Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Chương 115: Chương 115




Uống --

Quay người lại, Tử Ca hít một hơi thật sâu, tâm thiếu chút nữa bung ra.

Thình lình ánh sáng đâm vào khiến Tử Ca nheo mắt lại

"Bây giờ còn chưa ngủ?"

Thanh âm của người đàn ông trầm khàn, áo khoác vẫn chưa mặc lên người, có thể anh về đã được một lúc. Cổ tay áo đã được vén lên một đoạn, cổ áo cởi bỏ nút thắt lộ ra lồng ngực săn chắc. Bộ dáng của anh trước giờ đều làm cô si mê.

"Khát nước." Tử Ca buông mi mắt xuống, hai tay cầm cốc nước đứng tại chỗ.

Mộ Diễn xoay người ngồi trên ghế sofa, đôi mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm Tử Ca. Rõ ràng anh đang ngồi, lại khiến Tử Ca cảm thấy bị áp bách, tay nắm cốc nước càng chặt, đầu ngón tay bởi vì dùng lực trở nên trắng bệch.

"Hôm qua, em đi tìm luật sư Hứa?" Anh không chút để ý hỏi, ngón tay nhẹ điểm trên đầu gối chờ cô nói chuyện.

Tử Ca biết giấu cũng không được, trước lúc đi tìm luật sự Hứa cô cũng không nghĩ sẽ giấu anh,"Động tác của anh chậm chạp, em sợ tiếp tục như vậy toàn bộ tiền bạc của mẹ em sẽ không còn nguyên vẹn. Cho nên thừa dịp này cho tung ra ngoài. Mộ Diễn, em yêu tiền bạc, nhưng không ngốc đến nỗi trời rơi xuống một miếng thịt lại không ăn, nếu em đoán trước nơi đó sẽ gặp nguy hiểm, em sẽ chờ không kịp , sẽ lấy nó trước khi người khác ăn mất."

Mỗi ngày Trình Lan đều đưa tin tức đến cho cô, tin tức của cô ta khiến Tử Ca không thể không để ở trong lòng.

"Suy nghĩ thật chu toàn" Mộ Diễn hừ nhẹ, sắc mặt của anh ở dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo,"Hạ Hạ, thật sự làm em cho tôi ngạc nhiên đấy."

"Mộ Diễn, em thật sự yêu anh, nhưng anh, chưa bao giờ đem em chân chính đặt trong lòng, mỗi ngày em đều sợ hãi, nhớ lại anh cũng sẽ có lúc không cần em nữa. Em làm như vậy, chẳng lẽ sai lầm rồi sao?"

Yêu, hoá ra có thể nói ra khỏi miệng dễ dàng như vậy, trên tay cầm sẵn cốc nước, Tử Ca nhẹ nhàng buông xuống. Trong đôi mắt có chút chua xót xẹt qua, tình cảm là thứ cô xem trọng nhưng cô lại đi nói dối một cách trắng trợn.

Cô vốn dĩ muốn đem cổ phần của Tạ Phương ở công ty đi gửi ngân hàng, các cổ đông đang dần di động liền hút sự chú ý của người khác, cổ phần ở Chung-Hạ nhất định sẽ giảm sút.

Hạ Xương Nguyên đã là thương nhân vài thập niên, nếu khứu giác của ông ta đủ nhạy cảm, ông ta sẽ ung dung ứng phó với những tình huống như vậy, mà còn, mảnh đất ở Nam Bình nếu quy hoạch đúng phương pháp , chẳng những Chung-Hạ không bị đình công mà còn thu được hàng ngàn lợi nhuận.

Chỉ là, những thứ này, đều do cô suy đoán, dù sao cô cũng chưa bao giờ bàn bạc về chuyện ở công ty một cách sâu sắc, cô cũng không hiểu Mộ Diễn có thủ đoạn gì, cô cũng không vĩ đại đến nỗi đi suy xét từng người một, cô nhắc nhở chính mình cũng thuận tiện nhắc nhở những người khác.

Mộ Diễn đứng dậy đi đến bên cạnh cô, tay luồn qua những sợi tóc chế trụ sau gáy cô, anh hơi cúi người ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô,"Hạ Hạ, em nói, tôi có thể tin em không?"

Ánh sáng trong nháy mắt đột nhiên biến mất, môi trái tim khẽ nhúc nhích, thật lâu sau, cô quay mặt đi, lệ trên khéo mắt trượt xuống,"Mộ Diễn, từ trước đến nay anh đều không tin em."

Khuôn mặt rơi lệ đột nhiên bị anh áp vào trong ngực, ánh mắt Mộ Diễn trầm trầm . May mà khi đó Lữ Phương phát hiện kịp, toàn bộ số tiền hiện có của cô đã bị Mộ thị thu mua, nhưng anh không công bố ra bên ngoài, đưa ra ngoài thị trường điều công ty sợ nhất là các cổ đông sẽ dị nghị, bắt đầu có chiều hướng chuyển dịch.

Chung-Hạ, đối với anh là tình thế bắt buộc, không ai có thể phá hoại toàn bộ kế hoạch của anh.

Chỉ là, ánh mắt thu lại, Mộ Diễn nhìn chằm chằm đầu Tử Ca, lần đầu trong lòng có cảm giác không nhất định, phụ nữ nói yêu anh không thiếu, mà phụ nữ phục tùng anh lại càng nhiều.

Cái cô muốn , cũng không phải là không thể đáp ứng, anh không thể không thừa nhận, nước mắt của cô có thể khiến anh mềm lòng. Nếu, cô có thể an phận, anh sẽ cho cô một cuộc sống an nhàn.

Buổi sáng, lúc tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy Mộ Diễn không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cô, Tử Ca xoay xoay đầu, cô không biết tối qua mình ngủ lúc nào , hiện tại cô lại đang ru rú ở trong lòng anh, đem cánh tay của anh coi là cái gối để gối đầu.

"Thức dậy?" Thanh âm của anh khàn khàn như mọi ngày, mặt Tử Ca đỏ ửng bỏ qua một bên, liền muốn đứng dậy lại bị bàn tay to lớn của anh áp đi xuống, thân thể lật chuyển đem cô đặt ở dưới thân của anh.

Tay của anh dọc theo cái eo nhỏ nhắn của cô quấy động, cô lắc lắc thân thể chụp lấy tay của anh,"Anh, anh làm cái gì?"

"Làm cái gì? Vận động một chút có được không?" Anh hỏi, khiến cô run sợ, sở dĩ không thể tránh được sự kìm hãm của anh, huống hồ bây giờ cô cũng không thể kháng cự.

Bàn tay to tham lam tiến vào bên trong áo ngủ của cô, ngón tay còn chưa chạm đến nơi mềm mại kia lại phải bỏ xuống, chuông điện thoại di động liền vang lên. Mộ Diễn xoay người nhận điện thoại,"Ai?"

Đối diện, thanh âm hỗn loạn của một cô gái như sắp khóc,"Ca ca. . . . . ."

Tử Ca xoay người sang chỗ khác, cô đứng dậy tiến vào phòng tắm rửa mặt cho sạch, lúc ra ngoài chỉ thấy Mộ Diễn đã mặc quần áo chỉnh tề, anh bỏ qua cô đi vào phòng tắm rửa mặt

"Muốn ra ngoài?"

"Ừ."

"Tối hôm nay trở về sao?"

"Nói sau."

Tử Ca bĩu môi, không hỏi lại, bóng dáng người đàn ông vội vàng rời đi. Nếu cô không nghe sai, Tử Ca biết cái giọng nói kia, nhất định là của Mộ Tình.

Hợp với vài ngày bình an vô sự, số lần Mộ Diễn trở về đã từ từ giảm bớt, mỗi lần trở về Tử Ca đều có thể nhạy cảm thấy được trên người anh có mùi nước hoa của phụ nữ. Trong lòng không rõ có cảm giác gì, mặc dù có chút buồn tủi, nhưng cũng có chút vui vẻ, như vậy chứng tỏ thời gian rời đi của cô càng ngày càng gần.

Tất cả tiền mặt của Tạ Phương đều được ghi vào sổ sách, bên kia Chung-Hạ không có động tác gì. Ngược lại điều Tử Ca lo lắng nhất là ở nơi này.

Lần trước cô có đi tìm việc, công ty bên đó gọi cho cô nói cô làm sổ sách không sai, muốn gặp mặt một chút. Cô lại khéo léo từ chối, không muốn rước thêm rắc rối, đợi khi nào rời đi đã.

Điện thoại vừa tắt lại vang lên, Tử Ca liếc nhìn, trong lòng đã sáng tỏ.

Quán cà phê nhỏ ở Nam Bình

Mộ Tình xinh đẹp cười rất ngọt ngào, ẩn bên trong là sự kiêu căng của một tiểu thư quý phái, cô ta nâng nâng cằm, ánh mắt rơi vào trên mặt Tử Ca, nhìn bộ dáng hai người có vẻ không khác nhau là mấy.

Chỉ cần suy nghĩ đến khả năng này, trong lòng Mộ Tình liền đắc ý, cô ta biết ca ca vẫn đặt mình ở trong lòng. Nếu không đã không giữ Tử Ca lại

Tử Ca nhìn, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười.

Cô và Mộ Tình có quan hệ gì? Thật sự mọi chuyện càng ngày càng phức tạp.

"Ca ca không biết chuyện cô mang thai?" Mộ Tình tao nhã quấy coffee, tư thế của cô ta hồn nhiên mà dịu dàng, lời nói lại chứa hàm ý sâu sắc khiến người ta nhịn không được mồ hôi chảy ròng ròng.

Tử Ca chỉ cảm thấy bụng dưới buộc chặt, cô ép chính mình mỉm cười,"Ai nói với cô đây là con của anh ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.