Kỳ Huyễn Dị Điển

Chương 57: Chương 57






A Uyên ca ca, là Đại hắc khiến gia gia bị cảnh sát thúc thúc mang đi sao?" Nói đến đây, Điểm Điểm tựa hồ cũng đã hiểu cái gì.

"Chắc là." Không có tính toán ở trước mặt hài tử giả tạo, Lâm Uyên ngay thẳng nói.

Điểm Điểm liền ngẩn người, một lát sau, ngược lại bé bắt đầu an ủi Lâm Uyên: "A Uyên ca ca, Đại Hắc nhất định không phải cố ý, nó đem sáng trông suốt cầu cầu nhổ ra, nhất định là muốn để gia gia có thể tiếp tục mở tiệm."

"Ân, có thể là như vậy." Giật mình, Lâm Uyên tin lý do này.

Tiểu hài tử có thể cảm nhận thiện ác, bé nghĩ Đại Hắc không có ác ý, Đại Hắc chắc là thật không có ác ý.

Thế nhưng cho dù không có ác ý, hành vi của nó quả thực mang đến hậu quả xấu.

Không nhắc lại, Lâm Uyên lâm vào tự hỏi.

Bên cạnh, hai nam nhân một lớn một nhỏ đồng thời đem đường nhìn rơi vào trên mặt của hắn, phảng phất như đang đợi chỉ thị tiếp theo.

"Cảnh sát nói cần luật sư, tôi một người cũng không quen, Thâm Bạch cậu có người nào có thể tin được đề cử hay không?" Lâm Uyên nhìn về phía Thâm Bạch.

Cơ hồ là đồng thời, Điểm Điểm cũng mong đợi nhìn nhìn về phía Thâm Bạch.

Thâm Bạch ba ba nháy hai mắt, sau đó đưa ngón trỏ tay phải ra, hướng vào phía trong chỉ... Chính hắn?!

"Cái kia... Đừng nhìn em như vậy, em, em nhưng thật ra đã có bằng luật sư a ~ còn có giấy phép hành nghề luật sư nữa..." Thâm Bạch nhỏ giọng nói.

Đối với luật sư cái nghề này hoàn toàn không biết gì cả, Lâm Uyên không rõ hai cái giấy chứng nhận này rốt cuộc đại biểu cái gì, mắt dòm Lâm Uyên nhíu mày, Thâm Bạch nhanh chóng bổ sung hai câu: "Cái kia... Chính là có thể tìm cảnh sát hỏi chi tiết án kiệt, lật xem hồ sơ..."

Hơi nghiêng đầu một chút, Lâm Uyên cau mày nói: "Nói chung, ý tứ chính là luật sư có sẵn, đúng không?"

"..." Thâm Bạch ngẩn ngơ, một lát đưa ngón trỏ ra ở trên bàn vẽ một vòng tròn: "A Uyên hiểu như vậy... Cũng không có cái gì sai a..."

Giấy chứng nhận ngầu khốc như thế, A Uyên tựa hồ tuyệt không lý giải... Khó được có cơ hội khoe mẽ cứ như vậy bị hẫng đi...

Thâm Bạch trong lòng chảy nước mắt.

Bất quá, ngược lại là Điểm Điểm tựa hồ tương đối biết thưởng thức.

"Thâm Bạch ca ca là luật sư sao?" Giọng bé đều cao một lần: "Nghe nói bằng luật sư đặc biệt khó thi, thật nhiều thật nhiều người bên trong tài năng thi mới được một người, thi xong chưa hết, còn phải trải qua thực tập, sau đó trong quá trình thực tập còn có thật nhiều khảo hạch, toàn bộ thông qua, mới được xem là luật sư a!"

Không hổ là tiểu bằng hữu mỗi lần thi đều lấy hạng nhất —— nhìn Điểm Điểm đối diện, Thâm Bạch nội tâm cho bé một ngón tay cái.

"Lý tưởng của em chính là làm luật sư! Bởi vì luật sư tiền lương đặc biệt đặc biệt cao! Tương lai gia gia muốn mua gì, em đều có thể mua cho gia gia!" Ngay sau đó, Điểm Điểm nói ra lý do mình chọn nghề này.

"Nỗ lực lên, học tập cho giỏi, em có thể." Cố sức sờ sờ đầu nhỏ của bé, Thâm bạch lúc này biểu tình quả thực xưng là "Từ ái".

"Xem ra hình như rất lợi hại." Cuối cùng, thông qua một chút giới thiệu, Lâm Uyên đối với Thâm Bạch "Lợi hại" tựa hồ có điểm khái niệm, bất quá rất nhanh, hắn nhíu nhíu mày: "Trên ti vi luật sư đều là tây trang phẳng phiu, nhìn qua nhân mô cẩu dạng, cậu bộ dáng này... Sợ là người ta không đem cậu coi ra gì..."

Trên ti vi luật sư bị người ta coi là nhân mô cẩu dạng, như vậy... Như ta vậy... Chẳng lẽ cả "Nhân mô cẩu dạng" đều không thể gọi sao?

*** Nhân mô cẩu dạng: Chỉ bề ngoài hành vi thoạt nhìn rất đoan chính hoặc hào nhoáng kì thực nội tâm đê tiện hoặc tính tình mềm yếu, thường dùng để trào phúng.***



Nội tâm lần thứ hai bị Lâm Uyên không cẩn thận để lộ ra ý nghĩ khiến hắn đau nhói một chút, bất quá Thâm Bạch còn là cường đả tinh thần vỗ ngực bảo đảm nói: "Cái này giao cho em, bảo chứng đi cục cảnh sát thời gian, em tuyệt đối so với luật sư trong TV càng lợi hại hơn!"

Hắn bên này vỗ ngực thề son sắt, mà Lâm Uyên cũng đang suy nghĩ chuyện khác.

Lần thứ hai rơi vào trầm tư, Lâm Uyên bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa sổ ——

Ngay sau đó, hắn lần thứ hai xoay đầu lại hỏi Điểm Điểm:

"Anh chợt nhớ tới một vấn đề."

"Điểm Điểm, Đại Hắc đâu?"

"Sau khi em rời nhà, Đại Hắc đi đâu vậy?"

Điểm Điểm chỉ là ngẩn ngơ, mà Thâm Bạch cũng mạnh đứng lên.

Hầu như ngay khi Thâm bạch vừa đứng dậy không lâu lắm, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một âm hưởng.

Lâm Uyên lúc này liền chạy tới hướng thanh âm truyền tới mở ra cửa sổ, sau đó ——

Hắn thấy được cách cự ly xa xôi như vậy, vẫn bằng mắt thường có thể thấy được ánh lửa.

"Nổ." Hắn lẩm bẩm nói.

Truyền thông nghiệp ngày nay có thể nói là khá phát đạt, sự tình vừa phát sinh không bao lâu, bọn họ rất nhanh đã đưa tin liên quan lên đầu trang web:

"... Xe cảnh sát đang thi hành nhiệm vụ trên đường xảy ra nổ quy mô lớn, chỉ có xe nhân viên áp giải người hiềm nghi phạm tội không bị thương, còn lại những xe khác toàn bộ tạc hủy, số lượng thương vong cụ thể không biết..."

"... Đoạn đường xảy ra... đường Giang Nam..."

"Là đoàn xe chở Trương đại gia." Cơ hồ không có bất kỳ hoài nghi, Lâm Uyên nói ra suy nghĩ hiện tại, đồng dạng, hắn trầm giọng nói: "Chỉ có xe Trương đại gia hoàn hảo không tổn hao gì, các xe khác toàn bộ tạc hủy, chuyện này..."

"Là Đại Hắc làm."

"Ai? Đại Hắc... Đại Hắc lại làm sai chuyện sao?" Hiện trường ba người, chỉ có thân hài đồng Điểm Điểm là ngây thơ.

Lâm Uyên và Thâm Bạch đều là trong lòng trầm xuống.

Vừa bị bắt liền gặp phải loại sự tình này, Trương đại gia án kiện không thể nghi ngờ phức tạp hơn.

Hơn nữa ——

Trong lòng minh bạch Đại Hắc rốt cuộc là vật gì đối với Lâm Uyên và Thâm Bạch mà nói, Đại Hắc trình độ nguy hiểm không hề nghi ngờ...

Cũng lại lần nữa tăng lên.

Trong lòng chỉ đối Trương đại gia ôm thiện ý, đối với người không liên quan không có bất kỳ cảm tình gì, Đại Hắc... là một hung vật!

Sau đó Lâm Uyên gọi điện tới bót cảnh sát, lấy thân phận thân thuộc nghi phạm hỏi thăm chuyện vừa rồi có hay không dính đến thân hữu của mình, cảnh sát tuy rằng thủ khẩu như bình kiên quyết không chịu tiết lộ bất luận tin tức gì tương quan, bất quá, cuối cùng vẫn báo cho biết Trương đại gia hiện nay rất an toàn.

Lâm Uyên để điện thoại xuống, ngực lại một điểm buông lỏng cũng không có.

Cảnh sát giọng còn càng thêm lạnh lùng hơn trước, điều này nói rõ cái gì ni?

Chỉ có thể nói rõ, bọn họ đối Trương đại gia hoài nghi sâu hơn...

"Lập tức trời đã sáng, A Uyên anh trước ngủ một giấc, ban ngày chúng ta còn có chuyện trọng yếu hơn cần làm, cho dù ngủ không được, anh cũng phải tận lực nằm một chút." Cuối cùng vẫn là Thâm Bạch lấy điện thoại của hắn mở ra, một bên đưa điện thoại, Thâm Bạch một bên ôn nhu đối hắn nói: "Chúng ta mười giờ sáng ở chỗ này tập hợp, trực tiếp ngồi taxi qua, quá trình bay từ nơi này đến bót cảnh sát Trương đại gia bị giam đại khái tốn 40 phút, chúng ta có thể ở trước 11 giờ đến bót cảnh sát, sự tình đã xảy ra, chúng ta từ từ thăm dò, trước đem sự tình tiền căn hậu quả ở bót cảnh sát biết rõ ràng hơn nữa."

Thanh âm Thâm Bạch nhu hòa thong thả, Lâm Uyên vai cứng ngắc kèm theo lời của hắn chậm rãi buông lỏng xuống, một lát, Lâm Uyên nói: "Cậu nói đúng, chiếu theo lời cậu."

Sau đó, hắn nhìn về phía Thâm Bạch ——

Thâm Bạch cư nhiên bắt đầu mặc quần áo, bộ dáng sắp ra cửa?!

Đôi mắt dài nhỏ hơi hơi nháy rơi vào trên mặt Thâm Bạch, Lâm Uyên hỏi hắn: "Vậy còn cậu? Bây giờ muốn đi làm cái gì?"

Thâm Bạch liền mỉm cười: "Em phải đi về lấy giấy chứng nhận luật sư của em nha ~ "

"Còn có, A Uyên anh không phải nói trên ti vi luật sư đều là âu phục phẳng phiu sao? Em còn phải đi tìm bộ đồ tây ~ "

"Trước khi đi bót cảnh sát, em phải để cho vẻ ngoài của mình qua cửa ải của A Uyên mới được, có đúng không?"

Lí do thoái thác vui đùa quen thuộc khiến tinh thần Lâm Uyên thêm một bước trầm tĩnh lại.

Lại liếc hắn một cái, Lâm Uyên đối với hắn phất phất tay, sau đó mắt nhắm lại, đem Điểm Điểm ôm vào trong lòng, chìm vào ngủ say.

Mà Thâm Bạch ——

Ở phát hiện Lâm Uyên trong nháy mắt rơi vào giấc ngủ, đầu tiên là ngẩn người, lập tức vui sướng một chút.

Sợ mình bật cười, hắn còn vươn hai tay bưng kín miệng mình.

Khinh thủ khinh cước từ trong phòng đi ra, mãi cho đến ra khỏi đại môn lục phòng, hắn mới buông ra cước bộ.

Lấy điện thoại dự định đặt một chiếc taxi trực tiếp ở đầu đường phía trước chờ, lên xe thuận miệng nói một địa chỉ, hắn liền bấm điện thoại:

"Alo? Là A Kim sao? Ta là Thâm Bạch, bốn mươi phút sau ta muốn đi trong tiệm ngươi làm tóc."

Nói xong liền cúp điện thoại, hoàn toàn không thèm nghĩ đối phương phản ứng gì.

Mà chính hắn, sau cúp điện thoại lập tức hai tay buông lỏng, cũng đang ngủ.

Cánh tay dài nhỏ hoàn toàn mở rộng ra, hai chân dài khuất ở phía sau chỗ ngồi, tóc xoăn đắp lên trán và mắt, miệng khẽ nhếch, một lát sau, còn có nước bọt lóng lánh xuất hiện ở khóe miệng... Thâm Bạch như vầy thoạt nhìn tựa như một đại hài tử.

Bất quá, ngủ được 39 phút, Thâm Bạch mạnh mở mắt.

Lau nước bọt, trong ánh mắt của hắn lại không nửa điểm buồn ngủ.

Khi hắn tỉnh vừa vặn đã tới mục đích dự định ngay cửa xe phía bên phải.

Tài xế nguyên bản còn dự định gọi, quay đầu lại thấy Thâm Bạch tinh thần sáng láng, hắn rõ ràng hoảng sợ.

"Tạ ơn a." Đem phí xe chuyển vào tài khoản đối phương, Thâm Bạch hướng đối phương khoát khoát tay, sau đó mở cửa xe xuống.

Sắc trời bên ngoài còn không có sáng choang, chỉ là hơi sáng mà thôi.

Xe dừng ở một cửa tiệm tên là "Phan Đa Lạp", nhìn bài trí, ở đây chắc là một phòng làm việc tạo hình, là loại rất cao cấp.

Dựa theo thời gian kinh doanh cửa tiệm... Ách... Giờ này, tiệm chắc là đóng cửa mới đúng, nhưng mà Thâm Bạch đi qua thời gian, tiệm lại đèn đuốc sáng trưng, ngoài cửa còn có một người bồi bàn đã sớm chờ ở nơi đó, thấy thân ảnh Thâm Bạch, hắn cười nghênh đón mở rộng cửa.

"Thâm tiên sinh, cái kia... Buổi sáng tốt lành!"

Nam bồi bàn nói, trộm nhìn thoáng qua sắc trời: Ngày hôm nay thật là sớm! Nhận được lão bản điện thoại hắn còn đang nằm mơ, ngực oán giận là khách nhân nào lăn qua lăn lại, biết là Thâm Bạch, hắn ngược lại cũng không cảm oán giận cái gì.

Trong cửa hiệu cắt tóc, tất cả chuẩn bị đã làm tốt.

Một nam tử cao gầy tóc quăn đang chống nạnh đứng ở trong tiệm, nhìn thấy Thâm Bạch tới, cũng không oán giận Thâm Bạch sáng sớm đem mình đánh thức, hắn hướng Thâm Bạch vẫy tay: "Đến đây đi, ta dẫn ngươi đi gội đầu, sớm như vậy kêu ta làm tóc cho ngươi, rốt cuộc là muốn lộng kiểu tóc phức tạp gì nga ~ "

"Toàn bộ nhuộm đen, sau đó kéo thẳng, thoạt nhìn rất nhẹ nhàng rất khoan khoái, sau đó... Thỉnh thoảng dùng keo xịt tóc, xem sao cho giống tinh anh?" Suy nghĩ một chút, Thâm Bạch hướng đối phương giản đơn nói một lần quyết định của mình.

Đối phương rõ ràng ngẩn người: "Đây... đây không phải là kiểu tóc ven đường bình thường nhất sao?"

"Ân, không sai, là loại bình thường nhất."

"Kiểu tóc đơn giản như vậy, ngài tại sao phải làm sớm như vậy a?" Nghe là oán trách, thế nhưng trong giọng nói cả một điểm oán giận cũng không có, nam tử nói chuyện công phu, đã cấp Thâm Bạch gội xong đầu, đem tóc của hắn dùng khăn mặt bọc lại.

Lộ ra toàn bộ cái trán, khuôn mặt Thâm Bạch thoạt nhìn nhỏ hơn.

"Ta nghĩ nhuộm đen a, nhuộm tóc không phải rất tốn thời gian?"

"Ai ai ~ được rồi ~" Biết với giao tình của hai người, câu hỏi chỉ có thể đến loại trình độ này, nam tử không hỏi nữa,dẫn Thâm Bạch đến một phòng cắt tóc, bắt đầu nghiêm túc nhuộm tóc cho hắn.

Trước kéo thẳng, tái nhuộm, sau đó bảo hộ, cuối cùng là cắt sửa.

Theo kiểu tóc mới dần dần ra lò, Thâm Bạch mới tinh cũng dần dần thành hình: Rất nặng lưu hải kéo mỏng, chia bên, lộ ra bộ phận cái trán no đủ, cứ như vậy, mặt Thâm Bạch liền bị kéo dài, không thể không nói, lớn lên đẹp mắt lưu kiểu tóc gì cũng đều tốt, khi hắn lưu lưu hải, thoạt nhìn vừa cơ linh vừa đáng yêu, mà lúc thay kiểu tóc, lại trong nháy mắt thành thục không ít.

*** Lưu hải: tóc cắt ngang trán ***



( Kiểu tóc Thâm Bạch chắc vậy OvO/)

Tựa như thiếu niên trong nháy mắt biến thành thanh niên, cậu bé biến thành nam nhân, rõ ràng là kiểu tóc tối bình thường không có gì lạ, kéo ở trên người Thâm Bạch, lại khiến hắn sinh ra một khí tức mê người, ách... Có một loại cảm giác bỗng nhiên thành thục, có thể thúc đẩy.

Nhà tạo mẫu tóc cảm giác tim mình nhảy bất tri bất giác tăng nhanh.

Kiểu tóc mới ra lò.

Đứng ở trước gương, Thâm Bạch tỉ mỉ đánh giá mình trong kính, cuối cùng còn không quên hỏi cái nhìn những người khác: "Thoạt nhìn thế nào? Có thể hay không rất giống con mọt sách? Nhân mô cẩu dạng không? Như tinh anh không?"

Ách... Đây đều là cái vấn đề lộn xộn gì? Đây là khuyết thiếu tự tin sao? Thâm tiên sinh trước giờ chưa bao giờ như vậy a ~ hắn đổi kiểu tóc hướng đến chính mình vui vẻ là được rồi, chưa bao giờ hỏi ý kiến những người khác a a a a a!

Ngực một đống dấu chấm hỏi, thợ trang điểm còn phải chăm chú từng bước từng bước trả lời vấn đề Thâm Bạch: "Tốt vô cùng, kiểu tóc này đổi ở trên người người khác chính là con mọt sách, hoặc là cuồng đi làm, bất quá Thâm tiên sinh lớn lên hảo, kiểu tóc thông thường ở trên người ngài cũng trong nháy mắt không bình thường, bất quá, muốn càng thêm cảm giác tinh anh, kiến nghị ngài đem T shirt trên người đổi thành tây trang..."

"A! Đúng rồi, tây trang!" Xòe bàn tay ra vỗ, như là chợt nhớ tới cái gì, Thâm Bạch nhanh chóng quay đầu lại: "Ta còn muốn một bộ đồ tây, ngươi nơi này có đi? Phối cho ta một bộ, phải thoạt nhìn phổ thông nhưng không phổ thông, được rồi, thoạt nhìn nhất định phải như tinh anh!"

Quả thực không biết Thâm tiên sinh đây là trúng cái gì tà, tựa hồ cứ bám "Tinh anh" cái từ này không thả.

Ngực cảm thán, bất quá thợ trang điểm còn là ra dấu một chút, ý bảo Thâm Bạch theo hắn đi tới một phòng. Ở đây không phải chỉ có phòng cắt tóc hoặc phòng mỹ dung, mà là càng thêm chuyên nghiệp, phòng làm việc tạo hình cao cấp vì khách nhân cung cấp chỉnh thể tạo hình, trong cùng nghề nghiệp, bọn họ phòng làm việc thế nhưng là Ửu kim thị TOP1!

Mang theo Thâm Bạch đến một gian phòng treo đầy tây trang nam sĩ, không cần Thâm Bạch từng cái từng cái chọn, hắn rất nhanh chọn một bộ tây trang lam đậm phù hợp với Thâm Bạch.

Tây trang nhan sắc toàn thân màu lam đậm, quần áo trong là xanh nhạt, thiết kế thoạt nhìn cũ kỹ nhưng bởi vì thu thắt lưng thu chân nên trẻ hơn rất nhiều, mà cởi tây trang, cổ áo sơ mi thoạt nhìn cũng không giống thường, sinh ra một tia cảm giác người tuổi trẻ, cộng thêm cà- vạt lựa chọn màu vàng sáng.

Mặc vào bộ đồ tây này, thấy bản thân mới tinh trong gương, Thâm Bạch nhướng mày: "Không sai, chính là cảm giác này."

Ngay sau đó, Thâm Bạch xoay người lại: "Có túi công văn nhìn tinh anh chút không? Cho ta một cái."

"..." Tuy rằng không nói gì, nhưng mà thợ trang điểm vẫn là cung kính đưa một túi công văn tuyệt đối phù hợp yêu cầu cho Thâm Bạch.

Vì vậy, đã đổi mới kiểu tóc, mặc vào tây trang mới, trong tay xách một túi công văn tạo hình ngắn gọn, Thâm Bạch thoạt nhìn quả thực so thời điểm vào cửa như hai người khác nhau!

Lúc này, cho dù ai nhìn cũng sẽ không nghĩ đây là một đại hài tử, hay hoặc giả là học sinh, tuấn mỹ lại điệu thấp, toàn thân tràn đầy cảm giác "Sắc bén", thoạt nhìn hoàn toàn không có cảm giác "Người mới nổi ", cho dù ai thấy hắn, đều sẽ cho hắn là một vị nghiệp giới tân duệ.

"Tạ ơn a ~ cúi chào!" Cuối cùng điều chỉnh một chút tay áo, Thâm bạch hướng thợ trang điểm nháy mắt một cái, lập tức cũng không quay đầu lại hướng cửa đi đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.