Ngoài Dự Đoán Của Mọi Người

Chương 33: Chương 33




Lúc này người bán hàng quay lại, nghe thấy được hồ ngôn loạn ngữ (lời nói bậy) của Funeral, trong mắt lập tức dấy lên lửa giận hừng hực, hận không thể đem tôi đốt cháy.

Áo ngủ tự nhiên là không cần nhắc đến, tôi nhanh che mặt chạy ra khỏi cửa hàng, chạy đến góc sáng sủa gọi điện thoại cho tên hỗn đản Funeral để khởi binh vấn tội.

”Uy ! Funeral, anh. . . . . .”

”Đến nhà của tôi.” Điện thoại vừa thông, không đợi tôi nói xong, anh liền cắt ngang lời của tôi.

Đi thì đi, dù sao mấy ngày nay tôi cũng một bụng lửa, vừa vặn thừa cơ hội này phát tiết cho hết!

Nghĩ đến đây, tôi nổi giận đùng đùng chạy vội đến nhà anh .

”Tôi rốt cuộc có lỗi gì với ngươi ? Vì sao muốn hại tôi!” Vừa vào cửa, tôi liền hướng anh rống to.

Funeral đối với việc tôi cao giọng ngoảnh mặt làm ngơ, nhàn nhàn hỏi: “Nếu không làm như vậy, cô sẽ xuất hiện sao?”

Mấy ngày nay tránh nghi ngờ, điện thoại của anh tôi một mực không tiếp, xem ra là đem anh chọc giận, bất quá, tôi đây mới là người bốc lửa!

”Tôi mặc kệ, anh lập tức mở hội chiêu đãi ký giả một lần nữa làm sáng tỏ sự thật!” Tôi mệnh lệnh nói.

”Làm sáng tỏ sự thật gì?” Funeral mở tủ lạnh ra, lấy nước khoáng ra uống.

”Anh cư nhiên ở trên tivi nói cái gì đối với tôi có hảo cảm, còn muốn theo đuổi tôi linh tinh lộn xộn.” Tôi đi qua đi lại, tức giận bất bình nói: “Anh mau nói cho phóng viên, nói anh gần đây thần kinh não bị đốt cháy, nên nói lộn xộn!”

Funeral nghiêng người dựa vào tủ lạnh, nghiêng đầu, trong mắt hàm chứa ý cười: “Cũng không phải là nói lung tung.”

”Cái gì?” Tôi kinh ngạc.

Funeral chậm rãi đi về phía tôi, dáng người cao thẳng đột nhiên cho tôi một cảm giác áp bức, anh yên lặng nhìn tôi, ánh mắt sáng ngời: “Tôi nói đều là thật sự, tôi đối với cô có hảo cảm, hy vọng được cô ưu ái.”

Tôi tức giận: “Không cần nói giỡn, anh làm như vậy thật sự hại chết tôi!”

”Có lẽ như vậy, cô sẽ tin.” Funeral bỗng nhiên không hề báo động từng bước tới trước mặt tôi, giữ chặt mặt tôi, dán môi anh vào môi của tôi, một cảm giác tê dại nhộn nhạo mở ra trên môi tôi, trong nháy mắt trước mắt tôi một mảnh trắng xoá, trái tim kịch liệt nhảy lên, chấn động màng tai phát đau.

”Hiện tại. . . . cô tin chứ.” Âm thanh của Funeral truyền đến, tôi lập tức thanh tỉnh, một chưởng đưa anh đẩy ra.

Nhìn vẻ mặt chân thật của anh ta, tôi chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, toàn thân run nhè nhẹ.

Làm sao có thể là như thế này?

Làm sao có thể là như thế này!

Funeral tiến lên từng bước, đem tôi chặn ở bên cạnh bàn, dùng âm thanh dịu dàng nói: “Tịnh nhã, tôi là thật sự thích cô.”

Tôi lắc đầu, có chút cuồng loạn: “Tôi đã có con . . . . “

”Tôi biết, tôi sớm đã biết.” Funeral dần dần tới gần tôi, trong mắt thu lại vẻ đau đớn cùng lạnh lùng, chỉ có dịu dàng: “Về sau, cô không cần tự mình gánh vác hết thảy, để cho tôi làm ba nó.”

Nháy mắt, tôi bình tĩnh trở lại, đã đến lúc vạch trần những gì tôi đã nói dối, thở sâu, tôi nói : “Không, Funeral, ngươi không biết, Thánh Duyên nó. . . . Có ba ba, tôi có trượng phu.

Thần sắc Funeral có chút mê muội: “Cái gì?”

”Tôi lừa anh, Funeral.” Tôi cố lấy dũng khí nói ra chân tướng: “Ba ba Thánh Duyên cũng không có vứt bỏ chúng tôi, anh ấy cùng chúng tôi sinh hoạt cùng nhau. . . . Một nhà ba người chúng tôi thực hạnh phúc, lời nói trước kia của tôi đều là lời nói dối, tôi là kẻ đại lừa đảo!”

Funeral gắt gao nhìn thẳng tôi, rất lâu sau đó, rốt cục tin tưởng tất cả tôi nói.

Anh bực mình một hồi lâu, phục hồi tinh thần lại, trong mắt hiện lên thần sắc phức tạp, kinh ngạc, phẫn uất, ảm đạm, anh nhếch môi, cổ họng không ngừng run run, cực lực nhẫn nại sự thật chính tai anh nghe thấy.

Đột nhiên, anh nâng lên nắm tay đem hết toàn lực đánh vách tường, âm thanh trầm đục khi tay anh cùng vách tường đụng nhau cứ quanh quẩn trong tôii tôi, mở đầu một trận chiến.

Tôi hoảng sợ trợn to mắt, chỉ nhìn thấy các đốt ngón tay Funeral một mảng màu hồng, trên vách tường màu xám loang lổ vết máu, làm cho lòng người khó chịu không thôi.

Mà anh tựa hồ hoàn toàn không có nhận thấy đau đớn, chính là chuyển hướng tôi, sâu kín hỏi: “Ngươi thương anh ta sao?”

Ngực tôi như thiêu đốt, khóc nói: “Funeral, đừng như vậy, là lỗi của tôi, anh đánh tôi đi! Anh yêu đàn dương cầm như vậy, làm sao có thể thương tổn tay anh!”

Có lẽ là thấy nước mắt của tôi, anh dần dần bình tĩnh trở lại.

Tôi nhanh tìm ra hộp y tế vì anh băng bó miệng vết thương, khớp xương có vết máu mờ nhạt, xem thấy lòng tôi giống bị kim đâm đau.

”Cô thương anh ta sao?” Funeral kiên trì hỏi.

Tôi kiên định gật đầu: “Yêu, tôi thực thương anh ta.”

Nghe vậy, Funeral như là bị rút đi khí lực toàn thân, dựa ngã vào trên sô pha, nhìn đèn treo trên đỉnh đầu , dùng một loại giọng điệu mù mịt trống rỗng nói: “Cô đi đi.”

Tôi đứng dậy, lau đi nước mắt, lập tức đi ra ngoài.

Hiện tại phương pháp tốt nhất tạ lỗi chính là vĩnh viễn không xuất hiện ở trước mặt anh, để cho tôi kẻ lừa đảo đê tiện này từ nay về sau biến mất vô tung.

Ông trời tựa hồ trừng phạt tôi, mưa rơi tí tách, tôi quyết tâm tiếp tục đi lên phía trước, hy vọng có thể một lần nữa bệnh nặng, hy vọng có thể đem toàn bộ chuyện không hài lòng mấy ngày nay đổ đi

Lúc này, cỗ xe màu đen Lamborghini rất nhanh chạy đến, chặn đường đi của tôi .

”Lên xe.” Funeral ra lệnh nói : “Để cho tôi đưa cô về nhà.”

Tôi đứng ở tại chỗ, không biết làm sao.

Gặp tôi ngu ngơ, Funeral lập tức xuống xe, đem tôi kéo vào, ấn ngồi ở chỗ ngồi.

Anh khởi động xe, thản nhiên nói: “Lần trước đem cô đuổi ra ngoài cửa, là chuyện tôi hối hận cuối cùng trên đời, tôi không thể hối hận hai lần.”

”Funeral, thực xin lỗi. . . . . .” Tôi liều mạng cắn môi.

Lúc này, đèn xanh sáng lên, anh dừng xe lại ở trước đường kẻ vạch cho người đi bộ, quay đầu đến, cho tôi một nụ cười tái nhợt: “Là tôi tự mình muốn yêu cô, cùng cô không quan hệ.”

Anh cầm tay lái, tay băng lụa trắng nhìn thấy ghê người, tôi không đành lòng nhìn, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, thế này mới phát hiện bên cạnh song song ngừng một chiếc quen xe thuộc nhất, trước bàn điều khiển còn treo thuỷ tinh tôi tự chọn.

Màchủ xe lạnh lùng nhìn chăm chú vào tôi.

Bên tai ong ong vang lên một âm thanh ――― Nhiễm Ngạo!

Thật là Nhiễm Ngạo!

Mặt anh không chút thay đổi nhìn tôi, trong mắt một mảnh lạnh lùng.

Tôi thiếu chút nữa khóc, cái này tôi nhảy vào Thái Bình Dương cũng đừng tưởng rửa sạch.

Chỉ thấy Nhiễm Ngạo xuống xe, lập tức hướng chúng tôi đi đến, mở cửa xe, trầm giọng nói: “Đi ra.”

Tôi muốn đứng dậy, lại bị Funeral một phen giữ chặt, anh đề phòng nhìn Nhiễm Ngạo: “Ngươi là ai?”

Ánh mắt Nhiễm Ngạo nhíu lại, rồi đột nhiên nguy hiểm.

”Funeral, anh ấy chính là chồng tôi.” Tôi vội vàng giải thích .

Nghe vậy, ánh mắt Funeral ảm đạm , tay dần dần buông ra.

Tôi nhanh đứng dậy, Nhiễm Ngạo kéo tay của tôi, đem tôi đưa vào trong xe, theo sau lập tức khởi động xe.

Không kịp cùng Funeral nói lời từ biệt, tôi chỉ có thể từ trong kính trông thấy cỗ xe màu đen Lamborghini đứng ở tại chỗ, trầm mặc thật lâu.

Quay đầu, khóe mắt đột nhiên thấy một hộp bánh ngọt màu xanh.

”Lần sau đừng tự mình đi, lúc muốn ăn nói một tiếng, anh đi mua. Nơi đó yên ắng như vậy, xảy ra chuyện làm sao bây giờ?” Trong đầu đột nhiên nhớ lại lời nói của Nhiễm Ngạo.

Nguyên lai, Nhiễm Ngạo tới nơi này là vì mua bánh ngọt cho tôi, trong lòng một trận vui sướng khôn kể, nguyên lai Nhiễm Ngạo cũng có ý muốn giảng hòa.

”Nhiễm Ngạo, nghe em giải thích được không?” Tôi khẩn cầu nói.

”Nếu là lại lấy cớ như lần trước kia, thì không cần.” Nhiễm Ngạo nhìn phía trước, sắc mặt âm trầm

”Anh không hề tin tưởng em?” Tôi hỏi, trong lòng có chút chua xót, lại có chút căm giận: “Anh lúc đó chẳng phải đã từng lừa gạt em sao!”

Nhiễm Ngạo đột nhiên dừng xe, đem tôi sợ tới mức hồn phi phách tán. Anh mạnh chuyển hướng tôi, gằn từng tiếng nói: “Cho nên em muốn trả thù!”

Tôi nhìn anh phẫn uất tới ngây dại.

Nhiễm Ngạo nhắm mắt lại, chuyển hướng đề tài: “Nói giải thích của em đi, tôi sẽ nghe.”

Tôi đã sớm nản lòng, chính là nhẹ nhàng nói: “Giải thích của tôi chính là: không muốn tin tưởng người vĩnh viễn cũng sẽ không tin tưởng.”

Nhiễm Ngạo kinh ngạc một hồi, không thèm nhắc lại, khởi động xe một lần nữa.

Tôi cũng không muốn lại giải thích nhiều, cho dù nói rõ ràng sẽ như thế nào, nếu Nhiễm Ngạo tự mình khó có thể vui vẻ chấp nhận, về sau sẽ có càng nhiều Funeral khác xuất hiện.

Liền như vậy, chúng tôi tiếp tục duy trì chiến tranh lạnh, tất cả mọi người bắt đầu không hẹn mà cùng tăng ca, tránh cho ở trong nhà chạm mặt. Ngẫu nhiên cho dù vào cùng nhau, cũng chỉ là cúi đầu đi qua.

Mà Funeral bị chụp đến quán ba đồng tính luyên ái mua vui, cùng với một nam tử tuấn mỹ khanh khanh tôi tôi, quan hệ mờ ám, tiếp theo, “Người biết chuyện tình” bên cạnh nói, kì thật Funeral là đồng tính luyến ái, mà tôi là người vô tội nguỵ trang thôi.

Cứ như vậy, hiềm nghi của tôi hoàn toàn rửa sạch, chú ý của truyền thông tất cả trên người tên thần bí nam tử kia .

Tôi tự nhiên rõ ràng, hết thảy đều là Funeral an bài ――― vì không làm chuyện của tôi phức tạp.

Tôi duy nhất có thể làm, chính là âm thầm cảm kích.

Ở tòa soạn, bởi vì Hồ Nghi Dĩ cùng Hành Bình mấy ngày hôm trước cùng bị thương nhập viện, tôi cũng cô đơn theo.

Không thể phủ nhận là, bọn họ bị thương tôi cũng có trách nhiệm rất lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.