Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 25: Chương 25




“Nữ diễn viên xuất sắc nhất là - Lâm Ly!”

Cả hội trường lập tức nhiệt liệt vỗ tay, ống kính liền hướng về Lâm Ly, chỉ thấy lúc nghe được tên mình, cô liền rơi lệ đầy mặt.

Lâm Ly đã hơn bốn mươi tuổi, cả đời vô số lần được nằm trong danh sách đề cử, nhưng từ đầu chí cuối đều là suýt chút nữa, cho nên vẫn luôn tự cười trêu mình là vô miện chi vương, dù gì đã là vương giả, ai lại không muốn mình vinh quang đội vương miện chứ?

Nữ diễn viên hơn bốn mươi tuổi, cô còn có thể làm nữ chính thêm bao nhiêu lần chứ? Cho nên đừng nói rằng bản thân cô ấy kích động, đến cả người bên cạnh cũng thay cô ấy cảm thấy vui mừng.

Du Yến sớm đã biết trước kết quả này, cho nên cũng không cảm thấy bất ngờ, vẫn còn quá trẻ, điều kiện tốt, cơ hội còn rất nhiều, cho nên có đoạt giải hay không, cô cũng không cảm thấy rất luyến tiếc.

Nhưng có người lại không nghĩ như thế, Điền Kì Lễ ngồi bên cạnh Du Yến cảm thấy bất bình, diễn xuất của Lâm Ly tuy không tệ, nhưng chắc chắn sẽ không bằng Du Yến, chẳng lẽ tiêu chuẩn chấm điểm còn có thêm mục đồng tình ư? Vì người ta nhiều lần đề cử không đoạt được giải, cho nên lần này cho cô ấy sao? Thật sự là buồn cười quá rồi!

Du Yến biết Điền Kì Lễ đang thay cô bất bình, cũng không nói gì, chỉ là vỗ vỗ tay anh, nói cô không sao.

Nhưng tâm trạng cô không vui là thật, không phải là vì không nhận được giải, mà là từ giây phút nhìn thấy Kỷ Hải, trong lòng cô liền cảm thấy nặng nề, hệt như chìm trong xi măng.

Gần đây vì bên cạnh Cố tiên sinh, cho nên cảm thấy cuộc sống tươi đẹp hệt như trong mơ, lúc này bất thình lình gặp được người không muốn gặp nhất, nghĩ đến quá khứ đáng sợ kia, cô vô thức chột dạ, bản thân từng xấu xa như thế, làm sao có thể xứng với Cố tiên sinh hoàn mỹ chứ?

Lễ trao giải sắp kết thúc, Du Yến muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, cô muốn lập tức về nhà, muốn xác nhận Cố tiên sinh dịu dàng thật sự thuộc về cô

《Kì ngộ》giành được ba giải, chút nữa chắc chắn sẽ mở tiệc ăn mừng, Du Yến không dự, có chút không ổn.

Lúc cô đang muốn tìm cớ để về sớm, Điền Kì lễ lại thì thầm bên tai cô: “Anh thấy sắc mặt của em rất không ổn, nếu thật sự thấy không khỏe thì chút nữa trực tiếp về nghỉ đi, trong tiệc ăn mừng bên kia, anh sẽ nói với họ.”

Du Yến cảm kích nhìn anh, đang muốn nói gì đó, lại nghe anh nói. “Anh đây là tìm cơ hội để ôm đùi em đấy, sau này có chuyện gì, em phải giúp đỡ anh đó.”

Đã sắp trở thành đạo diễn lớn rồi, anh khẳng định vẫn cần ôm đùi em ư?

“...”

Du Yến chỉ đành cạn lời nhìn anh.

Chẳng qua, mặc kệ quá trình thế nào, Du Yến vẫn muốn vừa kết thúc buổi tiệc liền rời đi ngay.

Điền Kì Lễ giúp cô ôm một phần váy, tiễn cô đến bãi đỗ xe, trong bãi đỗ xe, Du Yến bất ngờ nhìn thấy xe của Cố tiên sinh đỗ bên cạnh xe cô.

Cố tiên sinh trong xe hẳn cũng đã thấy cô rồi, lúc cô vừa đến gần, cửa xe lập tức mở ra.

Du Yến nhìn thấy Cố tiên sinh toàn thân mặc quần áo thoải mái, liền cố gắng đem chiếc váy xòe của mình tiến vào trong xe, ngồi vào xe liền vẫy tay chào tạm biệt Điền Kì Lễ, lúc này mới xoay người lại, vừa gọi “Cố tiên sinh”, ba chữ này vừa gọi ra miệng, nước mắt liền nối đuôi nhau như chuỗi châu bị đứt, tí tách tí tách rơi xuống.

Cố tiên sinh vốn đang dịu dàng nhìn cô, bị cô đột nhiên òa khóc dọa đến trở không kịp tay, muốn lập tức ôm cô vào lòng, lại phát hiện vì váy của cô quá to, Du Yến bị kẹt trong chỗ ngồi, thử cả nửa ngày, chỉ đành chìa vai ra để cô tựa vào.

Cảm giác không thể ôm cô, thật sự khiến Cố tiên sinh cảm thấy rất buồn bực, đặc biệt là cô gái nhỏ vẫn đang rơi từng giọt từng giọt lệ to như hạt đậu nành, những giọt lệ ấy, từng giọt từng giọt rơi vào lòng anh, sắp khiến cõi lòng anh vỡ vụn.

“Ngoan, không sao cả, chúng ta không cần, lần sau chúng ta sẽ đoạt toàn bộ giải về.” Cố tiên sinh cũng bị cô khóc đến bó tay, chỉ đành vỗ tay cô, dỗ cô hệt như dỗ dành con nít.

“Hu hu hu... Cố tiên sinh, em cảm thấy khó chịu lắm...Hu hu...”

Du Yến khóc càng lúc càng hăng, cô biết Cố tiên sinh cho rằng cô vì không giành được giải nên mới thương tâm, khó chịu, nào biết cô vì gặp người cũ, nghĩ đến những chuyện buồn ngày trước nên mới khóc.

Khóc vì bản thân ngốc nghếch, khóc vì mình không nhìn rõ tốt xấu, khóc vì bản thân không biết hối cải, cuối cùng từng bước từng bước bước vào vực sâu.

Nghe thấy tiếng khóc thút thít của cô, mày Cố tiên sinh càng nhíu chặt lại, anh đỡ người đang tựa vai anh ngồi dậy, đưa tay xé váy cô.

“...” Du Yến ngừng khóc, không nói gì nhìn chằm chằm Cố tiên sinh.

“...” Cố tiên sinh nhìn cô, cũng có chút lúng túng: Không phải em muốn thế nào sao.

Nhưng rất hiển nhiên, Du Yến vẫn là hiểu lầm anh, chỉ thấy cô vặn eo, đưa tay giành lấy làn váy sắp bị Cố tiên sinh xé nát, dùng giọng mũi, xấu hổ nói: “Cố tiên sinh, bây giờ em không muốn làm.”

Đã khóc thành lệ quỷ rồi, ai muốn làm với em chứ! Nội tâm Cố tiên sinh lúc này đang vỡ vụn.

“Không phải như em nghĩ cái đó.” Cố tiên sinh giải thích, lại đưa tay xé váy cô, lần này Du Yến nghe lời không phản kháng nữa, chiếc váy rất nhanh bị anh xé đến phần hông.

Vài tiếng xoạc xoạc vang lên, làn váy xòe bồng bềnh từ eo bị tách ra, chiếc váy hơn trăm vạn, lập tức trở thành vải rách.

Cố tiên sinh đưa tay, trực tiếp ôm cô vào lòng, để cô ngồi lên chân mình, lại lấy từ trong hộp đựng đồ ra một chiếc chăn mỏng, che đi hai chân trắng nõn nà của cô, lúc này mới ôm cô thật chặt.

Sau khi hai cơ thể dính chặt nhau không còn khe hở, hai trái tim trống rỗng, lúc này mới bình tĩnh lại.

Cánh tay của Cố tiên sinh rất mạnh mẽ, động tác cũng thật bá đạo, thân thể của Cố tiên sinh rất ấm áp, cái gì của anh cô cũng thích cả, thích đến đau lòng.

Cố tiên sinh tốt như thế, nếu biết trước kia cô tệ thế nào, anh sẽ không cần cô đúng không?

Vừa nghĩ đến chuyện Cố tiên sinh có thể không cần cô, Du Yến lại cảm thấy còn khủng bố hơn ngày thế giới tận thế.

Thế là nước mắt lần nữa tuôn rơi.

Mắt thấy không dễ gì mới dỗ được cô nín khóc giờ nước mắt lại rơi, Cố tiên sinh lập tức bối rối tay chân.

Trước giờ, anh đều cho rằng, cô làm nũng chính là tử huyệt của anh, chỉ cần cô làm nũng hai tiếng, anh sẽ hận không thể đưa toàn bộ thế giới đem đến trước mặt cô, bây giờ anh mới phát hiện, nước mắt mới là vũ khí tối cao của cô, cô vừa khóc, anh đến cả tính mạng cũng có thể giao ra cho cô.

Chẳng trách người đời đều bảo phụ nữ được làm ra từ nước, thật sự khiến người ta đau đến tận xương tủy.

“Bảo bối, đừng khóc.” Cố tiên sinh ôm cô, nhẫn nại lại dịu dàng dỗ dành cô, “Ngày mai chúng ta đi giành lại giải về.”

Cố tiên sinh, giải Kim Quyển Bách Hoa là của nhà anh mở sao? Giải này có thể cầm về được ư?! IQ thiên tài của anh đâu rồi? Bị Du Yến ăn mất rồi ư?!

Cho nên, sau khi bố Du cưng chiều con gái thành ma, Cố tiên sinh cũng tiếp tục quang vinh cưng chiều vợ thành ma!

Du Yến nghe anh nói như thế, lập tức vừa khóc vừa cười, “Em mới không cần.”

Cố tiên sinh ngắm nhìn cô cuối cùng cũng không khóc nữa, liền thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn tay cẩn thận lau đi nước mắt của cô, “Khóc nữa thì lớp trang điểm trôi hết đấy.”

“Rất xấu phải không?” Du Yến bĩu môi, nếu như anh nói phải, cô sẽ lập tức khóc cho anh xem.

Cố tiên sinh hôn lên trán cô, nhẹ giọng nói “Em là đẹp nhất, nhìn thế nào đều đẹp cả.”

Du Yến dựa vào vòm ngực Cố tiên sinh, cảm nhận thân nhiệt của anh, vừa rồi trong buổi lễ trao giải vẫn cảm thấy lạnh lẽo và sợ hãi, giờ thì tất cả cảm giác ấy đều tiêu tan, hơi ấm không ngừng phát ra từ trên người Cố tiên sinh bao phủ cả người cô, thoải mái đến độ khiến cô xúc động muốn khóc.

Hít một hơi, Du Yến ngẩng đầu, thâm tình nhìn Cố tiên sinh, càng nhìn càng nhịn không nổi, cô ngồi thẳng người, trực tiếp hôn lên môi Cố tiên sinh, vươn đầu lưỡi ra khẽ liếm môi anh, lại tiến sâu vào trong, Cố tiên sinh phối hợp với cô, hai người dần hôn sâu.

Kết thúc nụ hôn, hai người đều thở hổn hển, Du Yến thấp giọng nói, “Cố tiên sinh, em yêu anh nhất, rất yêu rất yêu anh.”

Cố tiên sinh lần nữa cúi đầu hôn lên môi cô, nói: “Anh cũng thế.”

Nghe thấy ba chữ khe khẽ này, Du Yến lập tức mở to mắt, không dám tin nhìn anh, “Cố tiên sinh, em không nghe lầm chứ!”

Cố tiên sinh khẽ cười, không đáp cô.

Du Yến không xấu hổ, còn được nước làm tới nói: “Cố tiên sinh, em không muốn nghe ‘anh cũng thế’, em muốn nghe anh nói trực tiếp.”

Cố tiên sinh vẫn cười khẽ, không đáp cô.

Du Yến lại bắt đầu làm nũng, “Nói đi, nói đi, nói đi mà...”

Cố tiên sinh không thể chống đỡ được, bị ép đến bại trận.

Cố định cả người cô, không để cô làm loạn, sau đó anh mới thấp giọng dịu dàng nói bên tai cô: “Anh yêu em.”

Câu nói này của Cố tiên sinh khiến cảm xúc của Du Yến bùng nổ, cả người tê dại, tứ chi vô lực, ngây ngốc ngồi trong lòng anh, không nhúc nhích.

Ngơ ngẩn một lúc, Du Yến vùi lòng vào ngực anh, hạnh phúc đến nổi không biết phải làm gì.

Tối nay cảm xúc của cô như đang ngồi xe lên núi, gập ghềnh, mạo hiểm lại kích thích.

Đầu tiên là vô ý nhìn thấy Kỷ Hải, nghĩ đến quá khứ u ám, khó chịu muốn chết. Về sau lại ngồi bên cạnh Cố tiên sinh, lại bỗng nhiên nhận được lời tỏ tình, thật sự ngọt đến tim muốn tan chảy, hạnh phúc này đến quá ngỡ ngàng, khiến cô thật muốn khóc.

Trong lúc mơ hồ, cô bị Cố tiên sinh ôm lấy, Du Yến đổi tư thế thoải mái, tiếp tục thiếp đi.

Hôm nay bố Du ở lại nhà bọn họ, vốn nghĩ rằng chờ lúc Du Yến nhận giải, có thể cùng nhau ăn mừng, nhưng lúc quay trực tiếp biết cô không nhận giải, ông càng không dám ra về, ông còn muốn chờ con gái cưng về sẽ an ủi cô vài câu.

Chẳng qua lúc chờ đến khi Cố tiên sinh đón người về, lại phát hiện ra cô lại ngủ mất rồi.

Bố Du nhìn cô được Cố tiên sinh ôm trong lòng, gương mặt của con gái cưng ngủ đến vô cùng hạnh phúc, bất đắc dĩ nghĩ: Đứa nhỏ này thật rộng lượng!

Cố tiên sinh ôm Du Yến về phòng, một lúc lâu mới ra nói chuyện với bố Du.

“Sao rồi?” Bố Du lo lắng hỏi anh.

“Vừa rồi trên xe đã khóc rất lâu.” Nhắc đến chuyện này, Cố tiên sinh vẫn cảm thấy lòng âm ỉ đau.

Sau khi biết cô không nhận được giải, Cố tiên sinh liền lập tức đi hội trường đón cô, sợ cô khó chịu, cho nên Cố tiên sinh muốn lập tức bên cạnh cô, cũng may là anh đến kịp, lúc cô gái nhỏ khóc còn có một vòng ôm để cô dựa vào.

“Ôi, từ nhỏ con bé đã cứng cỏi rồi, chắc hẳn lần này rất khó chịu đây.” Bố Du cũng bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Bố nói muốn đi cửa sau, nó lại không chịu, lần này tốt rồi, giải bị người ta giành đi rồi.”

Cố tiên sinh gật đầu, nghĩ ngợi nói: “Lần sau con sẽ chú ý, sẽ không để loại chuyện này xảy ra nữa.”

Bố vợ con rể bọn họ đều cho rằng Kim Quyển Bách Hoa đều là do nhà họ mở hay sao?!

Bố Du cảm khái vỗ vai anh, “Thế không còn chuyện gì nữa, bố về đây.”

“Tối nay bố ngủ lại đi bố, sáng mai có thể gặp bố, Tiểu Yến sẽ rất vui.” Cố tiên sinh lên tiếng giữ ông lại, lại cường thế bảo Dư quản gia đi chuẩn bị phòng cho bố Du, dọn dẹp ổn thỏa mọi thứ.

Bố Du cũng không từ chối nữa, vui vẻ ở lại.

Thời gian vẫn còn sớm, chưa đến giờ ngủ, cho nên bố vợ con rể hai người xuống quầy bar nhỏ trong phòng ăn làm một ly.

“Tiểu Yến vẫn luôn muốn đón bố đến đây ở, nói nhiều người có thể chăm sóc lẫn nhau.” Cố tiên sinh rót một ly rượu vang cho bố Du, thuận tiện tâm sự chút về Du Yến.

“Bố không muốn làm bóng đèn đâu, thanh niên các con phải có không gian riêng tư, thỉnh thoảng con cùng Tiểu Yến về nhà ăn cơm là được rồi.” Du Chính Thiên uống cạn ly rượu vang, lại ra hiệu bảo Cố tiên sinh rót thêm ly nữa.

Cố tiên sinh rót thêm một ly bảo: “Bố uống ít thôi.”

“Vẫn là con tốt, Tiểu Yến thường ngày đều không cho bố uống.” Du Chính Thiên sảng khoái cười to, lại uống một ngụm, híp mắt cảm nhận hương ngọt trong miệng, rượu vang thượng hạng thật sự khiến người ta hồi vị, ông hài lòng gật đầu.

Cố tiên sinh ngồi đối diện ông, nghe thấy bà xã không cho bố vợ uống rượu, thế là liền lặng lẽ dọn dẹp, bảo Dư quản gia cất rượu vang đi.

Bố Du nhìn thấy hành động của anh, có ý kiến: “Không phải mới uống hai ly thôi sao? Sao lại cất vào rồi.”

Cố tiên sinh nghiêm túc nói: “Tiểu Yến không cho bố uống.”

“Cho nên chúng ta mới lén lút uống đấy!” Du Chính Thiên thản nhiên tiếp lời.

Cố tiên sinh cười không nói, khẽ lắc lắc ly rượu đế cao, lại nhấp một ngụm.

Bố Du rốt cuộc hiểu được chuyện gì xảy ra, lập tức giận đến trừng mắt dựng râu.

Cố tiên sinh chính là trực tiếp dùng hành động để biểu đạt, anh và Du Yến chung một phe, chứ không muốn chung phe với một người già như ông.

Chẳng qua giận thì giận, nhưng trong lòng Du Chính Thiên lại thầm vui vẻ, người đàn ông ưu tú thế này cũng biết sợ vợ, xem ra Tiểu Yến thật sự là có thuật trị chồng.

Cho nên nói, những chuyện trí tưởng tượng này cũng không phải chỉ có ở thanh niên.

Hôm sau, liên quan đến tin tức Kim Quyển Bách Hoa bay đầy trời, trong đó bài viết được nhiều người quan tâm nhất chính là chuyện Du Yến không đoạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, bài viết vô cùng sinh động, viết cô đã nắm chắc vương miện ảnh hậu trong tay, nhưng lại không nghĩ đến việc không được giải, cuối cùng còn vô cùng thất vọng rời đi, thậm chí đến tiệc ăn mừng của đoàn phim cũng không tham dự.

Bài báo này còn viết rất nhiều chuyện về Du Yến, nói cô còn trẻ đã ra mắt với khán giả, thuận buồm xuôi gió, lại tham diễn bộ phim điện ảnh xuất sắc《Kì ngộ》, vốn có thể dễ dàng đoạt được giải ảnh hậu, nhưng không nghĩ đến cuối cùng lại bị Lâm Ly giành được.

Cả bài viết đọc lướt quá đều nghiêm túc nói cô tuổi trẻ tài cao, điều kiện tốt. Chỉ là khi cẩn thận đọc, sẽ thấy từng câu từng chữ đều là mỉa mai cô tuổi trẻ, kinh nghiệm nông cạn, khó đóng được vai chính lại hấp tấp, thích trèo cao, ban giám khảo cũng nhìn ra điểm này, sau khi cân nhắc mới trao giải cho diễn viên có thực lực như Lâm Ly.

Không chỉ như thế, trong bài báo còn chỉ ra vài chỗ vi diệu, Du Yến chỉ là một cô gái trẻ vừa tốt nghiệp, tại sao quan hệ trong giới giải trí lại rộng như thế, rất nhiều người đều nể mặt cô, về điểm này, quả thật có ý sâu xa.

“Cả nhà ông mới có ý sâu xa!” Đỗ Phi Phi đọc bài viết này, nhịn không được chửi bậy, giận đến quăng tờ báo vào trong thùng rác, mở cửa ngồi vào trong ghế lái, sau đó lại cảm thấy bài báo vẫn chưa đọc xong, ném đi thế này thật tiếc, hôm nay cô còn phải khẩn trương đem bài báo này đến cho bộ phận quan hệ công chúng mới được!

Thế là Đỗ Phi Phi bảo Cảnh Hân đang ngồi trên ghế phụ xuống nhặt.

“Em mới không thèm, chị đã quăng vào trong đó rồi, em không thèm đi lục thùng rác đâu.” Cảnh Hân đang ăn sáng, lục thùng rác sẽ khiến cô mất hết khẩu vị, cô mới không thèm làm.

“Không cần lục, đưa tay vào là nhặt được rồi.”

“Kiên quyết không đi, vừa nghĩ liền cảm thấy mất vệ sinh.” Cảnh Hân tiếp tục phản kháng.

Đỗ Phi Phi híp mắt uy hiếp: “Thật sự không đi?”

“Đánh chết cũng không đi.” Cảnh Hân cắn một miếng bánh xếp lớn, mạnh mẽ chống đối đến cùng.

“Chị vẫn nhớ là trong phòng nghỉ của Du Yến, hộp sô cô la hai mươi bốn viên, bây giờ hình như chỉ còn lại bốn viên thôi...”

Chỉ nghe cạch một tiếng, cửa xe bị mở ra, một cơn gió quét ra, rất nhanh cơn gió ấy lại ùa vào.

Cảnh Hân đã nhặt lại tờ báo, còn nịnh nọt phủi sạch sẽ mới đưa cho cô.

Đỗ Phi Phi tiện tay ném tờ báo ra ghế sau, lại nghe Cảnh Hân nghi hoặc tự độc thoại: “Rõ ràng mình chỉ mới ăn mười hai viên thôi, sao lại chỉ còn bốn viên nhỉ?”

Đỗ Phi Phi tốt bụng thay cô giải đáp, “Bởi vì những viên kia bị chị ăn rồi.”

“...”

Cảnh Hân thoáng rơi lệ, Đỗ Phi Phi chị thật là một người xấu.

Đỗ Phi Phi vốn định đến nhà Du Yến nói cho cô biết chuyện này, nhưng xe còn chưa khởi động, Du Yến đã gọi điện đến.

“Phi Phi, mới sáng sớm đã có người mắng em trên báo rồi!” Du Yến ở đầu dây bên kia tức giận lên án.

“Chị đọc rồi, vừa định đến tìm em.”

“Không cần đến đâu, chị tự quyết là được rồi, còn nữa, hôm nay giúp em dẹp hết toàn bộ quảng cáo trong ngày nhé, em có việc.”

“Dẹp toàn bộ, một cái cũng không chừa ư? Có việc lớn gì hả!” Đỗ Phi Phi không tình nguyện hỏi, hoãn lại việc quay quảng cáo là một đống chuyện rắc rối, cô chắc chắn không vui.

“Em phải đến sân bay đón bố mẹ chồng, gần một năm em không gặp họ rồi, chị nói chuyện này có lớn không?!” Du Yến hỏi ngược lại, thật sự nếu tính luôn chuyện kiếp trước, cô đã rất nhiều năm không gặp họ rồi.

“Rất lớn, lớn hơn trời!”

Thế là cô gác máy, vui vẻ đi theo Cố tiên sinh làm việc lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.