Nhớ Mãi Không Quên

Chương 44: Chương 44: Yêu




Cố Mặc Hàm một tay đặt ở sau lưng Tần Vũ Dương nhẹ nhàng vuốt ve, một tay đặt ở trước ngực đầy đặn nhẹ nhàng vuốt ve, Cố Mặc Hàm vỗ vỗ phía sau lưng của cô, thanh âm khàn khàn: "Vũ Dương, hé miệng ra, nghe lời nào..."

Tần Vũ Dương cảm thấy không khí càng ngày càng ngột ngạt như muốn lấy mấy phần dưỡng khí, hoặc như là bị đầu độc, từ từ hé miệng ra, vươn ra một đoạn lưỡi trắng mịn. Cố Mặc Hàm quấn qua lại, hung hăng trêu chọc mút lấy, dây dưa cùng một chỗ.

Không khí trong phòng tắm dần dần nóng lên, tay Tần Vũ Dương nắm thật chặt quần áo bên eo Cố Mặc Hàm, trong đầu là một mảnh hỗn độn. Đợi cô kịp phản ứng thì Cố Mặc Hàm đã đem quần áo trên người cô thoát gần hết. Cố Mặc Hàm buông môi cô ra, còn lưu luyến ở trên cổ sáng mượt mịn màng, tay như có điện vuốt ve làn da mềm mại của Tần Vũ Dương, đến mức dẫn tới một mảnh phấn hồng cùng sự run rẩy.

"Hừ..." Một tiếng rên rỉ mê loạn thẹn thùng của Tần Vũ Dương làm cho tất cả động tác của Cố Mặc Hàm dừng lại, ngẩng đầu lên mở to con mắt đỏ nhìn cô. Khuôn mặt nhỏ nanh của Tần Vũ Dương đỏ bừng, trong ánh mắt mang theo một tầng mờ mịt, cau mày, vẻ mặt luống cuống nhìn anh.

Cố Mặc Hàm càng nhìn trong lòng càng ngứa, anh một bên kéo quần áo của mình xuống, vội vàng ôm lấy Tần Vũ Dương đang ở dưới vòi hoa sen, cầm lấy khăn tắm bên cạnh bọc lấy Tần Vũ Dương, lao ra khỏi phòng tắm.

Cố Mặc Hàm rút đi khăn tắm, đặt Tần Vũ Dương ở trên giường, hai tay chống bên người cô, ở dưới ánh đèn tinh tế nhìn cô gái nhỏ dưới thân. Những lọn tóc quăn quyến rũ rơi xuống tấm ra giường màu xám nhạt, đôi mắt đen trong suốt, sống mũi thẳng xinh xắn, đôi môi dày óng ánh, làn da vô cùng mịn màng, cánh tay ngọc mềm mại như ngó sen, trên hai điểm đỏ hồng cao ngất tròn trĩnh, giống như hai đóa hồng mai nở rộ đầy trời trong mùa tuyết trắng, ngạo nghễ đứng sừng sững, bụng bằng phẳng, hai chân thon dài cân xứng, sắc thái dục vọng trong mắt Cố Mặc Hàm càng ngày càng nặng nề, hô hấp nóng bỏng phun trên nước da trong suốt của Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương mơ hồ nhìn Cố Mặc Hàm, vài sợi tóc đen nhánh còn mang theo hơi nước, nằm mất trật tự ở trên trán, cùng sự thâm thúy trong mắt của anh hợp lại càng thêm rực rỡ, càng tôn lên cái loại khí chất lười nhác lãnh đạm. Vóc người cao to khỏe mạnh, lồng ngực rắn chắc, làm cho Tần Vũ Dương thấy được một dạng không giống Cố Mặc Hàm.

Cơ thể nóng hổi của Cố Mặc Hàm dán trên cô, những cái hôn rải rác vào mi tâm, gò má, xuống cổ, xương quai xanh, cuối cùng chôn ở trước ngực Tần Vũ Dương, ngậm lấy đóa hồng mai kia. Khẽ mút cắn nhẹ, một bàn tay phủ lên nơi mềm mại bên kia, cảm giác đầy đặn mềm mịn giống như dòng điện thông qua lòng bàn tay truyền tới đại não.

Tần Vũ Dương chỉ cảm giác được sự rắn chắc nóng bỏng đè nặng trên cơ thể cô, mặt của cô nhanh chóng nóng lên, trước ngực nơi trắng nõn mềm mại bị anh bao lấy, không ngừng thay đổi hình dáng, bên kia bị anh nuốt từng ngụm lớn, không ngừng kích thích cái đỉnh cao nhất của nụ anh đào nhỏ. Bắp đùi kề đó, cô có thể rõ ràng cảm giác được một vật nào đó đang không ngừng sưng to, nóng lên, sít sao chống lại cô. Toàn thân Tần Vũ Dương như nhũn ra, từng đợt cảm giác khác thường từ dưới bụng khuếch tán ra, sự trống rỗng chiếm lĩnh toàn bộ linh hồn cô, làm cho cô cảm thấy sợ hãi.

Tần Vũ Dương dùng sức mở trừng hai mắt, dùng sức đẩy cái đầu đang chôn ở trước ngực cô, mở miệng ra mới phát giác thanh âm nũng nịu du dương: "Đừng mà, anh mau thả tôi ra ..."

Cố Mặc Hàm đang ôm cơ thể tràn đầy ấm nóng thơm mát mềm mại, lúc này buông tay anh cũng không phải là đàn ông! Bắt lấy bàn tay đang lộn xộn đẩy ra của Tần Vũ Dương, đặt trên cơ thể nóng bỏng cường tráng của anh, Tần Vũ Dương cảm nhận được nhịp tim đập dưới lòng bàn tay, trái tim đó dường như muốn nhảy ra, Cố Mặc Hàm nắm lấy tay của cô vuốt ve cơ thể của anh, từ lồng ngực đến bụng, lại dần dần đi xuống...

Cố Mặc Hàm cúi người lần nữa xuống trước ngực đang phấn khích của cô, đã không còn sự dịu dàng vừa rồi, giống như là một cơn sóng biển mãnh liệt, mạnh mẽ quét lấy Tần Vũ Dương, một bàn tay dọc theo bụng xuống đùi. Đầu tiên là ở bên trong hai chân nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó phủ lấy nơi nóng ẩm kia, ngón tay thon dài nhẹ nhàng trêu chọc. Cả người Tần Vũ Dương chấn động, toàn thân buộc chặt, theo bản năng khép lại hai chân, đem bàn tay Cố Mặc Hàm kẹp chặt lại. Lời lẽ nồng nhiệt của Cố Mặc Hàm từ từ chuyển qua vành tai trong suốt trắng nõn của Tần Vũ Dương, vừa nhẹ nhàng ngậm lấy vừa nói mập mờ không rõ: "Đừng khẩn trương, bảo bối, để cho anh yêu em thật nhiều..."

Dưới thế công của anh, Tần Vũ Dương từng chút từng chút tách hai chân đang kẹp chặt ra. Sự trống rỗng đang dần dần tập kích lên đại não, Tần Vũ Dương khó nhịn được mà vặn vẹo, cô cắn chặt môi dưới mới kềm chế được sự rên rỉ sẽ bật thốt ra.

Cố Mặc Hàm cạy môi Tần Vũ Dương ra, dây dưa không buông tha đầu lưỡi của cô. Tần Vũ Dương từ từ nhả đầu lưỡi ra thử dò xét tính đáp lại một chút lại mamg tới Cố Mặc Hàm càng thêm dây dưa mạnh mẽ.

Cùng với sự chậm rãi tiến vào của Cố Mặc Hàm, cảm giác tê dại sưng tấy bắt đầu thay thế bằng sự đau đớn, sự trống rỗng của Tần Vũ Dương được thay thế bằng những cảm giác tràn đầy sự phong phú, cô không kiên nhẫn giãy dụa cơ thể, vô ý thức rên rỉ.

Anh hôn đôi mắt Tần Vũ Dương: "Vũ Dương, mở mắt ra nhìn anh."

Tần Vũ Dương mở đôi mắt sương mù ra nhìn anh, mị nhãn như tơ, tự nhiên thành một loại phong tình. Mồ hôi trên trán Cố Mặc Hàm rơi xuống những sợi tóc Tần Vũ Dương biến mất không thấy gì nữa.

"Vũ Dương, nói cho anh biết, em có yêu anh hay không?"Thanh âm Cố Mặc Hàm khàn đục ôn nhu.

Còn chưa kịp suy nghĩ Cố Mặc Hàm đang nói cái gì đó, đột nhiên khoái cảm truyền tới đại não, Tần Vũ Dương cảm thấy trước mắt là tiếng sấm chớp, lý trí còn sót lại tan thành mây khói, giống như muốn đẩy cô vào vực sâu tối tăm, lại giống như đem cô lên đỉnh núi cao / vui mừng, cô đè nén không được phát ra tiếng rên rỉ thật dài. Anh nhẫn nại cảm giác tê dại từ eo, hưởng thụ sự mút lấy của cô. Từ từ tăng nhanh tiết tấu, lúc này toàn thân Tần Vũ Dương đều rất nhạy cảm, dưới sự khiêu khích của anh không ngừng thở gấp, cuối cùng anh hô lên đi ra, thở hổn hển, chờ đợi khoái cảm cực hạn từ từ đi qua. Tần Vũ Dương như được hâm nóng lại tiết ra một lần.

Cố Mặc Hàm từ từ lui ra, ôm Tần Vũ Dương mê man đi vào phòng tắm tắm rửa...

Ngày hôm sau, Tần Vũ Dương ở trong ngực Cố Mặc Hàm tỉnh lại, cô nhìn gương mặt đẹp trai bên gối kia, trấn tĩnh nhắm mắt lại hít sâu, lại mở ra, phát hiện đây không phải là đang nằm mơ. Cô khẽ di chuyển, toàn thân đau nhức, đùi cùng nơi đó càng giống như bị chặt gảy. Cô cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua, rõ ràng Cố Mặc Hàm là một người uống nhiều, vì sao cuối cùng là cô sạch sẽ bị ăn hết?

Cô nhịn không được kêu rên một tiếng, đem cái bi kịch giữ lấy trong đầu. Cố Mặc Hàm bị đánh thức, kéo cái chăn xuống, đối với cô cười nồng nhiệt: "Bảo bối, sớm a!"

Tần Vũ Dương bực dễ sợ, hận không thể cho anh hai cước, cô giãy giụa từ trong ngực anh đi ra, không cẩn thận đụng phải vật nào đó giữa hai chân Cố Mặc Hàm sáng sớm liền ý chí chiến đấu sục sôi, cô lập tức đỏ mặt: "Lưu manh!"

Cố Mặc Hàm cười vùi đầu ở trên vai cô, rầu rĩ lên tiếng:"Đây không phải là lưu manh, mỗi một người đàn ông thể chất và tinh thần khỏe mạnh bình thường mỗi sáng sớm đều có thể như vậy, em từ từ sẽ quen thôi."

"Quen cái đầu anh đó!" Tần Vũ Dương cầm lấy khăn tắm bên cạnh quắn bản thân thật kín rồi vọt tới phòng tắm rửa mặt, lúc cô nhìn thấy quần áo ướt đẫm nằm trong phòng tắm thì hoàn toàn tuyệt vọng, cô phải như thế nào ra ngoài đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.