Muốn Ôm Em Như Bây Giờ

Chương 2: Chương 2




Gần đây công ty có nhân viên điều động, cấp trên bên ngành của Hứa Huyễn được chuyển đi, lập tức sẽ có người mới đến nhậm chức.

Mọi người đối với cấp trên mới này tràn đầy tò mò, buổi trưa cùng nhau ăn cơm liền lôi kéo bộ trưởng nguồn tư liệu Lý Phi Phi hỏi thăm không ngừng.

Lý Phi Phi bị hỏi đến bây giờ không còn sợ người khác làm phiền nữa, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là làm ra một chút thông báo.

“Cấp trên mới là từ Cao ốc Trọng Kim điều tới, trong nghề vô cùng nổi danh. Liền được đề cử đến nơi này, các người nếu đoán không ra là ai thì quả thật quá ngu ngốc!”

Lời của cô lên xuống cứng rắn, đã có người kêu lên: “Vạn Tùng Đào? Chẳng lẽ là Vạn Tùng Đào?”

Lý Phi Phi lựa chọn nhếch cặp lông mày, coi như là chấp nhận. Các đồng nghiệp lập tức trở nên phấn chấn tinh thần, “Thật sự là anh ấy? Trời ơi, công ty cư nhiên có thể mời anh ấy về làm việc, xem ra thật là hạ thấp trình độ của người ta!”

Hứa Huyễn mới vừa tốt nghiệp, nhận công việc còn không có bao lâu, rất hiển nhiên đối với cái tên khiến cho mọi người trở nên kích động này, phản ứng của cô còn chậm chạp hoang mang nhiều lắm.

“Vạn Tùng Đào rất lợi hại sao?” Cô hỏi đồng nghiệp bên cạnh, đồng nghiệp lập tức nhìn cô với ánh mắt phức tạp, “Hứa Huyễn, vấn đề này của em tương đương với hỏi một người sử dụng iphone 4 là Steve Paul Jobs (cha đẻ của iphone) có phải rất nổi tiếng không, trong nghề của chúng ta, nào có người không biết Vạn Tùng Đào! Chị thật sự thấy xấu hổ thay em!”

Hứa Huyễn lập tức lên net tìm kiếm, sau đó cô đối với mình cũng cảm thấy rất xấu hổ. Giới đồng nghiệp lý giải Vạn Tùng giống như lá cờ, mặc dù trẻ tuổi, lại phấp phới tung bay, thành tích nổi bật. Vào thời điểm này mà ai không biết Vạn Tùng Đào, thật đúng là có điểm khác lạ so với thiên hạ.

Mà cùng với xấu hổ , cô còn có giật mình, hưng phấn, phiền muộn, mong đợi. . . . . .

Nhìn trên màn ảnh một trăm độ tới từng tấm hình, người nọ mặc trang phục tây, mỉm cười mê người, cơ trí mà sáng trong, đáy mắt lóe ra vẻ kiên nghị cùng tự tin, đây hết thảy cũng làm cho Hứa Huyễn cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Cô đợi chừng mười buổi tối không thấy anh xuất hiện, giờ phút này anh đang hiện trên màn hình máy tính mĩm cười với cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.