Mỹ Nhân Phổ

Chương 73: Chương 73: Vô thường lấy mạng




Đoàn người chạy tới chính sảnh, nơi này đã loạn làm một đoàn.

Thi thể Thôi Chân được đặt nằm giữa đại sảnh, Tiết Đào mang trường kiếm mà đứng, không người nào dám dựa gần, đồng dạng, người có hiềm nghi nhất cũng không dám trốn.

Tống Dật liếc mắt một cái liền quét đến Thanh Nữ đang hoa dung thất sắc, kinh ngạc nói: “Ặc, chắc không phải nàng là người hiềm nghi đi?”

Bởi vì từ vị trí xem ra, những người khác đều thối lui đến ba trượng có hơn, chỉ có ba người Thanh Nữ, Mạc Cốc Quân cùng Thôi Tắc là đứng ngay giữa, thực sự rất nổi bật.

Kiều Tam đầu kia giải thích: “Thôi Thị trung là ngã xuống khi uống rượu tại bàn này.” Cố tình một bàn này rất đặc thù, chỉ ngồi ba người bọn họ.

Tống Dật đột nhiên nghĩ, vụ án này cùng với cuốn Họa Bổn kia rốt cuộc có quan hệ gì không, nếu là có quan hệ, người nọ tìm nàng vẽ tranh với mục đích là cái gì? Nếu không có Thôi Tắc ra chủ ý, thì hôm nay vô luận Sấu Ngọc Trai hay là Thiên Cơ Các cũng sẽ không xuất hiện tại bữa tiệc này, như vậy Thanh Nữ cũng sẽ không trực tiếp sinh ra liên hệ với vụ này. Liên hệ duy nhất chính là mình, người đã vẽ Họa Bổn......

Trong đám khách dự tiệc có hai thái y, một người đã kiểm tra qua toàn bộ đồ dùng uống rượu ăn tiệc, đều không có độc, một vị khác thì đang phụ trách kiểm tra thi thể Thôi Chân, điều tra xong, hai người sôi nổi đứng trước mặt Lưu Dục chắp tay bẩm báo: “Trên người Thôi Thị trung không tra ra độc, không nghiệm ra thương tích, cũng không thấy có bệnh hiểm nghèo gì, theo lão thần phỏng đoán, ông ấy có lẽ là say rượu mà chết.”

“Cái gì?”

“Say chết?”

“Sao có thể?”

“Một khắc trước ông ấy còn tinh thần phấn chấn, cùng bọn ta chè chén, một chút cũng không thấy dấu hiệu say rượu, như thế nào tích tắc liền say đổ?”

“Ông ấy được xưng tụng là ngàn ly không say, hôm nay tửu lượng này còn chưa bằng ba phần từ trước giờ, sao có thể say rượu?” mà còn say chết?

Trong đám khách khứa bắt đầu xôn xao lên, có vẻ như ai cũng không thể tiếp thu cái kết luận như vậy.

Lúc này, đột nhiên có người hô một tiếng, “Trời phạt! Đây là trời phạt!“. truyện tiên hiệp hay

Mọi người quay đầu lại, vừa nhìn thấy, là một vị công tử trẻ tuổi mang tấm mặt nạ giống như của Tống Dật, không cần hỏi, đây là vị biểu đệ Đường Hạo của Vệ tướng quân Tạ Tĩnh mà Tào Mạt nói kia.

Đường Hạo là người ủng hộ trung thành của Họa Cốt tiên sinh, tùy tay liền móc ra một quyển Họa Bổn, bên trên viết hai cái chữ to “Trời phạt“.

“Ba ngày trước Sấu Ngọc Trai ra một quyển Họa Bổn, vẽ chính là một vị tướng quân bị người hãm hại, cả nhà bị giết, mà người hãm hại hắn, lại bình bộ thanh vân, vị cực nhân thần, nhưng cuối cùng đều bị trời phạt. Kiểu chết của Thôi Thị trung giống như đúc người trong Họa Bổn!”

Nghe thấy những lời này, cả sảnh đường ồ lên!

Mặt Lưu Dục đổi sắc, Thanh Nữ mím môi không nói chuyện. Đám người Lư Quân Mạch lại hai mặt nhìn nhau.

Đương triều còn không có diệt quá cả nhà ai, nhưng thật ra những năm cuối tiền triều có mấy vị tướng quân bị diệt cả nhà. Mà vị lớn nhất chắc chắn là Đại Tướng quân Vương Ôn, mang địa vị Đại Tư Mã, chưởng quản binh mã thiên hạ, không ai không biết không ai không hiểu!

Người khác có thể nghĩ ra, Lư Quân Mạch cùng Triệu Quân đương nhiên có thể nghĩ ra, giờ phút này lại nhìn Thanh Nữ, hay là, thật sự là A Xu trở về báo thù?

Tống Dật nghĩ một chút liền hiểu rõ ràng, Thanh Nữ này nếu nhắm vào nàng, hắc y nữ tử kia thoạt nhìn cũng không giống như là bắn tên không có đích, hay là hai người này cũng là một ngoài sáng một trong tối liên hệ với nhau? Nếu việc này là nhằm vào nàng, như vậy nàng không chút nghi ngờ, vị tướng quân kia là ám chỉ Vương Tư Mã. Có điều, trong danh sách kẻ thù của nàng, lại không có Thôi Chân, chẳng lẽ là cá lọt lưới? Cũng có lẽ, có người muốn mượn danh nghĩa của nàng đi giết người?

“Đường Hạo! Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì?” Mắt thấy thần sắc khách khứa trở nên quỷ dị, Thôi Tắc hoàn toàn đen mặt. Phụ thân vừa mới mất, những người này chẳng những không hề tỏ vẻ chia buồn, mà còn ám chỉ phụ thân hắn hại người, bị trời phạt!

Thôi gia tốt xấu gì cũng là thế gia đại tộc, ở đây lại không chỉ có mình Thôi Tắc là người Thôi gia, toàn bộ người Thôi gia đều lòng đầy căm phẫn mà nhìn Đường Hạo. Mấy bị lớn tuổi trực tiếp đến trước mặt Lưu Dục, quỳ xuống: “Thỉnh Dự Vương vì Thôi gia làm chủ!”

Lưu Dục thì nhìn Tống Dật, hắn xác định Tống Dật chắc là đã nghĩ tới cái gì, trấn an mọi người: “Bổn vương cũng không tin trên đời có cái gì mà trời phạt! Ngược lại, không ít người sẽ dùng trời phạt để ngụy trang hành vi giết người. Còn về việc Thôi Thị trung chết là nguyên nhân tự nhiên, hay là do người có tâm mưu hại, bổn vương cũng sẽ tra ra manh mối, tất nhiên trả cho các ngươi một cái công đạo!”

“Cần gì phải tra! Hung thủ giết người ở ngay trước mắt!” Thôi Tắc chỉ vào Tống Dật nói, “Nếu ta không nhìn lầm, Họa Bổn này chắc là từ tay Tống tiên sinh đi? Khó bảo đảm không phải Sấu Ngọc Trai dùng mánh lới gì, cố ý tạo ra âm mưu quỷ kế như vậy!”

“Thôi công tử, ngươi hồ đồ!” thanh âm lạnh lẽo của Tống Dật vang lên, hoàn toàn không hề bị Thôi Tắc ảnh hưởng một chút nào.

“Sấu Ngọc Trai cùng Thôi gia cũng không ân không oán, đương nhiên sẽ không làm hại bất kỳ ai của Thôi gia. Ngươi nếu không mà nói thành có, đại khái chỉ có một chuyện là ngươi bị xóa tên khỏi 《 Kinh Hoa Lục 》! Còn việc Thôi công tử vì sao lại bị xoá tên, nghĩ chắc có rất nhiều người tò mò, tiền căn hậu quả của việc này, Thôi công tử có cần Tống Dật giúp ngươi làm sáng tỏ một chút hay không đây, miễn cho thế nhân hiểu lầm là《 Kinh Hoa Lục 》 thật sự hổ thẹn với ngươi!”

“Ngươi...ngươi đang nói bậy gì đó?” Thôi Tắc lộ vẻ mặt sợ hãi.

Tống Dật cười: “Ý của ta chính là, 《 Kinh Hoa Lục 》 có thị phi ưu khuyết điểm rất rõ ràng, chưa bao giờ bất công với ai, mong rằng Thôi công tử cũng cần việc công xử theo phép công mới là đúng.” Ngươi nếu cứ cắn lấy Sấu Ngọc Trai không nhả, ta đây cũng không kiêng kị đem chuyện ngươi lừa bịp thiếu nữ nhà đàng hoàng, bức cho người ta nhảy hồ tự sát như thế nào, còn ở đó lộng thơ làm phú, tạo cho mình hình tượng tươi đẹp, dẫn dắt phong bình, gia quan tiến tước ra sao mà nói hết ra.

Đây là uy hiếp!

Tuyệt đối là vậy!

Khuôn mặt tuấn tú của Thôi Tắc xanh trắng, lửa giận công tâm, lại không thể không tạm thời áp xuống, “Ta bất quá việc nào ra việc đó, không phải là nhằm vào Sấu Ngọc Trai.”

Ha hả!

“Sấu Ngọc Trai làm việc quang minh lỗi lạc, không sợ người khác ngờ vực, nếu Thôi công tử vẫn cảm thấy Sấu Ngọc Trai không thể thoái thác tội của mình, vậy cứ việc để Kinh Triệu Doãn để Tư Lệ Đài tra một chút. Bất quá, nếu việc này thật sự có quan hệ với Họa Bổn kia, vậy người chết có khả năng không chỉ là một mình Thôi Thị trung!”

“Có...có ý gì?” Khách khứa ở đây lộ ra vẻ sợ hãi, phần lớn là chưa đọc qua Sấu Ngọc Trai Họa Bổn, cho nên lúc này người nào mà đã xem qua Họa Bổn, cực kỳ rõ ràng ý của Tống Dật, bọn họ ngẩng cao đầu, phảng phất như bậc đại trí biết tiên cơ, ra vẻ cao xa mà tiếp thu mọi người xung quanh thỉnh giáo.

“Bởi vì trong Họa Bổn nói có ba người sẽ tao ngộ trời phạt!” Triệu Thành uyển chuyển hàm súc mà giải thích nghi hoặc cho mấy vị bên cạnh.

“Ngươi cũng biết?” Lưu Dục liếc xéo hắn.

Triệu Thành khiêm tốn nói: “Vừa lúc xem qua mà thôi.”

Lưu Dục ghé mắt, đã từng có một quyển Họa Bổn bày ra ở trước mặt hắn, hắn lại không hảo hảo quý trọng, nếu ông trời lại cho một cơ hội nữa, hắn nhất định sẽ đem nó xem một trăm lần, làm cho đám người dám khoe khoang trước mặt Tống Dật ở đây không có đường xen mồm.

Lý Mật đúng lúc đứng ra làm sáng tỏ: “Quyển Họa Bổn này là một hắc y nữ tử tự xưng là Vô Thường tìm đến Sấu Ngọc Trai, ra giá 600 lượng bạc, yêu cầu Sấu Ngọc Trai dựa theo phương thức của nàng ta vẽ ra Họa Bổn, rồi bán đi ra ngoài. Nàng ta nói kiểu chết của hai người khác nàng ta còn chưa nghĩ xong, nghĩ ra sẽ báo cho Sấu Ngọc Trai, nếu thật sự là dựa vào Họa Bổn dự mưu giết người, vậy thì hắc y nữ tử này có hiềm nghi khá lớn.”

“Ai biết hắc y nữ tử này có phải là do các ngươi bịa ra hay không?” Thôi Tắc rất khó chịu, Sấu Ngọc Trai bất quá là một đám thứ dân mà thôi, thế nhưng ở ngay nơi nhà cao cửa rộng quý tộc của bọn họ mà đạp hắn một chân, khẩu khí này hắn thực sự không thể nuốt trôi.

Đối với loại tiểu nhân này, Tống Dật từ trước đến nay đều khinh thường, chỉ lạnh lẽo mà liếc mắt nhìn hắn, coi như không nghe thấy, ngược lại nhìn về phía Lưu Dục nói: “Ta có thể vẽ ra diện mạo người nọ, nói không chừng, ở đây có người thấy nàng ta.”

Rất nhanh bút mực được chuẩn bị, Tống Dật nhanh chóng vẽ ra bộ dáng hắc y nữ tử, dáng người trung đẳng, đầu đội nón sa, hắc y bọc kín người, đầu ngón tay cũng không lộ ra một đoạn nào, vậy thì nơi nào có thể nhận ra là ai?

Thôi Tắc lại cười lạnh nói: “Quả nhiên là lừa người!”

Tống Dật không để ý tới hắn, mà nhìn quét về phía đám người Thanh Nữ Lư Quân Mạch, bình tĩnh nói: “Nếu không đoán sai, vị cô nương này hẳn là thân thể bị đốt phỏng, mới có thể mặc thành như vậy. Nếu thế, nàng ta không có khả năng giống như người bình thường trà trộn trong đám người. Muốn tra luôn có thể tra được hành tung của nàng ta.”

Thanh Nữ cúi đầu, mím môi, che dấu đi thần sắc khác thường trong mắt. Còn về đám người Lư Quân Mạch, như là ý thức được cái gì đó, lại lộ ra một tia hưng phấn xen lẫn khổ sở. Lại nhìn Lưu Dục, ặc, ngươi nhìn ta làm cái gì?

Tống Dật đụng phải ánh mắt của Lưu Dục, thiếu chút nữa liền tặng cho hắn cái xem thường.

Những người này hoài nghi Vương Tĩnh Xu còn sống, giờ phút này lại xuất hiện người hãm hại vị đại tướng quân nào đó rồi bị “trời phạt”, còn xuất hiện một người bị bỏng hư hư thực thực như vậy, sao có thể không liên tưởng đến nàng?

Thêm cái tồn tại chướng mắt là Thanh Nữ này, tựa như đang vô hình trung chứng minh cái gì đó.

“Dù vậy, cũng không thể bài trừ hiềm nghi của Sấu Ngọc Trai!” Thôi Tắc không thuận theo không buông tha.

Tống Dật liếc xéo, ta nói, ngươi đủ chưa a, một nam nhân làm như vậy, thật sự đã đủ khó coi!

“Sấu Ngọc Trai, bổn vương sẽ phái người nghiêm mật giám thị. Nếu hắc y nữ tử kia thật sự tồn tại, còn có hai người có khả năng bị hại. Với thủ pháp gây án lớn mật như thế, Tống Dật nếu đã là họa sư do nàng ta tuyển định, nàng ta nhất định sẽ còn tìm tới cửa.”

Vừa nghe nói muốn nghiêm mật giám thị Tống Dật, Tiết Đào lập tức tinh thần phấn chấn, ai ngờ Lưu Dục lại giao cho hắn một nhiệm vụ càng gian khổ càng quang vinh hơn: cho hắn điều tra cẩn thận nữ tử hắc y kia.

Tiết Đào đơ mặt nhìn nhìn bức họa rồi lại nhìn nhìn Tống Dật, so sánh ra, vẫn cứ cảm thấy nhiệm vụ vừa rớt ngay đỉnh đầu này cũng không quang vinh gì bao nhiêu.

“Bổn vương xử trí Sấu Ngọc Trai như thế, chư vị có dị nghị gì không?” Lưu Dục chỉ sợ là Tư Lệ giáo úy thông tình đạt lý nhất từ trước tới nay, dù rất nhiều người sợ hắn, nhưng càng nhiều người là kính sợ lại thập phần sùng bái cùng yêu thích. Chỉ bởi vì hắn phủ một lớp da ôn nhu xinh đẹp bên ngoài tính dã thú.

“Dự Vương anh minh!”

“Tốt, một khi đã như vậy, vì điều tra rõ nguyên nhân chết của Thôi thị trung, bắt đầu ngay lúc này, bổn vương cũng sẽ phái người tra rõ những người và việc liên quan đến Thôi Thị trung!”

Toàn bộ người Thôi gia run lên, làm sao lại thành thế này? Dẫn lửa thiêu thân?

Thử hỏi có cái thế gia đại tộc nào trên tay là sạch sẽ, Tư Lệ Đài nếu thật sự muốn lật ra, ai biết sẽ lật trúng thứ gì ra?

Những thúc thúc bá bá đó, lập tức hạ quyết tâm phủi sạch quan hệ với Thôi Chân, miễn cho gặp vạ lây.

Thôi Tắc có thể rõ ràng cảm giác được loại chuyển biến này, cây đổ bầy khỉ tan, hắn sao còn có thể trông cậy vào chuyện người khác giúp hắn?

Nhìn theo người Tư Lệ Đài rời đi, Đường Hạo đứng ở trong đám người, rất là cảm khái mà than: “Té ra là Vô Thường lấy mạng a!” Mọi người ghé mắt.

Một canh giờ sau, Tống Dật trở lại Sấu Ngọc Trai, nàng biết nàng phải bị nghiêm mật giám thị, có điều, ai đó nói cho nàng, tới một đống tiểu đồ lệ thì thôi đi, vì sao còn thêm một Lưu Dục vào phòng nàng ngồi lỳ không tính đứng dậy, còn nữa, Lư Quân Mạch kia, tên hỗn đản nhà ngươi, đổ trà thừa vào chậu hoa lan lão tử dưỡng là ý gì hả? Cái tật xấu này của ngươi không thể sửa một chút sao? Ngươi biết ngươi đã từng cứ như vậy mà tưới chết mấy bồn hoa lan của lão tử hay không?

“Trà này của ngươi sao lại nhạt như vậy?” Lư Quân Mạch lại còn oán giận.

Tống Dật trực tiếp tặng cho hắn cái liếc trắng mắt, bưng chậu lan nàng dưỡng chuyển đến thư phòng.

“Nhỏ mọn như vậy làm cái gì? Chết một chậu ta bồi cho ngươi 10 chậu, thứ này, trong phủ ta có rất nhiều!”

Lưu Dục lập tức cảnh giác, “Ngươi nơi đó như thế nào lại có?”

Lư Quân Mạch liếc hắn, “A Xu thích hoa lan, chứ không thích cái đồ hoa cúc bỏ đi kia!”

“Chuyện này không có khả năng!”

“Như thế nào không có khả năng? Nàng vì ngươi mà trả giá nhiều ít, ngươi căn bản tưởng tượng không đến!”

Lưu Dục rốt cuộc mất bình tĩnh, “Rõ ràng trong phủ Đại Tư Mã nơi nơi đều trồng hoa cúc!”

“Đó là Vương phu nhân thích, Vương Tư Mã đương nhiên trồng toàn là hoa cúc. A Xu từng nói, nếu nàng gả chồng, cũng muốn gả cho một phu quân có thể ở trong phủ vì nàng mà trồng toàn hoa lan, kết quả......” Nima...Dự Vương phủ đến bây giờ vẫn là một mảnh đất trụi lủi đến hoa cúc cũng không có, cứ cho là hoa cúc bị thiêu rụi không nở nữa, lại cũng chẳng thấy tên hỗn đản đáng chém ngàn đao này vì nàng mà trồng một gốc hoa lan.

Lưu Dục chỉ nhớ năm ấy, chính mình nhìn thấy tiểu cô nương đang ngồi xổm giữa bụi hoa cúc, cầm cái cuốc be bé đào đất, ngọc tuyết đáng yêu, nhịn không được liền nhìn thêm vài cái, vừa nhìn liền nhìn đến thất thần, không ngờ bị nàng ngước lên tóm được, liền lập tức đổi tầm mắt nhìn đám hoa cúc bên cạnh nàng.

Nàng hỏi: “Ngươi thích chứ?”

Hắn đáp: “Thích.”

Nàng nói: “Ta cũng thích.”

Rồi cứ như vậy, về sau mỗi lần nàng tặng lễ vật cho hắn đều có liên quan đến hoa cúc, hắn rõ ràng không yêu hoa, lại ngạnh sinh sinh thu một đống hoa cúc, nghiên mực hình hoa cúc, các loại vật trang trí hình hoa cúc, hiện tại cả cái ngọc bội hắn đeo bên người cũng là hình hoa cúc......

“Ngươi đây là cái biểu tình gì?” Lư Quân Mạch phi thường bất mãn mà nhìn Lưu Dục, trên bộ mặt than kia vậy mà lại xuất hiện một tia hoang mang, nima, ngươi hoang mang cái rắm, không nghe nói Tĩnh Xu bị lửa đốt đến hoàn toàn thay đổi hay sao?

“Ta nói, ngươi tốt nhất là rời khỏi đây, nàng chắc hẳn không muốn nhìn thấy ngươi!” Lư Quân Mạch hòa hoãn khẩu khí, nếu Tĩnh Xu thật sự bị hủy dung, như vậy người nàng không muốn đối mặt nhất đại khái là Lưu Dục đi.

Còn về phần Thanh Nữ kia......hắn hiện tại còn không thể nghĩ thông suốt tầng quan hệ này.

“Ta sẽ không đi!” Lưu Dục tiếp tục uống trà, thậm chí còn bày ra tư thái nhàn nhã hơn nữa.

Tống Dật dọn xong hoa lan quay lại, chỉ thấy hai người đang giương cung bạt kiếm, Lư Quân Mạch giận đến không thể át, “Đánh một trận, ai thắng người đó ở lại!”

Lưu Dục lười nhác xốc mí mắt, “Ấu trĩ!”

“Ngươi —— Lưu Dục, ngươi đừng khiêu chiến điểm mấu chốt của ta!” Lư Quân Mạch tiện tay vỗ một cái, bàn trà nhỏ của Tống Dật thiếu chút nữa rụng rời, nàng vội chạy tới, tùy tay chụp lấy cây khêu bếp nấu trà đánh lên tay Lư Quân Mạch một cái, quát: “Đập hư ngươi đền a?”

Lư Quân Mạch vừa vặn bị gõ, rụt cái móng vuốt bự lại, “Làm nữ nhân, ngươi thực sự có điểm keo kiệt, nam nhân coi trọng nhất là mặt mũi, khó trách ngươi gả không ra!”

“Ha hả!”

“Cười cái gì?”

“Cũng không gặp ngươi kiếm được cái tức phụ nào a!”

Không khí này...... 'rắc' một tiếng, hình như có thứ gì vỡ vụn, Lư Quân Mạch cùng Tống Dật quay đầu nhìn lại, Dự Vương điện hạ vẫn ngồi ngay ngắn phẩm trà như cũ, phảng phất như không hề bị chút ảnh hưởng nào.

Lư Quân Mạch còn muốn nói cái gì nữa, Tống Dật bay thẳng ra cửa kêu lên: “Ngọc Châu, tiễn khách!”

Lư Quân Mạch lập tức nóng nảy, Lưu Dục thì thong thả ung dung đứng dậy, nắm cánh tay một cái, lực bàn tay lớn đến độ Lư Quân Mạch đều cảm giác được xương cốt đau, nhưng nụ cười trên mặt Dự Vương thì như gió xuân đang phả vào mặt, rất là ve vuốt ấm áp, “Không cần phiền toái người khác, bổn vương vừa lúc có việc muốn ra ngoài một chuyến, khách không mời mà đến này để bổn vương giúp cho.”

Chờ người rời đi, Tống Dật thu thập trà cụ, phát hiện chung trà thiếu một cái......

Không đến một canh giờ, Lưu Dục lại quay lại, Tống Dật hỏi: “Ngươi có nhìn thấy cái chung trà khác không, bộ trà bị thiếu một cái.” khuôn mặt tuấn tú của Lưu Dục rất đoan chính, đáp: “Không có!”

Tống Dật: “Ô...”

Lưu Dục ngồi xuống trước án, đem ngọc bội bên hông chỉnh chỉnh, treo nghiêng nghiêng ở một bên, đong đưa theo từng cử động, rồi nắm lên một chén trà, còn đổ trà lạnh chậm rãi uống.

Tống Dật nhìn hắn, cứ có cảm giác không đúng chỗ nào, cuối cùng tầm mắt dừng trên ngọc bội ở bên hông hắn, vốn là hình hoa cúc giờ đổi thành hình hoa lan, chạm trổ tinh vi, vừa thấy chính là xuất phát từ tay vị đại sư phụ bên Cổ ngọc trai kia. Nghe nói vị kia hiện tại rất ít khắc ngọc khí, chậc chậc, một khối mỹ ngọc thượng đẳng như vậy, phải tốn bao nhiêu bạc a?

Tiểu sắc lang không chút che dấu vẻ cực kỳ hâm mộ dừng trên người Lưu Dục, vị này rất là hưởng thụ, lỗ chân lông toàn thân đều nở ra.

Tống Dật bên kia thì tính xong giá trị của khối ngọc này, rồi lại tính xem nó đủ cho mình ăn mấy năm, cuối cùng không quá tình nguyện mà đem tầm mắt dời khỏi nó. Sau đó cần làm cái gì thì làm cái đó.

Lưu Dục đột nhiên có chút mất mát, “Ngươi không có gì muốn hỏi bổn vương?”

Tống Dật nghiêm túc nghĩ nghĩ, “Tiểu Đào Đào đâu?”

“Hửm?”

“Trời cũng sắp tối, không phải để hắn giám thị ta sao? Như thế nào còn không thấy người?”

“Vì cái gì là hắn?” Lưu Dục hơi thở lạnh xuống.

Tống Dật ý vị thâm trường mà nhìn hắn, “Bởi vì hắn đẹp a.” Ngụ ý, là nàng không chấp nhận bị người khó coi giám thị, việc này sẽ ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ ban đêm của nàng.

“Hắc Vô Thường kia, bổn vương sẽ chính tay bắt lấy nàng ta!”

Tống Dật gật gật đầu, quả nhiên, ngươi cũng cảm thấy đó là Vương Tĩnh Xu đi hả?

“Ngươi cảm thấy,“ Lưu Dục dừng một chút, Tống Dật ngước mắt, “Cái gì?”

“Nàng còn sống?”

“Nàng?” Tống Dật buồn bực, vị này chắc không phải là đang hỏi nàng Vương Tĩnh Xu còn sống hay không đó chứ?

Lưu Dục nhìn như lơ đãng mà bưng trà lên, còn nhấm nháp, sự thật là quá khẩn trương, vị trà cũng nếm không ra.

“Dự Vương không phải cũng cảm thấy là nàng đang trở về báo thù đi?”

Lưu Dục lắc đầu, “Dù nàng báo thù, nhưng tuyệt đối sẽ không làm bẩn tay mình!”

Tống Dật ngẩn ngơ. Đúng vậy, dù muốn báo thù, nàng cũng khinh thường dùng máu kẻ thù làm ô uế tay mình, nàng từ trước đến nay luôn giữ mình trong sạch!

“Vậy người này không phải Dự Vương phi, thì là ai?” Tống Dật cơ hồ theo bản năng mà hỏi ra vấn đề này, trong lòng nàng có một phỏng đoán, dám khiêu khích nàng như vậy, biết cách khiêu khích nàng như vậy, chỉ có thể là người kia!

Tống Dật nhìn về phía Lưu Dục, tâm tình có chút quỷ dị, cũng bưng trà lên uống một ngụm.

“Người này là ai bổn vương không rõ lắm, bất quá mục đích của nàng ta thật ra có thể đoán được, nàng ta đại khái là muốn mượn danh nghĩa A Xu, để giấu người tai mắt.”

Tống Dật gật gật đầu, “Dám mượn danh nghĩa Dự Vương phi, còn muốn làm bẩn danh dự nàng, sao có thể là người bình thường, Dự Vương điện hạ không biết nàng ta là ai còn thật sự làm Tống Dật bất ngờ đó.”

Lưu Dục sửng sốt một chút, chẳng lẽ người kia bổn vương nên quen thuộc?

“Tỷ như, người nào đó ái mộ Dự Vương, lại yêu mà không được, nên đem hận ý trút xuống đầu Dự Vương phi?”

Lưu Dục ánh mắt đổi đổi, đột nhiên như nghĩ tới cái gì, đứng phắt dậy, cáo từ rời đi.

Tống Dật nắm chén trà xoay hai vòng, quả nhiên làtrong lòng có quỷ đi? Chỉ bất quá thuận miệng nhắc tới mà thôi, lại phản ứngnhanh như vậy, phân lượng của người này ở trong lòng của ngươi chắc cũng khôngnhỏ đâu ha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.