Nhiếp Hồn Vương Phi

Chương 16: Chương 16: HOA THỨC VẼ MẶT (4)




“Phốc, ha ha ha ha.” Thao Thiết chỉ cảm thấy nước mắt muốn rớt ra , không thể tự điều khiển? Kìm lòng không đậu? Liền tính hắn không thấy được nữ nhân kia ra tay, nhưng hắn kết luận khẳng định là nàng giở trò quỷ!

Nhìn nữ nhân này một bộ nghiêm trang đùa giỡn người, thật sự là cười chết người !

Lam Ảnh Nguyệt nhìn trên bờ vai An Nhã có 1 con thỏ màu trắng hình cầu lông ngắn, gật gật đầu nói: “Quả nhiên rất giống bánh bao.”

Sau đó liền xoay người rời đi, chỉ để lại An Nhã đứng tại chỗ ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhã nhanh chóng nhăn lại, kìm lòng không đậu?

“Tiểu Nhã, Bánh Bao của ngươi không phải rất tốt sao? Cứ thế vội gọi ta đến!” Một thiếu niên áo lam đã đi tới, màu da hắn trắng nõn, trong ngũ quan thanh tú mang theo một chút tuấn tú, trong suất khí lại mang theo một chút ôn nhu, một đôi mắt hoa đào dài nhỏ lúc lơ đãng lộ ra một chút tinh quang.

“Ngọc ca ca, mau đưa Khiêm ca ca bọn họ đến, ta có việc muốn nói với các ngươi.” An Nhã tuy rằng đơn thuần, nhưng là nàng cũng sẽ không thể ngốc đến cho rằng Lam Hạo Phong thật là kìm lòng không đậu nói ra cái loại lời nói này, chuyện này khẳng định cùng thần tượng không thoát khỏi quan hệ. (Tiểu Tuyết: May mà ko tin)

Vô luận như thế nào, nàng cũng muốn thần tượng gia nhập cùng bọn họ!

Tần Ngọc tuy rằng thật nghi hoặc, nhưng nhìn An Nhã một bộ dáng sốt ruột, cũng chỉ theo nàng, tùy ý nàng nắm tay áo hắn đem hắn kéo đi.

Mà Lam Hạo Phong một mặt mờ mịt, hậu tri hậu giác cảm giác được trên mặt truyền đến đau đớn, hắn là bị đánh?

Lam Ảnh Nguyệt đã đột phá Tam giai, tinh thần lực tự nhiên cường đại hơn rất nhiều, hiện tại khống chế Lam Hạo Phong quả thực dễ dàng, hơn nữa sẽ không làm cho hắn phát hiện dấu vết gì để lại.

Bất quá nàng chính là dẫn đường cho Lam Hạo Phong bộc lộ tiếng lòng mà thôi, ai biết hắn xấu xa như vậy? Trách nàng ?

“Đại ca, liền tính ngươi ái mộ An Nhiên tiểu thư, cũng không nên như vậy a? !” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Nguyệt Ngôn có chút hồng, dưới đám đông ở đại sảnh đối với một nữ hài nói loại lời nói này, ai cũng sẽ tức giận đi?

Lam Hạo Phong một mặt nghi hoặc, hắn vừa rồi rõ ràng một câu cũng đều không có nói với nàng a!

“Hạo Phong, ngay cả trong lòng ngươi nghĩ như vậy, nhưng là cũng không thể nói ra lời làm hỏng thanh danh nữ hài tử người ta a? !” Một thiếu niên lại nói.

“Nhiều người như vậy, ngươi hẳn là nên khắc chế bản thân một chút.” Mặt khác một người lại nói.

Lam Hạo Phong chỉ cảm thấy mạc danh kỳ diệu, bản thân cái gì cũng không có làm, bọn họ vì sao lại như vậy?

“Đại ca, việc đã đến nước này, ngươi vẫn là ngẫm lại cùng phụ thân giải thích thế nào đi.” Lam Nguyệt Ngôn trong lòng có chút không yên, đại ca là vì đem cái ma sủng kia cho nàng ta mới có thể tới nơi này, mới có thể gặp được nữ nhân kia, chuyện này, sẽ không liên lụy đến nàng ta đi?

Lam Nguyệt Ngôn vốn là vô cùng ích kỷ, lúc này nàng ta chỉ nghĩ đến trốn tránh trách nhiệm, nơi nào còn nhớ rõ Lam Hạo Phong đối với nàng ta như thế nào, càng nghĩ càng cảm thấy có chút bất an, sự tình lần trước phụ thân còn tức giận đâu, nàng ta nhất định phải cùng chuyện này phủi sạch quan hệ.

Sáng sớm ngày thứ hai, học viện thông tri mọi người đến quảng trường tập hợp, nói là có nhiệm vụ phân phối.

Lam Ảnh Nguyệt mở cửa, liền nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhã phóng đại, “Thần tượng, sớm, chúng ta cùng đi chứ.”

“Ân.” Dọc theo đường đi, An Nhã một mình nói oa oa không ngừng, Lam Ảnh Nguyệt nghe xong mới biết được, hàng năm Học viện Hoàng gia khai giảng đều phải đi Hắc Ám rừng rậm làm phân ban khảo hạch.

Mặc kệ vào thời điểm dài ngắn, hàng năm đều phải một lần phân, năm người một tiểu đội, tự do phối hợp.

“Ngọc ca ca, Khiêm ca ca, ta ở trong này.” An Nhã ra sức nhảy lên, hướng tới hai cái thiếu niên xa xa hô.

“An Nhã, ngươi chẳng lẽ còn muốn mang con riêng này đi cùng đội ngũ tiểu Ngọc bọn họ sao?” An Nhã nghe thấy thanh âm đó, chán ghét chà chà chân, thế nào nơi nơi đều có thể gặp được người đáng ghét này a!

“Không cho ngươi nói như vậy với thần tượng của ta!” An Nhã thở phì phì trừng mắt nhìn nữ nhân trước mắt, nếu không phải nương của nàng ta ác độc, mẫu thân nàng làm sao có thể chết? ! Đừng tưởng rằng nàng ta làm bộ dáng này giả mù sa mưa liền lừa được nàng.

“Chúng ta còn chưa có tiến Hắc Vụ rừng rậm, An Nhiên tiểu thư liền xác định ta sẽ cản trở sao?” Lam Ảnh Nguyệt tựa tiếu phi tiếu nhìn An Nhiên , cái cô gái này vì sao liền thích đến đây tự tìm ngược như vậy đâu?

Nàng ta đã khẩn cấp như vậy, nàng làm sao có thể làm cho nàng ta thất vọng đâu? Dù sao nàng ôn nhu thiện lương như vậy! (Tiểu Tuyết: Tỷ cũng tự kỉ như vậy. Nếu tỷ lương thiện thì trên đời này hết người ác rồi.)

An Nhiên khinh thường nhìn thiếu nữ trước mắt, một tân sinh mới nhập môn cư nhiên dám nói với nàng ta như vậy, “Ngươi cũng đừng trách ta nhanh mồm nhanh miệng, dù sao lần này khảo nghiệm nhưng là phân bình quân đoàn đội, ta cũng không muốn bởi vì ngươi khiến tiểu Ngọc bọn họ rời khỏi Tử ban.”

“Đã như vậy, chúng ta đánh cuộc, như thế nào?”

Nghe Lam Ảnh Nguyệt nói, Thao Thiết lắc lắc đầu, bản thân tự đến tìm ngược, không ngược ngươi ngược ai?

“Đương nhiên có thể, tiền đặt cược thì, “ An Nhiên cười lạnh nói: “Người thua ngay tại trung tâm quảng trường mặc cái yếm nhảy một điệu! Ha ha ha ha, ngươi có dám hay không!” (Tiểu Tuyết: con này chơi ngu quá)

An Nhiên ở trường học luôn luôn nổi tiếng là tâm ngoan thủ lạt, người bình thường cũng không dám trêu chọc nàng ta, mấy người phía sau An Nhiên lúc này đều không có hảo ý nhìn Lam Ảnh Nguyệt, nha đầu kia đã định là thua rồi, An Nhiên tiểu thư nhưng là người nổi danh thứ hai ở Phân viện Mục sư, đội ngũ của nàng ta lại có thể kém sao?

An Nhã gắt gao bắt lấy tay Lam Ảnh Nguyệt, cái cô gái này vì sao ác độc như vậy, nhưng là thần tượng nói muốn cược trước, nàng cũng không thể phản bác.

Lam Ảnh Nguyệt cười lạnh một tiếng, nàng còn tưởng rằng là cái gì bất quá thì là tiền đặt cược, nhưng là vì khiến An Nhiên thả lỏng cảnh giác, trên mặt lộ ra một chút thâm sắc khó xử, “Như vậy không tốt lắm đâu?”

An Nhiên cười lạnh một tiếng, chỉ biết nữ nhân này vừa rồi là trình độ võ mồm cực nhanh, nhưng là nàng ta làm sao có thể buông tha nàng, “Ngươi không dám? Vậy rời đi đội ngũ của tiểu Ngọc bọn họ!”

“An Nhiên tiểu thư đã nói như vậy , cứ định như vậy, còn hi vọng ba vị công tử làm chứng .” Lam Ảnh Nguyệt xoay người, khóe môi nhếch lên một tia ý cười như có như không.

Ba người xem náo nhiệt ngây dại, bọn họ vừa mới là nghe được An Nhã gọi bọn hắn mới tới, bất quá, bọn họ vốn là không quen nhìn cái nữ nhân An Nhiên giả mù sa mưa kia, hơn nữa, bọn họ không có khả năng bỏ qua tiểu nha đầu xoay người lại phía sau, trên mặt mang ý cười, chỉ sợ có người muốn tao ương , vì thế thiếu niên áo lam đi đến phía trước nói: “Bổn thiếu gia nguyện ý làm chứng.”

Đêm qua An Nhã cũng đã đi tìm bọn họ , hơn nữa nói với bọn họ về sự tình của Lam Ảnh Nguyệt, bọn họ cũng đối thiếu nữ có linh lực màu lam này thật tò mò, tối hôm qua sự kiện kia bị An Nhã nói ly kỳ như vậy, bọn họ cũng rất muốn tiếp xúc một chút cái thiếu nữ kia a, cho dù là vì An Nhã, chuyện làm chứng này, bọn họ cũng phải làm !

Thiếu niên mặc tử y mang theo ý cười ôn nhuận đi lên phía trước, hắn tuấn mỹ tuyệt luân, sắc mặt như điêu khắc, ngũ quan rõ ràng, có cảm giác khuôn mặt tuấn mỹ dị thường, “Thần tượng của An Nhã, ta tự nhiên là phải giúp .”

“Đồng ý.” Thiếu niên mặc hắc y, ôm thanh kiếm to lớn nặng nề, lạnh lùng mở miệng, lãnh ngạnh tuấn lãng trên mặt không có một tia biểu cảm.

“Tiểu Ngọc, các ngươi cũng không nên hành động theo cảm tình, cô nương này là tân sinh mới nhập học.” An Nhiên gắt gao nắm tay, nàng ta không nghĩ kia ba cái thiếu niên tới cư nhiên cũng không bài xích phế vật này gia nhập.

Mà nàng ta liên tục mời bọn họ hai năm, bọn họ đều cự tuyệt nàng ta, nàng ta hung tợn nhìn chằm chằm tiểu nha đầu dung mạo xấu xí trước mắt này, hai đấm nắm chặt, xú nha đầu này có cái gì tốt.

“Tu vi thấp có thể chậm rãi tu luyện, nhân phẩm nếu không tốt vậy coi như không có biện pháp luyện.” Bị An Nhiên gọi làm cho thiếu niên tiểu Ngọc, cười đến vô hại, lắc lắc tay bên trong quạt xếp đi đến bên cạnh Lam Ảnh Nguyệt nói: “Ta xem tiểu cô nương người ta cũng rất tốt, lại ôn nhu thiện lương.” (Tiểu Tuyết: Nhầm rồi, hoàn toàn nhầm rồi! =|||=)

“Phốc, ôn nhu? Thiện lương?” Thao Thiết không nói gì lắc đầu, thiếu niên, ngươi vẫn là rất tuổi trẻ.

“Ân hừ, Thao Thiết? Ngươi tựa hồ rất có ý kiến?” thanh âm lành lạnh của Lam Ảnh Nguyệt ở trong không gian vang lên, Thao Thiết lập tức không lên tiếng , hắn không muốn bị nấu.

An Nhiên nghe lời nói của hắn, mặt đều tái rồi, “Hảo tâm nhắc nhở các ngươi mà thôi, đến lúc đó bị liên lụy đuổi ra khỏi Tử ban, khó coi cũng không phải là ta.”

Nói xong, liền mang theo đoàn người rời đi, trong mắt cũng là một mảnh độc ác, cái thiếu nữ kia, nàng ta sẽ làm cho nàng không thể ra khỏi Hắc Vụ rừng rậm!

“Ta là Tần Ngọc, là Phân viện Cung thủ.” Tần Ngọc cười tủm tỉm mở miệng, ánh mắt sắp khép lại thành một đường, thoạt nhìn hết sức đáng yêu.

“Lâm Khiêm, Phân viện Mục sư.” Lâm Khiêm ôn hòa nhìn nữ hài bé bỏng trước mắt, thoạt nhìn so cái nữ nhân An Nhiên kia thuận mắt hơn nhiều.

“Đông Phương Hàn.” Đông Phương Hàn đã nói tên, sau đó liền không lại nói chuyện, chính là cao lãnh* như vậy. (*Cao ngạo + lạnh lùng)

“Cái nữ nhân kia tuy rằng nhân phẩm rất kém, nhưng dáng người coi như là miễn cưỡng có thể, chúng ta đây là vì toàn thể nam sinh mưu phúc lợi a.” Tần Ngọc híp một đôi mắt, nhìn bóng lưng An Nhiên đi xa, đáy mắt lãnh ý di động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.