Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 26: Chương 26: Nhà của cố gia




Tuy nói là đến sân bay đón, nhưng bọn họ cũng chỉ là lái xe vào khu vực của khách VIP, ngồi trong xe, chờ đợi bố Cố và mẹ Cố đi đến mà thôi.

Du Yến đã rất lâu không gặp hai người, cho nên trong lòng có chút khẩn trương.

Kiếp trước, số lần gặp gỡ họ cũng không nhiều, vì hai ông bà thích đi du lịch, phần lớn thời gian trong một năm đều là đi đây đi đó trên thế giới, hơn nữa khi ấy Du Yến chưa từng xem mình là người của Cố gia, cô không thích Cố tiên sinh, huống hồ gì là người nhà của anh, cô xem họ không khác gì là người dưng cả.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trong ấn tượng của cô, tính cách của hai ông bà vô cùng tốt, rất ôn hòa, dễ gần, tuy Du Yến chỉ gặp họ vài lần, nhưng họ vẫn luôn ôn hòa với cô, cho dù sau đó, cô và Cố tiên sinh ly hôn, hai người họ vẫn không đỏ mặt tía tia, chỉ là luyến tiếc nói bọn họ hữu duyên vô phận.

Đó là một đôi người già rất đáng để người khác tôn kính.

Mà bây giờ, vì yêu Cố tiên sinh, muốn cùng anh sống trọn đời trọn kiếp, cho nên cũng yêu luôn cả bố mẹ anh, hi vọng có thể được hai vị người già xem trọng.

Trong lúc ngồi trong xe chờ đợi, Du Yến không ngừng trò chuyện với Cố tiên sinh, hi vọng có thể phân tán chút lực chú ý, giảm bớt sự khẩn trương, thế là chủ đề bắt đầu xoay quanh hai người già.

“Cố tiên sinh, mẹ biết nấu ăn chứ?”

“Biết, trù nghệ của bà rất tốt, món ta món tây đều nấu rất ngon, làm món ngọt là giỏi nhất, em nhất định sẽ thích bà ấy.”

Cừ quá, còn biết làm món ngọt, Du Yến có chút sùng bái, nhưng rất nhanh liền nghĩ đến việc: Nhưng em không biết! Em không biết nấu món ta, cũng không biết nấu món tây, càng không biết làm điểm tâm!

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Xong rồi, đến lúc đó không còn gì để trò chuyện rồi.

“Thế mẹ thường ngày còn có sở thích nào không?” Du Yến tiếp tục thu thập tình báo.

Cố tiên sinh biết sự khẩn trương của cô, cũng rất nhẫn nại trả lời câu hỏi của cô, hi vọng sẽ giúp được cô gì đó, “Mẹ còn thích thể thao, cầu lông, tennis, bóng bàn đều đánh rất khá.”

Quá lợi hại, lại còn là một người giỏi thể thao, Du Yến càng thêm sùng bái, song rất nhanh cô lại nghĩ tiếp: Nhưng cô không biết! Những loại thể thao này cô đều từng chơi qua, nhưng vĩnh viễn là nhặt bóng, đến huấn luyện viên cũng chê bai cô, không thèm dạy cô.

Xong rồi, nếu bị mẹ Cố biết được, có phải sẽ chê bai cô hay không.

Du Yến không chết tâm, lại tiếp tục hỏi, “Ngoại trừ thể thao, bà còn thích gì không?”

“Thư pháp, cắm hoa, trà đạo đều biết chút đỉnh, bố thích uống trà bà pha.” Cố tiên sinh chắt lọc trọng điểm nói với Du Yến, lại phát hiện ra sắc mặt của vợ anh càng lúc càng tệ, bất giác hỏi: “Sao vậy? Có phải trong người không khỏe không?”

Du Yến lắc đầu, trong lòng lại vỡ vụn, mẹ Cố không chỉ văn võ song toàn, tinh thông mười tám loại tài nghệ, mẹ Cố lợi hại thế này, biết nhiều thứ như thế, là chuẩn bị đi giải cứu ngân hà ư? Thân là một quý bà giàu có, bà không đi dạo shopping, không đi ăn đi chơi, bà biết nhiều như thế để làm gì chứ? Lại không thể nhận giải!

Vấn đề là, những gì bà biết, cô đều không biết, thư pháp lúc nhỏ cô từng luyện qua, nhưng ngoại trừ vài bức vẽ nhem nhuốc trong nhà, thì cô cũng không học gì, trà đạo cô cũng từng theo bố Du học qua, nhưng sau khi làm vỡ vài bình trà tử sa của ông, bố Du liền cấm chỉ cô chạm vào dụng cụ pha trà, thậm chí đến cả cắm hoa, cô từ trước đến giờ chỉ phụ trách nhận hoa, nào nghĩ qua việc học cắm hoa chứ.

Hết thuốc chữa rồi, mẹ Cố khẳng định sẽ chê bai cô đến chết mất.

Nghĩ đến cái này, Du Yến bất giác dùng ánh mắt đồng tình nhìn sang Cố tiên sinh.

Cố tiên sinh bị cô nhìn đến có chút khó hiểu, hỏi: “Sao vậy?”

Du Yến gục mặt lên vai anh, hu hu hu nói: “Cố tiên sinh, những thứ mẹ biết, em đều không biết, sao đây, hôm nay em phát hiện ra, Cố tiên sinh anh đã cưới một phế vật rồi!”

Cố tiên sinh bị dáng vẻ chê bai bản thân của cô chọc cười, bảo: “Mỗi người có sở thích khác nhau, những thứ này không biết cũng không sao cả.”

“Nhưng em ngoại trừ đóng phim ra thì những thứ khác đều không biết, Cố tiên sinh anh có chê bai em không?!” Du Yến ưu buồn hỏi Cố tiên sinh.

“Em đóng phim rất cừ, không phải ai cũng làm được, hơn nữa, không phải có câu ‘Anh phụ trách kiếm tiền nuôi nhà, em phụ trách xinh đẹp như hoa’, anh cảm thấy câu nói này rất thích hợp với chúng ta.”

“Cố tiên sinh, sao anh lại có thể tốt như thế này nhỉ.” Không chỉ không chê bai cô, còn an ủi cô, cổ vũ cô tiếp tục làm bình hoa, hu hu hu, cô quyết định rồi, cô sẽ cả đời làm bình hoa của Cố tiên sinh.

Lúc Du Yến đang cố hiểu thêm về mẹ Cố, đã chịu đòn đả kích nặng nề, lúc cô hỏi Có tiên sinh về tình trạng của bố Cố, vì để không để cô tiếp tục chịu đả kích, Cố tiên sinh quả quyết trả lời: “Bố anh cái gì cũng không biết.”

Bố Cố, ông bị con trai bôi nhọ rồi, ông biết không?!

Cũng không để hai người chờ quá lâu, máy bay hai người ngồi rất nhanh liền hạ cánh xuống sân bay.

Cả đoàn người thân thiết chào hỏi, không chút xa lạ, mẹ Cố vừa nhìn thấy Du Yến, còn ôm lấy cô, tặng cho cô hai nụ hôn nhiệt tình lên trên má, hệt như hai người giống như mẹ con ruột xa cách đã lâu.

Đến lúc này, Du Yến mới dần bỏ đi tảng đá to trong lòng, cùng với Cố tiên sinh, đón hai người về nhà của Cố gia.

Nhà của Cố gia tọa lạc ở Thành Nam, được xây dựng nương theo dốc núi, bên cạnh còn có một vườn quốc gia, phong cảnh hữu tình, không khí trong lành, là một nơi rất thích hợp để dưỡng lão, khuyết điểm duy nhất là giao thông không thuận tiện, từ đây đến trung tâm thành phố, ít nhất cũng phải cần ba tiếng đồng hồ.

“Hóa ra nhà tổ của chúng ta ở trong thành phố.” Lúc xuống xe đi qua rừng cây nhỏ của tiền viện, Cố tiên sinh nghe thấy câu cảm khái của Du Yến, liền giải thích cho cô nghe, “Sau đó anh dọn ra ở một mình, em gái lại ra nước ngoài, bố mẹ mới quyết định dọn đến đâu, nơi này khá yên tĩnh.”

Du Yến đồng ý gật đầu, hóa ra đây không phải là nơi Cố tiên sinh lớn lên, trước giờ cô đều không biết.

Kiếp trước, cô thỉnh thoảng theo Cố tiên sinh đến đây vài lần, đều là không tình nguyện, vì mỗi lần đến đây, đi đường tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa lại quá yên tĩnh, không có gì để giải trí, vô cùng buồn chán, đến được vài lần, cô liền không muốn đến nữa, thỉnh thoảng gặp mặt bố mẹ Cố cũng là lúc ăn cơm trong nội thành, vội vã gặp một cái mà thôi.

Nghĩ đến chuyện này, mình của kiếp trước, tuyệt đối là một người vợ thất bại nhất, là cô con dâu thất bại nhất, không ai sánh bằng.

“Bữa khác anh sẽ dẫn em đến thăm nhà tổ.” Nhìn thấy cô ngây người, Cố tiên sinh liền nhẹ giọng đề nghị.

“Được.” Du Yến gật đầu, nhìn anh cười ngọt ngào.

Trong mắt của Cố tiên sinh, nụ cười rạng rỡ này hệt như một mặt trời nhỏ, ấm áp sưởi ấm trái tim anh, cái tốt của Du Yến, ưu điểm của Du Yến, chỉ mỗi anh biết là đủ rồi, không cần phải chia sẻ với người khác.

Cách họ không xa có một lão quản gia đang đi đến, nghe lời họ nói, liền cười tủm tỉm nói: “Đừng trông bây giờ yên tĩnh như thế, lão tiên sinh và lão phu nhân vừa về, nơi này ba ngày hai hôm đều có họ hàng tìm đến, khá náo nhiệt đấy.”

Du Yến nghĩ ngợi cũng đúng thôi, người trong nhà này đều là thân phận tôn quý, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến kết giao, muốn yên tĩnh cũng không dễ, khó trách hai người bọn họ đều thích đi du lịch, có lẽ chỉ có như thế mới thật sự được thanh nhàn.

Tuy trù nghệ của mẹ Cố rất tuyệt nhưng vừa từ nước ngoài bay về, không ai dám để bà xuống bếp, cho nên hôm nay Du Yến vẫn không thưởng thức được tay nghề tuyệt vời trong lời đồn của bà, cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng mẹ Cố đã hứa, lần sau cô đến, sẽ làm cả bàn món ngọt để bù lại, trực tiếp xem cô thành trẻ con thích ăn món ngọt.

Mẹ Cố biết nhiều, cũng rất giỏi giao tiếp, biết Du Yến là diễn viên cho nên bà cũng không nhắc những thứ khác, cho nên chỉ nói với cô về điện ảnh, bàn về diễn viên, trong nước ngoài nước, bàn về những tư liệu điện ảnh nước ngoài gì đó, chỉ cần phát hiện Du Yến không biết, bà lại chuyển đề tài, bàn đến các điện ảnh mà Du Yến từng tham gia.

Sự tinh tế của mẹ Cố, hành động khéo léo hiểu ý người, khiến Du Yến rất cảm động, thoáng cái trở thành fan nhỏ của mẹ Cố, đôi mắt sáng lấp lánh, sùng bái nghe bà nói chuyện.

Cố tiên sinh đang ngồi trò chuyện với bố Cố, thỉnh thoảng sẽ chú ý đến cô vợ nhỏ của mình, phát hiện ra cô trưng ra dáng vẻ fan cuồng, bất giác cảm thấy buồn cười, lòng thầm nghĩ: Hóa ra ngoài trừ là fan của anh, cô là có thể là fan của người khác nữa.

Nhận thức này khiến anh cảm thấy không vui.

Tối đó, bọn họ bị giữ lại qua đêm ở Cố gia, lầu ba có một sân thượng, đối diện với sau núi, có thể hóng gió núi, có thể ngắm cảnh đêm, Du Yến rất thích, chờ mọi người đều đi nghỉ, cô kéo Cố tiên sinh lên sân thượng lãng mạn ngắm sao.

Thật ra cảnh núi đêm khuya không có gì để ngắm, chỉ là một mảng tối tăm, bóng cây bị gió đêm thổi lay động, hệt như quái vật rung chuyển đi đường, nhìn lâu khiến người ta ớn lạnh.

Nhưng sao rất dễ nhìn thấy, vì xa thành phố, không khí ít bị ô nhiễm, cũng ít đèn đóm, bầu trời đầy sao tỏa sáng lấp lánh, từng hạt đều tựa như kim cương, tô điểm cho nền đêm.

Du Yến say đắm ngắm nhìn biển sao vô tận, Cố tiên sinh lại bị ánh sao trong mắt cô mê hoặc.

Khẽ ôm lấy eo cô, khó lòng kiềm chế, cúi đầu hôn lên vành tai cô, lưng Du Yến vốn đang dựa vào người anh, vì đôi môi ấm nóng của anh mà khẽ run người, xoay đầu qua nhìn anh, vừa đúng lúc nhìn thấy đôi mắt sáng như sao của anh, trong lòng chợt rung động, cô liền đưa môi hôn lên môi anh.

Hai người trao cho nhau nụ hôn sâu triền miên, dịu dàng. Lúc động tình, thậm chí không kịp về phòng, dưới sự chứng kiến của bầu trời đầy sao, Cố tiên sinh ôn nhu đem cô ăn sạch.

Du Yến nghĩ không thông, Cố tiên sinh ôn văn ưu nhã, phong độ ngời ngợi, tam quan ngay thẳng đến không ai bì kịp, vì sao lúc bên cạnh cô, lại có thể sóng tình dạt dào như thế, làm “chuyện yêu” cũng có thể làm đến không ai sánh bằng, cái này rốt cuộc là tại sao? Vì sao Cố tiên sinh khi bên cạnh cô lại không nghiêm túc, vì sao anh ở cạnh cô lại dào dạt sóng tình, chẳng lẽ Cố tiên sinh là bị cô dạy hư? Chẳng lẽ chính bản thân cô đã hư hỏng như thế rồi ư?

“Cố tiên sinh, em vừa rồi có phải rên quá lớn tiếng rồi không?” Du Yến sau khi vui vẻ mới nghĩ đến chuyện sợ hãi, vội hỏi Cố tiên sinh.

Tinh lực Cố tiên sinh vừa rồi đều tập trung trong việc cày cấy, cô rên có lớn tiếng hay không, anh thật sự không để ý, dù gì thì cô có rên thế nào, anh đều thích cả.

Du Yến cũng không để tâm đến vấn đề này nữa, hai người thu dọn sơ qua liền về phòng ngủ.

Hôm sau lúc hai người xuống lầu, bố Cố và mẹ Cố đã ở trong phòng ăn, lúc nhìn thấy bọn họ, sắc mặt của hai người đều lộ ra vẻ không tự nhiên, bố Cố trực tiếp cầm báo che mặt.

Du Yến bước vào phòng bếp, vốn muốn giúp đem điểm tâm lên, không ngờ lại bị mẹ Cố kéo sang một bên nói nhỏ.

“Thanh nhiên nhiệt tình không tránh được cũng là chuyện thường, nhưng phải cần chú ý chút về chuyện ảnh hưởng người khác, bố mẹ lớn tuổi rồi, rất khó vào giấc, tối qua cả đêm đều không ngủ được.”

“...”

Mẹ Cố sợ cô nghe không hiểu, lại thêm câu: “Động tĩnh quá lớn!”

Du Yến thật hận không thể đào hố chôn mình, không đúng, phải chôn cả Cố tiên sinh vào cùng nữa!

Thế là, suốt bữa sáng Du Yến nhanh chóng ăn xong, liền kéo Cố tiên sinh vẫn chưa ăn xong, muốn bỏ trốn.

Nhưng xe vừa khởi động, mẹ Cố liền dùng thân thể khỏe mạnh của mình đuổi ra, theo sau còn có người làm đang thở hổn hển kéo theo một chiếc vali to.

“Đây là món quà nhỏ mẹ ở nước ngoài mua về, Tiểu Yến con cầm chơi đi.”

Du Yến vội lễ phép nói lời cảm ơn, “Cảm ơn mẹ.”

Mẹ Cố cười nói với bọn họ, “Có rảnh thì đến đây chơi nhiều một chút, mẹ sẽ đích thân xuống bếp làm cơm cho các con.”

“Vâng ạ, chào mẹ.” Chờ đến khi xe khởi động, Du Yến vội vàng vẫy tay chào tạm biệt mẹ Cố, cười ngoan ngoãn khiến người khác thương yêu, nhưng xe vừa rời khỏi sân vườn, cô lập tức đổi thành vẻ mặt như muốn khóc.

“Cố tiên sinh, trong khoảng thời gian ngắn, em không có mặt mũi đến ăn cơm rồi.”

“Phì...”

Nhìn dáng vẻ xấu hổ, khó xử của cô, Cố tiên sinh rốt cuộc cũng không nhịn được cười ra tiếng.

“Anh còn cười, anh còn cười nữa, anh cũng là đồng phạm đó, có được không!”

“Không sao, bố mẹ rất thoáng.”

Cố tiên sinh, có phải anh chú ý sai trọng điểm rồi không, trọng điểm không phải là thái độ của bố mẹ, trọng điểm là chúng ta làm chuyện xấu hổ bị nghe thấy rồi aaa!

Cuộc sống là thế này, ngoài trừ ngọt ngào, thì cũng không thể thiếu được đau lòng, song cho dù thế nào, bên cạnh người mình thích, hai người cùng trải qua đủ loại hương vị cuộc sống, đó chính là một loại tốt đẹp.

...

Cuối tháng, Du Yến bắt đầu vào đoàn phim《Bạn của năm đó》, đây là một bộ phim đô thị công sở, Du Yến đóng vai nữ phụ, là một cô gái xinh đẹp đi từ thôn quê đến đô thị lớn, cả đường đi, cô vượt qua rất nhiều khó khăn trong đô thị, dần dần có chỗ đứng vững chắc, trở thành bạn của nữ chính, sau đó lại yêu nam chính, nhưng trong mỗi câu chuyện từ lúc bắt đầu đã định sẵn, nam chính sao có thể thích nữ phụ, cuối cùng cô chỉ đành thất vọng rời xa, trở về quê nhà.

Lúc nhận vai diễn này, cô cũng đã nghiên cứu rất lâu, còn thảo luận với đạo diễn qua, lúc ấy cô tự cho rằng mình đã diễn rất hoàn mỹ, nhưng sau khi gặp được nguyên tác giả, sau khi thảo luận, cô mới phát hiện mình vẫn đóng chưa đạt.

Nhân vật lúc vừa đến thành phố rất ngây thơ, thuần khiết, cô đã diễn được, sau đó trở nên thành thục thế sự, cô cũng diễn được, như liên kết giữa hai người này, cô biểu hiện không tốt, cô chú trọng là biểu hiện của một cô gái trong quá trình vượt qua khó khăn, cố gắng, cùng quyết tâm hướng về tương lai, lại quên mất cô gái nghênh hợp hiện tại, sự đau khổ và vùng vẫy trong lúc thay đổi mình, trở nên mạnh mẽ rất dễ dàng, nhưng sau khi mạnh mẽ vẫn muốn giữ lấy phần đơn thuần kia, lại không hề dễ một chút nào.

Du Yến từ bé đến lớn sống quá thuận buồm xuôi gió, cho nên sự đau khổ vùng vẫy và đấu tranh với thực tại với cô mà nói thật sự là rất khó, cô của kiếp trước, có lẽ sẽ không làm được, nhưng sau khi trải qua bao nhiêu giày vò, Du Yến cảm thấy không vai nào là cô diễn không được.

Cho nên lần này vào đoàn, cô cảm thấy tự tin tuyệt đối.

Du Yến trong phim này đóng một cô gái thôn quê, trong thành phố có một em họ làm côn đồ, đúng lúc không có gì làm, cả ngày bám theo cô, nhân vật nàfy cũng có vài phân cảnh, diễn với cô được mấy cảnh.

Kiếp trước, nhân vật này được một người mới đóng, cụ thể tên là gì cô cũng không nhớ, chỉ nhớ diễn xuất của người đó ở tầm trung, không xuất sắc, cũng không quá tệ, khiến người ta không có ấn tượng sâu đậm.

Đạo diễn phim《Bạn của năm đó》tên là Lý Trung Sang, là một đạo diễn chú trọng diễn thực, ông đối với tạo hình của nhân vật có yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt, cố gắng đạt được đến mức chân thực nhất, cho nên lúc thử tạo hình, vô cùng giày vò mọi người, quần áo, trang điểm, đều yêu cầu rất cao, thường phải làm đi làm lại mới hài lòng.

Hôm nay Du Yến vừa thử vai xong, đang cùng vài người bạn quen biết bàn đi chỗ nào ăn, thì nghe thấy một người nói với cô, Du Yến, em họ của cậu đến thử vai này.

Du Yến nghĩ đến việc về sau cũng phải diễn cùng với nhau, sớm quen biết cũng tốt, thế là bước vào phòng thử vai.

Điều khiến cô bất ngờ là, cô lại nhìn thấy Kỷ Hải.

Dưới tình huống không chuẩn bị tâm lý, lần nữa gặp cậu ta, cô lại bị lạnh lẽo giày vò đến cực hạn.

Tại sao cậu ta lại ở đây?!

Không ai chú ý đến sự biến hóa trên mặt cô, đạo diễn thấy cô xuất hiện, liền vẫy tay ra hiệu bảo cô bước vào.

Thật ra Du Yến muốn xoay người rời đi, nhưng lại không muốn đạo diễn mất mặt, thế là đành hít thở thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc, mới bước vào trong phòng.

Nhìn thấy Kỷ Hải trẻ hơn trước đây rất nhiều, trong lòng cô vẫn chứa đầy hận ý.

Chẳng qua, lý trí nhắc nhở cô, người này tuy là Kỷ Hải nhưng đã không còn là Kỷ Hải mà trước đây cô từng quen, hơn nữa Kỷ Hải này, cũng không nhất định quen biết cô, cô không cần phải nghi ngờ, sợ hãí* như thế.

(* Nguyên văn: 草木皆兵 [thảo mộc giai binh]: trong 36 kế binh pháp tôn tử, lấy cây cỏ làm binh lính, dùng để chỉ những người dễ sợ hãi, nghi ngờ)

Hơn nữa Kỷ Hải của bây giờ vẫn trẻ như thế, nếu cậu ta dám làm ra chuyện vượt quá giới hạn, cô tùy tiện cũng có thể khiến cậu rút ra khỏi giới giải trí, cho nên, cô vốn dĩ không có gì phải sợ cả.

Không còn cách nào, vì Kỷ Hải kiếp trước ảnh hưởng sâu sắc đến cô, cho nên mỗi lần nghĩ đến đều khiến toàn thân cô ớn lạnh.

Chỉ đành không ngừng xây dựng tâm lý trong lòng, cô mới có thể miễn cưỡng bình tĩnh đối mặt.

“Du Yến, cô qua đây làm quen với em họ này của mình đi, thế nào, ổn chứ?” Đạo diễn Lý ngoắc tay với cô, ra dấu bảo cô đến gần làm quen.

Du Yến mím môi, tay nắm chặt thành quyền, chậm chạp bước đến.

Dưới yêu cầu của đạo diễn, cả người Kỷ Hải đều ra vẻ cả lơ phất phơ, đến cả quần áo cũng phải ăn mặc thành một thiếu niên hư đốn, nhưng cho dù như thế, cũng không che được vẻ khôi ngôi, tuấn tú của cậu ta, mắt cậu rất sáng, khi cười lên đôi mắt cong cong, lúc nhìn thấy cô xuất hiện, nụ cười của cậu càng tươi hơn, còn không nhịn được mà gọi to một tiếng “Chị Yến!”

Du Yến bị dọa đến giật mình, nhìn cậu chăm chăm, bất giác mang theo giọng chất vấn: “Cậu biết tôi sao?”

Kỷ Hải cười ha hả vài tiếng, đáp: “Chị Yến, tôi đương nhiên biết chị rồi, tôi còn là fan của chị nữa, mỗi bộ phim của chị tôi đều xem cả.”

“Thế ư?” Du Yến lạnh lùng nhìn cậu ta, hệt như hoài nghi lời cậu nói.

Kỷ Hải lại dường như không nhìn ra sự khác thường của cô, vẫn vui vẻ trả lời: “Chị Yến, chị có thể kí tên cho tôi được không, tôi muốn có chữ kí của chị từ rất lâu rồi.” Nói xong liền lôi ra một quyển sổ từ trong ba lô, dường như là lúc nào cũng chuẩn bị sẵn vậy, tiến lên vài bước đưa cho cô.

“Cậu đứng ở đó.” Du Yến chợt quát cậu đứng lại, có lẽ giọng cô quá nghiêm khắc, tất cả mọi người đều nhìn về hướng cô, không hiểu vì sao một người thường ngày cười hì hì sao giờ lại trở nên hung dữ như thế.

Du Yến cũng phát hiện ra thái độ bất lịch sự của mình, hít sâu một hơi, tiến lên hai bước nhận lấy quyển sổ, xoạc xoạc ký tên, lại trả lại cho cậu, cũng mặc kệ phản ứng của người khác, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh đạo diễn Lý, nói với Kỷ Hải: “Vừa rồi đến đâu rồi, tiếp tục đi.”

Mọi người lúc này mới khôi phục tinh thần lại, đạo diễn Lý bảo Kỷ Hải diễn lại đoạn vừa rồi thêm lần nữa, mà vài cô gái nhỏ bên cạnh lại nhỏ giọng bàn tán về Du Yến.

“Rõ ràng thường ngày vẫn hay tươi cười mà.”

“Đúng vậy, thế mà vừa nãy thật là khiến tôi hết hồn, hóa ra cô ấy cũng có thể hung dữ như vậy.”

“Đúng vậy, lông mày dựng lên, đôi mắt mở to, tôi lập tức bị dọa sợ.”

“Nhưng mà tại sao tôi lại thấy chị ấy rất ngầu, đặc biệt là dáng vẻ chị ấy cầm quyển sổ kí tên, trông vừa dữ lại vừa ngầu.”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi cũng thấy vậy.”

Các cô gái à, chủ đề của các cô có phải đã đi quá xa rồi không?!

Du Yến im lặng ngồi trên ghế, trầm mặc nhìn Kỷ Hải.

Cậu của bây giờ hẳn mới mười tám tuổi chăng, đó là khoảng thời gian thanh xuân đẹp đẽ nhất của thời niên thiếu, nhưng trong trí nhớ của cô, Kỷ Hải bắt đầu từ một cuộc thi tuyển, sao lại biến thành thành viên của nhóm Tinh Tinh Boy chứ? Hơn nữa kiếp trước Tinh Tinh Boy vẫn luôn là nhóm ba người, đến kiếp này lại biến thành bốn người, hơn nữa người dư ra lại là Kỷ Hải, tại sao lại là Kỷ Hải? Tại sao lần trọng sinh này, lại có rất nhiều chuyện bị thay đổi?

Du Yến mãi lo suy tư, cho nên Kỷ Hải trước mặt đang diễn gì, cô đều không chú ý, cuối cùng đạo diễn Lý hỏi cô cảm thấy thế nào, cô vốn không thể nào trả lời, cô có thể nói cậu diễn rất tệ không? Có thể nói cô không muốn người này đóng vai em họ được không? Thử vai không phải là ứng tuyển, sớm đã là chuyện định sẵn rồi, cho dù cô phát biểu ý kiến, cũng là chuyện vô ích.

“Đạo diễn anh cảm thấy ổn là được rồi.” Tùy tiện nói bừa một câu, Du Yến liền mượn cớ rời đi.

Trước đó cô còn nói với những người kia muốn mời khách, nhưng bây giờ không có tâm trạng đó nữa, trực tiếp lên xe ra về.

Cảnh Hân không biết vì sao tâm trạng cô đột nhiên không tốt, chỉ đành cầm túi theo cô lên xe, cầm chai sữa chua cẩn thận từng li từng tí hỏi cô, “Chị Yến, có cần uống một chai sữa chua không?”

Du Yến nhận lấy sữa chua, cắm xong ống hút hai ngụm, vị chua ngọt khiến cảm xúc của cô không còn căng thẳng như vừa rồi, liền cầm điện thoại gọi cho Đỗ Phi Phi.

“Chị đang ở đâu thế?”

“Đang ở công ty chỉnh sửa hợp đồng, sao vậy?” Đỗ Phi Phi ở đầu dây bên kia hỏi cô.

“Giúp em điều tra một người.”

“Điều tra một người? Điều tra ai?” Đỗ Phi Phi từ trước đến giờ đều không biết người đại diện còn có nhiệm vụ này.

“Kỷ Hải, chị giúp em xem thử cậu ta ra mắt khi nào, làm thế nào vào được giải trí Tinh Tinh, trở thành thành viên nhóm Tinh Tinh Boy.”

“Chị hai, những bộ phim tiếp theo của chị đều là phim đô thị, chứ không phải phim gián điệp.”

“Chị tra giúp em đi, tra không được thì nhờ Triệu Thiêm giúp đỡ.” Tâm trạng Du Yến không tốt, không muốn nói đùa với cô, dặn dò xong liền trực tiếp cúp máy.

“Chị Yến, chúng ta đi đâu thế?” Vốn là phải ở lại đoàn phim, xem đạo diễn có sắp xếp gì không, nhưng Du Yến lại mặc kệ tất thảy ra ngoài, trong lòng Cảnh Hân nơm nớp lo sợ, sợ bất cẩn chọc phải lửa giận của cô.

Du Yến nghĩ ngợi, nói với tài xế: “Về nhà.”

Tài xế không nói nhiều, trực tiếp đạp chân ga, lái xe đi.

Đỗ Phi Phi bên kia sau khi nghe máy xong, có chút hoang mang, nghĩ đến cô vẫn còn một đống chuyện phải làm, nào có thời gian điều tra Kỷ Hải gì đó chứ, thế là nhấn số, trực tiếp tìm Triệu Thiêm, nói Du Yến muốn cô tìm một người, cô đã tìm rất lâu, nhưng không tra ra gì, cho nên Du Yến nhờ anh ta giúp đỡ...

Triệu Thiêm bên kia nhận nhiệm vụ, tuyệt đối là làm việc một trăm phần trăm, gọi vài cuộc, người bên dưới liền bắt đầu thu thập tư liệu, mà anh ta sau khi gác máy, liền trực tiếp đến phòng làm việc của Cố tiên sinh.

“Điều tra người ư? Kỷ Hải là ai?” Cố tiên sinh nhìn tên này, cũng nghi hoặc, sau đó nói: “Cậu đi tra đi, tra xong in thành hai bản, một bản đưa tôi.”

Cho nên không cần chờ đến tối, Cố tiên sinh đã biết được vợ anh đang điều tra một người đàn ông khác rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.