cũng không tiến vào, cứ đứng ở cửa không biết suy nghĩ cái gì. Uý Thiên làm bộ như xoay người, mặt hướng ra phía ngoài giường, nhắm đôi mắt chờ người tiến vào. Y vừa động, làm kinh động tới người ngoài cửa, chỉ nghe hắn cực khinh kinh hô một tiếng, mà chính thanh âm này, làm cho thân thể Uý Thiên căng thẳng, tim đập gia tốc. Y không nghe lầm, tuyệt đối không nghe lầm!

Lưu Thiên Tứ gắt gao che lấy miệng, trừng lớn ánh mắt. Người trên giường vừa mới động, hắn nghĩ đến chính mình bị phát hiện. Đợi nửa ngày, chân và cả người đều lạnh, Lưu Thiên Tứ mới buông tay, vỗ vỗ bộ ngực, hắn an toàn rồi. Chờ khi hai mắt thích ứng với bóng tối, Lưu Thiên Tứ cẩn thận hướng vị trí giường đi đến, lại đụng phải một cái ghế. Lưu Thiên Tứ lại lập tức che miệng lại, đem kinh hô nuốt trở về.

Uý Thiên càng thêm khẳng định người đến là ai. Nếu không phải sợ doạ đến hắn, y hận không thể lập tức nhảy dựng lên đem hắn kéo vào trong ***g ngực, nhưng không thể, y phải làm bộ như không có nghe thấy, bằng không “hắn” nhất định sẽ trách y. Sẽ tức giận đối với y hảm: “Xấu xa.” Uý Thiên bắt đầu niệm Hàn Tâm quyết đã lâu chưa niệm qua, y không thể làm cho “hắn” mất đi hưng trí, y đã từng thề với lòng, muốn cho hắn cao hứng cả đời.

Lại đợi một hồi, hai chân hảo lạnh, Lưu Thiên Tứ xem xét bốn phía, không có ghế, hắn tiểu bước chạy đến bên giường, rất nhanh đem hai chân lạnh lẽo vói vào trong chăn, bất quá hắn vẫn là cẩn thận không có đụng tới người đang nằm kia. Lưu Thiên Tứ nhờ ánh đèn ở ngoài phòng cẩn thận nhìn khuôn mặt của người ở trên giường, trong chốc lát cười trong chốc lát giận, miệng không tiếng động than thở: “Xấu xa, xấu xa.” Rồi mới khịt khịt mũi, chui đi vào. Thấy người trên giường còn không có tỉnh, Lưu Thiên Tứ lớn mật thiếp đi lên. Xấu xa, người xấu. Hắn không cần Dụ Đầu, người xấu người xấu. Lưu Thiên Tứ lại khụt khịt.

UÝ Thiên cắn răng nanh cùng huyết nuốt xuống, y không xoá dịch dung, y vẫn là “Vương Nhất”, Uý Thiên vui sướng đồng thời lại cố gắng khắc chế hương nhuyễn của thân thể đang phục ở trước người. Hắn nói xấu xa là đang nói chính mình, hay là”Vương Nhất”? Uý Thiên rất muốn lập tức hỏi một chút. Tuy rằng hai cái đều là y, nhưng y lại hy vọng đáp án là người trước.

Lưu Thiên Tứ nghĩ tới gì đó, lại xuống giường, Uý Thiên trợn mắt, đã thấy hắn đúng là đi đóng cửa. Rồi mới nhìn thấy Lưu Thiên Tứ ở trong phòng dạo qua một vòng, giống như đang tìm đồ vật chi đó. Tiếp theo, hắn lại quay về trên giường, tiến vào chăn, quỳ gối bên cạnh chính mình, từ trong ngực lấy ra một bao đồ vật này nọ, nhét vào trong vạt áo chính mình.

Lưu Thiên Tứ thật cao hứng, chính mình không có đem đối phương cứu tỉnh đâu, nhưng lập tức hắn lại mân mê miệng, dị thường mất hứng, chính là hắn hảo buồn ngủ, ánh mắt không mở ra được, một lần nữa nằm xuống, hắn quyết định sau khi tỉnh ngủ sẽ tiếp tục phát tiết bất mãn trong lòng.

Ngay khi Uý Thiên quyết định mở to mắt, y nghe được tiếng ngáp của Lưu Thiên Tứ. Y nhịn xuống, trong ***g ngực tiến vào một người, lúc này, y theo đuổi dục vọng chính mình, thân thủ đem đối phương gắt gao kéo vào thật sâu vào vòm ngực.

Lưu Thiên Tứ kinh hoảng nhìn người ngủ say kia, hắn chỉ sợ đem đối phương cứu tỉnh, hắn còn không có nghĩ hảo nếu “hắn” tỉnh, chính mình nên làm như thế nào đâu. Tuy rằng hắn cực độ khát vọng đối phương ôm ấp, nhưng mà hiện tại hắn đang tức giận, hắn giận lắm. Nhìn nửa ngày, đối phương cũng không tỉnh, Lưu Thiên Tứ nhu nhu đôi mắt mệt rã rời, đêm nay không quay về, hắn phải ôm một cái. Lại khịt khịt cái mũi, Lưu Thiên Tứ bĩu môi, không tiếng động nói: “Thiên Thiên xấu xa, giận, giận, Dụ Đầu giận.” Tiếp theo, lại ngáp một cái, dúi đầu vào trong cổ “Vương Nhất”, Lưu Thiên Tứ lẩm bẩm: “Thiên Thiên…… Xấu xa, lừa lừa, Thiên Thiên, xấu xa, giấu giấu, người khác. Giận…… Giận…… Xấu xa xấu xa.” Thiên Thiên nói muốn đi bắt người xấu, vậy mà lại cùng người khác ngoạn giấu giấu, Thiên Thiên xấu xa. Lưu Thiên Tứ lau lệ trong mắt, hắn đáp ứng Thiên Thiên không khóc, hắn không khóc.

Khi UÝ Thiên mở to mắt kinh hỉ nhìn người trong ***g ngực, Lưu Thiên Tứ đã muốn chịu không nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi. Uý Thiên cơ hồ hỉ cực mà khóc, trận đánh cuộc này y thắng, y thắng rồi! Người trong ngực này căn bản không có quên y, mà là bởi vì có nguyên nhân mới không tiếp nhận y, hơn nữa bởi vậy mà tức giận, trách không được mỗi lần thấy y đều nói y “xấu xa”.

“Dụ Đầu…… Dụ Đầu……” UÝ Thiên không bao giờ nhịn nữa, y kích động khẽ hôn mặt Lưu Thiên Tứ, cũng đau lòng lau đi thuỷ khí nơi khoé mắt hắn, y đã làm cho tiểu Dụ Đầu thương tâm, y nên làm thế nào để bồi thường đây? Chính là Lưu Thiên Tứ sớm qua giờ đi ngủ, khát ngủ kháng nghị, nói lầm bầm, “Ngủ…… Thiên Thiên…… Ôm một cái, xấu xa”. Không quên thêm một chữ cuối cùng.

Uý Thiên không dám động nữa, hai mắt ướt át nhìn người trong ngực ngay cả đang ngủ đều còn ra vẻ tức giận, khẽ hôn lên đôi môi đang cong lên giận dỗi kia, thấp giọng nói: “Dụ Đầu, Thiên Thiên không bao giờ … buông ngươi ra nữa, không bao giờ nữa.” Y đã hoài nghi tiểu Dụ Đầu của y, y thật đáng chết. Dụ Đầu, Dụ Đầu, tiểu Dụ Đầu của y, Uý Thiên kéo xuống giả da trên mặt ném tới một bên, dùng chân thật chính mình hôn môi Dụ Đầu, cũng ghé vào lỗ tai hắn cam đoan, “Dụ Đầu, Thiên Thiên không giấu, Thiên Thiên xấu xa, Dụ Đầu đừng có tức được không. “

Nam nhi chết cũng không rơi lệ, Uý Thiên không khóc, lại vì tối nay đạt được hạnh phúc mà run rẩy, y cứ nghĩ vĩnh viễn đợi không được hôm nay. Lưu Thiên Tứ vù vù ngủ, giống như nghe được Uý Thiên cam đoan, cái miệng trề ra cuối cùng giơ lên một ít, hướng nơi ấm áp ôm ấp càng thêm gần sát.

Xuống giường, đi đến bên cạnh bàn châm ánh nến, lấy ra đồ vật trong ngực Lưu Thiên Tứ vừa rồi nhét vào, UÝ Thiên giáng khai bố bao, bên trong là một xấp giấy do tự tay hắn viết. Uý Thiên cầm lấy một trang, mở ra, lăn qua lộn lại nhận thức nửa ngày, nhận ra hình như là chữ “Thiên”, trên mặt Uý Thiên lộ ra nụ cười ngây ngốc. Trở lại trên giường, Uý Thiên ngồi ở bên cạnh Lưu Thiên Tứ, khom người hôn hôn đôi môi vẫn đang tức giận, lại cầm lấy tờ giấy thứ hai. Lúc này, Uý Thiên thật cố gắng mới nhận được, nhưng sau khi y nhận ra, y đã có chút bất an, là chữ “xấu xa”. Đúng là làm khó tiểu Dụ Đầu khi viết tự này, cúi đầu, đem tay Lưu Thiên Tứ kéo ra, quả nhiên mặt trên dính đầy mực nước. Xem ra lần này quả thật đem Tiểu Dụ Đầu này chọc giận, thế nên mới viết tự mắng y.

Tờ giấy thứ ba mở ra, Uý Thiên lập tức nhận ra là chữ gì ──”Bảy”. Uý Thiên hồ đồ, trước đây cũng chợt nghe Lưu Thiên Tứ nhắc đi nhắc lại tự này, y nghĩ muốn phá đầu cũng nghĩ không ra chữ này có ý nghĩa gì. Phía dưới chữ còn có mấy hình vẽ, lại làm cho Uý Thiên càng thêm đích hồ đồ, một cái thẳng tắp, một vòng tròn. Bảo bối mà đem tờ giấy này tính cả hai trang vừa rồi chiết hảo, Uý Thiên lại mở ra trang thứ tư. Tâm y như ngã vào đáy cốc, lại là chữ “xấu xa”.

Trang thứ năm: “xấu xa”.

Trang thứ sáu: “xấu xa”.

Trang thứ bảy, trang thứ tám, trang thứ chín…… Tổng cộng đến hai mươi trang, đều là chữ “xấu xa”. Lưu Thiên Tứ đem “xấu xa” một cái rồi một cái viết thật là tốt, đến cuối cùng Uý Thiên cơ hồ chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra hắn viết chính là cái gì, nhưng UÝ Thiên lại cao hứng không nổi. Tiểu Dụ Đầu của y còn chưa bao giờ tức giận đến như thế đâu, xem ra lần này, y làm cho tiểu Dụ Đầu này tức giận đến không nhẹ, tội này, y nên làm sao bù lại đây.

“Thiên Thiên……” Lưu Thiên Tứ đột nhiên tỉnh, nhưng ánh mắt còn rất mê man, vẫn còn đang ngủ mơ. Uý Thiên vội vàng tiến vào chăn đem hắn ôm sát, Lưu Thiên Tứ chớp chớp ánh mắt, lại nhắm lại, “Xấu xa.”

Uý Thiên lập tức vỗ nhẹ Lưu Thiên Tứ, biết nếu không phải làm cho tiểu Dụ Đầu giận tới cực điểm, hắn sẽ không viết tự mắng y, lại càng không chạy đến chỗ ở của y. Nghĩ đến người trong ngực thế nhưng nhẫn đến một ngày nhịn không được, cánh tay Uý Thiên ôm Lưu Thiên Tứ càng dùng sức, nhưng người trong ngực tựa hồ cảm thấy còn không đủ, vàng hướng trong ngực y cố rút vào thật sâu.

“Dụ Đầu, Thiên Thiên là ngu ngốc.” UÝ Thiên huy tay áo thổi tắt ánh nến, trong bóng đêm, y ở bên tai Lưu Thiên Tứ không ngừng nói nhỏ, “Dụ Đầu, Dụ Đầu……” Chỉ cần có thể làm cho Lưu Thiên Tứ nguôi giận, bắt y làm cái gì đều được, nhưng y sẽ không bao giờ ly khai hắn nữa, vô luận người khác nói gì. Y sai lầm rồi, y hoàn toàn sai lầm rồi, y không nên thử Dụ Đầu của y, làm cho Dụ Đầu một mình sinh hờn dỗi lâu như vậy.

Tuy rằng vừa rồi Lưu Thiên Tứ nén giận, Uý Thiên có chút không rõ, nhưng y cảm giác được Lưu Thiên Tứ có chỗ hiểu lầm. Uý Thiên chờ hừng đông, chờ Lưu Thiên Tứ tỉnh lại, y phải giải thích rõ ràng, không cho tiểu Dụ Đầu tiếp tục mang thương tâm đi vào giấc ngủ.

“Thiên Thiên…… xấu xa……” Biết chính mình ở trong ngực ai, Lưu Thiên Tứ bắt đầu gọi “Thiên Thiên”, gọi cái người làm cho hắn sinh khí, tức giận đến hắn không muốn tiếp tục gọi tên.

“Ân, Thiên Thiên xấu xa.” Uý Thiên phụ họa, lần đầu tiên chờ mong ngày mai mau chóng đến.

“Thiên Thiên……”

“Thiên Thiên ở đây.”

“Xấu xa.”

“Thiên Thiên xấu xa.”

Sau một lúc lâu, Lưu Thiên Tứ cuối cùng lâm vào trầm ngủ, không hề lảm nhảm lời vô nghĩa. Uý Thiên ôm Lưu Thiên Tứ, y chưa bao giờ cảm tạ qua ông trời như thế. Chẳng sợ Lưu Thiên Tứ sẽ giận y cả đời, y cũng sẽ không buông tay lần nữa.

Cửa bị người gõ vài tiếng, có người ở ngoài lên tiếng: “Uý Thiên, thái thượng hoàng muốn gặp ngươi.”

Uý Thiên lập tức xuống giường, ăn mặc chỉnh tề. Rồi sau đó đem Lưu Thiên Tứ ôm vào trong ngực đi ra ngoài. Ngoài phòng là thái giám bên cạnh Lưu Hoài Diệp, còn có vài tên thị vệ. Uý Thiên chậm rãi cước bộ theo họ.

Dụ Đầu, lúc này, cho dù người khác nói cái gì, Thiên Thiên cũng sẽ không buông tay, ngươi an tâm ngủ đi, chờ ngươi tỉnh lại, Thiên Thiên tuỳ ý ngươi xử phạt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.