Ngọt Ngào Nghe Em Nói Em...Hận Anh

Chương 21: Chương 21




- Ăn đi ! - Minh Kỳ miệng thì nói tay thì gắp, chỉ trong mấy phút mà chén Hiểu My đã đầy vun thức ăn.

- Coi tôi là heo à ? với lại tôi có tay, tự biết gắp, không cần ! - Hiểu My lườm Minh Kỳ một cái, vẻ mặt bất cần

Minh Kỳ im lặng, không thèm tranh cãi lại với cô, nhưng chỉ cần ai đó dám gắp thức ăn trong chén bỏ ra ngoài, anh sẽ bỏ lại vào chén người đó, không phải một mà là hai miếng.

Hiểu My sau vài lần ương bướng, cuối cùng cũng nuốt nước mắt chịu thua để bảo vệ hòa bình thế giới.

Một bàn ăn, điểm tâm buổi sáng, cho hai người, thế mà cứ như ở một nhà hàng sang trọng, cho cả chục người. Hiểu My hoàn toàn choáng ngợp. Thịt hầm, trứng tráng, cà phê thơm lừng, cháo hạt sen........còn vài mòn nữa mà cô không biết phải gọi tên thế nào. Nhưng quả thật, hình như là không thiếu sơn hào hải vị gì cả. Đây là bữa sáng ư ? Hiểu My mím môi, đầu óc mơ tưởng đến cái lúc mình chiến đấu với tô mì gói hay một cái bánh mì qua loa cho hết ngày, không ngừng nuốt nướt bọt than khổ. Nếu như là bình thường, có lẽ cô sẽ sung sướng lắm, nhưng hôm nay thì khác, cô đang ngồi cạnh một con quỷ dữ, tâm trạng đâu mà ăn uống cơ chứ.

Li cà phê thơm quá.........uống cái nè xong sẽ tỉnh táo cả ngày.......Hiểu My dưa cốc cà phê lên miệng, nhưng chưa uống một ngụm nào đã bị cướp mất, là của cô, của cô mà

Hiểu My không phục, ai oán nhìn Minh Kỳ.

- Nhìn gì chứ, cà phê của tôi ? - Minh Kỳ nói không thấy ngượng, cứ như việc mình làm chẳng có gì sai trái.

Thật là trẻ con ! đồ con nít ! Đã thế, tôi cũng chẳng cần, không có cà phê của anh, Hiểu My tôi đây cũng không chết khát.

- Chị ba, chị cho tôi một li nước cam nhé !

- Ơ - Hiểu My ngẩng người. Anh ta.....không phải đang lo cho mình chứ ? không, anh ta, có mà.........- Hiểu My lắc lắc đầu, xua đi những ý nghĩ mới chỉ vừa nhem nhóm trong đầu.

Hiểu My chính vì còn để bụng chuyện hôm qua, cả nỗi hận lúc sáng, gộp lại đã đủ no, nên chỉ nhấm nháp bánh mì với trứng tráng là đã định đứng dậy, bao nhiêu đồ ăn trong chén, cô cũng không thèm để tâm đến.

- Ngồi xuống, ăn hết đi ! - Giọng nói bá đạo của Minh Kỳ vang lên sau lưng

- Nhưng tôi không muốn ăn nữa ! - Hiểu My khổ sở

- Tôi không giàu tới mức nấu thức ăn ra rồi đem đổ trong khi chưa ăn miếng nào đâu . - Minh Kỳ vẫn bình thản ngồi ăn, cũng chẳng thèm nó lên khuôn mắt nhăn nhó của cô.

- Nhưng cái đó là anh bỏ vào mà, anh thích thì tự đi mà xử lí - Hiểu My kiên quyết không chịu nghe lời, cô không phải là người thích lãng phí nhưng tại vì là Minh Kỳ nên nhất định không chịu nhún nhường.

Nhưng vừa bước lên trước thì bàn tay đã bị bàn tay khác năm lấy.

Hiểu My nhìn theo cánh tay mình, rồi ánh mắt sửng sốt dừng lại trước một bàn tay rộng lớn. ....là Minh Kỳ, hắn đang nắm tay cô. Mặt vẫn cúi xuống, ăn bình thường, nhưng tay lại nắm rất chặt lấy tay cô........, rất chặt, chặt đến nỗi, cô không biết phải phản ứng ra sao.

Những người trong nhà dù không muốn nhiểu chuyện nhưng lại không nén nổi tò mò, thỉnh thoàng đưa mắt liếc nhìn.

Thật ngại quá !

- Này, Minh Kỳ, anh bỏ tay ra đi, kì quá ! - Hiểu My nhận thấy mình đang là tâm điểm chú ý, lập tức thấy không được tự nhiên, cúi mặt xuống thì thầm vào tai Minh Kỳ.

Đột nhiên, ai đó giật mạnh tay, thuận thế, Hiểu My ngã nhào vào lòng anh.

Ôi, ông chủ mình không ngờ mọi ngày lạnh lùng thế mà hôm nay lãng mạn quá, ước gì.......- mấy cô gái giúp việc trong nhà không ngừng mơ mộng. Nhìn cảnh một đôi trai gái ôm nhau lãng mạn, bao nhiêu sợ hã vì ông chủ khó tính dần vơi đi. Ai bảo ông chủ của họ chỉ biết làm việc và nghiêm túc chứ ?

- Vũ Minh Kỳ, anh điên à, mau thả tôi ra ! -Ngồi trong lòng Minh Kỳ, Hiểu My cuống quýt, dùng mọi sức lực thoát khỏi anh.

- Yên lặng đi ! Không thấy như thế này rất dễ chịu à ?

- Dễ chịu cái......đầu anh ấy. Tôi không đùa đâu, anh mà còn như thế, tôi sẽ đá vào chân anh đấy !- Hiểu My cắn răng dọa nạt

- Chỉ cần em hứa với tôi, từ nay không gặp tên Lí Kiết Tường ấy nữa, tôi sẽ thả em ra, thế nào hả ?

- Cái gì ? - Hiểu My la lớn, nhưng sau đó, nhận ra mọi người trong nhà đang nhìn mình với ánh mắt khác thường, cô lập tức hạ giọng - Vũ Minh Kỳ, anh nghĩ anh là ai mà quản lí tôi cơ chứ, tôi không thích, không muốn.!!!!!!!!

Nghe xong câu ấy, Minh Kỳ lập tức không vui, anh nhìn thẳng vào mắt cô, khóe môi nhếch lên đắc ý.

- Được, nếu em muốn, hôm nay chúng ta không cần đi làm, cứ ôm ấp nhau thế này, thế thích hơn chứ gì ? -Nói rồi anh lại siết tay chặt hơn như để chứng minh cho lời nói của mình

- Anh......- Hiểu My chỉ còn biết căm phẫn nhìn anh

Tình thế nguy nan, một sợi tóc không thể giữ được sức nặng ngàn cân, Hiểu My đành nhắm mắt xuôi tay vì không muốn mọi người lúc đi qua, lúc đi lại đều len lén nhìn cô, mà vòng tay của Minh Kỳ lại nhất định không chịu nới lỏng

- Được, tôi đồng ý, đồng ý là được chứ gì ?

- Tôi lại cứ mong em sẽ không chịu đấy - Minh Kỳ lúc này mới miễn cưỡng buông cô ra. Câu anh vừa nói hoàn toàn là chính xác, anh đang có ý định giam cô bên mình cả ngày hôm nay, chỉ cần cô kiên quyết lắc đầu, âm mưu của anh sẽ toàn thắng. Chính vì thế mới nói, mức độ thông minh của cô có thể rất cao nhưng so về thủ đoạn, cô chắc chắn chẳng có tí gì. Dù là nói không hay nói có thì ở bên cạnh anh, cô nhất định sẽ là người thua thiệt. Một con sói chắc chắn sẽ không để mình phải gặm cỏ già, chắc chắn.

 

Rốt cuộc thì Hiểu My cũng có thể an toàn rời khỏi nhà Minh Kỳ. Thật hú hồn.

Tên ấy....hắn biến thái, nguy hiểm, phản động....mà thôi, bỏ đi, tính mạng đã an toàn, không nên nhớ tới nữa, hỏng hết tâm tình vui vẻ buổi sáng.

Hiểu My ngồi trên taxi, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài. Bây giờ là giờ công sở, đường xá đông đúc, chật chội. Người ta, ai nấy đều lo cho công việc của mình, hối hả, vội vã........Thành phố bắt đầu về đông thật rồi ấy nhỉ ? Nắng bớt rực rỡ, gió đã bắt đầu thổi mạnh hơn, lạnh...

Ngày ấy, cái ngày cô đi ấy, hình như cũng là một ngày mùa đông thì phải. Hôm ấy không mưa, chắc chắn là không mưa. Cô đã rất muốn hôm ấy trời mưa, bởi vì đường ra sân bay xa quá, có mưa, ít ra cũng có lí do để cho mình khóc lần cuối cùng. Nhưng hôm ấy đã không mưa, không hề giống như trong tiểu thuyết. Cả trong những bộ phim truyền hình sướt mướt nữa. Không phải lúc nào nhân vật chính buồn đều có mưa hay sao ? Thế mà hôm ấy lại không mưa. À, mà cũng phải thôi, cô không phải là nhân vật chính........cô chỉ là một nhân vật phụ, một vai diễn không thành công bởi vì cuối cùng cô chẳng nhận được gì cả......ngoài nỗi đau nhói lên, ngoài những giọt nước mắt, ngoài sự tổn thương.........

" Anh yêu em"

Hình như đêm qua, anh ta nói như vậy thì phải ? Lúc anh ta nói câu này, cô vẫn chưa say, nhất định không thể nào nhầm lẫn được. Nhưng câu nói ấy không làm cô thấy hạnh phúc....nó làm tim cô rỉ máu, như bây giờ đây.....Hình như mùa đông năm nay lạnh hơn thì phải? Đã kéo áo rất kĩ mà vẫn thấy lạnh. Một tiếng thở dài........Bác tài xế liếc qua gương, nhìn thấy cô gái phía sau u buồn nhưng cũng không hỏi gì, chỉ thầm thương cảm hộ cô. Nhìn mặt cô gái ấy rất hiền lành, chắc chắn mọi chuyện với cô bé ấy sẽ ổn.

Hiểu My sợ khi nghe ai đó nói yêu mình.......Rất sợ.....sợ cái cảm giác phải ngồi một mình trong căn phòng tối om...sợ phải khóc một mình lúc nghe thấy chính miệng người ta nói rằng mình không là gì trong trái tim họ cả........sợ phải đối diện với sự cô đơn.......sợ bị bỏ rơi.....một lần nữa. Cô không hề mạnh mẽ, không mạnh mẽ như cô vẫn tưởng.......Hiểu My, mầy nhất định phải cứng rắn hơn, nhất định không được để người ta đùa cợt lần nữa.....Ngoài khung cửa kính nhỏ hẹp của chiếc xe taxi, gió vẫn miệt mài rít lên từng đợt, dòng người vẫn nhộn nhịp chạy đua với thời gian.Trong xe, một cô gái co nắm đấm, miệng không ngừng nhắc đi nhắc lại một từ duy nhất " Fighting".Hiểu My, fighting nào.

Xe dừng lại trước cổng công ti. Một buổi sáng u ám !

Minh Kỳ vẫn chưa tới công ti, lúc cô rời đi, anh ta còn bận chải chuốt.

Hít một hơi dài, Hiểu My mỉm cười bước vào công ti.

Một đống công việc chưa hoàn thành xong, nhất định hôm nay phải xử lí hết. Cho nên, vừa đặt túi xách xuống bàn, Hiểu My đã xắn tay áo lên, chăm chỉ tô vẽ. Trong phòng, vẫn chưa ai đến. Không phải là họ đi làm trễ, là tại cô tự dưng đến sớm thôi.

- Sớm nhỉ ? - câu hỏi chẳng có từ ngữ biểu cảm nào nhưng không cần ngẩn mặt lên, Hiểu My vẫn biết người vừa đến là chị Bảo Lan.

- Tại nhớ chị đấy ! -Hiểu My cũng giả vờ nghiêm túc trêu chọc chị

Bảo Lan đã quá quen với Hiểu My, chẳng bao giờ buồn trước mặt người khác, môi lúc nào cũng nở nụ cười, chỉ khi nào quá mệt mỏi, chán nản thì mới trốn ra chỗ nào đó khóc một mình.

Nhìn nụ cười méo mó của Hiểu My, Bao Lan biết lòng cô đang ngổn ngang những muộn phiền nào đó.

Nhưng cô không hỏi, bởi có hỏi, Hiểu My cũng sẽ lắc đầu nguầy nguậy mà chối phăng đi. Hiểu My lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng lo sẽ làm người khác buồn nỗi buồn của mình, thà mình chịu đau chứ không muốn làm ai đau. Hiểu My.....rất giống em gái Bảo Mai của cô......

Thì thôi vậy, hãy cứ để gió đông cuốn đi mọi muộn phiền, được không ?

 

9 h sáng, Mai Phương vừa đến công ti của Lí Kiết Tường.

Cũng phải nói tới chuyện này một chút, nhờ vụ việc rùm ben lần trước, Mai Phương bây giờ đã không còn làm việc với công ti của Minh Kỳ nữa. Mọi chuyện diễn ra êm đẹp, hai bên không phải bồi thường thiệt hại. Nếu tính ra, Mai Phương là người phải chịu trách nhiệm, nhưng vì Minh Kỳ nghĩ tới thời gian trước nên đã không làm lớn chuyện, hơn nữa, thoát khỏi cô ta cũng là ước muốn của anh.

Hôm nay, Mai Phương đến đây để kí hợp đồng mới với công ti thời trang của Kiết Tường. Dù không nổi tiếng như Vũ Minh nhưng đây cũng là công ti lớn thứ hai.

 

Nói đến Kiết Tường, đã hai ngày nay, anh không tài nào tập trung vào công việc được.

Lí do duy nhất lại là Minh Kỳ, kẻ thù không đội trời chung từ trước tới nay của anh.

Tên Vũ Minh Kỳ ấy, dám chơi anh, dám phá vỡ kế hoạch của anh.

Mấy lần trước là chuyện công việc, lần này lại là vì Trịnh Hiểu My, người con gái làm anh điên đảo. Lòng tự tôn của một thằng đàn ôn không cho phép anh bỏ qua cho Minh Kỳ dễ dàng như thế. Anh sẽ phải làm cho tên ấy mất mặt, nếu không, ngọn lửa giận này anh nuốt không trôi.

Càng nghĩ càng giận, càng giận thì lại càng không thể ngồi yên, Kiết Tường nhấc điện thoại, bấm chọn số điện thoại quen thuộc tới mức anh như thuộc mọi con số.

- Alo - một giọng nói trong trẻo vang lên làm mọi bực bội của Kiết Tường từ nãy giờ như hóa hơi vào không khí, cơ mặt lập tức dãn ra, thoải mái.

- À, tôi là Lí Kiết Tường.

- Vâng, tôi cũng đang định gọi cho ông Lí. Chuyện lần trước....thật ngại quá, rất xin lỗi ông Lí, tôi.....

- Em đừng gọi tôi là ông Lí mãi như thế được không hả, nghe già lắm. Còn chuyện kia, không cần giải thích đâu, tôi hiểu mà !

Cốc....... cốc - Đầu dây bên kia, Hiểu My nghe thấy có tiếng gõ cửa, rồi nghe tiếng Kiết Tường trả lời, đoán chắc anh đang bận, cô cũng không muốn dài dòng

- A, hình như....anh đang bận, vậy để lúc nào gặp anh sau nhé, xin phép !

- Khoan đã, Hiểu My, em không định chuộc lỗi với tôi sao ?

" Hiểu My ?" Trên ghế sô pha, một đôi mắt chợt long lên

- Vậy trưa nay, anh rảnh chứ, chuyện lần trước anh định nói, hôm nay thế nào ạ ?

- Được, được, tôi rất rảnh, vậy tôi sẽ đến công ti đón em, chỗ hẹn lần trước, được chứ ? - Giọng Kiết Tường lập tức khẩn trương.

- Thôi, không cần phiền thế đâu ạ, tôi sẽ đến đúng giờ.

Trong điện thoại chỉ còn những tiếng tút...tút khô khan kéo dài, thế mà Kiết Tường vẫn ngẩn người, đầu óc lên mây. Là anh đang vui đấy ư ? Anh điên thật rồi, lại vui vì sắp được ăn trưa với một cô gái trong khi có biết bao nhiêu mỹ nữ ao ước được ngồi kề anh, chỉ là kề anh thôi nhé.

- Khụ khụ - tiếng ho cố ý kéo Kiết Tường về với hiện thực, rằng anh đang đánh mất hình tượng nghiêm trang của một vị tỏng giám đốc, thay vào đó là một thằng ngố đang hạnh phúc vì được ban ơn.

Kiết Tường nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt nghiêm túc, rời ghế, bước về phía Mai Phương. Dáng người to cao, nam tính, mạnh mẽ, so với Minh Kỳ, phải nói là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Bản tính háo sắc của Mai Phương lại trỗi dây mạnh mẽ, cô suýt quên rằng mình đến đây để làm gì, ngồi ngẩn người theo từng bước sải dài của Kiết Tường. Cho đến khi anh ngồi xuống ghế, tâm hồn cô đã theo gió bay tới tận phương nào !

Vốn là định lúc đến đây sẽ làm cho anh ta thất điên bát đảo, thế mà giờ thì.......

- Cô Mai Phương, cô không sao chứ ? Kiết Tường giả vờ hắng giọng như lo lắng, nhưng thật ra trong lòng đang mỉm cười thầm " Lại sắp xuất hiện một con cáo giả nai"

Mai Phương tỉnh cả mơ, ngọt ngào lên tiếng

- À, chào anh, tôi là Mai Phương, hôm nay tôi......

- Tôi biết rồi, bây giờ cô cứ đợi ở đây, lát nữa tôi phải đi ra ngoài, nên bây giờ tôi phải giải quyết một số chuyện, phó tổng giám đốc của công ti chúng tôi sẽ đích thân tiếp đón cô Mai Phương chu đáo, xin cô thứ lỗi ! - Kiết Tường nói xong, lạnh lùng rời đi, để mặc Mai Phương một mình ú ớ, không biết phải nói gì.

" Lại là Hiểu My, con nhỏ đó, là ai mà dám hơn cô kia chứ "

Lửa giận bốc cao làm Mai Phương thấy trong người mình như có lửa đốt, nóng đến đỏ cả mặt. Cô cầm túi xách đứng dậy, nhất định phải làm cho Hiểu My, Minh Kỳ và cả Kiết Tường ấy biết rõ, cái gì Mai Phương này đã muốn, nhất định không để mất dễ dàng.

Lúc nãy, không cần phân biệt là vô tình hay cố ý, Mai Phương đã nghe được cuộc nói chuyện của Kiết Tường với Hiểu My. Trong đầu cô lúc này đang nảy ra một ý tưởng thú vị. Môi Mai Phương nhếch lên, nguy hiểm. Nếu như có ai đó vô tình nhìn thấy nụ cười này, hẳn sẽ không thể nào ngủ ngon.

Hôm nay, Minh Kỳ đến công ti muộn hơn ngày thường. Lí do gì ư ? Cũng chẳng biết nữa, chỉ là anh dành nhiều thời gian hơn cho mái tóc của mình. Hì, thật tức cười, thế mà có ai đó lại dám bĩu môi chê anh, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh mặc dù anh cố tình đi ngang qua vài lần. Cô ta chắc chắn là không phải con gái........bởi vì cô ấy là một thiên sứ !

Minh Kỳ ơi là Minh Kỳ, từ bao giờ mầy có dư thời gian thế chứ. Lại dành không biết bao nhiêu tiếng đồng hồ để nghĩ về duy nhất một người con gái mà không phải là nghĩ xem làm sao mới làm cho công ti có nhiều lợi nhuận. Có gái ấy lại là người từng bị mầy bỏ rơi, và giờ này đang hận mầy, tới tận xương tủy. Mầy điên rồi, điên thật rồi !

Minh Kỳ ngả người thoải mái ra ghế, tay cầm bút xoay xoay nhưng chẳng viết gì, cứ cầm thế thôi. Anh không thể nào tập trung cho công việc được. Hợp đồng này.....cái giá này....xem nào...chỉ bao nhiêu đây thôi à ? Không được.......Không biết cái cô Hiểu My ấy đang làm gì nhỉ ? chi phí đầu tư quá cao, khả năng thành công không lớn !....Cô ta có nhớ anh không nhỉ ? giờ này, ăn trưa ?

A, điên mất !

Minh Kỳ vứt mạnh chiếc bút đang cầm trên tay, xỏ tay vào túi quần, rời khỏi chỗ ngồi quen thuộc. Anh không thể nào gác cô qua một bên để chuyên tâm làm việc. Chết tiệt ! Cái cô gái ấy cứ lởn vởn trong tâm trí anh, anh không thể chối bỏ rằng anh đang nhớ cô, dù rằng anh mới gặp cô lúc sáng.......Trong đầu anh lúc này chỉ có duy nhất hình ảnh một cô gái vươn vai khỏe khoắc sau một giấc ngủ ngon, chớp chớp mắt vài cái, chân tay duỗi dài, che miệng ngáp ngủ, đôi mắt mơ màng lười biếng mở ra theo hướng của những tia nắng ban mai. Những tia nắng yếu ớt chen nhau ùa vào khung cửa sổ, quấn quýt bên một cô gái mặc chiếc áo sơ mi trắng còn đang mơ hồ tỉnh giấc. Khuôn mặt cô ửng hồng, xung quanh tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ nhưng không chói chang, rất thu hút. Anh nhớ rằng, lúc sáng, anh đã bị cô hút hồn.........

Minh Kỳ nhắm mắt, lắc đầu bất lực khi phát hiện ra mình đang bị những cảm xúc tầm thường chi phối. Anh đưa tay, bóp bóp vài cái nơi thái dương.

- Cốc cốc

- Vào đi - Minh Kỳ vẫn đang hướng mắt ra ngoài, không quan tâm ai vào phòng mình

- Giờ này mà anh vẫn còn thảnh thơi ngắm cảnh nhỉ ? - Giọng nói ngọt ngào chua loét của một cô gái khiến Minh Kỳ chán nản xoay người

- Sao cô tới đây ?

- Em không được tới sao ? Anh vô tình thật đấy - Mai Phương tự cho mình cái quyền tự nhiên, rất thoải mái ngồi xuống ghế sa lông, rót cho mình một tách trà mà chẳng cần anh mời.

Minh Kỳ nhíu mày khó chịu.

- Thế nào, anh và cô Hiểu My đó sao rồi ?

- Em không cần bận tâm đâu, anh và cô ấy vẫn tốt, em không đọc báo sao ?

- Ồ, báo à. Hừ, thế mà em lại thấy anh sắp bị mất mặt trước báo giới ấy chứ ? - Mai Phương mỉa mai

- Sao thế, em vẫn còn đang ấm ức đấy à ? - Minh Kỳ nhếch môi cười chế giễu

- Anh không cần khẩn trương như thế . Hôm nay, em đến đây, chỉ muốn báo cho anh biết thôi, người anh yêu, Trịnh Hiểu My ấy, giờ này....à, giờ này, trong lúc anh đang ở đây thì cô ta đang vui vẻ bên Lí Kiết Tường rồi đấy, à, mà rất có thể, bây giờ, tiệc cũng chỉ mới bắt đầu thôi ấy nhỉ ? - Mai Phương giả vờ bình tĩnh nhìn đồng hồ, nhưng mắt lại không quên liếc xem biểu hiện của Minh Kỳ.

Quả nhiên, đúng như dự đoán, anh ta, chắc chắn là đang nổi giận !

Càng bình tĩnh tức là càng có vấn đề. Mai Phương đưa tách trà lên miệng, thích thú cười thầm. Trà thơm thật đấy ! Sắp có chuyện hay ho để xem, tâm trạng quả nhiên là rất tốt a .

- Ở đâu ?

- Anh muốn biết thật chứ ?

- Tôi hỏi cô, ở đâu ?- Giọng Minh Kỳ gắt lên

- Nhà hàng The Sun !

Minh Kỳ lập tức bước nhanh ra cửa. Rầm, cánh cửa đáng thương đành phải chịu trận.

 

Đường cao tốc....

80km/h......

- Minh Kỳ, anh chậm lại chút đi, Aaaaaaaaaaa - Mai Phương ngồi trên xe, tay không dám buông chỗ tay cầm, tìm mọi cách bấu víu, người run lên vì sợ.

Anh ta, anh ta đang chạy với tốc độ 80km/h........

- Câm miệng, nếu không muốn chết thì nhảy xuống đi !

Vút.....

Âm thanh rít lên khi chiếc xe đi qua khiến người ta giật mình hoảng hốt. Muốn đi chết sao ?

Ngồi trong xe, Minh Kỳ không một giây rời mắt khỏi đường lái, gương mặt anh căng thẳng, tập trung cao độ.

Hiểu My ! em dám gạt tôi !

Hãy cầu trời là lúc tôi đến, em đã tẩu thoát an toàn nếu không .......tôi sẽ không tha cho em lần này.

Không ai, không ai được phép lừa tôi.

Em không biết lúc tôi giận lên sẽ đáng sợ thế nào đâu !

Cho nên, cầu trời, đừng để tôi thấy em ở đó !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.