Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 41: Chương 41: Vũ hội




Cố tiên sinh ngắm nhìn cô gái xinh đẹp tuyệt trần trên sân khấu, lúc cô dí dỏm đối đáp với người dẫn chương trình lộ ra sự cơ trí thông minh, khiến cho khách đến dự tiệc đều cười không ngừng, quả nhiên là người dẫn chương trình có ý làm khó, cô liền trưng ra dáng vẻ ngây thơ, đáng yêu, dường như đang nói tôi nhỏ như thế này, anh sao lại đành lòng bắt nạt tôi chứ?

Cô tuyệt đối là một người rất mâu thuẫn, tuổi vẫn rất trẻ, đương lúc thanh xuân nở rộ, nhưng ánh mắt lại không thể giấu được sự lõi đời, cùng với sự quyến rũ mê người khiến người khác say đắm.

Trước đây Cố tiên sinh đọc không hiểu sự thành thục của cô từ đâu ra, cho rằng đó là thành quả cô đạt được trong quá trình diễn, sau này khi biết được chuyện của cô, mới biết trong thân thể cô đã là một linh hồn suýt nữa lớn tuổi hơn cả anh, anh mới chợt hiểu ra khí chất mâu thuẫn trên người cô.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô có thể vờ ngây thơ, thanh thuần nhưng lại không giấu được đôi mắt của mình, ánh mắt từng trải qua thương hải tang điền ấy, chính là ánh mắt bình tĩnh khi gặp qua sóng gió bão tố, khí chất này của cô hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của anh.

Vị trí của Bùi Thiếu Hoa vốn ở hàng thứ hai nhưng anh lợi dụng da mặt dày và sự hấp dẫn của mình, thành công đổi chỗ ngồi bên cạnh Cố tiên sinh.

Nhìn thấy dáng vẻ phóng khoáng của Du Yến trên sân khấu, không nhịn được thì thầm bên tai Cố tiên sinh: “Em dâu thật xứng với cậu.”

Cố tiên sinh đưa mắt nhìn anh một cái, cuối cùng cũng cười với Bùi Thiếu Hoa đáp: “Rốt cuộc cũng chịu nói tiếng người rồi.”

“Nếu những lời anh nói trước mặt cậu đều là không phải tiếng người à, cũng không thấy cậu nghe không hiểu đấy!” Bùi Thiếu Hoa không vui, châm chọc, lại nói: “Hai người cứ thế này cũng không phải là cách, chuẩn bị khi nào công khai đây?”

Cố tiên sinh chậc một tiếng, nhíu mày, “Em đồng ý chờ năm năm.”

Bùi Thiếu Hoa lắc đầu, thay bạn thân thở dài, “Vợ có thể cưng nhưng không thể cưng lên trời, bây giờ cậu không công khai, thì hôm nào đó lại có người dính scandal với cô ấy, chẳng phải người tức chết vẫn là cậu hay sao?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cố tiên sinh im lặng nhìn Du Yến trên sân khấu, không đáp lời anh, nhưng Bùi Thiếu Hoa biết anh đã nghe thấy rồi.

“Cho dù không công khai quan hệ hôn nhân, nhưng cậu vẫn có thể cùng cô ấy tạo scandal nha, ví dụ như doanh nhân giàu có Cố Hành Viễn đang theo đuổi ngôi sao điện ảnh Du Yến gì đó, hoàn toàn có thể có mà, bây giờ đã là thời đại nào rồi.” Bùi Thiếu Hoa tiếp tục gợi ý.

“Scandal không có lợi cho cô ấy.” Cố tiên sinh không dám nghĩ đến, liền phản bác.

“Scandal xấu đương nhiên là không tốt, cậu có năng lực phong tỏa tin tức, còn không có năng lực điều khiển tin tức sao, để bài báo viết theo hướng cậu muốn phát triển, đây mới là cách làm thông minh, cứ phong tỏa tin tức cũng không phải tốt, hôm nào đó lại lộ ra, tổn hại với Du Yến càng lớn hơn.”

Cố tiên sinh mím môi, rất tự tin phủ định suy đoán của anh, “Sẽ không có ngày đó.”

Bùi Thiếu Hoa trợn mắt, “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất thôi.”

Chờ một lúc sau không thấy Cố tiên sinh đáp lời, Bùi Thiếu Hoa chỉ đành đưa mắt nhìn theo sân khấu, lòng thầm nghĩ cho dù đàn ông có IQ cao hơn nữa thì khi yêu cũng trở nên đần độn, minh chứng xác thực là thứ đáng sợ biết bao nhiêu chứ, may mà anh với vợ mình chỉ là liên hôn kinh doanh vốn không có phương diện nguy hiểm kia.

Món đấu giá đầu tiên là một một bộ trang sức bằng ngọc tinh xảo, là tác phẩm nhà thiết kế trang sức Kester. Wu nổi tiếng thế giới, được làm từ ruby kết hợp với những viên kim cương nhỏ mà tạo thành, vừa sang trọng vừa trang nhã.

Thế là món đấu giá đầu tiên, CEO còn đặc biệt để Du Yến làm người mẫu, đeo bộ trang sức này, màu đỏ của ruby phối hợp với chiếc váy dài đỏ của cô, vô cùng nổi bật, thật sự là sự kết hợp hoàn mỹ nhất.

Bùi Thiếu Hoa lại không nhịn được nhỏ giọng huýt sáo, nói: “Mau mua đi, đây thật sự là tạo ra vì bà xã của cậu đấy.”

Cố tiên sinh nhìn người đẹp trên sân khấu, không thèm quay đầu lại nói với Bùi Thiếu Hoa: “Giơ bảng.”

Bùi Thiếu Hoa sớm đã nghe sai bảo quen liền ngoan ngoãn giơ bảng lên, vừa giơ vừa nói: “Tôi có thể giơ nhưng cậu bỏ tiền đấy nhé.”

Cố tiên sinh gật đầu, cái này đương nhiên là anh thanh toán rồi, anh không muốn bất kì người đàn ông nào mua trang sức tặng cho vợ anh cả.

Giá khởi điểm của món trang sức này là tám trăm nghìn, cuối cùng Cố tiên sinh đã chi năm triệu để mua nó về.

Đấu giá xong món trang sức đầu tiên, Du Yến liền xuống sân khấu nghỉ ngơi, chờ cô lần nữa xuất hiện trước mặt khán giả, cô đã thay lễ phục khác, màu vẫn không thay đổi, là một chiếc váy dài màu đỏ rực, có thể là nhà thiết kế cũng muốn cô có thể hot lên như ngọn lửa đỏ, chiếc váy dài đến mắt cá chân, nhưng kiểu dáng thiết kế tạo cảm giác dài hơn một chút, cổ áo khoét chữ v sâu quyến rũ, lộ ra đường cong dáng ngực hoàn mỹ của cô, lúc ngồi xuống, Du Yến vẫn rất cẩn thận dùng tay che ngực, sợ bất cẩn sẽ bị lộ hàng.

Chỗ ngồi của Du Yến cũng ở hàng đầu tiên, cách Cố tiên sinh ba người, ngẫu nhiên nghiêng mặt vẫn có thể nhìn thấy gương mặt nhìn nghiêng của đối phương, thế là thỉnh thoảng, hai người lén lút liếc mắt đưa tình.

Sau đó Cố tiên sinh cũng không mua thêm vật nào nữa, chỉ là đại diện tập đoàn quyên góp mười triệu, đây cũng là con số mà mỗi năm anh quyên góp, không nhiều cũng không ít.

Sau khi đấu giá từ thiện kết thúc, chính là vũ hội mà mọi người mong chờ nhất, rất nhiều tia lửa tình yêu đều nảy sinh trong tình huống thế này.

Được nổi tiếng, gả vào nhà giàu, có lẽ là mục tiêu cuối cùng của rất nhiều cô gái, thế là vũ hội vừa bắt đầu, rất nhiều nữ ngôi sao đều đi tìm đối tượng.

Cũng có người sớm đã xác định xong mục tiên, chỉ chờ âm nhạc vừa vang lên liền bắt đầu ra tay.

Cố tiên sinh vừa qua ba mươi tuổi, liền đã nắm được quyền lớn trong tay, lại thường nằm trong bảng xếp hạng người giàu có, danh tiếng vẫn luôn rất tốt, đương nhiên liền trở thành ông chồng hoàn mỹ nhất trong lòng của rất nhiều cô gái.

Vũ hội vừa bắt đầu, anh lập tức bị các cô gái vây quanh, bọn họ cứng rắn gạt Bùi Thiếu Hoa bên cạnh anh sang một bên, Bùi Thiếu Hoa vô cùng buồn bực, thầm nghĩ: Tuy anh đây hơi lớn tuổi chút, nhưng anh cũng là người có thân phận có địa vị đấy, các người có mọc mắt hay không!

Du Yến nhảy mở màn với CEO, quay đầu liền nhìn thấy Cố tiên sinh bị cả đám người vây quanh, không nhịn được mà nhíu mày, nói xin lỗi với CEO, không còn cách nào nhảy với anh được, nói phải đi giải cứu bạn mình.

CEO bất ngờ, hỏi: “Em với Cố tiên sinh là bạn thân ư?”

Du Yến gật đầu, “Là bạn rất thân rất thân.”

Người đàn ông phía sau rất có phong độ để cô đi, để cô đi giải cứu bạn thân của mình.

Nếu không phải đã hẹn nhảy với Du Yến, Cố tiên sinh thật sự rất muốn trực tiếp rời khỏi hội trường, anh từ chối rất thẳng tanh, tại sao đám người này lại nghe không hiểu vậy, người bây giờ đều cởi mở thế này sao? Mà với tu dưỡng của anh, căn bản không thể nào nổi nóng với phụ nữ, thế là chỉ đành tự mình buồn bực.

Nhưng cũng không buồn bực lâu, anh liền nghe thấy giọng nói của thiên sứ anh.

“Xin lỗi, bản nhảy đầu tiên của Cố tiên sinh đã được tôi đặt trước rồi.” Du Yến chen vào đám người, cười tủm tỉm nói với Cố tiên sinh bên cạnh.

Đối với cô gái giành hết sự chú ý trong suốt đêm nay, ngoại trừ ngưỡng mộ và đố kị, cũng không ít người nhìn không vừa mắt cô, rất không phục.

Không phải chỉ là nhận được một chương trình hot thôi sao? Nếu không còn chưa biết ai sẽ là người đại diện thương hiệu đâu? Có gì hay ho chứ, cô gái như cô, vô lễ với tiền bối như thế này, dựa vào cái gì mà công nhiên tranh giành đàn ông với bọn họ!

Thế là trong đám người, chỉ nghe có người bực bội hỏi, “Cô là ai chứ? Cô nói đặt trước là đặt trước sao, có chứng cứ gì không?”

Du Yến bị nói thẳng như thế, nụ cười có chút khựng lại, “Chị này thật là hài hước, chẳng lẽ nhảy với Cố tiên sinh còn cần phải lấy số sao? Chứng cứ gì chứ, hỏi Cố tiên sinh không phải là càng tốt sao?”

Cố tiên sinh sớm đã cảm thấy rất phiền, kéo tay Du Yến, nói tiếng xin lỗi, liền kéo cô ra ngoài đám người.

Hai người đi đến nơi ít người mới thở phào nhẹ nhõm.

Du Yến che miệng cười lén, sau đó nói: “Cố tiên sinh, ủy khuất em rồi.”

Cố tiên sinh bất đắc dĩ nhìn cô nói: “Cho nên lần sau đến dự những buổi tiệc như thế này, anh hi vọng mình sẽ đi dự tiệc với thân phận là bạn nhảy của em.”

Du Yến nhướng mày, nghiêng đầu nhìn anh, tinh nghịch nói: “Chuyện này thật sự có chút khó, nhưng cũng không phải là không có khả năng.”

Hai người vẫn đang thì thầm to nhỏ với nhau, thì Bùi Thiếu Hoa tìm đến, lắc lắc hộp trang sức trên tay, bảo: “Nhìn xem anh mang gì đến cho hai người này.”

“Là hộp trang sức vừa đấu giá! Bộ này em cực thích đó.” Du Yến cười hì hì muốn nhận lấy chiếc hộp màu đỏ, nhưng Bùi Thiếu Hoa cố ý không đưa cho cô.

“Đây rõ ràng là anh giơ bảng, em nghĩ là cho em sao?”

“Cho dù là anh giơ bảng, cũng là Cố tiên sinh móc tiền, em đeo lên đẹp như thế, Cố tiên sinh làm sao có thể để nó rơi vào tay nhà khác được chứ?!” Du Yến tự tin phản bác anh.

“Em nói cũng rất có đạo lý, anh không còn gì để nói nữa.” Bùi Thiếu Hoa nhún nhún vai, đưa hộp cho cô.

Du Yến thích chí mở hộp ra, nói với Cố tiên sinh: “Anh giúp em đeo lên đi.”

“Không sao chứ?” Cố tiên sinh không nghĩ đến cô trực tiếp muốn đeo trên vũ hội.

“Nhiều người như thế, sẽ không ai nhìn chằm chằm em đâu.”

Thế là Cố tiên sinh rất vui vẻ giúp cô đeo lên, sau đó liền gạt Bùi Thiếu Hoa sang một bên cùng bà xã đi khiêu vũ.

Một đen một đỏ, theo điệu nhạc mà cất bước nhảy, lúc họ hòa theo nhịp điệu vui vẻ xoay vòng, hai màu sắc không giống nhau thoáng cái hòa quyện vào nhau, tạo thành một màu sắc hoàn mỹ nhất.

Mọi người xung quanh cảm thấy, bọn họ lúc này vô cùng xứng đôi.

Nụ cười của Du Yến vẫn thường trực treo bên môi, cô đã thực hiện lời hứa trước đó với Du Yến, quang minh chính đại nhảy với Cố tiên sinh, dưới ánh đèn rực rỡ, thản nhiên tiếp xúc thân mật nhất. Bàn tay to của Cố tiên sinh đặt sau eo cô, cảm giác ấm nóng truyền từ váy đến da thịt, khiến tim cô cũng run rẩy theo.

Vũ đạo của Cố tiên sinh đã trải qua đào tạo chuyên nghiệp, mỗi động tác của anh đều hoàn mỹ ưu nhã, Du Yến dưới sự dẫn dắt của anh, thong thả di chuyển, hệt như một tinh linh đang nhảy múa, lại tựa như công chúa cao quý trong lâu đài, khiến người khác kinh ngạc.

Đến bản nhạc tiếp theo, họ nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người.

“Cố tiên sinh, hôm nay anh rất soái.” Trong lòng Du Yến vui vẻ, không nhịn được mở miệng khen ngợi người đàn ông của mình, đối mặt với anh, cô vẫn thường rất thẳng tanh, thích gì sẽ nói cho anh biết, cảm thấy gì đẹp cũng nói với anh, đây là một loại tâm trạng vô cùng vui vẻ, cô vẫn là không nhịn được muốn đem chuyện này chia sẻ ngay cho anh.

“Hôm nay em cũng rất đẹp.” Cố tiên sinh cũng chân thành khen cô.

“Cho nên chúng ta rất xứng đôi.” Du Yến đắc ý tổng kết.

“Ừ, vẫn luôn như vậy.”

Hai người bắt đầu nói những lời sến súa, đến con muỗi bất cẩn bay bên cạnh họ cũng cảm thấy bị ngấy đến chết, mà họ hoàn toàn không cảm nhận được chuyện này.

“Anh nói những người khác có thầm đoán mò quan hệ của chúng ta không?” Xung quanh sàn nhảy khá nhiều người, tin là sẽ không ít người đang nhìn họ, dù sao đi nữa họ vẫn là người vô cùng nổi bật.

“Em để ý sao?” Cố tiên sinh dịu dàng hỏi cô.

“Đương nhiên không để ý, chỉ cần ngày mai không có scandal nói bậy nói bạ là được rồi.”

“Có anh ở đây, họ không dám nói bừa.”

“Em cũng cảm thấy như thế đó!” Du Yến cong môi cười ngọt ngào, khiến cho Cố tiên sinh suýt nữa không biết phải bước chân nào.

Một bản nhảy rất nhanh liền kết thúc, nhưng hai người rõ ràng không định kết thúc, sau đó hai bản tiếp theo đều có thể nhìn thấy hình bóng họ đang ôm chặt nhau.

Người bên cạnh bất giác thầm đoán mò, chẳng lẽ hai người thật sự là nhìn trúng nhau rồi sao? Lúc Cố tiên sinh từ lúc bước vào hội trường, cũng không thấy anh đưa mắt nhìn cô gái nào, đối với các nữ ngôi sao tiến lên hỏi thăm cũng rất lạnh nhạt, nào ngờ trên vũ hội, lại nhảy với Du Yến liền ba bản, hơn nữa nhảy xong liền lập tức rời đi, vốn dĩ không cho người khác chút cơ hội nào.

Cũng có người tinh mắt nhìn thấy bộ trang sức trên người Du Yến đang đeo chính là tác phẩm quý giá bán trong buổi đấu giá, bộ trang sức này là người bạn vừa rồi ngồi cạnh Cố tiên sinh mua, chẳng lẽ đây chỉ là màn che mắt thiên hạ sao, trang sức thật ra là Cố tiên sinh mua, mà mục đích của anh là tặng cho Du Yến? Có người đã mơ hồ đoán ra được chân tướng sự thật, bất giác thầm kinh ngạc.

Du Yến này, thật sự đặc biệt như thế sao?

Mọi người nhìn vào đôi mắt của cô, bất giác muốn nghiên cứu thêm vào phần.

Cố tiên sinh nhảy với Du Yến ba bản liền rời đi, nhưng Du Yến lại không tốt số như thế, thân là người đại diện, cô không thể không ở lại xã giao.

Chẳng qua là sau khi cô nhảy xong với Cố tiên sinh, ánh mắt mọi người nhìn cô cũng khác đi, đặc biệt là trong giới doanh nhân, đều tìm cơ hội tiến lên để bắt chuyện với cô, thực tế là đang âm thầm muốn nghe ngóng quan hệ giữa bọn họ.

Du Yến giả ngốc cười ha hả với họ, kéo đủ chuyện nhảm để nói, cuối cùng họ thật sự không tìm được chút tin có giá trị nào cả.

Sáng hôm sau, Du Yến chưa ăn sáng xong, liền tìm Dư quản gia đưa báo, Dư quản gia lắc đầu, Cố tiên sinh có lệnh, cô phải ăn sáng xong mới được xem tạp chí.

Thái độ này của Dư quản gia chính là gián tiếp thừa nhận báo chí hôm nay lại có tin tức của cô.

Du Yến giận đến dậm chân, lòng thầm nghĩ ông không cho tôi đọc báo, chẳng lẽ tôi không tìm được cái khác để đọc sao? Thế là liền cho người đem máy tính của cô đến, nhanh chóng mở máy lên mạng.

Kết quả là mạng load nửa ngày cũng mở không lên, Du Yến mò mẫm một hồi, có chút hoang mang.

Ánh mắt nhìn Dư quản gia chợt trở nên sắc bén, cô nhướng mi, hỏi: “Có phải ông làm không.”

Dư quản gia ngẩng đầu nhìn trời, vờ như không biết.

Du Yến nhảy dựng lên, hệt như ngựa hoang, “Ông lại dám cắt mạng, còn muốn sống hay không!”

Dư quản gia tiếp tục ngẩng đầu nhìn trời, vờ như ông đã bị lãng tai.

Lúc này Cố tiên sinh xuống lầu, nhìn thấy tình hình chiến đấu bùng phát, khó hiểu hỏi: “Sao vừa sáng sớm lại nổi giận?”

Du Yến giận đến đỉnh đầu bốc khói, vội vàng cáo trạng, “Còn không phải là do quản gia thối này sao, ông ấy không cho em xem báo thì thôi, còn dám cắt mạng của em! Thật sự là vô pháp vô thiên, em muốn trừ tiền lương của ông ấy, muốn đuổi việc ông ấy.”

Dư quản gia không thèm để ý, trực tiếp quay về phòng bếp mang bữa sáng lên, để cơ hội dỗ dành này nhường lại cho Cố tiên sinh.

“Ngoan, chờ ăn xong rồi hẳn đọc.”

Du Yến dựa vào người Cố tiên sinh, cọ cọ làm nũng: “Nhưng em thật sự rất muốn đọc, nếu không đọc báo em sẽ rất khó chịu, cả người ngứa ngáy, vốn không nuốt trôi.

Cố tiên sinh nhíu mày, “Sao lại nghiêm trọng như vậy?”

Dư quản gia đem thức ăn lên bàn, sau khi bày xong, lại tiếp tục đứng bên cạnh ngẩng đầu ngửa mặt nhìn trời.

Du Yến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn ông một cái, “Ông ra xa một chút, tôi không muốn nhìn thấy ông nữa!”

“Trên người tôi có tạp chí.” Dư quản gia điềm đạm đáp.

Du Yến lập tức bị KO, buồn bực gục mặt xuống bàn.

Cố tiên sinh tốt tính kéo cô ngồi dậy, cầm thìa bắt đầu đút cô ăn như con nít, Du Yến ăn được hai ngụm, nói với Cố tiên sinh: “Vẫn là để em tự ăn, nếu không mọi người sẽ cười em mất, anh xem, bây giờ chút uy nghiêm em cũng không có, Dư quản gia lại dám giấu báo của em đi!”

“Ông ấy không dám giấu, chỉ cần em ăn xong, ông ấy lập tức giao ra.”

Du Yến không còn cách nào, mở miệng cố gắng ăn, miếng cuối cùng còn chưa ăn xong, Dư quản gia đã đem tạp chí đưa đến trước mặt cô, Du Yến hài lòng cầm lên lay lay, lại căn dặn: “Nhanh nối lại dây mạng đi, tôi cần phải lướt Weibo.”

Cô gần đây nghiện lướt Weibo.

“Ngôi sao điện ảnh Du Yến nổi tiếng dự buổi tiệc đêm từ thiện, cùng với doanh nhân có tiếng trong thương trường Cố Hành Viễn nhảy ba bản với nhau, tài tử giai nhân khiến người khác ngưỡng mộ.”

Bên dưới tiêu đề là bức ảnh do một người khách tham dự buổi tiệc cung cấp, được biết người đó còn tỉ mỉ thuật lại tình hình hai người, bình thường đều biết Cố tiên sinh không thích giao tiếp với người khác nhưng trò chuyện với Du Yến lại rất vui vẻ, từ cử chỉ thân mật của hai người có thể thấy được rõ ràng không phải là ở trong hội trường mới quen biết, hẳn đã quen biết nhau trước đó.

Sau lưng tờ báo còn bình phẩm về trang phục của Du Yến, khen ngợi rất hợp với khí chất của cô, còn rất xứng với lễ phục đen của Cố tiên sinh, tấm ảnh hai người cùng khiêu vũ khiến người khác cảm thấy xứng đôi, là một bức tranh đáng để thưởng thức.

Bài viết rất uyển chuyển thuật lại, không chỉ ra quan hệ ám muội giữa hai người nhưng lại khiến cho không gian tưởng tượng của người đọc càng rộng hơn.

Du Yến đọc xong, cũng không nhịn được cất giọng khen, “Bức ảnh này chụp đẹp quá, không biết có thật là chụp lén hay không? Thật sự so với dân chuyên nghiệp còn chuyên nghiệp hơn.”

“Em không sợ scandal sao?” Sau khi Cố tiên sinh đọc báo xong, sẵn miệng hỏi cô.

“Nhưng đây cũng không giống scandal, nội dung chủ yếu vẫn là viết về tiệc tối từ thiện, rõ ràng là thuận tiện nói về chúng ta mà thôi.” Du Yến chu môi hỏi Cố tiên sinh, “Cố tiên sinh anh thấy thế nào?”

Cố tiên sinh lại cầm báo lên xem vài cái, mới cười nói: “Anh cảm thấy bài viết này khá thú vị.”

Nói bọn họ xứng đôi gì đó, đọc xong thật khiến cả người thoải mái.

Du Yến đọc nửa ngày, nhất thời muốn biết thêm các bình luận khác liền lên lướt Weibo.

Triệu Thiêm rất nhanh liền gọi điện đến, hỏi Cố tiên sinh có cần làm theo cách cũ với tin này không, Cố tiên sinh vội chen ngang, nói tin này cũng không nói gì cả, không cần để ý, còn dặn anh phải cập nhật tin tức, nếu nói quá đáng liền xóa đi.

Triệu Thiêm ở đầu bên kia sau khi gác máy vẫn có chút mông lung, đã nói đến “tài tử giai nhân khiến mọi người ngưỡng mộ” rồi, còn nói là không nói gì cả, chẳng lẽ thật sự phải gắn hai chữ “Scandal” to tướng lên mới xem như đã nói gì sao?

Cố tiên sinh, rốt cuộc là tiêu chuẩn giới hạn của việc này ở đâu vậy?

Chẳng lẽ anh đã quên đi mệnh lệnh trước đây rồi sao? Phàm là bài viết liên quan đến anh và Du Yến đều phải phong tỏa hết.

Hôm nay người ta đã nói bọn họ cùng nhau nhảy ba bản, còn nói không nói gì, thế rốt cuộc nói quá đáng của anh là thế nào đâu, có cần phải cho ra một tiêu chuẩn xác thật hay không đây?!

Thường ngày giải quyết công việc đã đủ phiền rồi, bây giờ còn phải xử lý cả scandal của ông chủ, xem ra anh phải nghiêm túc bàn về việc tăng lương với ông chủ rồi.

Cố tiên sinh sau khi gác điện thoại của trợ lý liền cùng Du Yến lướt Weibo.

Bài viết này vừa đăng ra, Weibo của Du Yến đã có rất nhiều bình luận.

—— Váy đỏ của nữ thần thật đẹp quá.

—— Nữ thần chị định cướp chồng em rồi sao?

—— Nữ thần, em không thể gạt bọn trạch nam tụi anh đi, chạy theo gã cao phú sao kia nha!

—— Mỗi ngày đều liếm màn hình, nữ thần lộ lưng lại lộ ngực, màn hình bị liếm hỏng rồi...

—— Các người không cảm thấy rất đáng yêu sao? Tổng tài bá đạo yêu tôi gì đó, thật sự là cute đến muốn khóc!

—— Cute đến muốn khóc, ánh mắt Cố tổng nhìn nữ thần rất sai trái nha, có gian tình.

—— Chồng tôi lại nhảy với cô gái khác, khóc ngất trong nhà vệ sinh.

—— Thân là nhân viên của tập đoàn Cố Thị, tôi dám đảm bảo, dáng vẻ thường ngày của chủ tịch Cố tuyệt đối không phải là thế này đâu!

—— Hai người này thật sự rất xứng đôi!!!!

—— +1 Xứng đôi

—— +10086 Xứng đôi

—— Nếu đã xứng đôi như thế thì đến bên nhau đi!

...

Du Yến nhìn thấy bọn họ nói hai người xứng đôi liền không nhịn được phì cười, quay đầu nhìn Cố tiên sinh, gật đầu nói: “Thật sự rất xứng.”

Cố tiên sinh ôm cô, nhiệt tình trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt.

Sau khi hôn xong, Du Yến thỏa mãn nói: “Em cảm thấy bây giờ hạnh phúc lắm.”

Cố tiên sinh cũng cười rồi lại cười, ôm cô chặt hơn nói: “Nhưng anh vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.”

“Tiếc nuối?” Du Yến khó hiểu quay đầu nhìn anh.

“Giữa chúng ta thiếu mất quá trình theo đuổi, chẳng lẽ em không cảm thấy tiếc nuối sao?”

“Cái này có là gì chứ, dù sao chúng ta đã ở bên nhau, em liền cảm thấy không tiếc nuối.”

Cố tiên sinh lắc đầu, tỏ vẻ không đồng tình, nói: “Em không phải nói chúng ta lần nữa làm lại hôn lễ sao? Thế trước đó, anh muốn theo đuổi em lần nữa, muốn tất cả mọi người đều biết, anh đang cố gắng theo đuổi em.”

Du Yến bị dọa đến giật mình, “Anh muốn công khai quan hệ của chúng ta ư?”

“Anh chỉ là đang theo đuổi em, đồng ý hay không còn phải xem ý kiến của em.”

“Được người hoàn mỹ như anh theo đuổi, em có thể không đồng ý sao?” Du Yến cảm thấy đề nghị này của anh không hay chút nào, anh vừa mở miệng đề nghị, cô liền lập tức muốn đồng ý, nào cần phải theo đuổi chứ, ngược lại cô còn không chút do dự muốn bám sát theo anh nữa là.

“Em có thể vờ như không đồng ý, anh sẽ vẫn luôn có gắng theo đuổi em.” Tâm trạng của Cố tiên sinh rất tốt, cười thật rạng rỡ.

Hôm qua lúc nói chuyện với Bùi Thiếu Hoa, khiến anh nghĩ thông một số thứ, trong quan hệ với cô, anh vẫn luôn ở trạng thái rất bị động, năm năm quá dài rồi, anh thật sự không dám đảm bảo rằng có thể vẫn lẳng lặng đứng yên sau lưng cô, như lời Bùi Thiếu Hoa nói, nếu sau này cô thật sự dính scandal với ai đó, thế thì anh cũng chỉ lặng lẽ tủi thân mà thôi.

Không công khai quan hệ cũng không sao, nhưng anh có thể sử dụng phương thức khác để công chúng tiếp nhận bọn họ, mà không cần phải giấu giấu giếm giếm nữa.

Cho nên, anh nhất định phải biến bị động thành chủ động, để mọi người biết, là Cố Hành Viễn anh rất nghiêm túc theo đuổi cô gái này.

Dư quản gia đứng trong góc tường, lẳng lặng nghe xong cuộc đối thoại này, sau đó liền lau lau khuôn mặt già nua, xoay người rời đi.

Sến quá, thật sự là quá sến rồi!

Người trái đất biết đùa quá rồi, ông cần về sao hỏa ngay!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.