Nếu Không Là Tình Yêu

Chương 9: Chương 9




Chương 8: Gặp lại

Tôi nhanh chóng mở tập hồ sơ về Cảnh Mạc Vũ. Tôi tưởng sẽ được đọc một bản chiến tích lừng lẫy của chồng tôi, nào ngờ lý lịch hết sức vắn tắt:

Cảnh Mạc Vũ: Hai mươi lăm tuổi, đã kết hôn. Tính cách thâm trầm, chững chạc, xử lý công việc bình tĩnh, không có bất cứ tật xấu nào.

Năm một tuổi, ba mẹ qua đời, được Cảnh Thiên Hạo nhận nuôi.

Năm mười lăm tuổi, thông qua cuộc thi sát hạch nghiêm ngặt về thành tích học tập, năng lực, tiềm lực, khả năng thiên bẩm, hoài bão của Đại học Princeton, được nhận vào khoa Kinh tế của Đại học Princeton[1], đồng thời tự học hai ngành cơ giới và hàng không.

Năm hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp bằng quản lý kinh tế và công trình cơ giới hàng không tại Đại học Princeton, về nước lập tức tiếp quản Cảnh Thiên. Sau một đợt cải cách thể chế mạnh mẽ, công ty Cảnh Thiên bắt đầu phát triển theo hướng công nghệ hiện đại.

Cách đây không lâu, hội đồng quản trị của Cảnh Thiên đã thông qua đề án mới do Cảnh Mạc Vũ khởi xướng, quyết định dốc hết khả năng của Cảnh Thiên, thậm chí cầm cố núi đất đỏ, vay ngân hàng nguồn vốn lên đến trăm triệu, đầu tư xây dựng một công ty kĩ thuật tiên tiến, lấy luyện kim, khai thác năng lượng và bảo về môi trường làm phương hướng chủ đạo.

[1]Đại họcPrinceton là trường đại học tư thục tọa lạc ở Princeton, New Jersey, Mỹ. Đây là viện đại học xếp thứ tư trong các trường và viện đại học cổ xưa nhất và là một trong tám trường và viện đại học của Ivy League.

Tôi để ý đến thời gian dự án được thông qua, đó chính là ngày tôi trở về trường. Thảo nào Cảnh Mạc Vũ hai đêm liền không ngủ, chỉ uống một cốc cà phê rồi vội vàng tới tham gia cuộc họp quan trọng này.

Tài liệu còn cho biết, thời gian gần đây, Cảnh Mạc Vũ bận rộn khảo sát máy móc, thiết bị để chuẩn bị thành lập công ty mới. Mục tiêu khảo sát chủ yếu của anh là các doanh nghiệp nước ngoài như Đức, Hàn Quốc hay Nhật Bản. Công ty cỡ vừa mới thành lập như Bác Tín tất nhiên không nằm trong phạm vi lựa chọn của anh. Bác Tín mấy lần biểu đạt thành ý với Cảnh Mạc Vũ nhưng anh chỉ trả lời một cách khách sáo “Sẽ nghiêm túc cân nhắc.”

Tuy nhiên, ông chủ của Bác Tín vẫn cố gắng hết sức giành đơn đặt hàng béo bở này. Tôi cho rằng Bác Tín nên tranh thủ cơ hội, vì khẩu hiệu “ủng hộ hàng trong nước, tẩy chay hàng Nhật”. Có điều, tôi biết tính Cảnh Mạc Vũ, một khi anh đã quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi. Khả năng Bác Tín đàm phán thành công hợp đồng là thấp. Khoản tiền thưởng đầu tiên trong đời tôi thế là đi tong.

Tuy khoản tiền thưởng không đến tay nhưng mỗi ngày được nghiên cứu về người đàn ông tôi yêu, tôi rất thích công việc này. Đặc biệt, mỗi lần dỏng tai nghe các đồng nghiệp “buôn dưa lê” về ông xã mình trong giờ nghỉ trưa, tôi lại thu được nhiều điều bổ ích. Ví dụ như giờ nghỉ trưa hôm nay, trợ lý Sầm truyền đạt mệnh lệnh của Giám đốc, yêu cầu Dương Dĩnh điều tra sở thích của Cảnh Mạc Vũ, xem anh có hứng thú với cái gì…

Dương Dĩnh miễn cưỡng gật đầu. Trợ lý Sầm vừa đi khỏi, chị ta liền ném tập tài liệu xuống bàn, than vãn với các đồng nghiệp xung quanh: “Sở thích? Nói thì dễ lắm. Cảnh Mạc Vũ mới về nước ba năm, từ trước đến nay lúc nào cũng hành sự âm thầm, lặng lẽ. Đến nhân viên của anh ta còn chẳng biết sở thích của anh ta là gì, bảo tôi điều tra thế nào được.”

Một nữ đồng nghiệp không liên quan đến sự án tình cờ cầm cốc cà phê đi ngang qua. Chị ta dừng bước, nói xen vào: “Dù âm thầm đến mức nào, trên mạng kiểu gì cũng có tin tức “vỉa hè”. Cô cứ tìm scandal gì đó là có thể ứng phó với cấp trên.”

“Em tìm từ lâu rồi, chẳng có gì cả! Em còn nhờ người mua tin tức từ nhân viên của công ty Cảnh Thiên. Chị có biết họ nói thế nào không?”

“Nói thế nào?”

“Mức độ hiểu biết của họ về Cảnh Mạc Vũ chỉ hạn chế trong công việc. Về cuộc sống riêng của anh ta, bọn họ chịu chết. Đến tin tức anh ta và em gái kết hôn, ngày hôm sau đọc báo buổi sáng bọn họ mới biết.”

“Không phải đấy chứ? Ngay cả đám cưới cũng bảo mật như vậy, người này làm việc cho FBI sao?” Đồng nghiệp nữ đi ngang qua lộ vẻ mặt không thể tin nổi.

“Đó là vì Cảnh gia không vẻ vang gì nên mới kỵ húy.” Một anh chàng đẹp trai trong nhóm dự án xoay ghế lại, bắt đầu trao đổi tin tức với đám đàn bà, con gái: “Tôi tìm hiểu thì được biết, hóa ra con gái của Cảnh Hạo Thiên, tức là người vợ hiện tại của Cảnh Mạc Vũ, lúc nhỏ hay bị bắt cóc. Một lần cô ta suýt bị kẻ thù giết chết, nếu không phải Cảnh Mạc Vũ phản ứng nhanh, đỡ hộ cô ta một viên đạn thì cô ta mất mạng từ lâu rồi. Kể từ sự cố đó, Cảnh Hạo Thiên không cho con gái công khai lộ diện. Do đó, đám cưới của bọn họ cũng chỉ có bạn bè thân thiết tham dự, những người khác không được phép tới gần.”

“Ồ, hóa ra là vậy!”

Dương Dĩnh bổ xung: “Còn nữa, theo tin tức nội bộ ở Cảnh Thiên, từ lúc Cảnh Mạc Vũ cắt đứt quan hệ về mặt luật pháp với Cảnh gia đến lúc tổ chức đám cưới chỉ mất năm ngày. Hôn lễ vô cùng chóng vánh của họ bị tờ báo buổi sáng hôm sau tiết lộ sự thật…”

“Sự thật gì cơ?”

“Nhị tiểu thư của Cảnh gia vốn có quan hệ thân mật với thiếu gia của một tập đoàn bất động sản nào đó, Cảnh Mạc Vũ ỷ vào thế lực của anh ta ở Cảnh gia, chiếm đoạt tình yêu, bất chấp luân thường đạo lý, ép em gái lấy anh ta…”

Tôi đang uống trà liền phun hết ra ngoài. Đây mà là sự thật? Rõ ràng là lời bịa đặt không hơn không kém.

Dương Dĩnh liếc tôi một cái, tiếp tục phao tin đồn nhảm: “Từng câu từng chữ trong bài báo đó đều ám chỉ Cảnh Mạc Vũ dùng hạ sách này để bảo vệ quyền thừa kế độc nhất vô nhị của anh ta ở Cảnh gia.”

“Thì ra là vậy. Người có tiền đến hôn nhân cũng không thể làm chủ, bi ai thật đấy.” Một đồng nghiệp nữ vừa ghé qua mở miệng cảm thán.

Nghe mọi người bàn tán sôi nổi về cuộc sống của mình, là đương sự, quả thực tôi không có lòng kiên nhẫn khoanh tay đứng nhìn. Thế là tôi cầm cốc trà, tiến lại gần, tìm vị trí thuận lợi nhất để gia nhập đám buôn chuyện: “Chị Dĩnh, sau đó thế nào ạ? Cảnh Mạc Vũ có lên tiếng phản bác không?”

Người “buôn dưa lê” không bao giờ chê nhiều thính giả. Dương Dĩnh uống một ngụm nước, tiếp tục câu chuyện: “Tờ báo phát hành buổi sáng hôm đó bị mua sạch. Tòa soạn báo còn trải qua một vụ hỏa hoạn kinh hoàng, may mà không xảy ra thương tổn. Sau đó, không một cơ quan truyền thông nào đưa tin tức liên quan.”

“Vậy à?” Tôi nhớ lại thật chi tiết về ngày thứ hai sau khi kết hôn. Lúc tôi xuống dưới nhà ăn sáng, sắc mặt Cảnh Mạc Vũ đúng là rất tệ. Thấy tôi muốn đọc báo, anh liền thu dọn hết đống báo. Hình như trước khi ra cửa, anh còn nhận một cuộc điện thoại, nhắc đến tin tức gì đó. Lẽ nào liên quan đến tòa soạn vô trách nhiệm đó?

Nhưng anh không hiểu đạo lý “giấu đầu hở đuôi”? Anh càng dùng thủ đoạn tàn nhẫn để phong tỏa tin tức sẽ càng khiến người khác hiểu lầm.

Nếu đổi lại là tôi, cách xử lý của tôi chắc chắn mềm dẻo hơn Cảnh Mạc Vũ. Tôi sẽ trực tiếp đến tòa soạn đó, bắt họ đăng tin độc quyền. Tôi yêu Cảnh Mạc Vũ, tôi sống chết đòi lấy anh, bất kể anh muốn hay không cũng vô dụng. Còn nữa, tôi và Tề Lâm, thiếu gia tập đoàn bất động sản không chút quan hệ. Tuy anh ấy leo vào phòng ngủ của tôi vào đêm thứ hai sau đám cưới nhưng chúng tôi hoàn toàn trong sạch…

Uống một ngụm trà cho đỡ khô cổ, tôi quyết định tìm cơ hội thích đáng công khai mối quan hệ giữa tôi và Cảnh Mạc Vũ để tất cả mọi người biết, cuộc hôn nhân của chúng tôi mỹ mãn và hạnh phúc đến mức nào. Với điều kiện vài ngày sau, chúng tôi không làm thủ tục ly hôn.

Đang buôn chuyện sôi nổi với mọi người, điện thoại của tôi đột nhiên hiện lên nhân vật nam chính của câu chuyện. Tôi cầm điện thoại chạy ra một góc, hạ thấp giọng: “A lô!”

“Sao vậy? Em đang cùng các đồng nghiệp ở nơi thực tập thảo luận… một số công việc. Sao hôm nay anh rảnh thế, tự nhiên lại gọi điện cho em?”

“Tôi muốn báo cho em biết, tôi đã lên máy bay, hai tiếng nữa sẽ đến thành phố T.”

“Tốt quá, để em đi đón anh!” Tôi mừng rỡ reo lên.

“Không cần đâu, công ty đối tác sẽ cử người đến đón. Tôi nghĩ em không nên lộ diện thì hơn.” Nói xong, anh dường như ý thức điều gì đó, nói thêm: “Em cũng biết đấy, ba không muốn em công khai lộ diện.”

“Thế thì thôi vậy.”

“Tối nay em có rảnh không, cùng đi ăn cơm tối nhé?”

“Có thể em phải làm thêm giờ.” Tôi thầm nhủ, vì anh đến đây, cấp trên chắc chắn sẽ không tha cho bọn em.

“Không sao, tôi đợi em!”

“Được!”

Tôi lưu luyến cúp điện thoại, góc đằng kia, Giám đốc Trần đột nhiên xông ra từ văn phòng của anh ta. “Trình Tổng vừa gọi điện thoại, nói Cảnh Mạc Vũ sắp đến thành phố T. Trình Tổng sẽ từ Bắc Kinh trở về ngay, buổi tối sẽ về đến đây. Trình Tổng bảo chúng ta đi đón và bố trí khách sạn cho Cảnh Mạc Vũ trước. Triều Dương, mau đi đặt khách sạn. Tiểu Dương cô cùng tôi ra sân bay đón người.”

“Nhưng chúng ta vẫn chưa chuẩn bị xong phương án…” Dương Dĩnh ngập ngừng.

“Không kịp nữa rồi, chúng ta sẽ thảo luận trên đường đi.” Giám đốc Trần nhanh chóng sắp xếp đâu vào đấy. “Tiểu Sầm, cô báo phòng Kỹ thuật cử người đi cùng chúng ta. Tiểu Lâm, mau đi gọi xe. Tiểu Lâm! Tiểu Lâm đâu rồi?”

“Anh Lâm đi ăn cơm rồi ạ!” Tôi dũng cảm lách đến bên cạnh Giám đốc Trần, xung phong nhận việc. “Giám đốc Trần, để em gọi xe giúp anh.”

“Ờ, nhanh lên.” Giám đốc Trần đảo mắt một vòng, lại quay về, quan sát kĩ gương mặt và cách ăn mặc, trang điểm của tôi. “Cô đi cùng chúng tôi.”

Câu nói đúng ý tôi, tôi vội vàng đáp: “Vâng ạ!”

Ô tô tăng tốc ra sân bay. Trên đường đi, Giám đốc Trần và cấp dưới của anh ta gấp rút đề ra phương án làm thế nào để thuyết phục Cảnh Mạc Vũ. Cuối cùng, bọn họ đều nhất trí cho rằng, những thủ đoạn truyền thống như “mỹ nhân kế”, “trích hoa hồng”, “lôi kéo quan hệ” đều không thể áp dụng với Cảnh Mạc Vũ. Cơ hội thành công duy nhất là bọn họ có thể cung cấp sản phẩm khiến anh hài lòng. Trong đó, tiêu chuẩn của “sự hài lòng” không bao gồm giá cả. Nhân viên của phòng Kỹ thuật than phiền, bọn họ bị áp lực rất lớn.

Lắng nghe mọi người nói chuyện, tôi rút ra một kết luận quan trọng: ông xã của tôi chọn máy móc, thiết bị rõ ràng khắt khe hơn chọn vợ nhiều.

Dưới ánh đèn sáng choang ở sân bay, tôi nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ ngay lập tức. Từ người anh toát ra một vẻ lãnh đạm và tao nhã, khiến anh ở giữa dòng người qua lại mà chói mắt hơn cả ánh đèn điện. Bên cạnh anh còn có một người đàn ông cao gầy, ăn mặc lịch sự. Nếu tôi không nhớ nhầm, anh ta là Kim Triển Bằng, trợ lý của Cảnh Mạc Vũ. Đi tới lối ra, trợ lý Kim nói nhỏ bên tai anh câu gì đó. Anh hơi gật đầu, ánh mắt quét qua đám đông, sau đó đột nhiên khựng lại.

Cách vô số người đi qua đi lại, anh đã nhìn thấy tôi. Tôi mỉm cười, nháy mắt với anh, khóe miệng anh nhếch lên thành một đường cong rung động lòng người. Gương mặt Kim Triển Bằng lộ vẻ kinh ngạc.

Sau đó, Cảnh Mạc Vũ tiến về phía tôi.Nhưng anh mới đi vài bước, Giám đốc Trần và Dương Dĩnh bỗng đứng chắn giữa chúng tôi. Họ đưa danh thiếp cho anh, cung kính cho biết họ là người của công ty Bác Tín, Trình Tổng cử bọn họ đi đón anh. Cảnh Mạc Vũ không trả lời, ánh mắt vẫn dừng lại trên người tôi, có chút do dự. Vì không muốn anh khó xử, tôi lập tức tiến lại gần, đứng bên cạnh Giám đốc Trần, bày tỏ lập trường: “… Tôi cũng là nhân viên phòng Tiêu thụ của công ty Bác Tín… Xin chào Cảnh Tổng!”

Cảnh Mạc Vũ ho nhẹ một tiếng, vừa khéo che dấu nụ cười trên khóe môi. “Cô có danh thiếp không?”

Tôi ngẩn người, theo phản xạ sờ túi áo trống không. “Thật ngại quá, tôi quên không chuẩn bị.”

“Cô ấy tên là Cảnh An Ngôn, sinh viên Đại học T, hiện đang thực tập ở phòng Tiêu thụ chúng tôi.” Giám đốc Trần lập tức giới thiệu.

“Họ Cảnh rất hiếm gặp.”

Tôi nghiêng đầu, cười tủm tỉm. “Đúng vậy, điều đó chứng tỏ tôi và Cảnh Tổng rất có duyên.”

“Có lẽ vậy.” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, khóe mắt anh đầy ý cười. Người bình thường đều có thể nhìn ra điều khác lạ trong ánh mắt anh, huống hồ một người từng trải như giám đốc Trần.

Bắt gặp ánh mắt mờ ám của Giám đốc Trần và Dương Dĩnh, dù không có kinh nghiệm nhưng tôi cũng hiểu ra vấn đề, rõ ràng Cảnh Mạc Vũ cố ý. Tuy nhiên, mục đích của anh là gì, tôi nhất thời không đoán ra.

Sau khi rời khỏi đại sảnh của sân bay, Giám đốc Trần báo cho trợ lý Kim khách sạn đã đặt sẵn, đồng thời cho biết Trình Tổng đang trên đường từ Bắc Kinh trở về, tối nay có tổ chức bữa tiệc đón Cảnh Mạc Vũ, anh như vô tình mà cố ý liếc tôi một cái rồi gật đầu. Trợ lý Kim liền nhận lời Giám đốc Trần.

Nói xong, Cảnh Mạc Vũ lên xe ô tô của anh ở thành phố T. Chúng tôi cũng lên xe của chúng tôi, đi trước dẫn đường.

Trên đường về công ty, Giám đốc Trần vui vẻ bố trí công việc buổi chiều và bữa tiệc tối. Tôi ngước lên nhìn bầu trời. Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm thấy ở thành phố T. Bầu trời trong xanh như vừa được tắm gội, mây trôi hững hờ như cõi hư vô, quấn quýt, kéo dài bất tận. Dương Dĩnh hỏi dò tôi, có cần về ký túc thay bộ đồ khác không. Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo sơ mi kẻ sọc và chiếc quần bò hết sức giản dị trên người, sau đó quyết định xuống xe ở một chỗ gần trung tâm thương mại. Tôi gọi điện cho Tâm Tâm Mơ Hồ, nhờ cô giúp đỡ.

“Cảnh phu nhân, tớ đang bận việc, có gì thì nói nhanh lên.” Bạn Tâm nào đó thì thà thì thào.

Tôi không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyên gia mau cho ý kiến, Giám đốc bảo tớ tối nay đi tiếp một khách hàng quan trọng. Tớ nên mặc đồ gì cho thích hợp?”

“Đồ công sở chứ còn gì nữa, vừa thoải mái vừa lịch sự.”

“Nếu vị khách hàng quan trọng đó là…” Đang mải nói chuyện điện thoại, tôi bất chợt phát hiện xe của Cảnh Mạc Vũ dừng trước mặt, cửa kính xe từ từ hạ xuống, tôi nháy mắt cười với anh. “… Ông chồng mới cưới của tớ thì sao?”

Đầu máy bên kia trầm mặc ba giây. Sau đó, giọng nói tương đối khoa trương của bạn Tâm Tâm Mơ Hồ đột nhiên truyền tới: “Gì cơ? Khoa có cuộc thảo luận à? Ở giảng đường nào? ... Không đi có được không? Vậy sao? Để tớ nói với lãnh đạo một tiếng.”

Cửa kính chiếc xe đối diện lại kéo lên, xe của anh tiếp tục chuyển bánh. Tôi hôn chụt một cái vào điện thoại. “Bạn yêu, tớ yêu cậu chết đi được. Bây giờ tớ bắt xe đến tổng công ty của cậu chờ. Mười phút nữa cậu xuống dưới nhé!”

“Được.”

Danh hiệu “chuyên gia tình yêu” của Tâm Tâm không phải tự nhiên mà có. Ngay cả việc chọn quần áo, cô cũng chọn đồ có mùi vị “tình yêu”. Bộ váy liền hở ngực pha hai màu đen trắng vừa làm nổi bật đường cong trên ngực và vai của người phụ nữ, lại không quá hở hang, tầm thường. Bộ váy cắt may tinh tế khít người, thể hiện vẻ thuần khiết nhưng không kém phần trang nhã. Phần eo có dây đai thắt nơ con bướm trông rất sinh động.

Quan trọng nhất, phần thắt lưng của bộ váy có khóa kéo, không chỉ tiện lợi cho việc tự mặc mà cả việc tự cởi đồ trong những tình huống đặc biệt. Tôi diện bộ váy, quay một vòng để chuyên gia ngắm nghía. Cuối cùng, chuyên gia kết luận: “Nếu là đàn ông, nhất định anh ấy sẽ rung động.”

Tôi hài lòng với kết quả giám định của chuyên gia.

Sau khi chọn xong quần áo, tôi về ký túc trang điểm nhẹ. Khi tôi tới công ty đã hơn bốn giờ chiều, Giám đốc Trần và Tổng giám đốc đi gặp Cảnh Mạc Vũ. Dương Dĩnh ăn mặc chỉnh tề đưa tôi và trợ lý Sầm đến một nhà hàng nổi tiếng. Trên đường đi, Dương Dĩnh hỏi tôi: “Em có biết uống rượu không?”

“Em biết nhưng tửu lượng không tốt lắm.”

Còn nhớ lúc tôi vừa mới hiểu chuyện, ba đặt tôi ngồi lên đùi ông, cầm cốc rượu dạy dỗ tôi: “Trong thế giới của người Trung Quốc, rượu là một vũ khí có tính sát thương lớn nhất, biết uống rượu thì làm gì cũng thuận lợi. Thậm chí nó có thể giúp một người phụ nữ chinh phục đàn ông…”

Lúc đó, tôi còn nhỏ, không hiểu biết nên tuyệt đối tin tưởng đạo lý đã bị bẻ cong của ba. Tôi bắt đầu thưởng thức rượu vang năm bốn tuổi, thử uống bia năm tám tuổi. Năm mười sáu tuổi, vì cho rằng tửu lượng của bản thân không tồi, tôi đã lấy trộm chai rượu mạnh ba để dành mười mấy năm với mục đích chinh phục Cảnh Mạc Vũ. Kết quả, khi chai rượu đã cạn, Cảnh Mạc Vũ vẫn thản nhiên mỉm cười, còn tôi bất tỉnh nhân sự, đầu đau như búa bổ suốt ba ngày liền. Kể từ đó, tôi có nhận thức sâu sắc về khả năng uống rượu đáng xấu hổ của mình.

“Chị Dĩnh, với tửu lượng của em, chỉ e mười em cũng không thể chuốc say một Cảnh Mạc Vũ.” Tôi nói thật lòng.

Nghe tôi bộc bạch, Dương Dĩnh lập tức lấy từ túi xách một vỉ thuốc, đưa cho tôi. “Thuốc giải rượu này cũng hiệu quả lắm. Bây giờ em uống trước một viên, lát nữa nếu cảm thấy đau đầu, có thể uống thêm một viên nữa.”

Bỏ một viên thuốc vào miệng, cảm nhận vị chua ngọt tan trong cổ họng, tôi không khỏi cảm thán. Nếu người Trung Quốc chịu khó dùng tinh thần nghiên cứu này áp dụng vào việc nghiên cứu, sản xuất các loại thuốc khác, có lẽ căn bệnh ung thư cũng có thể chữa khỏi từ lâu. Tuy nhiên, không hiểu vì sao, sau khi uống thuốc, tôi lại cảm thấy trong lòng không dễ chịu.

Do bị tắc đường nên lúc chúng tôi đến nhà hàng, Cảnh Mạc Vũ và Trình Tổng đã ngồi vào vị trí, đang gọi món. Cảnh Mạc Vũ lật quyển thực đơn bằng động tác rất tao nhã nhưng các món anh gọi khiến những người có mặt phải há hốc miệng. “Thịt kho tàu, thịt bò xé tay, gà cay, canh xương dê… Còn nữa…”

Cảnh Mạc Vũ ngước nhìn nhân viên phục vụ. “Ở đây có xương ống xốt tương không? Loại nhiều thịt, có thể rút tủy ấy.”

Anh chàng nhân viên phục vụ hóa đá ngay tại chỗ. “Món này… Xin anh đợi một lát, để tôi đi hỏi nhà bếp xem họ có thể làm hay không.”

“Thôi khỏi, đổi thành món sườn rán là được rồi.” Đóng quyển thực đơn, Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng ngẩng lên, đưa mắt về phía tôi. Gương mặt anh vẫn trưng vẻ lạnh nhạt vạn năm không thay đổi nhưng ánh mắt lóe sáng. Giám đốc Trần quả nhiên là người từng trải. Bắt gặp ánh mắt đầy hứng thú của Cảnh Mạc Vũ, anh ta lập tức thông suốt vấn đề, chỉ vào chỗ trống bên tay trái Cảnh Mạc Vũ. “Tiểu Ngôn, lại ngồi bên này đi!”

“Vâng ạ!” Tôi liền ngồi bên cạnh. Cảnh Mạc Vũ cầm chén trà đưa lên miệng, cất giọng nhàn nhạt, chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy: “Làm nghề tiêu thụ? Em sợ ba không nuôi nổi em hay sợ tôi không nuôi nổi em?”

Tôi nhích lại gần anh, hạ giọng nói: “Em sợ, em không nuôi nổi anh và ba. Anh mở rộng sự nghiệp của Cảnh gia ngày một lớn, có lẽ không bao lâu nữa, anh sẽ mệt đến chết. Do đó em phải chuẩn bị đàng hoàng, nắm bắt cơ hội rèn luyện bản thân. Đến lúc đó, em mới có thể tiếp nhận thật tốt sự nghiệp anh chưa hoàn thành.”

Cảnh Mạc Vũ phì cười: “Tôi có nên lý giải lời nói này của em thành… em đang quan tâm đến tôi?”

“Nếu anh thích hiểu theo nghĩa đó, em cũng chẳng còn cách nào khác.” Lý do có vẻ đường hoàng nhưng trên thực tế, tôi bị đẩy lên phòng Tiêu thụ một cách bị động.

Tôi không nhớ ai từng nói: trong bữa cơm, uống rượu là khâu then chốt, còn trong bữa nhậu, tửu sắc mới là thực chất.

Khi tiệc rượu chính thức bắt đầu, Dương Dĩnh và trợ lý Sầm thay nhau chúc rượu Cảnh Mạc Vũ. Anh không từ chối, sắc mặt không hề thay đổi, trong khi các người đẹp gần như không chống đỡ nổi. Dưới ánh mắt ra hiệu của Giám đốc Trần, tôi buộc phải ra mặt, liên tục cụng ly với anh. Có lẽ do uống hơi vội, cũng có thể do rượu quá nặng nên chỉ uống được vài ly, đầu tôi đã chếnh choáng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, đĩa của tôi bỗng xuất hiện một miếng sườn rán.

Tôi ngẩng đầu, người bên cạnh vẫn điềm nhiên như không: “Em hãy ăn chút đồ trước, tránh lát nữa uống say, bị người ta bán đi cũng không biết.”

Tôi đột nhiên không thể phân biệt bữa cơm này rốt cuộc là Bác Tín chuẩn bị cho Cảnh Mạc Vũ, hay là Cảnh Mạc Vũ chuẩn bị cho Bác Tín.

“Tại sao anh lại giả bộ có hứng thú với em trước mặt bọn họ?” tôi hỏi.

Cảnh Mạc Vũ cau mày, dường như không tán đồng cách nói của tôi nhưng cũng không phản bác. “Tôi đang cho em cơ hội, giúp em tích lũy cơ hội làm marketing. Biểu hiện của em rất tốt, hãy tiếp tục cố gắng!”

Giả vờ say rượu, tôi tươi cười ghé sát Cảnh Mạc Vũ. Dưới gầm bàn, tôi vắt chân phải lên chân trái, mũi giày cao gót nhẹ nhàng lướt qua bắp chân anh. “Tiếp tục cố gắng mà anh vừa nói là ám chỉ hành động này phải không?”

Bàn tay cầm rượu của anh cứng đờ.

“Không phải, ý tôi là…” Cảnh Mạc Vũ đặt ly rượu xuống bàn, ngồi xoay người sang một bên. “Sau khi chiếm được cảm tình của khách hàng, em nên dừng lại đúng lúc, tìm cách để khách hàng có hứng thú với sản phẩm của em, chứ không phải bản thân em.”

Lời nói rất có lý. Tuy nhiên, bây giờ tôi càng mong anh có hứng thú với bản thân tôi, chứ không phải sản phẩm của công ty. Thực tế chứng minh, Cảnh Mạc Vũ nói không sai. Khi tiệc rượu đến giai đoạn cao trào, không khí xa cách giữa những con người xa lạ bị xóa bỏ, Trình Tổng khéo léo dẫn dắt vào chủ đề chính. Ông ta tiết lộ khát vọng xây dựng một nhãn hiệu thiết bị tốt do Trung Quốc chế tạo, còn kể về quá trình phát triển gian nan, vất vả của Bác Tín.

Cuối cùng, Trình Tổng nói: “Tôi hy vọng được hợp tác với Cảnh Thiên, không phải vì mục đích kiếm nhiều tiền. Tiền nhiều đến mấy cũng chỉ là con số trong ngân hàng. Tôi muốn làm những việc thiết thực, muốn chứng minh thiết bị, máy móc của Trung Quốc không thua kém Đức và Nhật Bản…”

Cảnh Mạc Vũ nâng ly rượu. “Trình Tổng, tôi cũng hy vọng Trình Tổng có thể chứng minh.”

“Nghe nói Cảnh Tổng từng tự học ngành hàng không và cơ giới tại Đại học Princeton, không biết Cảnh tổng có nhã hứng đi thăm quan xưởng sản xuất của Bác Tín chúng tôi hay không?”

“Khi nào về, tôi sẽ bảo trợ lý điều chỉnh lịch trình, xem có thể sắp xếp thời gian hay không.” Cảnh Mạc Vũ không trả lời chắc chắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.