Nhiệm Vụ Sinh Đẻ

Chương 5: Chương 5: Đêm nay cô thật xinh đẹp




“Tiểu Cố, đêm nay cô thật xinh đẹp!”

Lý Đỉnh Thịnh lịch sự nắm lấy mu bàn tay của cô sau đó đặt xuống một nụ hôn xã giao.

Cố Hạnh Nguyên theo bản năng nhíu mày, mất tự nhiên rút bàn tay về.

“Tổng giám đốc Lý, hình như buổi tiệc hôm nay nên để Anna đến thì thích hợp hơn.”

Anna là giám đốc bộ phận PR của công ty.

Ứng phó với những bữa tiệc thượng lưu như thế này Anna chắc chắn lợi hại hơn một nhân viên quèn như cô.

Lý Đỉnh Thịnh lại không cho là như vậy.

Ông ta mỉm cười lấy một ly sâm-banh từ trong tay nhân viên phục vụ rượu đưa cho cô.

“Tiểu Cố, không giấu cô làm gì, tiệc rượu tối nay trên thực tế chính là khúc nhạc dạo của buổi đấu thầu công trình ‘Ánh’.”

Cố Hạnh Nguyên hơi ngẩn ra.

Trước mắt công trình ‘Ánh’ gần như là hạng mục quan trọng mà tất cả giới kiến trúc của thành phố A đang đổ xô vào.

Gần đây bộ phận công trình vì tranh thủ hạng mục này mà ai nấy cũng bận tối tăm mặt mũi, chả trách tổng giám đốc Lý lại sai cô đến đây.

“Nhưng mà tổng giám đốc Lý tôi chỉ là một nhân viên quèn làm việc ở bộ phận công trình chưa được nửa năm…”

“Tôi chính là nhìn trúng thân phận nhân viên mới của cô!”

Đủ mới mẻ!

Khóe miệng Lý Đỉnh Thịnh lộ ra nụ cười hàm ý sâu xa: “Tiểu Cố, tôi để cô đến đây đương nhiên là có dụng ý của tôi. Yên tâm đi, tối nay chỉ cần cô biểu hiện thật tốt sẽ không thiếu tiền thưởng của cô đâu. Đến đây, uống ly rượu này chúc chúng ta đấu thầu thành công.”

Cố Hạnh Nguyên hơi do dự nhận lấy ly rượu trong tay Lý Đỉnh Thịnh.

Cô nhìn lướt qua bóng dáng mọi người đang ăn uống linh đình trong hội trường.

Có lẽ do bản thân cô quá vô dụng nên mới sợ đối mặt với những trường hợp như thế này.

Cô ở nước Mỹ năm năm, dựa vào mười lăm tỷ để sống qua ngày. Trừ chăm sóc mẹ cô và con trai ra, cô gần như không ra ngoài làm việc.

Mãi tận đến nửa năm trước xài hết tiền để dành, sau khi về nước cô mới bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng cô phát hiện bản thân không hiểu rất nhiều thứ.

Bây giờ cô có thể làm việc ở bộ phận công trình của công ty Đỉnh Thịnh, cô đã cảm thấy rất vui mừng.

“Tiểu Cố, sao cô lại không uống thế? Đừng nói với tôi cô không biết uống sâm banh đấy nhé, ha ha…”

Cố Hạnh Nguyên hơi đỏ mặt, cô lắc đầu nói: “Khiến tổng giám đốc Lý chê cười rồi, vậy thì tôi chúc công ty chúng ta đấu thầu thành công.”

Cô không chần chừ nữa giơ ly sâm banh lên chạm ly với Lý Đỉnh Thịnh.

Uống một hơi cạn sạch.

Lý Đỉnh Thịnh nhìn cô uống sạch ly rượu trong tay, cặp mắt lươn ti hí lóe lên vẻ tính tóan…

Cố Hạnh Nguyên để ly rượu xuống, cảm giác cổ họng hơi sặc.

Bỗng nhiên cả hội trường hoàn toàn yên tĩnh.

Cô còn chưa rõ chuyện gì xảy ra thì lúc này ánh mắt của mọi người đều cùng nhìn về phía lối vào hội trường…

Một người đàn ông dáng người cao to, gương mặt tuấn tú, tao nhã bước vào hội trường.

Một anh chàng nổi bật như vậy đương nhiên hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

Bộ âu phục màu trắng phiên bản giới hạn toàn cầu được may thủ công làm tôn lên cơ thể khỏe khoắn hoàn hảo của anh ta.

Phảng phất như khí chất vương giả trời sinh, phía sau anh ta còn có một đám thủ hạ đang cung kính đi theo.

Mái tóc ngắn đen mượt được chải chuốt vô cùng tỉ mỉ.

Cả người anh ta lộ ra thần thái nghiêm túc trầm ổn.

Khuyên tai nụ trên tai trái của anh ta phản xạ ra ánh sáng màu xanh lam rực rỡ.

Khuôn mặt đẹp như thần tiên, đây tuyệt đối là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Chỉ tiếc rằng anh ta là một người lạnh lùng, không chút tình cảm.

Là anh ta?

Cố Hạnh Nguyên vừa nhìn đã nhận ra.

Gã này không phải là anh chàng mặt đơ ngồi trong chiếc siêu xe lúc nãy sao?

Không đợi cô kịp phản ứng cả hội trường đã sôi trào.

Cho dù Cố Hạnh Nguyên có ngu hơn nữa cũng đoán được phản ứng khác thường của những người có mặt trong hội trường này.

Xem ra, lai lịch của anh chàng mặt đơ kia cũng không vừa.

Hừ, cùng lắm cũng chỉ là cậu ấm con nhà có tiền, có gì ghê gớm chứ?

“Ai ôi, rốt cuộc tổng giám đốc Bắc Minh cũng đến rồi!” Lý Đỉnh Thịnh vui mừng khẽ hô, lại còn thừa dịp ôm vai Cố Hạnh Nguyên.

Cô theo bản năng lảng tránh.

Chết tiệt!

Tối nay cô không nên mặc lễ phục lộ vai này.

Lý Đỉnh Thịnh mặc kệ phản ứng của cô, ông ta ôm lấy cô vừa đi vừa nói:

“Tiểu Cố à, tổng giám đốc Bắc Minh là nhân vật lớn đấy! Cô biết gia tộc Bắc Minh giàu nhất thành phố A này không”

“Gia tộc Bắc Minh?”

Cố Hạnh Nguyên bỗng nhiên sững sờ!

Ở thành phố A có ai mà không biết sức ảnh hưởng phía sau bốn chữ “gia tộc Bắc Minh” này chứ?

Giàu có nhất nước, giàu đến độ khiến người ta giận sôi.

Quả thật có thể hô gió gọi mưa, một tay che trời.

Công trình ‘Ánh’ chính là một hạng mục của công ty dưới trướng tập đoàn Bắc Minh.

Mấy tháng trước mới phát ra tin tức đấu thầu công khai.

Các công ty trong ngành vì có thể đạt được công trình “Ánh” mấy trăm nghìn tỷ đồng này đã xuất ra tất cả bản lĩnh và thủ đoạn của mình để có thể đạt được sự ưu ái của Bắc Minh thị.

Công ty Đỉnh Thịnh cũng không ngoại lệ.

“Đúng, cậu ta chính là cậu chủ Bắc Minh Thiện của nhà họ Bắc Minh, tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Bắc Minh!”

Bắc Minh Thiện?

Cố Hạnh Nguyên bỗng nhiên hơi hoảng hốt.

Cái tên u ám.

Cô đã từng nghe ở thành phố A lưu truyền câu nói thế này “có thể đắc tội thần, đắc tội quỷ chứ tuyệt đối đừng đắc tội với người nhà họ Bắc Minh”.

Cô không nghĩ tới gã này lại có lai lịch lớn như vậy.

Cô không nhịn được cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn của cô.

Lúc nãy cô còn đắc ý vênh váo véo mặt của gã Bắc Minh Thiện nữa kia đấy.

Hứ, cái đồ con ông cháu cha…

Cố Hạnh Nguyên cảm thấy sóng lưng lạnh buốt.

“Tiểu Cố đi thôi, chúng ta đi qua đó chào hỏi tổng giám đốc Bắc Minh nào.”

Cố Hạnh Nguyên giật nảy cả người.

Cô nào dám lấy mặt nóng dán lên mông lạnh của gã kia chứ?

“Có chuyện này, tổng giám đốc Lý tôi hơi mắc đi vệ sinh, ngài có thể đợi tôi một chút được không…”

Lý Đỉnh Thịnh lắc đầu, nắm chặt cổ tay của Cố Hạnh Nguyên không chịu buông.

Sau đó ông ta chỉ về phía Bắc Minh Thiện đang có rất nhiều người vây xung quanh ở phía trước.

Đêm nay những người dẫn theo người đẹp đến tham gia đấu thầu giống như ông ta nhiều không đếm xuể.

“Tiểu Cố, cô nhìn xem, có biết bao nhiêu người tranh nhau nịnh bợ tổng giám đốc Bắc Minh, chúng ta không thể bị bỏ lại phía sau!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.