Này Hột Mít, Anh Yêu Em

Chương 6: Chương 6




Hôm nay là ngày đi học đầu tiên của Nhật Linh và Thái Vũ. Vừa bước xuống xe, Thái Vũ liền vươn vai che cái ngáp đến tận mang tai. Thấy vậy, Nhật Linh nói:

- Suốt ngày chỉ biết ngủ. đúng là cái đồ bị thịt. hừ ( hếch nặt lên đi thẳng).

- Ơ … ơ bà chờ tui đi với chớ ai lại đi trước như vậy? ( lon ton chạy theo).

- Đi với ông mất mặt lắm. suốt ngày chỉ ngủ, ngủ và… ngủ.( nhún vai bất lực).

- Nhưng…

Chưa nói hết câu cả Nhật Linh và Thái Vũ đã phải giật mình bởi hàng loạt tiếng thét và tiếng chạy của các bạn nữ sinh. Mặt đất như muốn nứt ra theo những bước chạy.

- Động đất à? Sóng thần đổ bộ vào Việt Nam à? ở đây xảy ra lốc xoáy à? Vừa nép người sau lưng Thái Vũ Nhật Linh vừa hỏi liên mồm mặt cắt không còn hột máu.( nói gì mà nhiều thế không biết).

- Không phải động đất sóng thần hay núi lửa gì cả mà còn hơn thế nữa.

- Thế… thế là gì chứ? Nhật Linh sợ đến mức suýt cắn cả vào lưỡi.

- Hi hi hi.

- Tai họa ập lên đầu mà còn cười được à? Rốt cuộc là cái gì ? thấy Thái Vũ cứ không chịu nói, Nhật Linh bắt đầu nổi nóng.

- Biết rồi, biết rồi là bọn đầu trâu mặt ngựa dáng khỉ đột của bà ấy.

- Hả?( ngây ngô). Không lẽ là nhóm của tên Tạ Hoàng?

- Đúng vậy.

- Thế mà tưởng gì ghê gớm lắm chứ. Bọn chúng thì có gì hay ho mà mấy bọn con gái kia lại phỉa chạy đến như xảy ra động đất đến nơi thế kia cơ chứ. Lại còn bu quanh bọn chúng như kiến bu đường nữa chứ. Thật là xấu hổ.( chẳng biết tự lúc nào đã thôi không núp sau lưng Thái Vũ nữa, chống tay chửi khí thế).

Sau khi tặng cho đám fan cuồng một rổ ác cảm Nhật Linh quay qua nói với Thái Vũ:

- Vào lớp thôi.

- ừ.

- ồ,ai đây? Chẳng phải là tiểu thư hột mít sao? Đang định đi đâu vậy? không phải thấy uy lực của tôi nên định bỏ trốn đó chứ? Cổng ra vào ở đằng kia kìa. Ha ha ha.

- Ha ha ha . sau tiếng cười của Tạ Hoàng, như được bắt nhịp sẵn, cả đám đông ồ lên cười.

Vừa đi được mấy bước đã nghe thấy giọng tên Tạ Hoàng đáng ghét cộng thêm với việc hắn dám lấy cô ra làm trò cười, Nhật Linh rất tức giận. vẫn không quay lại, cô nói:

- Anh có gì để tôi phải chú ý nào? Ngoại hình đẹp hay tích cách dễ thương? Những điều đó anh đều không có. Chú ý đến mấy tên khỉ đột các anh chỉ làm cho tôi bẩn mắt thôi.

- Cái gì? Bẩn mắt? cô có biết mình đang nói gì không hả?

- Dĩ nhiên… là biết. tôi nói anh và đám bạn khỉ đột của anh là một lũ khỉ đột hôi hám.

- Cô…

Quá tức giận Tạ Hoàng đưa tay lên định tát Nhật Linh. Mặc cho Tạ Hoàng sắp đánh mình nhưng Nhật Linh vẫn nhìn lại thách thức và khinh thường. bầu không khí căng thẳng một cách kì lạ, mấy fan nữ cuồng theo sát nhóm Tạ Hoàng bây giờ đã thôi la hét, mắt đăm dăm nhìn Nhật Linh như muốn ăn tươi nuốt sống tới nơi. Mấy học sinh nam đi học sớm thấy cảnh hay cũng đến xem. Chỗ của nhóm Nhật Linh và Tạ Hoàng đứng bây giờ đã là tâm điểm của cả trường. khi cánh tay của Tạ Hoàng hạ xuống và vươn thẳng tới mặt của Nhật Linh, mọi người xung quanh và kể cả Nhật Linh cũng nghĩ rằng Nhật Linh sẽ phải lĩnh một cái bạt tai thật đau.

Nhưng…

Đã có một cánh tay ngăn lại, cánh tay ấy nắm chắc cánh tay của Tạ Hoàng, không cho Tạ Hoàng đánh Nhật Linh. Qúa bất ngờ, Nhật Linh liền nhìn chủ nhân của cánh tay vừa rồi và nhận ra cánh tay ấy chính là của Thái Vũ. Cô thốt lên:

- Vũ…

Thấy có người ngăn cản mình, mắt Tạ Hoàng vằn đỏ tức giận, hắn quát lớn:

- Bỏ tay tao ra.

- Tao không bỏ. thái Vũ đáp lại giọng lạnh lùng.

- Có bỏ ra không?

- Không bỏ.

- Mày có biết tao là ai không mà dám đưa tay ra ngăn hả? Tạ Hoàng đang rất tức giận. hắn nói cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

- Tao không cần biết mày là ai nhưng mày đánh bạn tao thì tao không thể không ngăn lại.

- Mày… đang định chửi lại thì có một bàn tay đặt lên vai Tạ Hoàng và nói nhỏ:

- Hoàng. Tha cho hai đứa đó đi, bà ấy sẽ không vui nếu cậu gây chuyện trong trường. một giọng nói bình thường nhưng lại mang một uy lực không tưởng.

- Mặc kệ tớ. tạ Hoàng quát lại. bà ta không có nghĩa lí gì với tớ cả. cùng lắm là lại giam lỏng chứ gì! - Hoàng. Nghe lời tớ một lần đi. Chẳng lẽ cậu muốn mình bị rắc rối? chẳng phải cậu đã hứa với bà ấy là cậu sẽ là một học sinh ngoan sao? Bàn tay của Trần Mạnh nắm chặt hơn vai của Tạ Hoàng. Lúc này Nhật Linh mới chú ý đến người có tên Trần Mạnh. Anh ta có một làn da rám nắng trông rất khỏe mạnh, gương mặt thanh tú nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lùng đáng sợ, dáng người khá cao, tóc được cắt tỉa tỉ mỉ và nhuộm màu hạt dẻ. có thể nói anh ta là mẫu người lí tưởng trong lòng bao cô gái tuy nhiên vì chung nhóm với tên Tạ Hoàng nên đối với Nhật Linh, Trần Mạnh cũng là một tên khỉ đột không hơn không kém.

Không biết là vì lời khuyên của Trần Mạnh hay là vì người được gọi là “ bà ấy” không hài lòng mà Tạ Hoàng đã nghe theo lời tên bạn. hất tay Thái Vũ ra hắn quay gót đi thẳng không quên gầm ghè với Nhật Linh:

- Đừng vội đắc ý, rồi cô sẽ biết đụng đến tôi sẽ phải lãnh hậu quả như thế nào.

Tạ Hoàng đi rồi, hai tên bạn của hắn cũng đi luôn. Đám fan nữ sau khi chứng kiến cảnh hai người cãi nhau cũng đã tản đi gần hết. mấy kẻ hiếu kì cũng lần lượt bỏ đi. Sân trường chỉ còn lác đác một vài người. vẫn còn bực mình về thái độ của Tạ Hoàng, Nhật Linh lầm bầm:

- Cái gì mà đụng đến tôi? Cái gì mà lãnh hậu quả? Anh tưởng tôi sợ anh chắc. tôi đang chờ xem anh làm gì được tôi đay này.

- Mình chỉ sợ lúc hắn làm gì thì bạn lại hối hận thôi. Hắn ta không hề đơn giản chút nào đâu. Đối đầu với hắn thì thật là ngu ngốc. nhưng mình thích sự ngu ngốc của bạn. hi hi.

Ngước nhìn con nhóc vừa nói chuyện với mình. Nhật Linh nhận thấy con nhỏ này thật sự rất xinh đẹp và cá tính. Khi nói chuyện với Nhật Linh thì tỏ ra rất thân thiết cứ như là bạn thân vậy, đã thế trên tay còn cầm cây kẹo mút trông đến là trẻ con.

- Tèn tèn tèn. Lí lịch trích chéo:

- Tên cúng cơm: Thái Kim Chi.

- Chiều cao: 1m65.

- Học lớp 10a1 học viện Tinh Tú là người đứng thứ 9 trong top 10 học sinh đứng đầu trong kì thi tuyển vừa rồi.

- Tính tình: nhí nha nhí nhố, nghịch ngợm. đang thích thầm một người nhưng người ấy lại không hề biết đến.

- tiếp tục

Thấy cái con nhóc lanh chanh kia bênh cho Tạ Hoàng thì Nhật Linh rất tức giận. vậy nên Nhật Linh sẵng giọng:

- Lại là fan cuồng của tên khỉ đột Tạ Hoàng sao? Hắn đi rồi đấy sao không đi theo luôn đi?( nhếch mép khinh thường) mình không rảnh để nói chuyện với bạn đâu. Cún! Chúng ta vào lớp thôi.

Nói xong Nhật Linh kéo Thái Vũ vào lớp lơ luôn một cô nàng đang lơ ngơ như bò đeo nơ vì ngạc nhiên. Nhưng cô nhóc đó cũng lấy lại vẻ hoạt bát một cách nhanh chóng. Vừa chạy theo Nhật Linh vừa hua hua cây kẹo mút, Kim Chi nói:

- Này! Bạn hiểu nhầm ý của mình rồi. thực ra mình chỉ muốn giúp bạn hiểu rõ hơn về Tạ Hoàng thôi mà. Mình chỉ có ý tốt thôi mà. Mình tuyệt đối không phải fan của Tạ Hoàng.

- Vậy sao? Bạn tốt bụng quá nhỉ? Mình nghĩ là mình không cần.( bực mình gắt lên rồi đi tiếp).

- Mình nghĩ là bạn nên biết vì hắn thực sự rất ghê gớm( coi như không có chuyện gì vẫn kiên trì thuyết phục).

- Thế theo bạn bây giờ mình phải làm sao? Chạy đến mà xin hắn tha thứ chắc? không bao giờ. Nhớ nhé, không bao giờ! Không bao giờ hiểu chưa? Bây giừ đừng có mà làm phiền mình nữa( hét lên dữ dằn như chằn tinh phun lửa, không đi nữa mà đứng lại nhìn chằm chằm vào con nhỏ đối diện).

- Bình tĩnh nào, mình đâu có thích thú gì hắn ta, mình chỉ muốn làm đồng minh của bạn thôi mà. Bạn không nỡ từ chối một đồng minh xinh đẹp và tài năng như mình chứ?( cười tươi như hoa, chớp mắt ngây thơ như một con mèo nhỏ)

- …

- Ôi bạn đẹp trai này, mình rất hâm mộ hành động hồi nãy của cậu nên hãy cho mình vào nhóm của bạn nhé! Nhé! Nhé! Đã chuyển qua tấn công Thái Vũ.

- Sao hai bạn im lặng vậy? không thích chơi với mình hả?( dáng điệu như sắp khóc tới nơi).

- Hay là mình chấp nhận đi heo mọi. tui thấy bạn ấy nãy giờ không có chút ác ý gì với mình cả. hơn nữa, các cụ ngày xưa có câu “ thêm một người bạn là bớt đi một kẻ thù mà” bạn ấy đã không ngại làm quen với tụi mình trước, nếu mình không đồng ý thì bạn ấy sẽ rất buồn đấy.

- Bạn ấy nói đúng á, bạn đồng ý đi nhé!

- Nhưng mà nãy giờ mình nói nặng lời với bạn như vậy, bạn không để bụng sao?( đã có chút mềm lòng, giọng nói pha chút hối lỗi).

- Không để bụng, không để bụng. kim Chi cười tươi xua tay rối rít.

- Vậy mình đồng ý. Mình tên là Nhật Linh còn đây là Thái Vũ.

- Wa. Tên hai bạn đẹp thật đấy. tên mình là Thái Kim Chi. Thái Vũ này, cậu đẹp trai thật đấy, nhất định chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau.( nhìn Thái Vũ với ánh mắt long lanh).

- ừm. (đỏ mặt) - đi vào lớp thôi nào.( chạy lại ôm lấy tay của Nhật Linh và Thái Vũ). À mà hai bạn học lớp nào?

- Lớp 10a1 còn bạn?

- Wa. Mình cũng học lớp 10a1. chúng ta có duyên thật đấy. mà này sao cứ xưng mình với bạn hoài vậy? không thân thiết gì hết á. Bây giờ chúng ta sẽ gọi nhau là bà với tui cho thân mật nha.

- ừ. Đồng ý.

- À, Kim Chi này tui muốn hỏi tại sao bà lại muốn đối địch với nhóm của Tạ Hoàng trong khi lúc nãy bà nói nhóm của Tạ Hoàng rất ghê gớm?

- Bởi vì nhóm của Tạ Hoàng có ba người trong khi nhóm của bạn chỉ có hai người sẽ không công bằng. thế nên mình gia nhập vào nhóm bạn để bổ sung lực lượng cùng nhau tác chiến. hì hì.

Rầm. nhật Linh và Thái Vũ xỉu toàn tập.

- Âý ấy, mình chỉ đùa chút xíu thôi mà.

- Ây dà, làm mất cả hứng. Nhưng mình muốn biết thêm về nhóm của Tạ Hoàng, bạn có thể cho mình biết không? Các cụ đã có câu “ biết địch biết ta trăm trận trăm thắng mà”.

“ không thể hai người bạn của mình biết hết sự thực về nhóm của Tạ Hoàng được. họ sẽ shock lắm”. Nghĩ vậy nên Kim Chi nói:

- Nhóm của Tạ Hoàng được mệnh danh là tam ác quỷ đều là con của các gia đình có thế lực lớn trong xã hội. Họ nổi tiếng không chỉ bởi vì sinh ra trong một gia đình quyền thế và giàu có mà còn vì thành tích học tập vô cùng xuất sắc…

- Tưởng gì chứ Thái Vũ của tớ cũng thế. Vậy thì hắn chẳng có gì là đáng sợ cả.

“ không thật sự như vậy đâu Nhật Linh à.” Kim Chi tự nhủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.