Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt

Chương 66: Chương 66: Hỏa Kỳ vương, Đoan Mộc Toái Phong




Người quái dị Hạ Tuyệt Tuyên giống như dự đoán được Đoan Mộc Toái Phong rất nhanh sẽ tới , lúc này đang tự tại ngồi ở trên ghế chờ.

Thủy Y Họa nhìn mấy bưới thịt của hắn vài lần, lập tức lại dời mắt đi . Chẳng lẽ nói, người của tộc Sáp Huyết lấy thân dưỡng cổ đều cố một bộ dạng như quỷ vậy sao ?

Nếu muốn nàng ngày ngày đối mặt với người như vậy , chỉ sợ cơm cũng nuốt không trôi.

Ngoài cửa tiếng bước chân thong thả tới gần, tuy rằng đi càng lúc càng nhanh, cũng không mất phong độ, sẽ không làm cho người ta có một loại cảm giác suốt ruột khó nén .

Thị vệ đẩy cửa ra , một người chậm rãi thong thả bước mà vào, mà thị vệ lập tức lại đóng cửa , canh giữ ở cửa.

Nam tử vừ vào mặc một thân cẩm bào mầu nâu viền vàng , toàn thân đẹp đẽ quý giá khó diễn tả bằng lời, nam tử ở trong ấn tượng của Thủy Y Họa thì Duệ vương Thượng Quan Huyền Mặc đã xem như tuấn mỹ quý giá , không nghĩ tới Đoan Mộc toái phong còn hơn hẳn một bậc, gương mặt của hắn góc cạnh rõ ràng, có một loại cương nghị có hình mỹ, chính là khi quay mặt lại lại cảm thấy ôn hòa , cương nhu kết hợp , cũng không có cảm thấy có gì xung đột mà ngược lại làm cho người ta cảm thấy thoải mái vô cùng.

Đây là một người chỉ cần nhìn thoáng qua cũng sẽ làm cho người ta sinh ra hảo cảm .

Thủy Y Họa nghĩ , khó trách dưới trướng của hắn lại có nhiều người tài ba dị sĩ như vậy . Thủ đoạn mượn sức người của Đoan Mộc Toái Phong tính ra lợi hại hơn bất cứ người nào mà nàng từng gặp qua . Cơ Mộc Ly dựa vào đồng sinh cộng tử để được lòng người , Thượng Quan Huyền Mặc dựa vào quyền quý trên người , còn Ôn Cẩn Hiên lại dựa vào thế lực trong gia tộc . Mà Đoan Mộc Toái Phong này hoàn toàn dựa vào thủ đoạn thưởng phạt phân minh và gương mặt gây thiện cảm cho người đối diện.

"Mấy ngày nay ở trong vương phủ đã quen chưa ?" Đoan Mộc Toái Phong đối với việc tìm tung tích của phạm nhân chạy trốn cực kỳ sốt ruột, nhưng lúc này lại một bộ dáng không chút hoang mang , tìm cái ghế ngồi xuống, đầu tiên là hỏi tình hình gần đây của Hạ Tuyệt Tuyên .

Thủy Y Họa ở trong lòng tán dương, chậc chậc, xem phong độ , cách đối nhân xử thế đâu vào đấy, khó trách thủ hạ có nhiều người trung tâm như vậy.

Nam nhân xấu xí kêu Hạ Tuyệt Tuyên lập tức khặc khặc cười, đứng dậy chắp tay nói: "Đa tạ Vương Gia khoản đãi, vì báo đáp ân tình của Vương Gia , lão phu cũng nên vì Vương Gia ra tay rồi."

Thủy Y Họa ở trên nóc nhà nghe hắn tự xưng lão phu, mày khẽ nhếch. Nhìn bề ngoài hắn trông như một người trung niên , mà hắn tự xưng lão phu, chẳng lẽ người này không phải khoảng bốn mươi tuổi? Nếu đã dùng dưỡng nhan cổ , không chừng người này thật đúng khoảng bảy tám mươi tuổi rồi . Mà dưỡng nhan cổ chắc là ở một trong những bướu thịt nhỏ kia .

Đoan Mộc Toái Phong ừm một tiếng, âm cuối giơ lên, "Bổn vương nghe nói ngươi tìm được tên tội phạm chạy trốn , chẳng lẽ Hạ tiên sinh ngài thật sự phát hiện hành tung của hắn ?"

Hạ Tuyệt Tuyên nguyện ý vì Đoan Mộc Toái Phong cống hiến sức lực, một người là vì hưởng thụ sơn trân hải vị, rượu ngon mỹ nhân, một người khác chính là Đoan Mộc Toái Phong tuy rằng địa vị là vương gia cao quý nhưng lại không làm cao , còn tôn xưng hắn một tiếng Hạ tiên sinh, lúc đối mặt hắn càng không có lộ ra thần sắc chán ghét . Đã hắn như thế nể mặt mình, bản thân lại được ưu việt, như vậy hắn xác thực nên làm chút việc rồi .

Hạ Tuyệt Tuyên nhếch miệng nói: "Lão phu nghe nói nhiều ngày nay Vương Gia đang phát sầu vì một đào phạm trong mật thất , làm môn khách của Vương Gia , lão phu tự nhiên là muốn ra một phần lực."

"Hạ tiên sinh có tâm , không biết đào phạm này hiện thời ở nơi nào?" Đoan Mộc Toái Phong khách khí hữu lễ hỏi.

Hạ Tuyệt Tuyên thấy hắn cử chỉ hữu lễ không mất phong độ, trong lòng càng vừa lòng rồi.

"Vương Gia không cần sốt ruột, lão phu hiện tại cũng không biết người nọ ở chỗ nào." Hắn từ từ nói.

Đoan Mộc Toái Phong nghe xong lời này, trong mắt loé lên một tia tức giận, chính là bị hắn ẩn dấu tốt lắm , mà ánh mắt Thủy Y Họa vừa đúng chống lại hắn không có bỏ qua một chút cảm xúc dao động trong nháy mắt đó .

"Ha ha... Vương Gia không cần nóng vội. Tuy rằng hiện tại lão phu còn không biết, nhưng là rất nhanh sẽ có tin tức." Hạ Tuyệt Tuyên cười ha hả, mấy bưới thịt trên mặt rung lên theo , thoạt nhìn ghê tởm vô cùng.

Không chỉ là nữ tử xinh đẹp lúc trước , nay cả Hỏa Kỳ vương Đoan Mộc Toái Phong từ nhỏ sống trong nhung lụa đều là một bộ dáng không sóng không gió , làm cho Thủy Y Họa không thể không hoài nghi, chẳng lẽ là định lực của nàng quá kém?

"Hạ tiên sinh nói vậy là có nắm chắc ?" Đoan Mộc Toái Phong cười khẽ hỏi.

Hạ Tuyệt Tuyên biết người trước mắt này trong lòng không thoải mái, nhưng là hắn cam đoan đợi lát nữa sẽ nhìn đến thần sắc khiếp sợ trên mặt hắn .

"Còn muốn làm phiền Vương Gia tìm người mang vết máu của đào phạm hoặc là sợi tóc hay là da thịt trên người hắn đến đây là được ." Giọng nói lanh lảnh của Hạ Tuyệt Tuyên tràn đầy tự tin.

Đoan Mộc Toái Phong nghi ngờ nhìn hắn một cái, rồi sau lập tức triệu một ám vệ trong mật thất đến . Kéo lỗ tai hắn thấp giọng dặn dò một câu sau , chỉ thấy ám vệ áo đen không bao lâu liền lấy vài cọng tóc , còn mang đến một ít vết máu đã khô , vết máu bị hắn nghiền thành phấn , lấy một chiếc khăn tay gói lại.

Thuộc hạ đắc lực của Hỏa Kỳ vương đều biết Vương Gia bọn họ có giam giữ một người quan trọng trong mật thất , sở dĩ không gọi là mật lao vì trong mật thất có đầy đủ mọi thứ, chẳng khác nào một phòng ở bình thường , thậm chí còn có chút xa hoa , mà tội phạm bên trong được hưởng đãi ngộ cực kỳ cao . Chẳng qua , trừ bỏ Đoan Mộc Toái Phong cùng với ám vệ ẩn ở ngoài mật thất , không có người có thể tiến vào mật thất, càng không biết mật thất ở chỗ nào. Cho nên, khi Đoan Mộc Toái Phong lảng tránh hắn để dặn dò thủ hạ , Hạ Tuyệt Tuyên cũng không có cảm thấy không ổn.

"Ha ha, năng lực làm việc của ám vệ quả nhiên không sai, chẳng những mang tới tóc của đào phạm , ngay cả vết máu cũng mang tới rồi ." Hạ Tuyệt Tuyên vừa lòng híp híp mắt, đôi mắt nhỏ nằm trên gương mặt phù thũng nheo lại , thoạt nhìn càng đáng khinh.

Đoan Mộc Toái Phong liền tò mò theo dõi hắn, hắn tiếp nhận sợi tóc cùng vết máu sau bắt đầu làm một ít động tác cổ quái .

Hạ Tuyệt Tuyên đem sợi tóc cẩn thận đưa tới trước ngọn nến đốt cháy, đốt cháy xong hắn cẩn thận hứng bụi vào lòng bàn tay . Rồi sau hắn đem bụi tóc để ở trên bàn, tiếp theo bưng lên một ly nước trà, nhỏ theo hướng Đông Tây Nam Bắc mỗi nơi một giọt.

"Vương Gia nhìn xem. Hướng Bắc, chính là Lam Đằng , hướng Nam chính là Tuyết Ly , hướng tây, là Hỏa Vũ , hướng Đông, là Đông Diệu ta ." Hạ Tuyệt Tuyên vừa bày mọi thứ lên bàn , vừa giải thích cho người đứng bên cạnh .

Đoan Mộc Toái Phong nghiêm mặt nói: "Dựa theo cách nói của Hạ tiên sinh , vậy bụi tóc kia không phải là của Tần... của đào phạm?"

"Vương Gia ngộ tính rất cao ." Hạ Tuyệt Tuyên tán thưởng nói, chỉ vào đám bụi tóc nói: " Đám bụi tóc này là người chạy ra từ mật thất . Kế tiếp, Vương Gia cần phải để ý . Chỉ cần một lát , chúng ta liền có thể tìm được vị trí của đào phạm này ."

Đoan Mộc Toái Phong hai mắt bất động, nhìn chằm chằm đồ án trên bàn . Mà Thủy Y Họa nằm trên nóc nhà cũng có chút khẩn trương nhìn chằm chằm vài thứ kia. Trong lòng cảm xúc khẩn trương không hiểu nàng cũng nói không rõ là cái gì.

Chỉ thấy người quái dị rầm rì ngôn ngũ kì quái , hoặc như là đọc phù chú gì đó , mà bốn giọt nước trên bàn cũng bắt đầu từ từ động đậy.

Một màn làm người ta khiếp sợ vô cùng bắt đầu xuất hiện !

Chỉ thấy bốn giọt nước trà sau một lúc động đậy thì thấy có một giọt từ từ biến hình, cuối cùng thế nhưng chủ động hướng về phía bụi tóc. Giọt nước giống như suối chảy vòng quanh , cuối cùng dung nhập vào trong bụi tóc .

Giọt nước khác thường này ở góc phía nam, đúng là vị trí của Tuyết Ly .

"Người nọ chạy trốn tới lãnh thổ của Tuyết Ly rồi hả ?" Đoan Mộc Toái Phong hai mắt sáng ngời. Hắn vẫn cho rằng tiểu tử này chỉ ở trong một xó xỉnh nào đó của Đông Diệu hoặc nếu không liền đi tới Lam Đằng ở phía Bắc , không nghĩ tới hắn lại một mình băng qua dãy núi Bình Sơn của Đông Diệu để đi vào lãnh thổ của Tuyết Ly !

Nếu là đi trên đường lớn tự nhiên sẽ phái người đuổi theo , nhưng tiểu tử này là đào phạm, tuyệt đối không dám đi đường lớn . Chẳng lẽ là nắm đúng suy nghĩ của hắn , cho nên mới đi qua núi Bình Sơn ? Đoan Mộc Toái Phong đối người nọ lại thêm một phần bội phục. Lúc bình thường hắn phong bế nội lực , không khác gì người thường , không nghĩ tới lại có nghị lực như thế.

"Hạ tiên sinh, biện pháp này liệu có chuẩn xác?"

Hạ Tuyệt Tuyên nhíu mày, "Vương Gia nếu không tin , lão phu lại dùng vết máu của hắn kiểm tra một chút, phương pháp là giống nhau, chính là niệm cổ ngữ khác nhau mà thôi."

Dứt lời, hắn lại đổi sang chỗ khác , bào mịn vết máu khô thành bột phấn, để vào giữa , bốn phía Đông Tây Nam Bắc lại vẩy một giọt nước trà.

Lúc này tình huống không khác gì lúc trước , giọt nước đại biểu cho Tuyết Ly vẫn chảy vào vết máu , hòa nhập làm một thể. Máu và nước trà hòa tan với vệt máu thành màu đỏ sậm thoạt nhìn có chút chói mắt.

Trong lòng Thủy Y Họa bất an càng ngày càng nặng. Cổ thuật của người này đã quỷ dị đến nước này! Hiện tại bọn họ tìm chỉ là một đào phạm nho nhỏ , nếu là bản thân chống lại người này, nàng chẳng phải là không thể nào ẩn thân, tùy thời đều có khả năng bị người này dùng cổ thuật tìm ra?

Cơ Mộc Ly chỉ nói cho nàng trên người hắn trúng thị huyết cổ, nhưng là lại chưa bao giờ đề cập tới người hạ cổ . Cho dù người nọ không phải là người của tộc Sáp Huyết , cũng chắc chắn hiểu được một ít cổ thuật và cổ độc . Vừa nghĩ vậy , Thủy Y Họa không khỏi càng lo lắng . Nếu là dùng một cọng tóc hoặc là vết máu có thể sử dụng cổ thuật, vậy thì Cơ Mộc Ly trước kia chẳng phải là thường xuyên chịu ảnh hưởng của cổ thuật ?

Hiện tại Thủy Y Họa không thể không hoài nghi chuyện xảy ra lần trước , khẳng định cũng là có người đang âm thầm thao túng!

Đủ loại sầu lo cùng nhau nổi lên, Thủy Y Họa lại có chút xúc động muốn lập tức rời đi nơi này đi tìm Cơ Mộc Ly. Nhưng là bây giờ còn chưa được, nàng thật vất vả tìm được người của tộc Sáp Huyết , kiểu gì cũng phải tìm đến phương pháp giải thị huyết cổ !

Trong phòng hai người vẫn còn tiếp tục. Đoan Mộc Toái Phong biết được người nọ ở Tuyết Ly sau, lo lắng mấy ngày qua lập tức buông lỏng . Chỉ cần biết nơi người này ẩn thân, cho dù là Tuyết Ly có rộng lớn như vậy , hắn chắc chắn sẽ tìm được người kia.

Nhưng là Hạ Tuyệt Tuyên lại tung ra một câu nói làm hắn hưng phấn không thôi .

"Vương Gia có muốn biết vị trí chính xác của người này ?" Nam nhân xấu xí biểu cảm rất là kiêu ngạo, đối với Đoan Mộc Toái Phong lại hơn vài tia cam tâm tình nguyện thần phục.

" Hả ? Hạ tiên sinh thế nhưng có thể tìm được nơi ẩn thân của người này ?" Nếu như lúc trước vẫn là bán tín bán nghi, lúc này Đoan Mộc Toái Phong cũng là hoàn toàn tin vào bản lãnh của hắn .

Đối với Đoan Mộc Toái Phong mà nói, vật tẫn kỳ dụng là đạo lý lớn, hắn cũng không cự tuyệt những người tài ba dị sĩ chủ động tìm tới cửa, tuyên bố vì bản thân mà ra lực . Có lẽ trong đám người này có rất nhiều người là thật giả lẫn lộn, nhưng là cũng có rất nhiều người giỏi liền giấu ở trong đó.

Cho nên, trước đây khi nam nhân xấu xí kì dị này tìm tới cửa , hắn cũng sai người chiêu đãi, ngay từ đầu hắn cho hắn ăn uống thoải mái , mấy ngày trước đây nghe nói người này háo sắc, còn từ Câu Lan viện mua một nữ tử đưa đi.

Sự thực chứng minh hắn làm đúng rồi, người này đích xác rất có tác dụng, thậm chí còn trong thời gian ngắn tìm được người kia cho hắn .

Hạ Tuyệt Tuyên giống như đặc biệt thích cười, lúc này lại cạc cạc nở nụ cười, thanh âm bén nhọn chói tai.

Cười xong , hắn cung kính trả lời: "Chỉ cần Vương Gia có thể mang về đất ở những vùng khác nhau của Tuyết Ly , lão phu liền có biện pháp tìm ra vị trí cụ thể của người này ."

Hắn nói khẳng định, Đoan Mộc Toái Phong lại nghe kinh nghi. Nếu quả thật có loại biện pháp này , về sau nếu là truy tung người nào, vậy quả thực quá dễ dàng !

Đoan Mộc Toái Phong lúc này liền tìm đến hơn mười người thị vệ, mệnh những người này vào sáng sớm ngày hôm sau liền xuất phát, lấy tốc độ nhanh nhất mang về mẫu đất của các nước xung quanh .

Thủy Y Họa nghe xong thần sắc càng thêm ngưng trọng . Khá lắm Hỏa Kỳ vương! Tuyết Ly thì thôi, lại còn có Lam Đằng và Hỏa Vũ !

Có lẽ là trong lúc vô tình cảm xúc dao động, khiến cho hô hấp tăng thêm, trong phòng người nọ cơ hồ là trong giây lát nâng đầu, con ngươi sắc bén liếc mắt một cái chống lại nàng.

"Người nào? !" Đoan Mộc Toái Phong quát một tiếng, nhanh chóng cầm lấy một cây bút lông trên bàn , ném về phía nóc nhà .

Thủy Y Họa trong lòng nhảy dựng, nhanh chóng nghiêng đầu tránh thoát.

Không ổn, bị người phát hiện rồi ! Vẫn là bị Hỏa Kỳ vương tự mình phát hiện!

Đề khí bay nhanh rời khỏi nóc nhà, hướng tới tường viện gần nhất chạy vội mà đi, phía sau đã có người đuổi sát nàng .

Thủy Y Họa không nghĩ tới Đoan Mộc Toái Phong lại tự thân xuất động, bình thường chủ tử đều thích ẩn dấu, nhưng Đoan Mộc Toái Phong lại dùng hết sức truy nàng.

Những thị vệ tuần tra khác phát hiện người áo đen xâm nhập , cũng ào ào xuất động , chỉ tiếc khinh công không bằng hai người này, chỉ có thể đuổi theo phía sau .

Xem ra, Đoan Mộc Toái Phong định là muốn chuẩn bị giết người diệt khẩu , ai bảo nàng nghe được một bí mật quan trọng như vậy .

Thủy Y Họa không rõ thân là người trong hoàng thất vì sao lại có võ công cao siêu như vậy ? Đoan Mộc Toái Phong thế nhưng có thể đuổi kịp nàng.

Khóe miệng hơi hơi hơi cong lên , Thủy Y Họa nở nụ cười, Đoan Mộc Toái Phong chung quy là đuổi không kịp ta! Cả người dùng hết mười thành nội lực , vài cái nhảy lên , người đã biến mất ở trong màn đêm .

Phía sau Đoan Mộc Toái Phong thu khí ngừng lại, trơ mắt nhìn người áo đen biến mất ở dưới mí mắt mình.

"Ai , Đông Diệu ta khi nào thì có người có khinh công cao như thế ?" Hắn cười nhẹ một tiếng, giận quá hóa cười.

Vô phương, không phải là đã biết Hạ Tuyệt Tuyên biết cổ thuật sao .

Đám tùy tùng tới sau mặt ảo não, đồng loạt quỳ lạy , "Thuộc hạ vô năng, làm Vương Gia bị sợ hãi!"

Đoan Mộc Toái Phong phất phất tay , giọng nói thản nhiên, "Đều đi nghỉ ngơi đi, người này võ công cao cường, các ngươi cho dù phát hiện sớm , cũng không phải là đối thủ của hắn."

Mọi người nghe xong càng là xấu hổ, "Vương Gia , bọn thuộc hạ về sau nhất định sẽ chú ý canh phòng cẩn thận , cho dù người tới võ công cao cường, cũng sẽ làm cho hắn tới mà không thể đi!"

Bọn thị vệ khóc lóc hứa hẹn hạ quyết tâm muốn tăng cường phòng bị một lúc sau mới lui xuống.

"Vương Gia, người nọ thế nhưng giấu ở nóc nhà rình coi chúng ta nói chuyện! Hiện thời lại để cho hắn chạy, nên làm gì bây giờ ?" Hạ Tuyệt Tuyên hồng hộc chạy tới , sắc mặt khó coi.

"Hạ tiên sinh không cần lo lắng, bổn vương sẽ phái người bảo hộ tiên sinh an toàn." Đoan Mộc Toái Phong vỗ vỗ bờ vai của hắn.

"Người nọ chẳng lẽ muốn mạng của lão phu ? !" Hạ Tuyệt Tuyên mặt lập tức biến thành xanh mét . Hắn tuy rằng tinh thông cổ thuật cùng cổ độc, nhưng là võ công cũng là tàm tạm . Lúc tỉnh táo còn hoàn hảo, hắn có cổ độc cổ thuật bên thân sẽ không sợ đối thủ tìm tới cửa , nhưng là chờ hắn ngủ say liền phiền toái rồi. Nghe được Đoan Mộc Toái Phong nói như vậy, trong lòng liền hơn một tia cảm kích.

Ngày kế, Đoan Mộc Toái Phong quả nhiên phái vài thị vệ đắc lực bảo hộ bên ngoài phòng ngủ của Hạ Tuyệt Tuyên , Hạ Tuyệt Tuyên ban đầu vẫn chỉ là tính toán hỗn ăn hỗn uống , bây giờ xem như chính thức trở thành cấp dưới của hắn .

Mà ngày thứ hai sau khi thích khách lẻn vào Hỏa Kỳ vương vương phủ , một công tử áo trắng chủ động tìm tới cửa.

Thủ vệ gã sai vặt vừa thấy người này, hai mắt lập tức sáng ngời. Trong lòng thở dài: Thế Ngoại Cao Nhân, này tuyệt đối là Thế Ngoại Cao Nhân a!

Người này một thân cẩm bào trắng như tuyết , toàn thân khí độ bất phàm, đặc biệt bên miệng luôn có một nụ cười thường trực , làm cho khuôn mặt tuấn mỹ của người này có vẻ càng thêm dễ gần nhưng hắn ôn hòa lại làm cho người ta không dám chạm đến, sợ hơi chút vừa tựa vào gần sẽ làm cho người sợ quá chạy mất rồi.

"Vị tiểu huynh đệ này, làm phiền thông báo một tiếng. Tại hạ Bạch Y Họa, hôm nay mộ danh mà đến, muốn bái phỏng Vương Gia." Công tử áo trắng cười nhạt nói, giọng nói nhẹ nhàng êm tai như suối chảy , lại thoáng trầm thấp một ít.

Gã sai vặt lập tức hoàn hồn, liên tục gật đầu, "Công tử chờ, tiểu nhân lập tức phải đi bẩm báo Vương Gia!"

Đợi đến lúc gã sai vặt quay đầu chạy xa, ngoài cửa công tử áo trắng ý cười càng sâu .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.