Mị Ảnh

Chương 8: Chương 8: Kim châm độ huyệt






Trong đại lục Khống Mị này tồn tại một loại sinh mệnh đặc thù, nó gọi là linh!

Linh là sinh mệnh đặc thù do linh hồn và năng lượng cấu thành. Nó tồn tại tại rất nhiều địa phương khắp đại lục Khống Mị, đặc biệt là những chỗ hiếm thấy dấu chân. Cũng bởi vì linh là do năng lượng và linh hồn cấu thành, vì vậy đây cũng trở thành thuốc bổ cho võ giả gia tăng tốc độ tu luyện, có thể hoàn toàn hấp thu một linh, đối với hồn và khí của võ giả đề cao không nhỏ, nếu như có thể hấp thu được một linh cao cấp, thậm chí liên tiếp tăng lên mấy giai cũng không phải là không thể. Đương nhiên, tiền đề là ngươi có thể hấp thu, bằng không linh hồn và năng lượng trùng kích rất có thể khiến ngươi bạo thể mà chết.

Linh, có thể trở thành tồn tại đề cao thực lực của võ giả, chỉ cần điều này đã khiến mọi người hâm mộ như điên. Có vô số người tan nhà nát cửa chỉ vì muốn thu được một linh, cũng có vô số người bởi vì linh mà chết.

Nếu như xuất hiện một linh bát giai, coi như là cường giả cấp bậc Quân cấp cũng sẽ dốc hết toàn bộ lực lượng, trắng trợn tranh đoạt. Điều này có thể tưởng tượng được, linh trong cảm nhận của võ giả chiếm địa vị như thế nào.

Cũng bởi vì điều này, có một loại chức nghiệp để vô số người hướng tới và ước ao không ngớt, đó chính là nhiếp hồn sư.

Linh là một loại sinh mệnh cực kỳ nguy hiểm, bởi vì nó hoàn toàn là do năng lượng cấu thành, muốn bắt được nó cực kỳ khó khăn, cho dù thực lực cao hơn nó hai giai cũng không nhất định có thể đối phó được nó, đây cũng là lý do vì sao linh có tiền cũng không mua được.

Thế nhưng nhiếp hồn sư lại khác, bọn họ có thể bắt được linh cao hơn đẳng cấp của chính mình. Có thể ngẫm lại một chút, lấy địa vị của linh trong lòng võ giả, chức nghiệp như vậy sẽ khiến mọi người ước ao đố kỵ như thế nào. Huống chi, lực sát thương của nhiếp hồn sư cũng cực kỳ kinh khủng, trực tiếp tác dụng vào tinh thần.

Huống chi, nhiếp hồn sư có thể dùng linh để cung cấp cho chính mình tu luyện, tốc độ tu luyện không nhanh hơn so với người khác sao? Chỉ là, yêu cầu cơ bản để trở thành nhiếp hồn sư quá cao, khiến vô số người phải thở dài không thôi.

Đẳng cấp của linh cùng với trí lực của nó có quan hệ trực tiếp. Linh tứ giai kỳ thực đã có trí lực nhất định rồi, lúc này nó được xưng là “mị”.

Vừa thấy nam tử không ngừng lăn lộn trên mặt đất, Nghệ Phong liền minh bạch, nam tử này mạnh mẽ hấp thu năng lượng của mị, kết cục bị phản phệ, khóe miệng không khỏi nhiều hơn một lần châm biếm.

Không đủ hồn lực, cư nhiên mạnh mẽ hấp thu năng lượng của mị để đề cao đấu khí, không bị phản phệ mới là lạ. Người, lòng quá tham sẽ bị báo ứng.

Nghệ Khải Mạc nhìn vào nam tử không ngừng tỏa năng lượng màu hồng trên người, hắn nhìn ra được đây là do năng lượng của mị phản phệ. Tuy rằng trong lòng nghi hoặc vì sao tiểu tử Tả gia lại có thứ quý hiếm như mị, thế nhưng cũng âm thầm gấp gáp, chung quy không nên để người chết trong yến hội của chính mình nha?

- Hiền đệ, ở đây chỉ có thực lực của hiền đệ cao nhất, ngươi xem có thể ngăn cản tiểu tử Tả gia không bị mị phản phệ hay không?

Nghệ Khải Mạc có chút cấp bách nói với Bố Lan Kỳ.

Bố Lan Kỳ lắc đầu nói:

- Ngươi cũng hiểu, lấy thực lực của ta, áp chế hắn đương nhiên không thành vấn đề, thế nhưng cỗ năng lượng này căn bản không phải hắn có thể hấp thu được, nếu như chúng ta cưỡng chế tiến vào cơ thể hắn, năng lượng cuồng bạo của mị sẽ khiến hắn càng thêm chết triệt để. Trừ phi chúng ta có thể để cỗ năng lượng này tiêu tán bên ngoài cơ thể hắn.

Tuy rằng Nghệ Khải Mạc minh bạch đạo lý này, thế nhưng cũng không thể mở mắt trừng trừng nhìn hắn chết trong yến hội của chính mình, huống chi là thọ yến của bản thân.

Nhìn tiểu tử Tả gia càng lúc càng kêu gào nhỏ hơn, có người âm thầm sốt ruột, có người hả hê. Nghệ Phong giả vờ khổ não lắc đầu:

“Quên đi, tuy rằng chính mình không muốn ra tay, thế nhưng ai bảo chính mình là người lương thượng đây. Ngạch, mặc dù có một phần nguyên nhân sợ điềm xấu hắn chết trong nhà, nhưng đây không phải là tuyệt đối, trăm phần trăm không phải chủ yếu. Không tin? Ta dùng danh hiệu thượng đế ra thề, nguyen nhân là chính mình quá thiên lương rồi.”

Nghệ Phong hung hăng khoe khoang chính mình từ đáy lòng một phen, dưới trạng thái sắc mặt của Nghệ Khải Mạc sắp chuyển từ hồng sang xanh, khẽ động bước chân, dưới nghi hoặc của mọi người, ngồi xuống, vung tay lên, trên tay xuất hiện mấy chiếc kim châm, hung hăng đâm vào tiểu tử Tả gia.

- Nghịch tử… Ngươi làm gì…

Nghệ Khải Mạc thấy cử động của Nghệ Phong, trong lòng giận dữ, hận không thể kéo tiểu tử này ra ngoài làm thịt.

Thế nhưng, cử động lưu loát như nước chảy mây bay của Nghệ Phong cầm kim châm châm vào cơ thể tiểu tử Tả gia, khiến mọi người ở đây, bao gồm cả Nghệ Khải Mạc kinh hô:

- Kim châm độ huyệt?

Trời ạ! Kim châm độ huyệt? Điều này sao có thể, làm sao tiểu tử này lại có thể có kim châm độ huyệt? Kim châm độ huyệt không phải là tuyệt học gì quá thần kỳ, thế nhưng người có thể sử dụng được tuyệt đối rất hiếm thấy. Trong giới y sư chính là nhân vật danh tiếng một phương. Nó, vì sao có khả năng xuất hiện trên người một tiểu tử chưa mọc lông?

Mọi người mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào kim châm trên người tiểu tử Tả gia, nhìn những kim châm dần dần đứng yên trên cơ thể tiểu tử Tả gia, lúc này mọi người mới thở ra một hơi.

Phủ pháp của tiểu tử này cực kỳ giống kim châm độ huyệt, nhưng lại không phải. Kim châm độ huyệt chân chính là kim châm xoay tròn, thậm chí sẽ tự mình biến hóa vị tí, nhưng tiểu tử này là đứng yên.

Mọi người nhất thời thởi dài một hơi. Tuy rằng như vậy, nhưng đã coi như rất không tồi rồi, coi như kém kim châm độ huyệt hai ba bậc. Trên đại lục, có thể làm được như thủ pháp của tiểu tử này vừa rồi cũng không thiếu.

Bố Lan Kỳ thở dài một hơi, nếu như một tiểu hài tử choai choai cũng hiểu được kim châm độ huyệt, vậy không phải là hắn có thể tiếp thu được, mà chuyện thực như vậy không có bao nhiêu người tiếp thu nổi.

Chỉ là, lúc này Nghệ Phong nhìn tiểu tử Tả gia, trong lòng lại nhiều hơn một phần không thể giải thích được, vì sao trên người tiểu tử này lại có khí tức của Thiên Nghịch, a, được rồi, vừa nãy phụ thân gọi hắn là tiểu tử Tả gia. Cái này thảo nào! Ha ha, nếu như Thiên Nghịch biết ta cứu tiểu tử này, sợ là sẽ tức tới choáng váng. Cũng được, để ngươi không tìm ta tính sổ, ta giúp ngươi một chút đi.

Nghĩ vậy, cánh tay Nghệ Phong vỗ nhẹ hai cái tiểu tử Tả gia, sau đó lắc mình rời khỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.