Một Thai Ba Bảo: Con Thiên Tài Giúp Bố Cưa Đổ Mẹ

Chương 31: Chương 31




Bé An bị hành động của anh làm cho sốc, cầm tiền không biết làm sao.

Chiến Hàn Quân bổ sung thêm: “Chú không thiếu tiền” Ý nói mình không lừa bán trẻ con.

Thanh An trả lại tiền cho Chiến Quốc Việt, nhỏ.

giọng xin lỗi: “Cháu xin lỗi, sau này cháu sẽ không gọi chú là chú buôn người nữa. Cháu không cần số tiền này” Chiến Hàn Quân rất ngạc nhiên, một đứa trẻ nhỏ như vậy lại không nhận đồ bố thí.

Khoảnh khắc Lạc Thanh Du thấy Chiến Hàn Quân, đến cả thở cũng không thông: “Thanh An, chú bây giờ là ông chủ của mẹ, con đến đó chơi đi, mẹ nói chuyện với chú ấy một lát”

Nghe nói là ông chủ của mẹ, Thanh An lập tức thương lượng với Chiến Quốc Việt: “Chú, chú đừng giao nhiều việc như vậy cho mẹ cháu được không? Mẹ cháu mệt lắm.”

Chiến Hàn Quân không muốn thừa nhận mình có chút ghen tị với Lạc Thanh Du, người đàn bà lại có một cô con gái khiến người ta hâm mộ như vậy.

Chỉ có điều, trong lòng anh hỏa khí hừng hực, đanh mặt từ chối Thanh An: “Công việc của chú cũng rất nhiều, chẳng qua là mẹ cháu vụng về”

Thanh An không thích người khác nói xấu mẹ, trợn mắt nhìn Chiến Quốc Việt: “Mẹ nói đúng, bản chất của tư bản là vất kiệt sức lao động của người lao động” Mặt Chiến Hàn Quân đơ ra Nhưng nhìn thấy Thanh An đảo mắt, Chiến Quốc Việt nhất thời thất thần.

Kỹ năng này, anh đã từng thấy một người làm.

Người đó là Nghiêm Linh Trang.

Khi Nghiêm Linh Trang trưng cái biếu tình này ra, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, tìm anh bị cô ấy làm tan chảy, Lạc Thanh Du hoảng sợ kéo Thanh An sang một bên: “Thanh An, con không được vô lễ với chú. Mẹ và chú có chuyện quan trọng cần nói, con không được quấy rầy người lớn nói chuyện chính sự.”

Trước mặt mẹ, Thanh An đã biến thành một em thiên thần nhỏ, ngoan ngoãn gật đầu.

Lạc Thanh Du trở lại bên cạnh Chiến Quốc.

Việt, vẻ thấp thỏm, bất an trên mặt vào trong mắt Chiến Quốc Việt, chín là cực kỳ chột dạ.

“Lạc Thanh Du, đây chính là con gái của cô?” Khoé miệng Chiến Hàn Quân nhếch lên.

Lạc Thanh Du cũng không ngờ Chiến Quốc.

Việt bận bục mặt lại đích thân ra tay điều tra cô, người này nhàn rồi như vậy sao? Lạc Thanh Du gật đầu.

Chiến Hàn Quân cúi người, ghé miệng vào tai Lạc Thanh Du căng thẳng đến mức cả người như bị siết chặt thành cung, thanh âm ác ma xuyên vào màng nhĩ của cô: “Lạc Thanh Du, ngày xưa không phải cô thề với trời yêu tôi nhất sao? ‘Vừa ly hôn với tôi xong cô đã lập tức tái hôn, chưa gì đã sinh con gái. Cô đúng là thật sự rất đói (khát) đàn ông”

Lạc Thanh Du nhìn Chiến Hàn Quân với ánh mắt phức tạp, người đàn ông này đúng là thông minh, nhưng tiếc ánh mắt không tốt.

Con gái ruột ở ngay trước mặt anh, anh ta không nhận ra? Chỉ có điều..

Xem ra không trách anh ta được, ai bảo Thanh An tránh gen di truyền của bố chứ? Giống như Thanh Tùng và Quốc Việt tránh gen của mẹ, hoàn toàn không tìm được dấu vết của người kia.

“Bưồn nôn” Thân hình cao ráo, thẳng tắp của Chiến Hàn Quân, phun ra hai chữ từ đôi môi mê người Lạc Thanh Du co thành con chim cút, không nói, không phân minh.

Chỉ sợ nói nhiều sai nhiều! Chiến Quốc Việt lạnh lùng liếc cô một cái rồi lớn tiếng nói: “Sau này đừng để Chiến Quốc Việt gấp lại cô”

Lạc Thanh Du một giây trước còn có thể giả làm cháu trai, nhưng lúc này lại nằm chặt tay Chiến Hàn Quân, thấp giọng cầu xin: “Ngài Quân, Chiến Quốc Việt cần mẹ” Chiến Quốc Việt hất tay cô ra: “Không cần!” Nói xong liền sải bước lên xe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.