Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 266: Chương 266: Cậu không cần cha




Là chú ta?

Tại sao chú ta lại đến tới này?

Cậu còn tưởng rằng chỉ có mình mẹ sẽ tới? Làm thế nào người đàn ông này cũng đến?!

Hữu Hữu biểu tình căng thẳng, môi mỏng nhấp thành một đường cứng đờ, trong lòng hết sức không vui.

Vân Thiên Hữu lần đầu tiên gần gũi mà quan sát kỹ người đàn ông này như vậy, cha ruột của cậu, lần đầu tiên cậu thấy là ở trang bìa tạp chí tài chính và kinh tế.

Mới đầu cậu cho rằng, những bức ảnh chụp kia nhất định là đã qua xử lý, nếu không, trên đời này làm sao có thể tồn tại một người đàn ông hoàn mỹ như thế.

Dung mạo tuấn mỹ, chín chắn trầm ổn, phong thái ngút trời, đặc biệt là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị kia, dù chỉ là lộ ảnh chụp, đều khiến người khác không khỏi kinh sợ.

Lần trước nhìn thấy ông ta, là tại tiệc rượu, cậu tận mắt nhìn thấy người đàn ông với khuôn mặt tuấn mỹ cùng thân hình cao gầy này, thì ra, một người hoàn mỹ đến vậy cũng tồn tại.

Đến giờ phút này, khi hai cha con mặt đối mặt nhau, cậu nhìn qua Tiểu Dịch Thần, dùng đôi mắt đánh giá kỹ lưỡng Tiểu Dịch Thần để soi xét người đàn ông này, trong mắt dần có chút khó tin.

Quả là một người đàn ông cái ưu tú!

Nhưng, cũng là một người đàn ông bá đạo.

Hai người họ rất giống nhau, đều là người đàn ông có khát vọng chiếm hữu rất mạnh mẽ. Đi đến đâu, từ trên người ông ta cũng phát ra khí chất mạnh mẽ bức người.

Đây là cha ruột của cậu.

Khi còn nhỏ, trong ấn tượng của cậu không hề có bóng hình của người cha. Nhìn thấy những đứa trẻ khác có cha, cậu vô cùng hâm mộ, cũng từng mơ mộng rất nhiều.

Vì cái gì những đứa trẻ khác đều là một nhà ba người, tay trái nắm tay mẹ, tay phải nắm tay Daddy, nhưng vì cái gì bên tay phải của cậu lại trống trơn?

Cậu thường xuyên nhìn những đứa trẻ khác được cha bồng trên vai, mỗi khi thấy như vậy, trong lòng cậu, không khỏi cảm thấy ghen tỵ không thôi!

Cha của cậu có hình dáng ra sao nhỉ!

Nếu như có cha ở bên, cho dù trên đời này có xảy ra chuyện gì, cậu đều không sợ.

Nếu trong nhà có người đàn ông chống đỡ, mẹ cùng cậu cũng sẽ không bị người khác khinh thường, càng sẽ không bị khi dễ đi!?

Nhưng lớn lên chút, đối với hình ảnh người cha, trong lòng cậu, lại có chút oán giận.

Daddy vì cái gì không sống cùng mẹ? Cậu đã rất nhiều lần hỏi mẹ, mẹ đều trốn tránh, chưa bao giờ cho cậu một câu trả lời chính thức.

Dần dần, đối với khái niệm về người cha, cậu dần dần phai nhạt.

Không có người đàn ông trong gia đình, vậy thì cậu sẽ trở thành một người đàn ông.

Cậu sẽ bảo vệ mẹ, không tiếc bất cứ điều gì, không từ thủ đoạn nào.

Có lẽ ở trong mắt Lý Hàn Lâm, Vân Thiên Hữu thành thục tuyệt phi tầm thường hài tử có thể so sánh. Nhưng ông lại không biết rằng, Hữu Hữu bất quá phải trang bị cho bản thân vốn yếu ớt thật kỹ càng, cẩn thận mà che giấu từng chút một.

Ở trước mặt Vân Thi Thi, cậu nhóc tỏ ra hiểu chuyện ngoan ngoãn, vô cùng nghe lời.

Hiện ra ở trước mặt Lý Hàn Lâm, cậu nhóc lại phúc hắc trầm ổn, quyết đoán bất phàm.

Cậu không cần một người cha nào cả!

Cậu không muốn cùng bất kỳ ai chia sẻ sự yêu thương của mẹ!

Nghĩ đến đây, bàn tay nhỏ của Hữu Hữu càng thêm ôm chặt bả vai mẹ.

Người đàn ông này đang từng bước chiếm hết mọi thời gian của mẹ, cậu không thể ngồi yên được.

“Mẹ, tại sao hai ngày liền mẹ đều không về nhà! Trong nhà chỉ có mình Hữu Hữu, Hữu Hữu sợ quá a……”

Khuôn mặt nhỏ của Vân Thiên Hữu dựa vào vai Vân Thi Thi, tiểu xảo cánh môi lúc đóng lúc mở, phát ra tiếng khóc nức nở run rẩy không ngừng, giọng trẻ con ấm ức nghẹn ngào làm bất kỳ ai nghe xong đều đau lòng không thôi.

Nhưng đồng thời làm nũng, một mắt cậu bé lại lạnh như băng mà nhìn chăm chú Mộ Nhã Triết, một khuôn mặt cao ngạo ấy không có bất kỳ thiện ý nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.