Nothing Gonna Change My Love For You

Chương 16: Chương 16: Bad boy - Bad girl or Bad boy - Good girl ~




" Những gì cậu chịu đựng vì tôi thực sự là quá nhiều ...

Bọn con gái đó càng ngày càng quá đáng, hơn cả những điều mà tôi tưởng tượng ...

Tôi có gì tốt? Vẻ ngoài?

Dù gì đi nữa! Điều tôi ghét nhất trên đời là khiến ai đó bị thương vì mình...

Đủ rồi nhỉ?

Finish thôi !!! "



Tiếng đàn văng vẳng bên tai làm cho Mon tỉnh dậy. Nan đang ngồi chơi guitar bên cạnh khung cửa sổ, bây giờ thời điểm đã là chiều tà, ánh nắng chiều len lỏi qua từng tán lá cây bên ngoài chíu rọi vào người cậu nhóc, những đợt gió cũng nô nức đua nhau ùa vào thổi tung tóc cậu nhóc và tấm rèm cửa sổ tạo nên 1 khung cảnh đẹp mê hồn...

Chưa bao giờ Mon cảm thấy người con trai mình thích lại đẹp đến như thế ...

Nghe tiếng động, cậu nhóc xoay lại:

- Tôi làm cậu tỉnh?- Nan nhướng 1 bên mày.

- Ko! - Mon gượng cười yếu ớt.

- Xin lỗi! - ánh mắt nhìn như xoáy vào Mon.

- Chuyện ... chuyện gì cơ?- Mon hơi bất ngờ, cô nhóc vẫn chưa hiểu chuyện mà nan đang đề cập.

- Lần đó ... đáng lẽ tôi phải tin tưởng cậu. Cậu đã vì tôi mà chịu đựng nhiều rồi!

Thật ra Nan biết nhiều hơn cô bé nghỉ, cậu nhóc biết cả những trò trả thù, ghen tuông bẩn thỉu mà bọn con gái thường dùng để " chơi" với Mon ... ban đầu chỉ là bỏ rác vào tủ để đồ, tiếp đó nữa là giấu tập vở cô bé, kế đến là canh Mon bước vào phòng vệ sinh rồi tạt nước vào trong từ phía ngoài ... vâng vâng và vâng vâng ... nhưng đây là lần nặng nhất, sự ghen tuông điên rồ đó của bọn con gái khiến bọn chúng bị mờ cả mắt, cả việc bắt cóc người khác mà cũng dám làm ...

- Ko ... có gì đâu! Chuyện qua cả rồi mà!- Mon.

- Nếu Mei dám làm thế thì chứng tỏ những đứa con gái " điên" hơn Mei còn có thể làm những trò đồi bại hơn! Cậu quá hiền lành, ko thể tính toán hay bì với bọn đó. Mẫu Đơn và EVIL ai cũng có những công việc của mình, ko thể quan sát cậu 24/24 được! Tôi và cậu tính ra cũng chẳng là gì của nhau nên ko thể nào cứ kè theo cậu mãi!

Nụ cười trên môi Mon tắt ngấm, lời nói của Nan làm nhỏ đau... thì ra là cái mối quan hệ bạn bè lâu nay Mon lầm tưởng cũng chẳng là gì cơ đấy!!!

" Lời nói ko là dao

Sao làm ai đau nhói ... "



- Suy cho cùng, mọi việc đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm về mối quan hệ cảu tôi và cậu! Tôi ko muốn người khác bị thương vì mình, nhất là vì những chuyện nhảm nhí đó! Thế nên, để tốt hơn cho tôi và nhất là cho cậu thì ... cứ như lúc trước đi! Nếu ko có gì cần thiết thì đừng đứng gần nhau!- Nan nhẹ nhàng buông từng chữ, nét mặt nhìn Nan ko chứa bất kì một tia nào khác ngoài những tia nghiêm túc và bình thản đến nhói lòng.

" Những gì cậu phải chịu thật sự là quá sức chịu đựng cho cậu! Những lúc ko bên cậu tôi chẳng biết là bọn con gái đó sẽ giở thêm những trò gì ... Tốt nhất là ... trả mọi thứ về nơi bắt đầu! "

" Steody thinking about this thing called love

It got me shaken up

( plz tell me there's a way )

And it got my headjust spinnin round round round round

( plz tell me there's a way )

Don't wanna take a fall

It's best that i break all

It's gonna be better for you to move on

And my heart is breaking breaking

All apart remaking re making

How can i recover it all

...

And i got nothing, nothing to say

...

I'll never find better, better than you

...

Best believe that it hurt ... deeply thats word

...

Tell me goodbye"


( Tell me goodbye - Big Bang )

( nguồn dịch: YGVN )

Nan xem đó là những chuyện nhảm nhí cơ đấy! Sao mà cô nhóc lại có thể thích một người ko coi trọng tình cảm của mình thế chứ?

- Ukm, tùy cậu vậy!- " khuyến mãi" thêm 1 nụ cười.

Không khí nặng nề nhanh chóng đã bị phá bỏ bởi những tiếng chuông cửa dồn dập.

KING KOONG

Nan vừa mở cửa, cả top người ùa vào.

- Uầy, ko thấy Zu nhở?- Pj ngó dáo dát xung quanh.

- Chị Zu chưa đến! - Mon cười buồn.

- À! Zui lên em gái! Ủ rũ mãi thế? " Ai đó' chăm nom em kĩ lắm mà! Bọn này đến 1 lần rồi, lúc đó em chưa tĩnh dậy, thằng Nan ko cho bọn này vào là nhất quyết ko cho!- Pj chưa biết chuyện, thế nên nhỏ cứ vô tư đụng chạm vào nỗi đau mà Mon vừa hứng lấy.

- Vậy ... vậy sao? ^^~ - Mon cười ... nụ cười chứa nhiều tâm sự.

- Ở đây nhóm mình bao nhiêu đứa nhỉ?- Pj nhìn từng người- Thiếu 1, 2 đứa... à, ko sao, cũng đủ người rồi!- Pj.

- Để làm gì ạ?- Mon.

- Chơi trò chơi!- Pj cười.

- Sao ạ?- Mon.

- Trò mà chúng mình hay chơi với nhau ý!- Pj

.

Zu đến sau top của Pj chừng nửa tiếng, nó vừa vào thì thấy cả bọn chừng 5, 6 đứa túm tụm trên giường Mon, lác đác vài 3 thằng con trai thì chơi game, ko thì cả đám bu nhau ngồi bàn về chuyện gì đó. Trông cái đám loi nhoi này giống đi chơi hơn đi thăm bệnh, nhà nan cứ như nhà trẻ vậy!!!

Từ xa là đã thấy nhóm của Pj ngồi tụm lại, cả bọn đang nói gì đó mà nó cũng chả biết... chỉ biết là lâu lâu lại có vài đứa trong đó quay sang nhìn nó với ánh mắt ko - bình - thường.

- Mon, ổn chứ?- nó.

- Dạ, ổn ạ! ^^ - Mon

- Zu, nói nghe cái này!

Pj đột nhiên đứng dậy, kéo Zu ra 1 góc nói chuyện, nhỏ nói với 1 lượng volume khá nhỏ, cứ như sợ người khác nghe thấy ko bằng.

- Biết gì chưa?

Zu ko trả lời nhưng thay vào đó nó nhìn Pj với vẻ mặt ko hiểu. Ko nấn ná lâu, nhỏ kề miệng vào tai Zu thì thầm:

- Jun có vị hôn phu rồi!

Vừa nghe xong, nó chỉ trơ mắt ra nhìn Mon, có vẻ như sợ nó ko kìm được sự mất bình tĩnh mà la lên, Pj đã nahnh tay ra hiệu bằng 1 ngón tay đặt trên miệng.

Cảm giác của nó lúc này là gì ??? Chông chênh!!!

" Đôi lúc ngỡ mình đủ lạnh lùng để ko đau nữa nhưng thật chất là đang tổn thương quá nhiều! "



- Thì sao?- nó nhướng một bên mày.

- Tám thế thôi! Đừng nói ai biết nhen!- Pj.

- Why?- hỏi thế thôi, chứ nó đâu rảnh mà nói những chuyện " tầm phào" này với người khác.

- Zu cũng biết là anh jun ko thcih1 bị đem chuyện riêng tư ra soi mói mà! Vả lại... cái này chỉ là Pj vô tình biết được khi Ken nói chuyện điện thoại với Jun thôi! Chỉ có Zu với mấy đứa ngồi đó biết à!- Pj hất mặt nhìn mấy đứa ngồi trên giường.

- Số khác chưa biết?- nó.

- Ukm, thế nên giữ bí mật giùm!Chuyện này mà lộ ra là xong Pj luôn!

- Chỉ thế? - nó.

- Ừ, nghe đâu nhỏ đó đẹp lắm! Jun cũng có chút thiện cảm với nhỏ đó thì phải! Hình như có cá tính lắm nhưng ko phải "dạng" như tụi mình!- Pj.

Nó chợt nhớ tới lời của Jun trước đây. Hắn nói là hắn ko thích loại con gái buông thả hay đại loaị như thế... ( chap 6 page 10 ). Phải thôi, hắn từng thừa nhận rằng nó ko phải là người hắn cần, cũng ko phải mẫu người hắn thích, bad boy thì có bao giờ coi bad girl là chuẩn? Ngày nào cũng tiếp xúc với những người cùng " loại" với mình đương nhiên là chán rồi! Vị hôn phu của Jun là thiên kim tiểu thư nhà gia giáo mà có được cá tính nổi trội thì chẳng phải rất đặc biệt sao?

Bad boy - Good girl ... chẳng phải phim thần tượng nào thuộc motip như thế cũng kết thúc như vậy sao?

- I don't care!- nó nói rồi phớt qua Pj, quay lại giường Mon ngồi.

Điên thật! Mắc gì nó lại hạ thấp bản thân, so sánh mình với 1 đứa con gái chưa từng chạm mặt chứ? Cũng chả có nguyên nahn6 gì mà phải so sánh hết!

- Anh Jun tới rồi kìa!- đột nhiên Mon reo lên.

Nghe thế, nó ngẩng mặt lên nhỉn, đúng là hắn thật! Nhìn nụ cười nữa miệng trên môi hắn kìa, thường ngày có ko? Hay là vì tìm được 1 nửa rồi nên phô ra cái dáng ngạo mạn và nagng tàng như thế?

- Chị Zu đi đâu ạ?- Mon hỏi khi thấy nó đột ngột đứng dậy.

- Về! Lo nghỉ ngơi đi!- nó.

- Ơ ... nhưng ... anh Jun ...- Mon.

- Tên đó thì liên quan gì?

Nó nheo mày rồi đi thẳng ra cửa, để cả bọn ngồi ở đó ko hiểu gì về thái độ của nó... Mon gật gù ra vẻ hiểu, đúng nhỉ ???? liên quan gì mà cô bé lại nói như thế? Ngớ ngẩn thật!

Nó đi ko ngoái lại, lách qua 1 số người tuyệt ko để đụng mặt hắn, nói sao nhỉ ??? Chỉ biết là nó thấy khó chịu trong người thôi, cứ bức bối, ko muốn tiếp xúc với ai, nhất là hắn... Ko biết tại sao nó như thế, bản tahn6 nó cũng ko hiểu nhưng điều nó hiểu rõ nhất vào lúc này là đừng ai chạm vào nó cả, để nó yên...

" Steody thinking about this thing called love

~ Vẫn luôn trăn trở về thứ tình yêu này ~

It got me shaken up

~ nó đã thức tỉnh anh ~

( plz tell me there's a way )

~ xin hãy chỉ cho anh một con đường khác ~

And it got my headjust spinnin round round round round

~ và nó đã khiến đầu óc anh quay cuồng ~

( plz tell me there's a way )

Don't wanna take a fall

~ anh ko muốn phải gục ngã ~

It's best that i break all

~ tốt hơn là nên chấm dứt tất cả ~

]It's gonna be better for you to move on

~ sẽ tốt hơn nếu để em ra đi ~

And my heart is breaking breaking

~ trái tim anh đang tan vỡ tan vỡ ~

All apart remaking re making

~ cố ghép lại ghép lại những mảnh vỡ ~

How can i recover it all

~ nhưng làm sao anh có thể hồi phục nó như xưa ~

...

And i got nothing, nothing to say

~ và anh chẳng thể, chẳng thể nói gì hơn ~

...

I'll never find better, better than you

~ anh biết sẽ ko còn ai, ko có thứ gì tốt hơn em nữa ~

...

Best believe that it hurt ... deeply thats word

~ anh biết thứ gây ra những tổn thương sâu đậm nhất chính là những lời nói tàn nhẫn ~

...

Tell me goodbye"

Hắn tiến lại phía giường Mon hỏi thăm vài câu, Jun có lầm ko nhỉ, hồi nãy thấy bóng dáng ai như là nó ?

Vừa trông thấy hắn, cả bọn đang túm tụm trên giường Mon ko hẹn mà tháo nhau đứng dậy, rời khỏi chỗ đó ... điều đó làm hắn có chút khó hiểu, ko lẽ hắn đáng sợ thế sao?

- Ủa, Nan! Sao hôm bữa em lại biết là sân thượng dãy C ?- Pj.

- Nhờ cái thẻ nhớ! Vật tôi coi trọng ko phải là điện thoại mà là thẻ nhớ, tôi có gắn con chip định vị để phòng bất trắc ... - Nan.

- Nếu thế như lúc đó, Mon ko cho cái thẻ nhớ đó vào túi mình mà vẫn để nguyên trong túi áo khoác em thì giờ sẽ thế nào nhỉ?- Pj bắt đầu tưởng tượng.

- Dẹp đi chị ơi ! Bỏ trong túi mà còn thê thảm như thế, nếu để nguyên ở đó chắc giờ ko còn ở đây nói chuyện với nhau kiểu này đâu!- Nan nói rồi chán nản quay đi.

.

Dạo này nó với hắn có chút gì đó vấn đề ... qua sự theo dõi bằng mắt của bọn đàn em thì là như thế! Nói chuẩn hơn thì người có vấn đề là nó, nó đến bar sớm hơn mọi khi rất nhiều nhưng đến khi đến lúc đông vui nhất thì nó lại bỏ về !?! Thế nên theo vòng tuần hoàn của mấy ngày nay, như quy luật mặt trăng- mặt trời, có Jun thì sẽ ko thấy Zu và ngược lại ... cứ như ngày và đêm... từ ban đầu, họ đã đối lập nhau về tất cả, ừ thì họ cũng lạnh như băng như nhau nhưng cặp mắt Zu đôi khi lại thoáng qua những tia nhìn ấm áp, dù rất hiếm ... còn Jun, quanh năm chỉ phảng phất 1 nét lạnh rợn người ... Cách hành động cũng thế, Zu mà vào cuộc thì hầu như những cú knock out cuối cùng đều do bọn đàn em thực hiện, vì Zu biết, nếu nó ra tay thì kẻ đó khó mà toàn vẹn ... Jun thì lại khác, 1 khi hắn đã vào cuộc chỉ có nước máu chảy thành sông, tất cả đều phải hoàn hảo như hắn đặt ra, hắn sẽ cho con mồi của mình biết thế nào là đau đớn, cách hành động của hắn quá ư là dứt khoát, ko động lại 1 chút lòng thương người ...

Đối lập nhau, khoảng cách chỉ là 1 sợi tóc mong manh ... nếu nó đứt ... bạn nghĩ là 2 thứ đó sẽ trộn lẫn vào nhau hay là 1 điều gì khác tồi tệ hơn ? 2 thứ đối lập có thể dung toàn cho nhau như người ta vẫn thường nói " trái cực thì hút " hay vốn dĩ ngay từ đầu. những thứ ko tương tác thì ko thể hòa làm 1 ??? Nó sẽ như mưa và nắng chứ? Mưa và nắng thường ko xuất hiện cùng nhau, nhưng nếu 1 lúc nào đó, nó sánh bước với nhau thì sẽ tạo nên 1 dãi cầu vồng bảy sắc, đó là 2 thứ đối lập nhưng khi hòa vào nhau thì lại mang đến kết quả bất ngờ ... Nhưng nếu thay vào đó, nó ko phải là một cơn mưa bình thường, mà nó là 1 cơn bão thì nắng sẽ hong khô cho nó chứ? Cái cầu vông bảy sắc đó còn tồn tại nữa ko? =)

Là 1 leader, hắn có những chuyện cần bàn với nó ... nhưng nó lại ko chịu xuất hiện lúc hắn cần! Bắt hắn phải tìm nó sao? Mơ tưởng thật!

.

Từ khi nghe Pj nói đến chuyện đó, trong nó xuất hiện nhiều cảm xúc khá khó chịu. Đôi khi khó thở đến kinh khủng ... Nó ko biết cảm giác lúc này là gì và càng ko muốn biết ... ghen hay tức? Vớ vẩn, vì cái gì chứ? Chết tiệt thật! Chỉ cần ko thấy hắn nữa thì cảm xúc nó sẽ bình thường trở lại nhỉ? Vậy thì cứ thế đi, nó giờ cũng chả muốn thấy mặt hắn. Nó thề là sẽ gạt được cơn tức ngực này ra khỏi cơ thể trong thời gian nhanh nhất!

.

Xem ra tới giờ nó nên vầ rồi... chầm chậm từng bước tiến đến gara, cảm nhận được từng cái lạnh cắt xương đang đua nhau lùa vào da thịt, trời đêm thành phố về khuya lạnh thật ... cơ mà nó lại thích cái cảm giác đó, tận hưởng từng cơn gió tát vào mặt mình ... " Thế cho mày mau chóng tỉnh ra Zu nhỉ???" Bây giờ là 12.00 đêm rồi !!!

Đang chậm rãi thả từng bước... chợt phía trước có điều gì đó xuất hiện trong mắt nó khiến nó khựng lại... Muốn tiến vào gara phải đi qua 1 lối rẽ, nhưng giờ đây, lối rẽ đó dường như bị lu mờ bởi 1 dáng người cao cao đang tựa vào bức tường ngay đó, ánh đèn hắt vào khiến nó nhận ra, người đang đứng đó, mái tóc hung đỏ ko còn ngự trị trên mái đầu, thay vào đó là màu bạch kim đẹp đến mê người... thật nực cười nhưng cuốn hút ... mái tóc vuốt keo, được chải chuốt đến mức nghệ thuật, tôn lên từng đường nét tuyệt vời trên khuôn mặt, gương mặt đó dù nhìn nghiêng đi chăng nữa thì vẫn rất hoàn hảo, cuốn lấy người khác từ ánh nhìn đầu tiên... ánh mắt sắt lạnh càng làm tôn thêm cái dáng vẻ mị hoặc đó, nó mông lung nhưng có thể giết chết bất kì người nào dám trừng trừng nhìn mình ... bờ môi hờ hững ngậm 1 điếu thuốc lá, 2 ngón tay thờ ơ giữ lấy , làn khói cứ đua nhau thoang thoảng trong ko gian, tạo nên 1 khung cảnh có vẻ mập mờ do khói thuốc, đốm đỏ nơi đầu thuốc cứ bừng bừng vệt đó ... Chiếc khuyên tai cũng được dịp khoe lên sự óng ánh của mình, nó lấp lánh trong ánh đèn mờ ảo, kiêu sa thật ... Trong mắt cậu trai đó, dường như ko có sự hiện diện của bất kì ai, chỉ ngoài bản thân mình!

Một nét đẹp ngông cuồng !!!

Bước đi của nó có chút chần chừ ... vì nó biết người đó là ai ...

" Có hôn thê nên thay đổi đến mức như thế sao? Một kẻ tôn thờ màu đỏ chiến thắng nay lại chuyển sang tông bạch kim? Chướng mắt thật! "

Nghĩ rồi nó tự ban cho chính bản thân mình một nụ cười khinh miệt, cảnh sắc đó ít nhiều cũng đã khiến nó bị ấn tượng ...

Tiến thêm vài bước, nó nhẹ nhàng lướt qua mặt hắn ...

Jun thả điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng chân dẫm lên nó ... đốm đỏ trong phút chốc bị lụi tàn... Ánh mắt hướng theo người con gái vừa lướt qua, vẫn thong thả cho tay vào túi quần, thật ko sai khi hắn đi sớm hơn mọi khi ...

- Trốn tôi sao?- phảng phất 1 nét cười nhếch mép trên vành môi.

Nó ngừng lại ... vẫn im lặng ... rồi vẫn nhẹ nhàng bước đi ...

- Lý do?- hắn.

- Anh cho mình cái quyền gì để bảo tôi tránh anh?- lúc này nó mới quay đầu lại, thái độ lạnh lùng tựa như lần đầu gặp mặt.

- Quyền là tâm vũ trụ!- hắn vãn tự tin như thế.

- Quá tự mãn rồi!- nó cười cợt nhả.

- Thế sao? Chảng phải vài phút trước cũng có người đứng sững lại nhìn tôi sao?- hắn cố tình đi lên phía trước mặt nó, cả 2 đứng đối diện.

Nó nhéch mép nhìn vào hắn, đắc chí trả lời:

- Nếu anh làm tâm, chỉ cần xoay anh 1 vòng, tôi có trọn cả thế giới!

[COLOR="DarkOrchid"]" Lấy anh làm tâm

Xoay 1 vòng em có cả thế giới! "



( st)

Có 1 tia tức giận hiện lên trong mắt hắn, lúc nhận ra nó biết mình đã thành công trong việc chọc điên hắn bằng cái cách đánh vào lòng tự tôn của 1 thằng con trai.

- A, thế sao?- đột nhiên hắn bật cười, có chút gì đó ... khó diễn tả thành lời - Nếu xoay được tôi thì khả năng cô cũng cao tay quá rồi, tôi tự hỏi, có bao nhiêu thằng đã bị cô xoay như thế! Hóa ra giờ tôi mới biết, mình thua cô nhiều chỗ lắm, vây xem ra tôi ko đủ "vĩ đại" để được tiếp xúc với cô rồi!

Đáng đời mày lắm Zu ạ! Mày nghĩ mày đủ khả năng làm hắn tức điên lên sao? Khả năng làm đau hắn mày còn ko có, đã thế còn để hắn làm lại mày 1 vố đau như thế! Rốt cuộc hắn đã coi lòng tự trọng của nó là gì chứ? Nếu đã thế, đừng trách tại sao Zu lại trở nên vô tâm như vậy!

- Đúng đó! Thông minh hơn tôi nghĩ! Khôn hồn đừng bấu víu vào tôi nữa, mất mặt thật!- nó tự cho mình cái quyền làm tổn thương lại người khác nếu người đó đã cố tình làm tổn thương nó.



[RIGHT]" Đến thì : Hi Đi thì : bye Mà don't like thì: next

Ko có khái niệm níu kéo "[/RIGHT]


( st)

- Bấu víu? Hài! Làm diễn viên được đấy, rất có tố chất! Suy cho cùng người quen cũng chỉ là người quen!

Nó đang làm cái trò gì thế? Ngang ngược thật! Cách ăn nói này so với lúc trước thật khác!

- Xong thì tránh!

Nó đưa mắt lên nhìn hắn, vì hắn đang đứng chắn trước mặt nó ...

- Đừng vội, tôi có thứ muốn trả lại- hắn rút trong túi ra 1 xấp tiền mới coong', động tác có vẻ quen thuộc, hắn dùng tay vẫy 1 lượt, những tờ tiền màu xanh biển đua nhau xòe ra tạo dáng thành 1 hình cánh quạt, chậm rãi đưa lại gần mặt nó rồi phóng thẳng lên trời, từng tờ giấy bạc cứ bay phấp phới trong ko gian rồi đáp xuống đất- Trả lại những gì cô đã làm cho tôi! Cô đã có "cả thế giới" , những thứ này ắt hẳn ko thiếu nhưng nếu thiếu thì cứ nhặt lên! Tôi trả cho cái mối quan hệ trở về lúc đầu, trả hết!- hắn nhấn mạnh 2 từ cuối, ánh mắt đanh lại thấy rõ- Ko ai nợ ai!

Thì ra mọi thứ trong mắt hắn đều có thể quy ra thành vật chất ... Hắn chỉ nghĩ đơn giản rằng thế giới này tất cả mọi thứ đều có thể quy thành tiền hay sao? Vậy nếu tính ra thì những điều mà nãy giờ hắn gây ra cho nó sẽ được tính ra là bao nhiêu con số 0 ???

Đây là lần đầu tiên nó nghe hắn nói nhiều như thế ... nhiều hơn bình thường ... ngữ điệu ko mang bất kì cảm xúc nào...

Nói rồi hắn quay lưng đi vào chỗ để xe, ắt hẳn là hắn ko còn hứng thú vào bar nữa rồi, để lại nó đứng trơ ra đó...

Hắn có "trả" thiếu nó cái gì ko? Những tờ tiền đó trả lại cho nó những gì nó muốn, trả lại nó những câu từ nó đã thốt ra, như 1 mũi kim, đâm thẳng vào lồng ngực trái của hắn mà ko chút nương tình ... Trả lại cho nó cái lầm tường của hắn về tình bạn của 2 người... Trả lại cho nó cái cảm xúc chết tiệt đã đeo bám hắn lâu nay... Trả lại cho nó cả niềm tin bị tổn thương dữ dội, hắn chỉ tin vào Ken và Nan, rồi tin vào nó, nhưng nó đã coi hắn là gì? 1 cái tâm muốn xoay tếh nào thì xoay? Háy con đỉa chỉ bấu víu nó? Hắn đã bấu víu nó lúc nào đâu nhỉ? Hay những hành động của hắn mang lại khiến nó nhầm tưởng điều đó và cảm thấy kinh tởm? ... Hắn đối xử với nó đâu gải tạo vậy cớ gì mà nó lại làm hắn thê thảm như vậy? Thì ra đây là trò trả thù của nó sao? Nếu thế thì cô thành công rồi Zu ạ! Từ khi hắn mất đi cô bạn bé nhỏ, hắn đã mất đi gần nữa tâm hồn, nhưng mẹ hắn bên cạnh đã giúp hắn lấy lại dần ý chí, rồi bà cũng ra đi? Sao những người mà hắn cho là sẽ bên cạnh mình trọn đời đều biến mất khỏi hắn như thế? Nó đúng thật lạnh lùng và tàn nhẫn! Bỏ đi, cái tâm hồn, thể xác vá trái tim này đã chịu được nhiều tổn thương như thế, có nhiều vết nứt như thế ... thì bây giờ chịu thêm 1 lần nữa cũng đâu tổn hại đến ai, dẫu sao thì nỗi đau cũng mình hắn gánh, hắn có chi sớt cho ai đâu mà sợ họ đau giùm mình ... xát muối thêm lần nữa cho thêm vị vào cuộc sống nhỉ? Nụ cười và ánh mắt đó của nó lúc nó thốt lên những lời như thế hắn ghi nhớ rất kĩ, mang vẻ khinh thường và 1 chút đanh đá! Hắn có nên suy nghĩ lại quyết định hôn thê mà ba hắn đề ra ko?

Nó đứng lặng ở đó khá lâu. Gì chứ? Hắn xem nó là người quen thôi... ko phải là bạn!!! Chưa bao giờ nó khinh thường cảm xúc của bản thân mình như lúc này, như có 1 cục đá nặng đang đè nặng lên mọi giác quan... Đau đớn thế nhỉ? Cố tình làm người kahc1 đau nhưng rồi rốt cuộc người nhận lấy những đau đớn ko kém lại là mình, trong khi đó người đó lại quay đi với vẻ phóng túng và ánh cười giễu cợt trên gương mặt... Mọi thứ cảm nhận của nó từ trước đến giờ chắc hẳn đều là sai lầm!!! Tim đau thật! Về nhà chắc phải đi khám lại bác sĩ thôi! Giữ cho mình thật bình tĩnh nhưng rốt cuộc 1 giọt nước chợt rơi ra khỏi khóe mắt cũng ko biết. Từ bao giờ mà nó mất đi cái khả năng kiềm nén cảm xúc thế này??? Zu à, ai cho mày cái quyền yếu đuối chứ? Chẳng phải mày lúc nào cũng phớt đời sao? Vì cớ gì mà thành ra như thế? Chỉ vì 1 mẫu đối thoại như thế thôi à? Thế thì dẹp ngay đi! Tim vỡ sao? Về nhà mà lấy băng cá nhân dán lại. Những người làm mày đau đều là những người xấu, hắn là người xấu!!! Rõ chưa? Hình tượng mới của hắn chuẩn nhỉ? Mai mốt vào trường sẽ lại có khối em hò hét cho mà xem! Đêm nay xem ra khó quên nhỉ? Hắn đúng là tahy đổi, cả trong lẫn ngoài, bề ngoài hào nhoáng, rất cuốn hút người khác, khiến người khác ko thể rời mắt khỏi mình, xem ra hôn thê của hắn rèn luyện hắn kĩ thật! Nghĩ tới đó nó nhếch môi cười... 1 giọt nước mắt chạm vào môi ... Đắng chát!!!

" Có 2 kẻ ngốc tự làm tổn thương lẫn nhau! "

" Đừng thả mình quá cao vào những ngày lộng gió...

Vì khi giông tố đến sẽ rất khó để quay về ... "
Vừa cho xe ra khỏi gara, định hướng tới bar mà tiến thì trên màn hình điện thoại nó bỗng hiện lên số của Pj.

- Chuyện gì ?

- À, Zu ơi, Pj muốn nhờ Zu 1 chuyện, mẹ Pj có chuyến bay đêm vào hôm nay, 1 tiếng nữa cất cánh ... ngày mai tụi mình có cuộc họp tháng của Learder, điện thoại Jun Pj gọi từ chiều giờ mà ko ai bắt máy hết, phiền Zu qua nhắn với anh Jun giùm tụi này xíu, họp ở nhà Ken như cũ nha, 8.00 sáng. Tạm biệt, giờ Ken với Pj ra sân bay rồi!

Có lẽ là Pj đang rất gấp, bằng chứng là sau một đoạn độc thoại dài đằng đẵng của chính mình, nhỏ cúp máy cái rụp mà ko cần biết là người ở đầu dây bên kia có đồng ý hay ko. Nó có vẻ ... đứng hình 1 chút khi trên tay vẫn còn càm lấy chiếc điện thoại. Đùa chắc!!!

Nhưng từ chối người đang bận rộn 1 việc gì đó, trong khi bản thân mình lại vô cùng rảnh rỗi, nhất là người đó lại là người mà mình coi trọng thì thật ko phải tác phong của nó..

Hướng đi của nó là bar, giờ đột ngột lại chuyển thành đường đến nhà hắn. Hah, phải chi nó ko biết nhà hắn thì may ra bây giờ còn có cớ để từ chối nhể? Tốc độ chạy xe của nó có chậm hơn thường ngày ... Nó có gọi cho hắn nhưng ko được, giờ cũng trễ rồi, hắn làm quái gì mà lại bỏ máy chứ! Có điện thoại mà ko dùng thì vứt đi, cớ chi lại mua rồi ko thể kiên lạc được.

Mấy ngày rồi chả đụng mặt nhau, chả biết mấy phút sau, thấy mặt nó, hắn sẽ dùng thái độ gì để tiếp đây... Dừng xe lại trước cửa nhà hắn, do dự gần nửa tiếng đồng hồ, nó cứ ngồi trên xe, nhìn lên khung cửa sổ phía trên lầu đã che kín rèm lại, ánh đèn mờ ảo thật ... rốt cuộc thì nó mất tính dứt khoát từ bao giờ thế? Chả hay ho gì cả!

Nhẹ nhàng ấn vào chuông cửa... Xuất hiện sau cánh cửa đó vẫn luôn là bà quản gia già hiền hậu ... Nó tới đây mới chỉ 1 lần nhưng ko ai quên nó đi ngay được, vì sắc đẹp? Cũng đúng, nhưng đúng hơn đó chính là vì mức độ đặc biệt của Jun đối xử với nó mà mọi người cảm nhận được!

- Cô ... tìm cậu chủ?

Nó gật đầu.

- Nếu thế thì ... tôi e ... - bà ngập ngừng.

Con Gun từ đâu chạy lại vẫy đuôi nó liên tục. Lạ thật, chẳng phải con Gun luôn quấn lấy hắn như hình với bóng sao? Vậy sao nó lại chạy vòng quanh nhà, chẳng lẽ hắn đi vắng rồi sao? Mà đi đâu giờ này nhỉ?

- Jun ko có nhà?- nó hỏi.

- Ko phải... chỉ là ...- bà như có điều gì khó nói lắm.

Nó định hỏi gì đó nhưng con Gun lại khều khều vào chân nó, ra chiều muốn nó đi theo ... Đó là con chó mà Jun yêu thích vì thế ... cho dù Gun có làm gì thì cũng ko ai dám phàn nàn hay lên tiếng nếu việc đó ko đi quá giới hạn...

Gun dẫn nó đến phòng hắn, con chó ko dám vào, nó ngồi phịch xuống đất, đuôi cụp xuống...

Vẫn như lần đầu nó đến, cửa khép hờ, cửa ko khóa...

Nó muốn biết vì đâu một con chó yêu chủ như Gun lại như thế, chẳng lẽ hắn đang tức giận nên ko cho Gun vào hay sao?

Nó đứng bên ngoài lắng nghe tiếng động bên trong ... những thứ nó nghe được là gì ??? Là những tiếng va chạm của thể xác, là những tiếng rên gợi tình của 1 đứa con gái ... Bên trong đang xảy ra cái gì vậy chứ???

Khoanh tay tựa vào tường 1 lúc lâu, đợi cho đến khi tai nó ko còn nghe được những âm thanh ghê tởm đó nữa, nó mới đẩy cửa bước vào...

Cảnh tượng trước mắt nó ... rõ ràng là nó đã chuẩn bị tâm lý sẵn cho những gì sắp nhìn thấy nhưng tại sao vẫn còn vương chút ngỡ ngàng ... Hắn và đứa con gái đó đang được che phủ bởi 1 lớp chăn, hắn nửa nằm nửa ngồi, trên giường khoác 1 chiếc áo choàng tắm, đai lưng có lẽ được buộc khá hờ hững vì phần trên lộ ra nửa khuôn ngực rắn chắt... Nhỏ con gái đó ... ohm, nói thế nào nhỉ? Có vẻ sẽ đẹp hơn nếu lớp mascara trên mặt ko bị nhòe đi vì mồ hôi, trông nhỏ đó giờ đây như một bức sơn tượng bị mưa tạt nhòe sơn ấy ... , nhỏ dính chặt vào người Jun, đồ trong lẫn ngoài của ả vương đầy khắp nhà ...

Rốt cuộc thì nó đến đây để làm gì? Để chứng kiến những cảnh này sao??? Ông trời trêu nó à! Sao ai cũng quay lưng với nó???

Mái tóc bạch kim của hắn ướt đẫm mồ hôi, vài sợi lòa xòa trước trán, vài sợi bị dính vào 2 bên má. Điều đó khiến nó ý thức được những gì vừa xảy ra trên chiếc giường đó. Hắn ko vuốt keo, những sợi tóc cứ bồng bềnh rũ xuống, tuy thế điều đó vẫn ko ảnh hưởng gì đến cái hình tượng vốn có của hắn ... nhất là dưới ánh đèn phòng mờ ảo kia, vẻ đẹp đó được xem là khá nguy hiễm !!! Hắn dùng tay vuốt ngược tóc ra sau, từng cử chỉ, từng hành động của hắn nó đều dõi theo. Vì điều đó rất hút hồn? Ko hẳn là sai . Hay là vì hắn cũng đang nhìn nó với ánh mắt bỡn cợt, ko chút thiện cảm? That's right !!!

Nó vẫn đứng đó nhìn hắn, sự xuất hiện của nó từ đầu đã làm cho hắn chú ý, hắn thích thú chiếu vào nó những tia nhìn chăm chăm ... Cô ả kia hết nhìn nó rồi lại nhìn hắn, có vẻ ko chịu đựng được nên ả lên tiếng nũng nịu:

- Anh à? Nhỏ đó là ai thế?- chu mỏ.

- 1 người mất đi phép lịch sự thôi!- mắt vẫn ko rời nó.

Có lẽ ả tức lắm, vì đã ko thu được ánh nhìn từ hắn nên ả đã có những hành động lố hơn ...

- Honey à ~ - ngọt đến rợn người

Ko kịp để hắn xoay qua, ả đã kéo mặt hắn sang mình, đặt lên bờ môi hắn 1 nụ hôn ướt át ... Trông mặt ả rất phấn khởi khi đã thu được sự chú ý gì hắn, hắn đáp lại như 1 cái máy được lập trình sẵn ... Nụ hôn đó kéo dài cho đến khi ả ko thở được nữa hắn mới buông ra ... Trước khi rời khỏi môi nhau, những chiếc lưỡi ấy còn luyến tiếc đánh nhẹ lên vành môi đói phương ... Nụ hôn của hắn, có lẽ đã làm ả ngất ngây thật ...

Nó tới đây để xem " phim" free thế này sao??? Khó chịu thật đấy! Để kìm nén những cơn run nó đã nắm tay mình thật chặt ... Hắn muốn gì đây??? Nó đang đau vì cái gì thế này? Vì hắn??? Ko phải đâu chỉ là vì tổn thương lòng tự trọng thôi mà phải ko? Chỉ là vì tổn thương lòng tự trọng mà thôi ...

- Về đi!

Hắn phả nhẹ vào vành tai ả, đã lạc vào cơn đê mê, ả ko thể làm gì hơn ngoài đỏ mặt gật đầu ... Nhưng có vẻ ả vẫn ghét nó, bằng chứng là sau khi đi đến cửa phòng, ả đã cố tình huých vào vai nó ... nếu ko có nó, cuộc vui của Jun và ả hắn sẽ kéo dài hơn, trong mắt ả, Zu là 1 kẻ phá đám ...

.

Người con gái đứng phái đối diện hắn mặc một chiếc áo ống màu trắng, khoác vào một chiếc áo khoác lửng cũng màu trắng nốt, chiếc váy tầng màu đen hơi ngắn nhưng nhờ đó đã làm nổi bật lên cặp chân dài thon gọn của nó ... chân mang đôi cao gót màu đỏ ...

Gương mặt lạnh ko vương chút cảm xúc nào ... đôi mắt vốn vô hồn, trống rỗng nay được làm nổi bật lên bởi những viền kẻ màu khói, trông nó như nhuộm một màu buồn thương, có vẻ như sau đôi mắt đó là cả một khoảng trời bị giấu kín ... mái tóc dài xõa tự nhiên ... đôi môi hồng đôi khi lại mím lại ko biết vì điều gì ...

.

- Ko tiếp! Biến đi!- hắn ko nhìn mặt nó, nhẹ nhàng đưa ly rượu màu hổ phách lên miệng nhấp từng hớp nhỏ, chất lỏng trong tay hắn cứ chao đi chao lại trong ly ...

- Thích món đồ hạ cấp đó à?- nó.

- Hạ cập? Cô cao cấp???- hắn hơi nghiêng đầu- Nghĩ lại đi cô bé, số đo ba vòng chuẩn thì ngon lắm sao? Có nhan sắc nên làm càn? Có tất cả mà ko biết điều thì ko thằng nào nhòm tới đâu!

- Biết mà! Tôi đâu phải dạng gái ngoan- nhếch môi cười- vẻ đẹp của anh làm bọn ngốc đó mê mụi, lao vào như những con thiu thân. Đẹp mà đểu thì xã hội cũng chẳng cần!

Đôi mắt xám lạnh xoáy xâu vào đôi mắt kẻ viền khói của nó như vào tận tâm can. Lạnh đến cùng cực, ko chứa bất kì tia biểu cảm nào. Hắn vẫn ngồi tư thế cũ, nửa nằm nửa ngồi, lưng tựa vào thành giường, chân duỗi thẳng, bắt chéo nhau, ra dáng vẻ như 1 ông hoàng... Hắn chầm chầm đưa 1 tay chỉ về phía nó, nói như ra lệnh:

- 1 là cởi quần áo rồi lên giường nằm, 2 là ... - hắn dùng ngón tay trỏ phải ấn vào lòng bàn tay trái ( ý là " bấm nút biến" ý ạ )

- Dựa vào đâu tôi phải cởi quần áo? Dựa vào đâu bảo tôi " bấm" ? - nó.

- Chẳng phải tới đây vì thiếu hơi tôi sao? Làm mất "con mồi" ngon của tôi rồi! Thay thế nó đi chứ! Nếu ko đáp ứng được thì biến để tôi còn gọi người khác!- hắn.

Nó tiến sát về phái giường hắn, nhìn hắn với vẻ trêu ngươi, có lẽ nó định làm gì đó ... Khoảng cách từ chỗ nó vừa dừng chân cho tới giường hắn là ko xa, chỉ cần dang tay là hắn bắt được nó ... Jun là 1 con người biết đến " thiên thời - địa lợi - nhân hòa " , hắn nhanh chóng kéo nó xuống giường, để nó nằm bên dưới, chống tay giữ hai bên. Do chiếc áo của hắn để lộ ra phần ngực nên dù ko cố tình, nó vẫn tấh được thân trên của hắn.

- Muốn " xoay" tôi! Mơ!- hắn.

- 1 khi tôi làm, nothing is can't !- nó.

- Hay tới đây là vì thiếu tiền? Lần trước tôi trả bằng nhiêu đó ko đủ à? Muốn thì tôi cho! Call hẹn chỗ nào, ra đó tôi trả thêm!

Nó dùng tay đầy hắn ra ... vô ích !

- Tự đúc đầu vào rọ! Ngu xuẩn!

Hắn giở giọng khinh thường ... Đầu cuối sát xuống cổ nó, để lại trên đó những dấu tích mà có lẽ khi chạm vào nó sẽ nhớ mãi cuộc nói chuyện này. 1 vugn2 nhỏ ở cổ bị hắn cắn đến bật máu... Nó càng cố sức đẩy hắn ra thì hắn càng lấn tới

- Ra giá đi! How much one night???- hắn cười 1 cái cực đểu, đây là bản chất hắn dùng đối xử với mọi người sao?Nếu thế thì thực sự khác so với con người mà nó từng tiếp xúc ... Lúc trước, với nó, tuy hắn lạnh nhưng chưa bao giờ có thái độ như vậy! Có chút gì đó ... xa lạ! Lạnh lắm!

" Em vô tình cởi bỏ mặt nạ tôi ra, để rồi nhẫn tâm buộc tôi phải gắn lại cái dày hơn trước gấp ngàn lần! Vừa lòng em rồi chứ? "

Điện thoại nó bất chợt đổ chuông, điều đó làm hắn có sơ hở, nó xô hắn ra khỏi người mình ... Nó đứng dậy bắt điện thoại nhưng hắn lại giật lấy và tắt phăng đi ... Sức chịu đựng có hạn và nó cũng là một con người, có 1 li rượu phía đầu giường ngay chỗ nó đứng ...

- Tắm!!!- nó.

Nói rồi ko thương tiếc, nó tạt thẳng ly rượu lên người hắn. Những giọt rượu màu hổ phách bị hòa chung với màu tóc bạch kim ... rơi xuống gương mặt góc cạnh ... tạo thành những giọt nước trên sàn nhà. Giật mạnh lại chiếc điện thoại từ phía hắn, nhẹ nhàng call lại số ban nãy.

- Chuyện gì?

- ............

- Ở đó, tao tới giải quyết!

Hắn tức đến sôi máu, là 1 thằng con trai, hắn ko thể hành xử thô bạo với 1 đứa con gái, nhất là với nó. Vì cái lí do gì chứ? Ngớ ngẩn thật!

- Giỏi lắm! Phắng đi!- hắn.

Trước khi đi nó còn tặng cho hắn 1 ánh nhìn lạnh lẽo và 1 cái nhếch mép rất chi là khó hiểu ... khinh thường, mải mai, trêu ngươi ... và cả 1 chút gì đó ... cay đắng !

Nó coi hắn là đồ chơi hay hắn coi nó là đồ chơi?

Nhẹ nhàng nhắm mắt lại và quay đi, nụ cười khó hiểu trên môi vụt tắt ... một giọt nước mắt khẽ rơi khỏi bờ mi ...

Đau đến nát lòng, cảm giác quái quỉ gì thế ???

" Tôi là người ko chịu thua 1 ai cả

Vẫn còn hữu dụng và chưa lúc nào gục ngã

...

Tôi căm ghét ánh nhìn lạnh lẽo trong em

Tôi đã làm gì sai chứ?

...

Hãy cùng chờ xem liệu em có thể sống tốt giữa muôn vàn kẻ ghét người thương

...

Mọi chuyện vốn đã ko đi đúng hướng

...

Liệu em có thể ngưng nói những lời tồi tệ và nhìn lại xem mình đang nói chuyện với ai

Giờ đây tôi chẳng thể điều khiển được bản thân

...

I'll still be there

...

Tại sao em vẫn vô cảm

Còn tôi lại đau đớn thế này

...

h.e.a.r.t.b.r.e.a.k.e.r ( NO WAY ) "


( Heartbreaker - G-Dragon )

Sân nay Tân Sơn Nhất, 10.00 pm

- Mẹ ... đi cẩn thận!- Pj có vẻ buồn.

- Ừ- bà xoa đầu nhỏ - nhờ con chăm sóc Pj dùm dì!- quay sang Ken, cười.

- Dạ, nhất định mà!- Ken cuối đầu lễ phép.

- Tới giờ rồi, mẹ phải đi, 2 đứa về đi! Tạm biệt!

Nói rồi bà kéo vali đi thẳng về hướng phòng chờ ... Pj cứ đứng đó nhìn theo cho đến khi bà khuất bóng ...

Hình như lúc nào cũng thế nhỉ ... những chuyến trở về vội vã, những sự ra đi chóng vánh đến xót xa, từ nhỏ cho đến lớn, chưa bao giờ sự tái ngộ diễn ra quá 10 ngày ... Nhỏ biết vì sao bà lại làm việc 1 cách hì hục như thế, vì công ty bà đang xây dựng nên có nguồn gốc từ tay người mà nhỏ gọi là " ba" , bỏ đi sau mối tình 1 đêm, sau những lời hứa hèn đầy ắp sự ngọt ngào ... là 1 tờ hộp đồng chuyển nhượng công ty ... hóa ra, ông ta chỉ xem đây là 1 cuộc trao đổi ... Từ đó, bà quyết tâm phải gầy dựng công ty này thật lớn mạnh để rồi 1 lúc nào đó, nếu ông trời có mắt, sẽ để bà gặp lại ông trên thương trường, chính cái công ty mà được ông dùng để trao đổi với mối tình 1 đêm này sẽ đánh sập đi cái công ty mà ông đang cai quản ...

" Trả thù " , 2 từ đó ghê gớm thật! Chỉ vì như thế mà nhỏ ko nhận được sự quan tâm trọn vẹn của mẹ mình, chưa bao giờ bà cầm tay dẫn nhỏ đi công viên giải trí, chưa bao giờ bà đạt lên má nhỏ 1 nụ hôn, dù nhẹ thôi cũng được mà ... chưa bao giờ nhỏ cảm nhận được thứ gọi là tình mẫu tử thực sự ... chưa bao giờ ...

Nhưng là thế ... nhỏ vẫn yêu mẹ mình, vì nhỏ hiểu những gì mà mẹ mình gánh lấy ... cái gì cũng phải có lý do của nó ...

Vì quá hiểu về những điều đó nên nhỏ ko ghét Ken, dù Ken luôn xoay nhỏ như chong chóng ... nhu nhược thật nhỉ? Nhỏ cảm thấy đáng thương thì đúng hơn, tất cả cũng chỉ vì ... " trả thù " thôi mà ...

- Về thôi! Trễ rồi!- Ken.

Ko để Pj đồng ý, tên đó đã xoay người, tiến về cổng " exit " ... thấy thế, Pj vội chạy theo nhưng thỉnh thoảng, nhỏ lại ngoái đầu về phiá sau, chẳng biết là nhỏ mong chờ điều gì ...

Ken có vẻ như đang cố làm mọi chuyện thật nhanh, hôm nay tên đó ko đến bar, nghe lạ nhỉ, nhưng đó là sự thật . Tốc độ bận về còn nhanh hơn cả bận đi, có chút gì đó ko bình thường xảy ra với Ken ...

- Muốn về nhà ??? Buồn ngủ hay sao mà phóng xe như điên thế ?

Ken ko trả lời, có thể vì tiếng gió vù vù xẹt qua tai lam tên đó ko nghe rõ những gì Pj nói hoặc là vì tên đó vốn ko muốn trả lời...

Vừa về đến nhà, Ken đã đi thẳng lên phòng mình ... Ken hôm nay ... thật lạ ...

Pj cứ nằm trên giường mà nghĩ mãi ... rốt cuộc là tên đó đã xảy ra chuyện gì? Hay là do bản thân nhỏ tự đoán lung tung? Phải chấm dứt mớ suy nghĩ hỗn loạn này mới được, nếu ko thì e rằng đến sáng nhỏ cũng ko ngủ được! Cách kết thúc nhanh nhất là ... nhỏ đi xuống nhà dưới " túm" lấy vài người lại để hỏi chuyện .

- Các người có biết ... Hi bị gì ko?- Pj

Bọn họ vô thức gật đầu, rồi đột nhiên lại lắc đầu nguầy nguậy.

" Vậy là mình đoán đúng? "

- Nói nghe đi, mình chung nhà với nhau mà - cười ngọt.

- Ko ... ko được. Cậu chủ mà biết ... bọn tôi ... mất việc ... - họ ấp úng.

- Chỉ cần tôi im lặng ko nói gì trước mặt Hi là được rồi chứ gì? Tôi hứa đó! Nói tôi nghe đi!- Pj cứ mè nheo mãi.

- Cô hứa rồi đó!... Ngày này của 2 , 3 năm trước là ngày cô Khánh Hạ bỏ đi ... mỗi năm ... cứ đến 7.4 ... là cậu chủ ... lại nhốt mình trong phòng - 1 người kể lại.

- Thì ra là vậy!- Pj thở dài.

Nếu thế, Ken chưa quên được Khánh Hạ sao? Còn sâu đậm như thế??? 1 năm rồi đấy ... ken cứ chơi trò đó với Pj ... ko định dừng lại sao? Còn muốn làm nhỏ đau tới bao giờ nữa! Sao cứ nhẫn tâm bắt nhỏ phải chứng kiến những chuyện mà bản thân ko hề muốn. Nếu bi giờ, vở kịch này kết thúc, chắc nhỏ sẽ ko đau nhiều như thế này nữa, ít ra chỉ còn 1 chút nỗi nhớ ... 1 chút nỗi nhớ thôi ... một chút thôi ...

Nếu Ken biết cái tình cảm đang lớn dần lên của nhỏ thì sẽ thế nào??? Nhếch môi cười và buông những lời cay độc ??? Điều đó đồng nghĩa với việc Ken đã thắng trong chính trò chơi mình bày ra ... và rồi nhỏ sẽ bị quăng vào 1 góc nào đó chẳng đoái hoài nữa ... Nếu sự thật là thế, thì nhỏ thề, sẽ chôn sâu cái bí mật đó cho đến khi chết đi! Nhỏ sẽ bảo vệ tình cảm của mình dù điều đó có làm nhỏ đau đến thế nào đi nữa! Với Pj, tình cảm là 1 thứ thiêng liêng, ko ai có quyền chà đạp lên nó!

[RIGHT]" Nếu cảm xúc được diễn tả bằng lời ... thì người ta đã chẳng gượng cười khi đau đớn

Nếu nước mắt cạn khô làm người quay trở về ... thì người ta đã chẳng ngậm ngùi với đau thương ...

Nếu yêu thương cứ cho đi là được nhận lại ... thì trên đời đã chẳng tồn tại 2 chữ " đơn phương " "

( st )[/RIGHT]

Nhỏ tiến đến cửa phòng Ken, đẩy nhẹ cửa, cửa ko khoá ...

Là may mắn hay đau khổ???

Cảnh tượng xoáy sâu vào mắt nhỏ... căn phòng tan hoang, mọi thứ đều vương khắp sàn, có rất nhiều mảnh thủy tinh nát vụn, những chiếc gối cũng bị gạt đi nằm lăn lóc trong vài góc nhỏ...

Ken nằm trên giường với 1 vẻ bê bết khó tả, tàn tạ ...

Miệng tên đó thỉnh thoảng lại nhắc đến tên 1 người con gái nào đó ... ko phải Pj ...

Đột nhiên Ken ngồi phắt dậy, túm lấy chai rượu gần đó tự trút lên đầu mình, thứ chất lỏng màu hổ phách trong chai được dịp tràn ra ngoài, chảy thẳng từ trên xuống, len lỏi qua mớ tóc màu nâu tạo thành những giọt nhỏ gỉ xuống, thấm đẫm vào áo, con người đó dường như ko có ý định dừng lại, cứ ngước mặt lên mà hứng lấy thứ chất lỏng đó ...

Pj bất ngờ với hành động của kẻ ngốc ở bên trong, ko cần biết ra sao, nếu cứ thế này, thì chất lỏng đó sẽ chảy vào mũi Ken mất, nhỏ chạy vội vào giật lấy ... thứ nhận được chỉ là cái hất tay cực kì thô bạo ... vì quá thô bạo nên nhỏ đã bị ngã ra sàn nhà, những mảnh thủy tinh vụn dưới đất cứ đâm vào tay nhỏ 1 cách ko thương tiếc, cũng phải ... đồ vật thì làm gì biết đến thứ gọi là " cảm xúc" ... máu cũng từ đó mà tuôn ra ... nhói ...

Có vẻ Ken cũng ý thức được điều đó nhưng tên đó cứ trơ ra gương mặt ko cảm xúc của mình ... ánh nhìn sắc lẻm cứ như muốn Pj hãy rời phòng mình ngay lập tức ...

Nước mắt nhỏ chợt rơi dù đã cố kìm lại...

Ken có hơi sững lại nhưng rồi lời nói phũ phàng cũng được thốt ra từ đôi môi ấy:

- Ra ngoài! Khóc gì chứ! Đừng xen vào chuyện của tôi!

Ko để cho nhỏ kịp phản ứng, Ken đã tiến lại, kéo nhỏ dậy bằng 1 cách ko hề nhẹ nhàng, thẳng thừng đẩy nhỏ ra bên ngoài, mất đà ... nhỏ lại té phịch xuống nền đất lạnh ... ko 1 ai đỡ dậy ... lời phản bác chỉ là 1 cái xập cửa mạnh đến vô tình ...



" Mày vui rồi chứ! Lo chuyện bao đồng làm gì? "


Cảm xúc của nhỏ bây giờ là gì? Đau đớn? Quá quen thuộc rồi, nỗi đau chai sạn rồi ý nhở? Hãy thử hỏi Ken đã gây cho nhỏ những gì? Người ta nói, đau rồi tự khắc sẽ buông, nhỏ đã vượt qua giới hạn của những niềm đau, đã ko biết đau là gì nữa vậy sao ko cho nhỏ buông đi, đã đau đến mất cả càm giác đau rồi mà! Sao vẫn chưa buông được? Ai đó làm ơn hãy kéo nhỏ ra khỏi Ken đi chứ, plz !!! Ngu ngốc thật! Nếu Ken biết được tình cảm của nhỏ thì sao chứ? Chắc lại giở giọng khinh thường, ko thì chắc cũng hả dạ lắm! Nhỏ tự hỏi bao giờ vở kịch này mới kết thúc? Bao giờ Ken mới buông tha cho nhỏ đây??? Nước mắt lại rơi trong vô thức ... chưa bao giờ nhỏ thấy ê chề như lúc này ... Ken đã nghĩ gì khi làm 1 việc như thế chứ ??? Ghét nhỏ đến thế à? Nếu thế sao ko nói thẳng ra?

Pj biết, biết trong Ken tồn tại 2 con người, 1 là khi đối diện với mọi người, 2 là khi đối diện với Pj ... trái ngược nhau hoàn toàn ... Ngoài những nụ cười đầy giả tạo ra thì đằng sau vở kịch là những cái nhếch mép khinh thường, những ánh mắt sắt lạnh như băng, những câu nói ko đầu ko cuối, và những cách làm tổn thương người khác rta6 " nghệ thuật " ... chỉ cần xảy ra, là nhớ cho đến mãi mãi ...

" Kỉ niệm ...

... đó là thứ duy nhất khiến ta mỉm cười và nhớ về nhau ... khi 2 đôi chân ko còn chung đường ...

Kỉ niệm ...

... cũng là thứ khiến ta bật khóc khi nuối tiếc nghĩ về quá khứ ... đầy hạnh phúc ...

Hạnh phúc chỉ thoáng qua ... nhưng niềm đau thì luôn còn mãi ... "

Tối nay Pj ko ngủ trong phòng mình, phòng đó trước kia vốn là phòng Khánh Hạ, biết đâu lỡ cơn say của Ken vượt quá giới hạn của bản thân tên đó thì tên đó l;ại qua phòng Pj, tưởng nhỏ là Khánh Hạ thì sao? Chẳng lẽ nhỏ phải trở thành nhân vật " đóng thế" nghe những lời đầy đau khổ của Ken sao ? Nhỏ đâu phải Khánh Hạ chứ !

Con người thì phải biết tránh khỏi những đau thương mà bản thân đã lường trước !

Nhỏ tựa mình xuống chiếc ghế ngoài phòng khách, những cô hầu gái cứ đua nhau hỏi han vết thương trên tay Pj đang bị cắm sâu bởi những mảnh thủy tinh, nhỏ ko thể nói gì hơn ngoài cố nặn ra một nụ cười méo xẹo và mếch mó. Cứ như sợ bị tiếp tục làm phiền, nhỏ lấy 1 chiếc gối chắn gương mặt mình lại, bên dưới đó là những giọt nước mắt đu nhau rơi ra khỏi khóe mi ...

Thấm đẫm ...

Nhỏ mặc kệ vết thương trên tay mình, nhiễm trùng thì sao, mắc quá thì cưa bỏ đi 1 cánh tay thôi mà! Lo gì chứ! Nếu sống mà ko cảm nhận được bất kì một tình thương trọn vẹn nào thì cho dù có bị gì đi chăng nữa thì đó cũng ko phải là mối bận tâm của bất kì ai! Nhỏ từng trách ông trời sao lại ko công bằng với nhỏ! Mọi thứ dành cho nhỏ hầu như ko có gì là trọn vẹn ...

Mệt mõi ... cuốn vào dòng suy nghĩ ...

Nhắm mắt lại ... lạc bước vào những cơn mơ ko phải là cổ tích ...

.

Người con trai có vẽ đã tỉnh rượu sau mấy tiếng đồng hồ, dường như bị đau rát ở cổ họng do uống những chai rượu nặng quá nhiều nên tên đó đi xuống nhà dưới tìm nước uống. Có cái gì đó ko bình thường ở phòng khách, người nào lại ngủ ở sopha giờ này nhỉ?

Ken tò mò tiến lại gần, cái tay còn đọng lại nhiều vết máu khô, trong vết thương còn chíu lên những cái gì đó lấp lánh, điều đó được nhận thấy khá rõ dưới ánh đèn mờ mờ của căn phòng

- Chẳng lẽ ... - Ken.

Ken nâng nhẹ cánh tay nhỏ lên, có lẽ một chút lí trí mơ hồ còn sót lại đủ để Ken biết có gì đó đã xảy ra ...

Ken lấy chiếc gối ra khỏi mặt nhỏ, lúc này trông nhỏ bình yên thật ... vô tình sướt nhẹ tay trúng vết thương của nhỏ, mày nhỏ chợt xô vào nhau i ... 1 bàn tay vội vàng rụt lại ...

Ken thở dài rồi đứng dậy, điều hòa đang ở mức trung bình nhưng về tối thì mức này có thể khiến người ta thấy lạnh, bằng chứng là nhỏ co người lại như 1 con tôm luộc ...

- Vì cái gì chứ? - giọng nói có hơi khàn vì do nốc rượu quá nhiều, nhưng chất khàn đó cũng rất hấp dẫn.

Ken quay đi ... sau khi quay lại là 1 chiếc chăn to và một hộp cứu thương trên tay ...

Chiếc khăn to được phủ trọn người của Pj, có vẻ như tìm được sự ấm áp, nó rút sâu đầu mình vào đó, trông như một con mèo con đang tìm lây hơi ấm ...

Ken dùng 1 vật gì đó lấy những mảnh vỡ nhỏ ra khỏi tay Pj, tên đó cố làm mọi chuyện thật nhẹ, cơ hồ như sợ Pj sẽ thức tỉnh vì đau ...

Coi như là một hành động chuộc lỗi vậy ...

- Khóc??? Vì cài gì???- 1 lời nói khẽ được bung ra nhưng lại bị nén lại ngay cổ họng.

Linh tính của Ken mách bảo cho tên đó biết về một thứ cảm giác gì đó, đáng lẽ tên đó phải thấy hả dạ chứ? Nếu đó là kế hoạch từ ban đầu đã vạch ra thì tên đó đã thành công rồi còn gì! Sao ko cảm nhận được sự hả dạ mà chỉ là 1 cái gì đó khó có thể diễn tả thành lời ... Chỉ là khi nhìn vào gương mặt sở hữu nụ cười đó, Ken tự hỏi có khi nào mình đã làm vấy bẩn 1 thiên thần ...

Mà tên đó đang nghĩ gì thế? Thương xót cho một đứa con gái sao? Đùa !!!

Nhưng dù gì thì trò chơi này cũng cần phải có sự kết thúc, sẽ kết thúc nhanh thôi ...

Ken quay trở lại phòng mình, sau lưng là người con gái với chiếc chăn to và 1 cánh tay đã được sát trùng kĩ lưỡng ...

.

Có 1 trận đánh cũng vừa diễn ra, đối thủ có lẽ khá mạnh, bọn nó chắc chắn mình sẽ thắng nhưng số bị thương cũng ko ít, bọn nó cần leader ở đây để cũng cố lại tinh thần ... Nó hiểu những gì mà đàn em mình nghĩ, leader của bên kia xuất hiện trong khi nhóm nó tự chỉ huy lẫn nhau, ít nhiều cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng một chút ... thế nên nó ko thể khoanh tay đứng nhìn được. Mấy đứa bào tin ko dám gọi cho Pj và Ken vì bọn nó sợ sẽ làm phiền 2 người họ, ai chẳng biết hôm nay Pj với Ken ra sân bay tiễn mẹ nhỏ, Jun thì ko gọi được nên bọn đó đành gọi cho nó thôi! Tụi nó phần lớn đều thiếu sự quan tâm, vì thế chỉ cần sự hiện diện của 1 leader, dù chỉ là xuất hiện chứ ko làm gì cả, cũng khiến tụi nó cảm thấy ấm lòng rồi!

Hiễn nhiên, nó xuất hiện giải quyết tình hình.

Băng trên dường với 1 tốc độ cực nhanh, 1 tay giữ chặt vô lăng, 1 tay ko quên dựng đứng cổ áo mình lên che đi vết màu đỏ. Khốn thật! Ko nói chuyện để rồi gặp nhau lại như thế này đây! tự hào chưa! Cả tuần nay như người mất hồn, với 1 kẻ như hắn tội tình gì nó lại thế! Nguyên nhân? Vì hắn ko coi trọng nó? Vì hắn đã " trả" nó mọi thứ bằng những tờ tiền nhơ nhuốc đó? Nói trả là trả được sao? Muốn quy thành tiền là quy thành tiền? Những thứ đó đâu phải bụi, thổi nó có bay đi đâu! Ừ, mà ccũng đúng, cái mối quan hệ " bay" rồi ý chứ, nó phải vui nhở? Sao có cái gì cứ day dứt mãi trogn lồng ngực trái này, nếu đã bay, sao ko bay hết ???

" Tôi đã cho anh những gì để rồi anh trả lại tôi những thứ đó? "

/cho đi niềm tin để rồi trả lại dối trá ...

Có bao giờ hắn coi nó là bạn, chính miệng hắn cũng lạnh lùng thốt ra chỉ là người quen ...

Cho hắn 1 " trò đùa" mất tích vào hôm đi chơi để rồi hắn trả nó ...

Hắn đội mưa tìm nó, hắn ghi nhớ rõ điều đó ko? Mưa hôm đó lạnh bao nhiêu? Sao bây giờ hắn lại trả nó cái lạnh đến phiêu người như vậy? Nếu tếh thì làm ơn đừng bao giờ đội mưa tìm nó nữa, nó đã chịu lạnh đủ lắm rồi!!!

Lỡ mang cho hắn phiền phức, hắn trả lại nó ...

Lần đầu tiên đến nhà hắn, nó trượt chân xuống hồ, hắn đã " vớt" nó lên, người hắn ướt như chuột lột, lúc đó hắn đã vắt áo khô chưa? Sao bi giờ nó thấy những lời nói của hắn như những làn nước tẩy của hồ ngày hôm đó, cố nhấn chìm nó xuống tận đáy, bơ vơ mãi vẫn ko có ai nắm tay kéo lên, ngạt thở ...

" Tẩy" mối quan hệ chỉ nhờ vài câu nói, vài tờ bạc màu xanh?!? Hắn hay thật!

Chất tẩy đó mạnh đến mức trái tim nó như bị mất đi màu đỏ của máu, màu băng giá của băng ... chỉ còn chất tẩy đó làm cho khô cằn từng giây phút 1, in hằn lên đó là những vết nứt, chỉ cần hơi mạnh tay là nó sẽ vỡ tan tành ...

Cho hắn mối quan hệ thầm lặng, hắn trả nó ... những điều như thế! Những ánh mắt xa lạ, những thái độ vô tình, những câu nói như lưỡi dao bén nhọn ... xuyên thẳng vào tim! Phải thôi, đã bào là thầm lặng thì làm sao hắn biết!

Là do nó tự chọn cho mình cách sống ôm tất cả vào lòng !

" Có những kẻ ngốc cứ phủ nhận tình cảm nơi bản thân mình " ...

KITTTTTTTTTTT

Nó phanh xe gấp lại ... Nó vừa làm cái trò gì thế? Suy nghĩ vớ vẩn khi lái xe à? Có biết là nó xém hại chết chính bản thân mình rồi ko? Chỉ 1 khoảng cách nhỏ nữa thôi, xe nó đã đâm phải gốc cây !!!

" Biến đi ! Đùng " ám " tôi mãi thế! "

Nó khẽ nghiến răng rồi lui xe về đúng làn đường. Lần này nó quyết tập trung tâm trí vào việc lái xe.

~

Vừa đặt chân vào, nó da04 thấy ngay 1 khung cảnh hỗn độn hiện ngay trước mắt. 2 bên đánh nhau có vẻ say máu đến mức1 leader như nó xuất hiện cũng ko ai mảy may nhận ra. Cứ thế nó chọn cho mình 1 góc khuất để tiện quan sát. Nó chắc chắn rằng nhóm nó sẽ thắng nhưng sẽ tốn khá nhiều công sức !

Tên thủ lĩnh phía bên kia nãy giờ chỉ khoanh tay đứng nhìn nên những hành động từ khi nó xuất hiện đã được tên đó thu gọn trong tầm mắt mình. Tên đó ngạo nghễ dẫn theo nhỏ bạn gái mình đi về phía nó. Nó ko muốn tiếp những tên dở hơi này nhưng do những đàn em nó đề " bận" với công việc của riêng mình nên nó đành miễn cưỡng mà làm vậy!

- Nhan sắt thua cả vợ tao!

Tên đó hết nhìn nó rồi nhìn vào " vợ" mình mà so sánh!

Đôi mắt viền khói đó cũng chả lay động, nó thừa thông minh để hiểu tên đó đang cố tình chọc điên nó, nghĩ nó là ai? Zu đâu dễ dàng biến thành trò cười trong mắt người khác! Ngẩng mặt sang nhìn rồi trao cho 2 kẻ đứng đó một ánh nhìn đầy hở hững, khóe môi nhếch lên bỗng chốc háo tahnh2 nụ cười khinh bỉ, làn môi bắt đầu lay động:

- Vợ mày - lướt nhẹ qua người nhỏ con gái- còn thau cả Gun!

- Gun ??? -tên đó nheo mắt, có lẽ ko biết gì.

- Mày dám so sánh tao với con chó của Jun?- 1 điều gì đó vừa thoáng qua khỏi đầu óc nhỏ con gái khiến nhỏ hét toáng lên.

- Thông minh! Tao chả nói, mày tự nhận mà!- cười đểu.

Hành động nối tiếp hành động, sau một nụ cười ko mang hàm ý tốt đẹp là 1 cái bạt tay giáng thẳng vào má nhỏ con gái đó.

BỐP

- Vợ! Có sao ko?

Tên đó vội xoay mặt cô bạn gái mình lại phía đối diện, xem xét đủ mọi "góc cạnh" rồi như 1 con thú hoang, tên đó dùng tay bóp lấy cổ nó.

- Mày chán sống rồi! Dám đánh vợ tao à???

Nó ko nói gì, nhìn tên đó như thôi miên rồi dùng tay mình bẻ ngược lại cánh tay rắn chắt đó, sức nó ... có vẻ mạnh, điều đó khiến tên con trai đó đau đớn, ko ngờ thể lực và sức nó lại mạnh như vậy! Vừa bị cánh tay nó chụp lấy, cứ như có 1 dòng điện vừa chạy qua, tên đó chợt buông ra, cơ hồ như ko tin, còn đưa bàn tay mình lên xem xét!

- Mày ko thắc mắc sao nó biết Gun à?- mở to đôi mắt viền khói, ánh nhìn lơ đễnh lướt qua nhỏ con gái đang xéo góc với mình.

Như chợt vỡ lẽ ra điều gì đó, tên đó bỗng đanh mặt lại, thô bạo túm lấy cổ áo bạn gái mình.

- Nói! Mày qua đêm tại nhà thằng Jun rồi đúng ko?

- Hức ... hức ... ko có ... chỉ là ... em đã vô tình nghe đến ai ... đó nói ... Gun là .. con chó mà ... Jun thương yêu nhất... thôi!- " nước mắt cá sấu" - Zu đang cố tình ... chia rẽ mình đó!

Tên này ko biết tại sao lại nắm giữ được vị trí leader nhưng thực sự trông hắn có vẻ đần, vừa nghe mà chau7 kịp phân tích gì là đã làm trận làm thượng, bị lung lay bởi những lời nói, câu từ của người khác.

Có vẻ như 2 người đó vẫn chưa nhận ra mình đã dần dần nằm trong vòng vây của tụi Zu, trận đánh ngoài đó cũng sắp đến hồi kết thúc, đàn em tên đó ai nấy cũng nằm la liệt, có một số đứa dù biết thua vẫn có mà chống chọi, đàn em nó thì nhẹ hơn 1 chút, chỉ có vài vết thương ngoài da.

Nó hất mặt ra lệnh cho đàn em mình, hiểu ý, bọn nó lôi ngay nhỏ con gái ra khỏi tên cầm đầu.

- Yah, buông ra, làm gì thế? Chồng!!!

Nhỏ con gái đột nhiên bị giữ lại thì phát hoảng, nhỏ sợ Zu sẽ làm nhỏ 1 vố, chơi những trò đê tiện như sai đàn em cướp đi sự trong trắng của bản thân ( dù nó đã mất từ lâu ) . Nghe hài quá nhỉ? Tên bạn trai có vẻ sốt ruột cũng lên tiếng mắng mỏ, c- hửi rủa.

- Tụi bây làm cái chó gì vậy? Thả nhỏ ra!

- Calm down! - nhếch môi, khiêu khích thấy rõ.

Tức giận vì bị coi thường, tên đó xông lên, định cho nó bài học, sự tức giận thôi thúc tên đó hành động nhanh hơn thường ngày, nahnh đến mức đàn em nó chẳng kịp ngăn lại. Nhưng đó chỉ là đàn em nó thôi, đàn em và leader có sự khác biệt khá xa về khoảng cách đấy, nó đương nhiên phải khác, khả năng phòng thủ nó cao hơn nhiều ...

Chụp mạnh vào cổ người vừa lao tới, ngăn ko cho tên đó tiến thêm bước nào nữa! Cơ hồ chỉ cần thêm lực 1 chút nữa thì những đốt xương ở cỗ tên con trai đó sẽ trở nên gãy khúc ngay lập tức ... Ánh mắt ko chứa bất kì sự vướng bận nào, điều đó càng làm tên con trai trở nên hoảng loạn, chưa kể bàn tay nó ko ngừng siết chặt lại chưa có ý định sẽ buông ra...

Mẹ kiếp! Nhục nhã khi phải thừa nhận điều này nhưng tên đó bắt đầu thấy khó chịu. Mọi ô xi đều bị chặn lại khi tới cuống họng, ko thể thông tới phổi được. Gỡ mà tay nó ko ra, sao mà chặt quá! Có khi nào nó sẽ bóp chết tên đó ???

- Chị ... chị Zu ... !

1 tên đàn em xanh mặt kêu lên, nếu cứ thế ko khéo tên này chết mất!

Nó lạnh lùng buông tay ra, hết mạnh tên đó xuống đất, chỉ mới đây mà cổ tên đó đã hằn lên 5 dấu tay của nó, màu đỏ bầm ... Trông có vẻ đáng thương, tên con trai đó cứ cố hấp thu lấy ko khí xung quanh mình cứ như sợ nó sẽ bị tướt đoạt 1 lần nữa.

Đáng thương!!!

Nó hài lòng với những gì mình đã làm! Mang một người sắp đến địa ngục về trần gian! Lâu rồi mới cảm nhận được cảm giác này! Thú vị nhỉ ???

Bọn bên kai nằm la liệt dưới sàn là hiển nhiên! Bên nó, từng đứa dựa vào nahu mà đi! Đề phòng bất trắc nó đi cuối cùng để đảm bảo sự an toàn cho nhóm tránh khỏi những trò chơi khăm !

- Yah, con khốn, mày chết chắc!

Tiếng bước chân ngày càng gần với nó, giọng nói văng vẳng bên tai. Nó xoay người lại, chợt nhận ra có 1 khúc gỗ đang giáng xuống đầu mình. Ngược thế, khoảng cách cũng khá sát khiến nó chẳng thể làm gì hơn ngoài đưa tay lên đỡ.

RẮC

Khúc gỗ bị mối ăn làm cho mục, vừa va chạm mạnh vào tay nó, khúc gỗ đã bị gãy làm đôi. Chợt nhíu mày nhìn vào đoạn tay vừa bị thương rồi liếc nhìn kẻ đang cầm khúc gỗ kia- bạn gái tên cầm đầu. Tên cầm đầu vừa định thần nay càng hoảng sợ hơn, chả ai biết được bạn gái tên đó sẽ phải trả cái giá bao nhiêu cho điều mình vừa gây ra.

Dùng cánh tay ko bị thương túm lấy phần tóc mái của nhỏ rồi ghì nó lại sát mặt mình, bờ môi nó lạnh lùng buông ra từng chữ khiến đối phương " lạnh" cả người.

- Hình như ... mày rất thích thu hút sự chú ý của tao ???

Lúc này, đứa con gái ngu dốt đó mới hiểu mình đã động vào 1 nhân vật ko - nên - động vào! Giương ánh nhìn bất lực và hối hận về phái tên bạn trai nhưng đáp lại vẫn là 1 ánh mắt bất lực ko kém, tên đó ko muốn thiếu oxi lần 2 đâu, cảm giác đó thật kinh khủng ...

Bàn tay đang túm lấy phần tóc mái chợt buông ra, thuận tiện đẩy ngã đối phương về phía sau, rồi ko thương tiếc mà ban cho nhỏ cú đạp vào bụng! Tình hình có lẽ ko có gì đáng nói nếu như lực đá của nó nhẹ hơn và nó ko mang giày cao gót! Đau điếng! Nhỏ giờ chỉ biết nằm dưới đất mà ôm bụng kêu rên, nước mắt chảy thành từng giọt ngắn dài ướt đẫm cả khuôn mặt, ruột gan phèo phổi như muốn rớt ra ngoài!

Tên bạn trai bất tài khi thấy nó đi rồi mới dám mon men tiến lại người bạn gái.

Nó kéo tay áo khoác mình lên xem xét, nhanh thật, chỉ cách có mấy phút mà đã sưng tấy lên! Nó suýt hại bản thân mình nặng hơn cả như thế cũng chỉ vì ko - tập- trung - 1 -lần- nữa!

- Ko sao chứ Zu?

1 đứa đàn em đại diện đứng ra hỏi thăm nó.

Nó lắc đầu, tỏ ý ổn, đã thế còn vỗ vỗ vào chỗ sưng đấy rồi thờ ơ kéo tay áo xuống như cố tình chứng tỏ cơn đau ở tay là ko tồn tại.

" Che lấp vết thương trên tay như che lấp cơn đau âm ỷ nơi lồng ngực

Vỗ vỗ vào chỗ sưng như tự xác muối vết thương mình!!! "


Tay vẫn còn cử động được! Chưa gãy !?!

.

- A lô!

- ..................

- À, là anh Jun ạ! Em gọi anh mãi mà ko được!

- ...................

- Xong cả rồi! Chị Zu quản lý mà anh!

Biết nagy mà, cái ngữ điệu lúc n1o nói chuyện điện thoại là chỉ có đánh nhau thôi! Vậy mà lại ko thèm nói với hắn 1 tiếng, coi Leader như hắn là 1 con bù nhìn à? Lúc đó nó chẳng đang đứng dối diện hắn thì là gì? Quá lắm!

-........

- Sao ạ ? Có chút! Chị Zu bị chơi khăm phát cuối!

- .........

- Bình thường ạ, thấy chị ấy cử động ko có gì là khó khăn!

- ..........

- Anh nói gì ạ?

- Tao nói: phá nhóm bọn đó, ko cho phép tồn tại!- Jun lặp lại lời nói của mình, điều gì đã khiến hắn kiên nhẫn đến mức lập lại 2 lần một câu nói???

Ko biết tên đàn em có tiếp thu được hay ko nhưng hắn lặp lại 2 lần là quá nhìu rồi!

Cái nhóm đó phải biến mất ngay, ko được hoạt động nữa, hắn ko muốn thì ko ai có thể thay đổi được !

Có cái gì đó xảy ra khiến hắn ko muốn nhóm đó tồn tại trong cái giới này!

Còn 5p nữa là tới giờ họp nhóm rồi, sao hắn vẫn chưa chịu xuất hiện ? Chẳng phải ngoài cái mác lạnh lùng ra, những người trong nhóm còn gọi hắn theo kiểu dí dỏm khác là " Jun clock " sao? Ừ, ngoài danh cuả 1 leader, tụi trong nhóm còn xem hắn là một cái đồng hồ- chiếc đồng hồ luôn chạy sớm một vài nhịp. Tác phong của 1 leader luôn khiến họ phải chạy đua với thời gian, như vậy cũng đồng nghĩa với việc uy tín của mình sẽ được nhìn nhận khá cao trong hàng chục con mắt quan sát.

1p

2p

- Trễ 2p rồi!- Ken nhíu mày.

- Mới có 2p, làm gì ghê thế?- Pj nhíu mày.

- Ko bình thường tí nào! Jun coi trọng thời gian, nếu tới trễ dù chỉ là 1p thì thằng đó vẫn sẽ điện báo!

Jun là thế, hắn lúc nào cũng rõ ràng về khoản đó, tình cảm có thể mập mờ ko phân định, tiền bạc có thể " cúng" luôn mà ko cần trả nhưng thời gian, nhất định phải có sự phân biệt rạch ròi..

Ko chỉ là 1 leader tài năng, hắn còn được biết đến là 1 leader rất quan tâm tới các thành viên khác, dù ánh mắt hắn chưa bao giờ thể hiện lên điều đó nhưng chính những hành động dù nhỏ nhặt vẫn khiến tụi đàn em hiểu được hắn ko như các leader khác - các leader chỉ biết xem đàn em mình là những con cờ, sống cũng được mà chết thì chẳng sao. Trong một cuộc ăn chơi dù vui đến mấy, chỉ cần hắn nghe được tin tức liên quan tới nhóm hay thành viên của mình thì con người được cho là máu lạnh đó sẽ ko ngại ngần mà đứng thẳng dậy, rời bỏ cuộc vui phía sau và phóng xe như bay đến cái địa điểm mà mình vừa biết được! Cho dù cái tin đó là tích cực hay tiêu cực đi nữa thì diễn biến lần nào cũng thế!

- Dạo này thằng Jun ... ngộ! 2 người có cảm nhận được điều đó ko?- Ken có vẻ trầm ngâm, có lẽ tên đó đang thực sự quan tâm đến thằng bạn thân của mình, 2 tay tên đó khoan trước ngực, ngửa người ra sau ghế suy ngẫm, đôi mắt dương nhẹ qua nhìn 2 người con gái đang ngồi đó.

Pj lắc đầu, vì trong mắt Pj hắn luôn đạt tiêu chuẩn của hàng " bad" , vả lại, cũng chẳng thân thiết vs nhau là mấy nên dù hắn có thay đổi, Pj cũng ko thể nhận ra được.

Nó ngước lên nhìn Ken, bắt gặp ánh mắt Ken đang dừng lại ngay mình thì nó hờ hững quay đi. Nhìn nó làm gì? Nó có biết gì đâu. Hắn đã trả cái mối quan hệ bọn nó về ban đầu rồi, rỗi hơi đâu mà quan tâm đến những chuyện của hắn nữa. Chả là gì của nhau tại sao nó phải quan tâm đến những thay đổi gì đó! Ngộ là ngộ thế nào? Trau chuốt hơn? Bớt lạnh hơn? Nói nhiều hơn? Ấm áp hơn? Hay ... nụ cười chân thật duy nhất mà nó thấy hôm nào đã được hắn sẻ chia thêm cho 1 người con gái khác ??? Đột nhiên nó lại nở nụ cười nhạt thếch! Từ khi sinh ra, đã chẳng có cái gì là giành riêng cho nó rồi!

- Mà ... Jun thay đổi gì thế chồng?- Pj

- Chỉ là theo cảm nhận của chồng thôi! Tên hâm đó quay lại bản chất thời kì "sơ khai" - lạnh lùng và tàn nhẫn! Mấy trận gần đây, Jun trực tiếp tham chiến, hẳn cả 2 cũng biết Jun mà nhúng tay vào thì bọn đó khó mà toàn vẹn được như lúc đầu!- Ken.

- Có khi nào lâu ngày ko đánh nên anh Jun sợ mọi người ko còn coi trọng cái vị trí leader của anh ấy ko?- Pj.

- Chả đứa nào dám nhìn tới cái ghế Leader đó đâu! Thằng Jun nổi như cồn trong cái thế giới đó rồi, đụng vào cho nó kill chết à? Vả lại, 2 người ko biết chứ từ khi EVIL và Mẫu Đơn sát nhập, tính nó " nguội" đi nhiều! Chỉ là gần đây nó thay đổi, lấy thú vui là đánh nhau ko thì gái gú- cái thứ mà trước đây nó rất ít khi đụng vào!

Ý cuối trong lời nói của Ken làm nó chợt nhớ tới nhỏ con gái hôm qua ...

- Gần đây nó thường nghe nhạc!- Ken.

- Anh Jun lúc nào chả cắm tai phone vào tai ! 20/24 ý nhở, chỉ có lúc ở bar là ko có thường thôi!- Pj.

- Ko! Cái đó biết mà! cái chính là 1 bài mà nghe đi nghe cả chục lần ý!

- Hm? Vậy là ko bình thường nha!- Pj gật gù.

" Cô ấy giết chết lòng tự tôn của tôi

Tôi biết là cô ấy giết chết lòng tự tôn của tôi

Em thật khác biệt so với những người con gái khác

...

Anh phải lòng em rồi

...

Em thật xinh đẹp, anh thực sự bị cuốn hút bởi em

...

Anh như phát điên lên

Và anh ko thể kiểm soát mình khỏi cơn choáng váng naỳ

...

Đến tận bây giờ anh vẫn nghĩ là mọi cô gái đều như nhau

...

Nhưng giờ đây anh đã bị đánh gục vì em

...

She kill my ego

Bất chợt em thể hiện điều đó và khiến anh đau khổ

... dường như anh sẽ sụp đổ "


( EGO- BIG BANG )

( nguồn sub tạm thời mình chưa tìm được, vì lời sub này do nhỏ em ghi vào giấy mà ko ghi nguồn )

- Hay là ... vì chuyện hôn thê mà ba hắn sắp xếp nhỉ? - Ken.

Như 1 phản xạ, nó đưa mắt nhìn Ken ... Khoan đã, nếu logic lại có chút vấn đề. Chẳng phải Pj nói hắn có cảm tình với vị hôn thê của mình sao? Vậy thì cớ gì Ken lại nói có thể hắn tiêu cực như thời gian này là do chuyện đó? Ken hoặc Pj, 1 trong 2 người, có kẻ nói sai sự thật! Ken là bạn thân của Jun, có thể Ken đúng, vì tâm tư của hắn chỉ có Ken mới hiểu nổi. Vậy cớ gì mà Pj lừa nó??? Phải làm rõ mới được! Điên với 2 người này mất!

KING KOONG

Sau tiếng chuông cửa vài phút là sự xuất hiện của hắn

Vẫn hào nhoáng và bóng bẩy ... vẫn là mái tóc bạch kim đó ...

Style ăn mặc dạo này đỉnh thất!

Tiến về phái cái ghế trống dành cho mình- bên cạnh nó, hắn từ tốn kéo ghế xuống ngồi, cử chỉ hắn lãnh đạm đến mức những người trong khoảng đó đều gần như ko tồn tại trước hắn. Hắn vuốt nhẹ tóc ra sau, kéo ngang qua tai để lộ ra chiếc bông tai nhỏ được làm bằng đá quý màu đen. Ngạo mạn và kiêu kì hệt như người đang sở hữu nó.

- Mày tới trễ tận nửa tiếng đó thằng hâm!- Ken cằn nhằn.

Đúng thật là Ken giờ chẳng hiểu nổi thằng bạn mình nữa rồi! Chưa bao giờ hắn như thế, ken dám khẳng định điều đó! Chẳng lẽ vì vụ hôn thê? Nhưng rõ ràng là hắn đã nói với EKn là sau những lần hắn từ chối bằng những lời lẽ hết sức " nhẹ nhàng" thì ba hắn chả đá động tới nữa! Hông lẽ lại có vị hôn thê mới sao?

- Họp lẹ đi, tao bận!- Jun.

- Làm gì nóng vậy? Biết tụi tao chờ bao lâu ko? - Ken.

- Mày thấy nóng à? Vậy mà có người kín bưng!

Hắn liếc nhẹ mắt sang nó rồi nhếch môi cười.

Khỏi nói cũng đủ biết hắn xỏ xiên ai, chỉ có Ken với Pj là đơ mặt ra ko thể hiểu gì.

- Tay?

Nó cố tình bơ đi câu nói của hắn mà chuyển sự chú ý sang cánh tay của Pj, nghe đến đó, Ken hơi giật mình, ko biết ông quản gia có nghe theo lời Ken nói ko.

.

- Cậu chủ ...

Ken đang đi chợt sững lại, chuyện băng bó ... ông ta thấy rồi sao?

- Thấy rồi? - giọng Ken thoảng qua nhẹ như 1 làn gió trong màn đêm mỏng manh.

Trước câu hỏi của Ken, ông ta tự cho phép bản thân mình im lặng.

- Nếu Pj đề cập đến chuyện đó, nói ai cũng được, tuyệt đối ko được nói tôi!

Ken buông ra những lời nói rất khẽ ... khi đi lướt qua ông quản gia già ...

Nhìn bóng lưng Ken khuất dần sau những bậc cầu thang, ông khẽ lắc đầu. Ánh mắt đó của Ken khi nhìn Pj có chút gì đó dịu dàng nơi đáy mắt ... 1 chút thôi! Nhưng lâu lắm rồi ... ông mới thấy lại cái được gọi là 1 chút đó ... Có lẽ ... Ken chưa nhận ra mình đã có chút thay đổi ... nếu cứ như thế ... ko sớm cũng muộn, có một ngày ... Ken sẽ phải hối hận ...


.

Pj vừa nghe câu hỏi của Zu thì chợt ngẩng ra. Nhỏ nhìn vào cánh tay đang băng bó của mình. Hôm qua trong giấc mơ, nhỏ thấy mình được Ken băng giúp. Ko biết thực tế ra sao, ko biết ng` trong thực tế đã làm nhẹ nhàng như thế nào- người đó hẳn đã rất nhẹ, nhẹ đến mức nhỏ chẳng thể cảm nhận đk những cái đau rát khi người đó gấp những mảnh thủy tinh ra khỏi tay mình. Là tại nhỏ hông muốn mở mắt ra, vì sợ giấc mơ đó sẽ tan biến hay vì người đó thực sự nhẹ nhàng, sợ làm đau nhỏ ??? Nhưng đó chỉ là giấc mơ có Ken thôi, sáng sớm vừa tỉnh dậy, nhỏ đã rất ngạc nhiên với dải băng trắng trên tay mình. Cứ ngỡ giấc mơ hôm qua là thật, nhỏ đã vui nhưng rồi cũng đã thất vọng khi biết được người băng tay cho mình lại là 1 chị hầu gái, cũng phải, đường băng chuẩn thế mà, lại rất đẹp nữa! Hẳn chị ta đã băng cho Pj rất kĩ nhỉ???

- Ko có gì!

Mất khoảng khá lâu để Pj trả lời cho câu hỏi đó. Kèm theo là một nụ cười rất tươi, càng ngày nhỏ đóng kịch càng giỏi nhỉ?

" Tim và miệng là những bộ phận chẳng liên quan đến nhau... vì thế ... khi tim đau thì miệng vẫn có thể mỉm cười "

Nhỏ cứ ngỡ hôm qua Ken say nên chẳng còn nhớ gì thế enn6 bây giờ nhỏ mới có thể bình tahn3 khi đối mặt với Ken như thế!

- Jun, chờ xí! Em mang nước ra cho anh!

Nói rồi nhỏ chạy biến ra khỏi phòng khách.

Bất chợt điện thoại Ken đổ chuông, vậy là tên đó cũng ra chỗ khác để nghe điện thoại.

Trong phòng chỉ còn 2 " tảng băng" , nhiệt độ giảm đi thấy rõ dù điều hòa đang ở mức trung bình!

Hắn ngồi đan chéo 2 chân mình lên bàn, 2 tay khoanh trước ngực, mái tóc bạch kim mượt mà rủ xuống do ko có chất xúc tác của gel nên nó ôm lấy gương mặt góc cạnh đó, chưa kể đến chiếc sơ mi trắng trên người hắn, trắng theo 1 nghĩa thực sự, ko vướng chút bụi bẩn nào, chiếc áo che lấy bờ vai rộng mà nó đã từng tựa vào khi hắn cõng nó trên vai, cả cái nét mặt lạnh băng ... trông hắn cứ như 1 thiên thần ... 1 thiên thần thuộc về miền băng mảnh.

Nó cần giải quyết với Pj một số chuyện nên toan đứng dậy, nó cần tìm Pj ... nếu ko giải quyết rõ thì cơ thể nó sẽ rất khó chịu.

Chỉ còn cách cánh cửa 1 khoảng nữa thôi là nỏ đã chạm tới cửa vậy mà có một bàn tay rắn chắt đã níu giữ cánh tay nó ... siết chặt ...

Nó xoay lại, nhíu mày nhìn hắn. Hắn cũng đổi tư thế, 2 chân lúc này đã chạm đất và dần đứng lên đối diện với nó ... Tay hắn làm nó đau, chỗ hôm qua vẫn chưa hết sưng mà ...

Nó cứ im lặng ko hề lên tiếng rằng hắn đang siết vết thương của mình, cứ mím môi lại, ánh mắt có chút ko thoải mái ...

Hắn nhận ra sự ko thoài mái đó trong mắt nó, nhưng hắn nghĩ theo nghĩa khác, hắn ko nghĩ là vì vết thương nên nó mới ko thoải mái ... đó là vấn đề ...

- Khó khăn vậy sao?- nhếch môi cười, ánh mắt xám tro như có những mảng băng vỡ.

Nó ko trả lời vì thực ra nó ko hiểu điều hắn đang đề cập chứ ko có bất kì ý gì khác.

Vì nó mặc áo tay dài nên hắn chẳng đủ tinh tế để nhận ra phía sau mảnh vải che tay đó là 1 vết thương đang sưng lên như dăng ứ mũ phía trong.

- Đúng thật thế rồi!- lại cười, 1 nụ cười có vẻ chua chát, hệt như nụ cười nó thấy khi hắn vừa nói chuyện điện thoại với ba hắn xong.

Thà là hắn cười những điệu cười ko mấy tốt lành nhưng ít ra nó còn đỡ hơn nụ cười đang hiện diện trước mặt nó ... nó xoay mặt ra ngoài ...

Hắn ... lại nghĩ hành động đó mang một ý nghĩa khác ... thì ra nó chẳng còn muốn nhìn thấy hắn nữa ... thế cơ đấy ... chỉ cần hắn biến là được chứ gì ...

Cánh tay hắn siết nhẹ dần rồi từ từ buông thõng ... ko có thêm bất kì lời mỉa mai nào khác ... điều này làm nó ngạc nhiên ...

Nếu ko muốn thấy hắn tới mức độ này thì thôi vậy! Hắn đi là được rồi! Đến bây giờ, hắn vẫn ko hiểu là mình làm sai chuyện gì ...

Cái thứ cảm xúc hắn luôn phủ nhận trong giây phút nó đứng dậy muốn bỏ ra ngoài lại " biểu tình" 1 cách dữ dội ... lúc đó ... là giây phút hắn biết mình ko thể che đậy thêm cho cảm xúc của mình ... thật ngu ngốc khi cứ trốn tránh, rồi chà đạp, hành hạ và coi thường điều đó ... thừa nhận với lòng rồi thì sao? Đau hơn nhiều ý chứ! Mệt mỏi rồi! Hắn muốn quên đi cái cảm xúc chết tiệt này! Nó làm hắn đánh mất tự tin của chính mình ... Chưa bao giờ hắn muốn quên đi 1 thứ nhiều như vậy!!! Hắn nên rũ bỏ cảm xúc đó ??? Chắc thế! Vậy thì hắn sẽ rũ bỏ.

Phủ nhận rồi thừa nhận, tiếp theo là rủ bỏ !!! Có quá bất công cho cái được gọi là " thừa nhận" ??? Nó chưa tồn tại được bao lâu mà!!!

Hắn rời khỏi phòng, sau lưng nó là 1 cánh cửa vừa khép lại ...

Nó nhận ra, có cái gì đó rất ko bình thường trong mẩu đối thoại này !!! Ngẫm lại ... có chăng cả hai đều ko thể hiểu được những ý nghĩ của nhau ... ???

Tất cả chỉ do hiểu lầm !!!

Ánh mắt vỡ vụn, nụ cười chua chát ... nó cảm nhận được nỗi đau đó của hắn! Tại sao hắn lại đau! Vì nó ??? Nếu thế thì xin đừng là sự thật !!! Nếu đó là sự thật thì những điều hiểu lầm trước đó, những hành động câu nói đó của nó sẽ khiến hắn đau hơn cả vạn lần! Nó ko muốn! Chỉ một mình nó đau thôi cũng được! Đây là lần đầu tiên trong đời nó muốn phản kháng lại 1 điều trong vô vàn điều trong cuộc sống !!! Nó luôn thả mọi thứ trôi tuột theo diễn biến tự nhiên!!! Nó sợ cái tổn thương mà nó dành cho hắn, nó sợ hắn sẽ cảm tahy61 điều đó thật! Nó ... sai lầm quá lớn rồi!

Quá nhiều hiểu lầm nối tiếp nhau ...

Ai làm ơn giúp cho hắn hiểu tất cả chỉ là giả dối ...

Nó ... đã hiểu cảm xúc cảu bản thân mình !!!

Khi bạn muốn gánh vát hết mọi đau đớn thay cho một người

Thì khi đó bạn phải hiểu

Bạn đã yêu người đó hơn chính bản thân của mình ...

Pj trở về phòng với li nước thì ko thấy Jun đâu cả, Jun bận đến thế sao??? Sao Zu lại đứng như trời trồng vậy nè!!!

Một lúc sau Ken bước vào và đi thẳng luôn vào cuộc họp ... Ken đã gặp Jun phái ngoài, hắn nói tới giờ hắn bận nên ko họp được, có gì tối cứ vào bar nhắn lại với hắn, hắn ko có quyết định trong kì họp này, mọi người muốn thế nào thì thế đó!!!

Jun quả là càng ngày càng thay đổi! Ken ... ko hiểu được hắn nữa rồi!

Hôm nay là ngày ấn định cuộc đua của tháng, đã được quyết định vào cuộc họp nhóm tại nhà Ken cách đây 3 ngày. Còn mấy tiếng nữa là tới giờ đua rồi vậy mà nó vẫn ngồi đó, chưa có dấu hiệu nào là cho thấy nó sẽ tới cuộc đua.

Nó ngồi tựa lưng vào tường, đầu ngã về phía sau, mắt hướng về phía ánh trăng đang soi ngoài khung cửa sổ, nó ko bật đèn nên ánh trăng hắt vào từ phía ngoài càng làm cho gian phòng nó trở nên huyễn hoặc, những đợt gió cứ lùa vào đánh tung làn tóc mềm mượt đó. Nhìn dáng ngồi bó gối, cộng với cái màn đêm cực kì yên tĩnh này trông nó cô độc đến lạ lùng.

Đã 2 đêm, nó hoàn toàn thức trắng chỉ vì nhớ về cuộc hội thoại với Pj, nghĩ về cảm xúc của Jun.

.

Cuộc họp kết thúc, nó cần Pj nói rõ với mình 1 vài việc, bỏ qua ánh nhìn tò mò của Ken, nó lôi Pj ra 1 quán trà sữa gần đó.

- Chuyện Jun, sao lại nói dối Zu?- nó.

- Cũng ko hẳn mà, Jun đúng là có vị hôn thê rồi!- Pj hối lỗi nhìn Zu- Chỉ là ...

- Chỉ là Jun đã từ chối và ko có tình cảm với ai!- nó tiếp lời câu cuối làm Pj chỉ biết cúi đầu.

- Zu biết nhóm mình có trò " nói dối " mà! ( chương 13.3 / 52 có đề cập đến trò " nói dối , bạn nào ko nhớ cứ xem lại ) ... lúc đó quay chai trúng Pj nên Pj ... - Pj.

- Nên Pj đã chọn Zu là đối tượng ??? - 1 lần nữa nó lại tiếp lời Pj.

- Nhưng chẳng phải Pj đã xin lỗi vì đã gạt Zu rồi sao? Pj thấy Zu gật gật, úứ nghĩ là Zu biết chuyện rồi nên mới im lặng thế!- Pj trình bày.

Có sao? Pj có xin lỗi nó à? Lúc nào ? À, mà khoan, hình như nó nghe được loáng thoáng qua tai. Đó hình như là cái hôm sau đêm xảy ra chuyện với Jun nhỉ? Ko thể tin được! Nó bất bình thường tới mức độ đó sao? Nếu như lúc đó nó ko phớt lờ 1 cách ngớ ngẩn như thế thì bây giờ mọi chuyện đã ko đến nước này! Rốt cuộc lúc đó nó đã bị quái gì mà hành xử như thế chứ! Nghe thấy điều đó nhưng lại ko quan tâm đến! Loạn !!!

- Zu?- Pj lay lay tay nó.

Nó giật mình ngẩng đầu lên.

- Bị gì thế?- Pj lo lắng.

- Ko sao!- nó

- Mà ... hình như Zu với anh Jun có trục trặc nhỉ??? - Pj ngập ngừng vì rất ít khi nào nhỏ nhúng tay vào các mối quan hệ của Zu.

- Ko, như xưa! Zu về trước!

Nó đứng dậy rồi nhanh chóng rời đi, Pj chưa kịp nói tạm biệt mà, thậm chí nhỏ còn chưa kịp lên tiếng thốt ra bất kì chữ gì ...


.

Đầu nó nhức thật, 2 đêm liền thức trắng, ko thể tham dự cuộc đua tối nay rồi, có hơi tiếc 1 chút ... Call cho một số trong danh bạ ...

- Tối nay Zu ko tham gia!

- .........

Đợi Pj trả lời xong rồi nó mới cúp máy, để điện thoại qua 1 bên, hôm nay nó sẽ ngủ sớm 1 bữa.

.

- Chút nữa đua luôn, ko cần đợi Zu!- Pj dõng dạc tuyên bố.

- Sao thế?- 1 người thắc mắc.

- Tháng này Zu ko thma gia đua!- Pj.

" Tuyệt tình thật! "

Nghĩ đến đó, hắn ko thể ko tự thưởng cho mình điệu cười mỉa mai quen thuộc. Đã nói là bỏ cái tình cảm này rồi mà sao có cái gì đó cứ âm ỷ mãi trong tim, cứ như 1 cây vằm nhọn gấp mãi ko chịu ra vậy!

Ừ, đúng là thế, đúng là hắn bỏ nhưng tim hắn ko chịu bỏ =)

Đến cho tới tận bây giờ, hắn vẫn ko biết mình đã sai lầm chỗ nào mà lại bị đối xử như vậy. Nghĩ đến những lời lẽ nhạo báng của nó tại sao hắn lại ko cảm thấy khinh thường nó mà lại khinh thường chính bản thân mình, khinh thường bản thân vì tại sao lại dễ dàng thấy " đau" vì những điều đó! Ko đáng đâu nhỉ? Cảm giác đau chẳng phải mất đi rồi sao? Sao giờ lại quấy rầy hắn trong thời gian dài như thế, cho tới bây giờ, vẫn ko có ý rời đi? Đau nhất vẫn chính là vật đang co bóp trong lồng ngực trái ...

Cái thứ tình cảm mới nhen nhóm này ko nên tồn tại sẽ hay hơn và tuyệt hơn trong cuộc sống của hắn! Nó sẽ chẳng biết được! Nếu biết thì có gì khác? Hẳn nó sẽ hài lòng lắm vì đã " thuần phục" được món đồ chơi đắt tiền là hắn? Tiếp sau, nó sẽ "xoay" hắn như chong chóng? Hắn cảm thấy chong chóng đúng là ngu ngốc, chỉ biết phụ thuộc vào gió! Ko có chủ kiến cho riêng mình ... tồn tại mà ko thể thiếu gió được ...

" Gió đến chong chóng sẽ lại quay "

Nếu gió ko đến, chong chóng sẽ chẳng quay được, sự chờ đợi của chong chóng có quá chăng là ngu xuẩn ???

Lại cười ...

- Mọi người chú ý, cuộc đua sắp bắt đầu! Trước khi đua, Pj nói rõ luôn, địa hình có 1 số đoạn khá nguy hiểm, nhất là chỗ khúc ngoặt, nó như chỗ khuỷu tay của mọi người khi co sát vào ngực vậy! Rất gắt!

- Thế nên- Ken chen vào lời Pj- cái tao muốn là tụi bây phải tập trung tuyệt đối ở khúc đó, đã có rất nhiều vụ tai nạn, cháy xe, nổ xe xảy ra ở đó! Cái này tổ chức, thứ nhất là để xã stress, thứ hai là để nâng cao trình độ của những người thích đua xe, thứ ba là rèn luyện tinh thần tập truing cao độ. Cho nên, thắng thua ko quan trọng, vui là chính! OK?

- Giờ vào đường đua nào!- Pj phấn khởi.

ĐOÀNG

Tiếng súng vang lên bào hiệu cuộc đua đã bắt đầu.

.

RẦM

...

- Nói tụi nó dừng ngay cuộc đua, gấp!!!- Ken.

Mọi người có vẻ hoảng loạn ...

...

Ò e ò e ò e ..........

.

Đang ngủ, chuông điện thoại bất ngờ vang lên làm nó choàng tỉnh. Nó do dự bấm vào phím nhận cuộc gọi, có cái gì đó ...

- Chuyện gì? - nó.

- Zu, tới bệnh viện của nhà Ken gấp! Jun có chuyện rồi! Phòng 152 dãy B. Bọn này ko tới đó được, phải giải quyết vài chuyện với công an! Phiền Zu tới đó trông Jun giùm!

Nói rồi người đó cúp máy, chắc là đang gấp!

Quái gì thế? Jun sao lại nhập viện cơ chứ? Đua xe ... bệnh viện ... công an ... mọi thứ rối tung cả lên. Điên mất! Cơn nhức đầu của nó cũng đột nhiên bay biến! Nó vội vã thay quần áo, nói với ông quản gia vài câu rồi rồi lấy xe vọt đi!

Chân nó chợt khựng lại ở phòng B152. Cửa ko khoá kĩ, nó định đẩy cửa bước vào thì nghe được có người đang nói chuyện, nếu chen vào lúc này thì ko lịch sự chút nào. Sao lần nào cũng thế, lần nào nó cũng vào vai người nghe lén bát đắt dĩ ???

- Tin tới tai ông nhanh nhỉ? Giờ này mà còn làm phiền, ngại thật!

Nó ko thấy được nét mặt hắn lúc này, cũng ko thể rõ tình hình ra sao nhưng cái chất giọng trầm khàn vang lên đều đều mang ngữ điệu châm biếm đó là bằng chứng hùng hồn và thực tế nhất khiến nó biết hắn vẫn còn nguyên vẹn ... Chỉ là ... nó đang thắc mắc, ko biết hắn đang nói chuyện với ai mà khách sáo đến như vậy ...

- Con có biết mình đua như thế rất nguy hiễm ko? Chết đấy!- ông nhíu mày, người đó ko ai khác chính là ba hắn.

- Thương xót tôi sao?- nhếch mép cười.

- Ý con thế là sao? - ba hắn có vẻ như đang có nén cơn giận.

- Tôi chưa chết đâu!- hắn phớt lờ câu hỏi cảu ba mình- Thậm chí xương còn ko gãy đốt nào- hắn giương mắt nhìn ông, 1 ánh mắt ngang tàng ...

- Dẹp ngay cái điệu bộ đó!- ông trừng mắt- Đúng là sai lầm!

Trong 1 giây, ánh mắt hắn có gì đó vỡ vụn, nhưng rất nhanh, nó đã bị ánh mắt sắt lạnh thường ngày giành lại " thế" chủ động.

- Sai lầm khi sinh tôi ra? Đúng chứ? Tôi tự biết là mình sẽ chẳng có cài quyền gì trong nhà nếu như ông có thếm 1 đứa con do bà ta sinh ra, trớ trêu, bà ta lại chẳng có khả năng sinh sản!- áắn cười mỉa mai.

BỐP

5 dấu tay in hằn rõ trên mặt hắn, mạnh !!! Jun đã hiểu sai ý ông! Ông cũng chẳng ngờ mình lại đánh hắn mạnh như thế!!!

Nghe tiếng động đó, nó sững cả người ... Ko lẽ ... ông ta đánh con trai mình sao? Đột nhiên nó rất muốn bật tung cánh cửa đó ra mà xông vào!

Có lẽ vì cái tán quá mạnh, trường hợp xảy ra cũng khá bất ngờ nên hắn vô tình tự cắn trúng môi mình ...

Bật máu ...

Hắn chậm rãi dùng ngón tay cái quệt lấy vết máu trên môi rồi đưa lên miệng. Máu hắn sao có vị đắng thế này? Máu ai cũng như vậy sao? Đã thấm vào miệng rồi vẫn ko mất đi cái đắng đó! Khóe môi trong chốc lát lại vẽ nên nụ cười hờ hững.

- Đánh đã tay ko? Còn bên này nữa!- hắn xoay mặt phiá bên kia về phía ba mình.

- .........

- Ko sao! Đừng tỏ vẻ hốii lỗi như vậy!- rõ ràng là mang hàm ý mỉa mai chứ ko phải an ủi - Nếu thấy tôi chướng mắt quá thì giết tôi luôn bây giờ cũng được, cũng chả còn gì lưu luyến đâu!- hắn cười khẩy, cùng lúc đưa con dao gọt trái cây phía đầu giường cho ông.

Nó chỉ biết đứng bên ngoài mà nín thở nghe từng lời hắn nói, ai thì ko, nhưng những gì hắn nói hắn đều có thể thực hiện, điên rồ hay ko cũng thế thôi! Hắn có biết mình đang nói nhảm gì ko? Sao lại ăn nói như thế! Đâu nhât thiết phải bất cần đến mức như thế!!!

- Ông sợ mang tội giết con trai mình??? người đứng đầu tổ chức như ông lại sợ điều đó sao? Thôi thì để tôi làm thay ông, tay ông sẽ chẳng phải nhuốm giọt máu nào mà vẫn có thể khiến tôi biến mất!

Nó cảm thấy cơ thể mình run nhẹ, hô hấp cũng gấp hơn, đứt quãng ... khi hắn thốt lên câu nói đó! Đừng nói là tự giết bản thân, nếu điều đó là thật, nó biết hắn sẽ chẳng hành xử nhanh gọn đâu, ắt hẳn đó sẽ là một cái chết từ từ, khác nào là tự làm khổ chính bản thân mình ? Điên rồi! Quả thật điên rồi! Sao ông ta ko ngăn hắn lại? Ông ta muốn hắn chết thật sao?

Cùng lúc đó trong phòng, hắn đang dùng dao áp ngay cổ tay phải, nhẹ nhàng ấn vào đó những vết cứa sâu và dài. Máu chảy ra mỗi lúc 1 nhiều, mỗi lúc một sậm! Mặt hắn cực kì bình tĩnh cứ như cổ tay mà hắn đang " tạo nên" những vết cứa ko phải tay hắn vậy! Sâu hơn 1 chút, 1 chút nữa, lưỡi dao này sẽ " liếm" 1 đường rất " ngọt" qua tĩnh mạch và những sợi gân máu nơi cổ tay 1 cách rất nhẹ nhàng ...

Nó định xông vào thì chợt nghe tiếng kim loại rơi xuống nền đất, sau đó là tiếng rít lên của người đàn ông trung niên.

- Con điên rồi! Chỉ 1 chút nữa thôi con đã tàn phế! Con cũng biết đây là trong những cách " thanh toán" khiến đối phương đau đớn nhất mà!

- Chẳng phải ông muốn thế? Chưa chết nhanh vậy đâu! Theo cách của ông, tôi phải cắt hết tĩnh mạch tay bên kia và 2 chân mình nữa kìa!- vẫn điệu cười cao ngạo đó.

- Yên đó, đừng làm thêm trò ngu ngốc nào nữa! Ta sẽ gọi bác sĩ!

Vừa nghe ông nói xong, nó vội né ra khỏi cánh cửa, tựa lưng vào bức tường gần đó, tay vờ nghịch điện thoại để tránh bị nghi ngờ.

Có cái gì đó vừa va chạm khá mạnh vào cửa phòng hắn tạo nên 1 tiếng động vừa đủ để nó nghe thấy, tiếp theo đó là những tiếng rơi loảng xoảng, có lẽ, tiếng va vào cửa là tiếng cảu chai nước biễn mà hắn đã tháo kim tiêm ra ngay từ lúc ban đầu, còn tiếng vật dụng rơi xuống sàn hẳn là cái giá treo...

Tuy ko bị gãy đốt thương nào nhưng trong quá trình xảy ra tai nạn, vai phải hắn đã va chạm khá mạnh xuống lòng đường nên giờ đây nó có vẻ ê ẩm và hơi buốt, thậm chí là ko cử động nổi, ban nãy, hắn cũng rạch cổ tay phải nhưng do cố chấp, máu hắn cứ tuôn ra ướt đẫm mọi vật màu trắng trên giường. Bằng 1 cách cố tình, hắn đã ép bản thân phải cử động bằng được cánh tay phải đó, cũng dùng bàn tay phải, hắn vò vò mái tóc bạch kim của mình, tay càng đau, hắn vận động càng nhanh và càng mạnh, cứ như là 1 trò đùa hành hạ thân xác ...

Mái tóc bạch kim đã nhuốm vài sợi đỏ ...

Cơn đau này có vẻ ko là gì với hắn bởi vì ngay trong lúc này, hắn vẫn còn có thể nở ra 1 nụ cười - 1 nụ cười cay đắng ...

1 giọt nước mắt ứ đọng nơi khóe mi, chưa kịp rơi xuống đã bị hắn quệt đi 1 cách thô bạo... Cái chất lỏng đó là gì thế? Sao ko dưng lại muốn thoát ra khỏi mi mắt hắn? Ko đáng để rơi 1 giọt nước mắt nào cả! Hắn ổn và hắn mạnh mẽ!!!

- Giả tạo! Tôi tồn tại vì điều gì? Tôi có chết thì cũng chẳng ai ngó tới! Ba có coi tôi là con ko?- hắn lẩm nhẩm- Các người ai cũng muốn " xoay" tôi là sao hả?- đột nhiên hắn cao giọng, cái chất giọng trầm khàn nghe có vẻ đau đớn, rất nhanh, khi hắn nói câu sau, 1 giọt nước mắt đã rơi khỏi mắt ...

Rơi nhanh và thấm đẫm ...

Nó rơi nhanh như sợ rằng nếu chậm phút nào nữa thì Jun sẽ lại dùng tay quệt nó đi mà ko cho nó cái quyền tồn tại ... 1 sự tồn tại hiếm hoi ...

Có ai đó đã cho rằng Jun là 1 người ko biết khóc, 1 vài người khác cũng đã thừa nhận: nước mắt Jun là thứ khó tìm thấy nhất trên đời ...

Nó cay đắng nghe hắn thốt lên câu nói đó, có phải ... nó đã khiến hắn tiêu cực thế ko? Từ ban đầu nó đã là người sai? Chỉ biết làm tổn thương người khác để bảo vệ mình, ích kỉ thật!!! Tim nó đau, nó chỉ biết đưa tay giữ chặt lồng ngực trái. Nhưng khi hắn đau, hắn lại mỉm cười và hành hạ chính mình như 1 sự trừng phạt dành cho bản thân! Cổ họng nó rát ... Nó tựa lưng vào bức tường hành lang rồi ngồi bệt xuống, dùng 1 tay che mắt lại, 1 giọt nước mắt cũng trào khỏi khóe mi, nó bất lực và căm ghét chính bản thân mình!!!

Vị bác sĩ và ba hắn vừa đẩy cửa bước vào phòng đã bị cảnh vật trước mắt làm cho sững sờ. Chai nước biển vỡ tan thành từng mảnh vụn, từng mảnh thủy tinh nhỏ nhưng sắc bén nằm vương đầy dưới cánh cửa chính, lấp lánh trong dịch nước biển đang chảy ướt sàn, giá treo ngã nghiêng, chăn gối trên giường cũng bị ném tứ tung xuống đất... trên đó có thấm đẫm vài giọt máu, điều đó cho thấy, hắn đã thực hiện những điều đó bằng cánh tay đau của mình... Mọi thứ hoang tàn, chính xác thì phòng bệnh ko còn là phòng bệnh nữa ...

Ơn trời là hắn ko đối xử tệ với bản thân mình, con dao vẫn còn nằm nguyên đó ...

Hắn nằm đó, phớt lờ đi sự hiện diện của 2 người mới vào, nhìn lên sàn nhà với vẻ vô cảm ... người bê bết máu trông cứ như một con thú vừa bị tấn công. Lượng máu trong cơ thể mất đi khá nhiều, và điều đó khiến hắn thấy chóng mặt.

Nó quyết định ko lén lút kiểu này nữa mà bình tĩnh ngồi vào dãy ghế ngoài hành lang, nó định khi nào 2 người đó rời đi, nó sẽ xem xét tình hình rồi vào thăm hắn.

- Cậu đã làm điều ngu ngốc gì thế?

Vị bác sĩ xem xét cổ tay phải của hắn rồi nhăn mặt hỏi.

- Đừng đụng vào!

Hắn lạnh lùng giật tay mình ra, điều đó ảnh hưởng đến vai hắn ... hắn chợt nhíu mày lại vì đau ...

- Vai cậu đã bị tác động khá mạnh, gây nên tình trạng đau buốt. Trong thời gian chờ nó bình phục, cậu nên hạn chế dùng đến nó, nếu cậu cứ ngoan cố ko nghe, tay cậu mà phát sinh thêm gì nữa là tôi sẽ ko chịu trách nhiệm đâu! Còn nữa, cổ tay phải được sát trùng băng bó kĩ lưỡng, vết cứa rất dài và sâu, nếu cậu ko muốn mình bị liệt thật thì tốt nhất ngừng mấy trò dại dột lại đi!

- Lắm lời!

- Vũ !!! - ba hắn nghiêm giọng khi thấy hắn vô lễ với vị bác sĩ đó.

Định răn đe thêm gì đó nhưng chuông điện thoại ông lại vang lên.

- A lô?- ông xoay người sang chỗ khác nghe điện thoại.

- ..........

- Chuyện đó để tao giải quyết!

- ...........

- Ngay bây giờ? - ông liếc nhẹ mắt nơi hắn đang nằm - uhm ... - có chút ngập ngừng- tao tới liền!

Trước khi cho điện thoại vào túi, ông liếc sơ qua chiếc đồng hồ nhỏ trên màn hình điện thoại, nhanh thật, 2 h mấy gần 3 h sáng rồi, ông cần gaii3 quyết gấp vài chuyện... nếu ông đi bây giờ, hắn sẽ trách ông chứ???

- Đi đi!- lời nói có chút hụt hẫng, thật khó để phát hiện ra sự hụt hẫng trong cái ngữ điệu lạnh băng đó.

- Phiền bác sĩ băng bó vết thương trên tay nó!- ông quay sang nhìn vị bác sĩ với ánh mắt trông chờ.

- Ko cần! Biến hết cho tôi nhờ!- hắn cao giọng.

- Nếu cậu ko sát trùng thì rất có thể nó sẽ bị lở loét, nhiễm trùng kiểu đó rất nguy hiểm. Nếu nhiễm trùng quá nặng, vết thương sẽ ngày càng ăn sâu vào gây hoại tử, lúc đó phải cưa bỏ nó!- bác sĩ.

Đang nằm, hắn ngồi phắt dậy, đưa mắt nhìn vị bác sĩ, thái độ tỏ vẻ bị làm phiền thấy rõ.

- Chỉ cần tôi sát trùng thôi chứ gì?- hắn nhếch mép.

Cả 2 người đều gật đầu nhẹ, nhưng sao câu hỏi đó của hắn làm cho cả 2 đều cảm thấy có chút gì đó ko ổn sắp diễn ra, cả nụ cười của hắn nửa, cái điệu nhếch mép sao quá đỗi quen thuộc, trông nó có vẻ phớt đời, có vẻ như não hắn lại nghĩ ra được cái gì mới chăng?

- Dai như đỉa!- hắn lầm bầm- Tôi làm xong rồi thì 2 người cũng biến giùm!

Dứt lời, hắn lấy chai thuốc sát trùng trong chiếc khay của vị bác sĩ vừa mang vào, cầm lên và từ từ mở nắp, thẳng tay trút vào vết thương trên cổ tay mình, nhiều đến mức những giọt nước cứ đua nhau nhau rơi xuống, ướt đẫm cả vùng cổ tay, thấm xuống đệm ...

nhỏ giọt ...

Người ngoài nếu nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ hắn đổ nước lên tay mình chứ ko phải là thuốc sát trùng ...

Đau và rát ... bằng chứng là những giọt mồ hôi đã bắt đầu xuất hiện trên gương mặt góc cạnh đó dù chủ nhân của nó đã cố thả lòng toàn thân và biểu thị ra ngoài một vẻ bình thản, xấc xược nhất có thể ...

Ba hắn và vị bác sĩ đoán ko sai, cả 2 chỉ biết đứng nhìn và lắc đầu ... hắn đúng là khó bảo ...

- Xong rồi! Đi đi rồi khép cửa hờ lại cho tôi! Làm phiền tôi thế đủ rồi, tôi muốn nghĩ ngơi!

- Còn băng ...

- Đã sát trùng rồi thì ko chết được đâu!- hắn nhấn mạnh.

Vị bác sĩ định lên tiếng giải thích thì ba hắn đã chặn lại, nét mặt ông trở nên khó coi thấy rõ, ông càng ngày càng thấy con trai mình quá đáng và ông ko đồng tình với cách cư xữ hỗn xược, ko coi ai ra gì đó ...

- Chúng ta đi! Ông cứ mặc nó! Tôi xin lỗi vì những gì đã xảy ra trong tối hôm nay!

Vị bác sĩ cũng chần chừ nhưng rồi cũng theo ông ra ngoài. Trước khi đi ra hẳn, ông còn để lại cuộn băng vải cho hắn và đồng thời, cũng lấy đi con dao đang đặt trên bàn.

Hai người rời khỏi phòng, bỏ lại sau lưng là cánh cửa khép hờ ...

Đã có ai nói Jun 1 khi điên tiết lên đã rất đáng sợ chưa??? Hắn ko chỉ trưng ra bộ mặt ác quỷ với người khác mà ngay với chính bản thân mình, hắn đối xử cũng tàn nhẫn ko kém... hắn rất biết cách khiến bản thân mình đau, 1 cái đau mà người khác nhìn vào cũng phải rùng mình, đau xót cho hắn ...

Hắn nở nụ cười khổ, lúc này, tay hắn mới chịu ghì chặt vào tấm drap giường sau những giây phút gồng mình lên mà chịu đựng cơn rát buốt đến tận cùng này, tấm drap nhăn nhúm sau vài giây dù trước đó, nó khá phẳng ... cổ tay hắn ... rát quá ...

- Mẹ ơi!- tiếng gọi ứ nghẹn trong cuống họng bướng bỉnh ko chịu vang ra ngoài, đã có lúc hắn muốn chết quách đi cho rồi, nơi đó hắn sẽ được gặp lại mẹ mình, nhưng cứ như có 1 sự thúc ép vô tình nào đó, buộc hắn phải sống, đối mặt với những bon chen của sự đời...

Tận sâu trong thân tâm, hắn vẫn là 1 con người với nhiều nỗi đau chồng chất ... hắn yếu đuối và nhạy cảm hơn bất kì ai, chỉ là hắn đã mang một chiếc mặt nạ quá hoàn hảo và che giấu khuyết điểm một cách quá tuyệt vời... hoàn hảo và tuyệt vời đến mức chẳng ai biết được hắn cũng có yếu điểm của riêng mình ... ai cũng ngỡ hắn bất bại, là 1 con người do trời tạo ra mà ko có bất kì " lỗi sai" nào ... Trong thân tâm, hắn cũng muốn tìm được 1 người hiểu mình thực sự, hắn ko thích nói nhiều, chính vì thế mà hắn muốn người đó sẽ hiểu và thông cảm cho hắn kể cả khi hắn ko nói gì nhiều ... Nhưng có 1 điều hắn biết rất rõ là hắn đã thành công trong việc dựng nên bức tường thành vững chắc cho riêng mình ...

Mỗi khi cánh cửa phòng đóng chặt là hắn lại thấy sợ ... rất sợ ... điều đó cứ ám ảnh mãi lấy hắn ...

Năm đó, Jun 5 tuổi, đó là khoảng thời gian sau khi chuyện xảy ra với cô bạn nhỏ của hắn. Lúc đó hắn đã rất ghét và giận ba mình, hắn cứ ở lỳ trong phòng suốt ngày, ko ăn uống gì hết; tối đó, ba hắn đẩy cửa bước vào phòng, do vẫn còn giận ông nên hắn đã xoay lưng về phía ba mình, vờ như đã ngủ, nói mãi mà cũng ko thấy con trai mình phản ứng gì nên ông đứng dậy rời đi, vừa lúc đó thì cũng có một bóng người khác đi vào, tiếng giày cao gót vang lên cồm cộp xuống sàn gạch lạnh lẽo, kèm theo đó là 1 tiếng đóng cửa khá mạnh ...

Sau những lời thì thầm to nhỏ gì đó là những tiếng động từ quần áo tạo nên, ý thức của 1 úứa con nít báo cho hắn biết có ai đó đã cởi bỏ quần áo của họ ... rồi nối tiếp sau là những tiếng va chạm thân thể, những tiếng rên la ... điều đó khiến thằng nhóc mới 5 tuổi như hắn cảm thấy rất sợ và sởn gai ốc, âm thanh đó thật là khủng khiếp ... hắn vẫn còn nhớ rất rõ mình đã cắn chặt vào chiếc gối ôm thế nào, nhớ cả cảm giác nóng ấm bởi những giọt nước mắt cứ đua nhau tuôn khỏi khóe mi, chịu đựng nỗi sợ hãi 1 mình ...Lúc đó hắn vốn ko biết họ đã làm gì mà đã phát ra những thứ âm thanh ghê tợn đó, mãi cho đến sau này, khi đã hiểu được, hắn cảm thấy kinh tởm điều đó, kinh tởm hành động của ba mình ... Làm việc đó trong phòng con trai mình với 1 ả đàn bà - ko - phải- vợ- hợp - pháp, ti tiện quá rồi ...

Dù đã lớn, đã hiểu, đã chối bỏ nhưng sao cái điều đó cứ ám ảnh mãi trong trí nhớ hắn, nỗi ám ảnh được dệt nên từ hồi còn nhỏ ... Chính hắn đôi khi luôn cố khắc phục nỗi sợ hãi của bản thân bằng cách làm chuyện đó với những đứa con gái ham sắc mê tiền ... nhưng quả thật ... vẫn cảm thấy có chút gì đó kinh tởm, thật tanh tưởi ... sau những lần làm việc đó, hắn đều tắm gội lại kĩ càng, cứ như chậm 1 phút nào nữa là những gì thứ dơ bẩn kia sẽ xâm nhập vào mình ... đó là lí do tại sao hắn luôn ít quan hệ và qua lại với những đứa con gái ... nhưng điều to lớn nhất mà hắn mãi ko khắc phục được trong mười mấy năm qua đó chính là đóng cửa phòng mình, mỗi khi đóng lại, dù sáng hay đêm ... thì hắn luôn cảm thấy mình lại trở về là cậu nhóc 5 tuổi ngày nào ... nỗi ám ảnh đó thật khủng khiếp, cứ vây mãi lấy hắn...

Là ba hắn đã sai, 1 lỗi sai mà ông ko tài nào biết được. Lúc đó, trời đã khuya, lay mãi mà con mình ko dậy, cứ ngỡ là nó đã ngủ nên ông cũng định ra ngoài nhưng người đàn bà đó- " mẹ" hắn ở thời điểm hiện tại- lại bước vào choàng lấy cổ ông nói những lời đường mật gì đó... Chỉ là lời nói, nguyên nhân chủ yếu cũng chính là do bản thân ông đã ko kìm được cơn ham muốn của bản thân mình. Ông biết rằng, 1 đứa trẻ khi đã ngủ say sẽ rất khó để làm nó tỉnh giấc nhưng ông ko biết rằng đứa trẻ đó chưa hề ngủ dù là 1 giây, Jun vẫn còn rất tỉnh táo và hắn còn là 1 đứa trẻ nhạy cảm ... Ông cũng thừa biết ám ảnh là 1 gánh nặng khó trút bỏ của mỗi người bị ám ảnh nhưng ông lại ko biết rằng bản thân đã vô tình tạo nên một nỗi ám ảnh đáng sợ cho con trai mình... 1 nỗi ám ảnh mãi ko bao giờ xóa bỏ được ... lúc đó, hắn còn quá non nớt ...

Con nít dễ quên... nhưng khi đó điều gì quá giới hạn của nó thì nó sẽ nhớ mãi ... =)

Jun là người... hắn cũng có nỗi sợ của mình ... hắn đã diễn quá tốt và nhập tâm với cái mặt nạ mà mình đeo ...

Mệt mõi hắn chìm vào giấc ngủ ...

~

Đợi đến khi căn phòng thực sự yên tĩnh, chắc chắn rằng người nằm trên giường đã hoàn toàn yên giấc nó mới đẩy cửa bước vào...

Khung cảnh bao quát của căn phòng khiến nó ko khỏi sững sờ, như bãi chiến trường ... hắn nằm đó, gương mặt khá nhợt nhạt ...

Nhẹ nhàng đặt ghế cạnh giường hắn, nhìn kĩ lại mới thấy những vết máu loang lổ trên tấm nệm- phía dưới cổ tay phải. Cẩn trọng cầm cổ tay phải đang úp xuống nệm lên xem xét, nó chợt thấy nhói lòng... vậy là hắn định tự tử thật ... sao hắn lại coi rẻ mạng sống của mình như thế ??? Đây là kết quả của cuộc đối thoại đó sao? Tại sao ban đầu ba hắn lại ko chịu gạt con dao ra mà để nó tạo thành 1 đường dài như thế? Ông ta định thử độ gan dạ của hắn sao? Jun đã nói thì dù có tổn hại đến bản thân ra sao hắn cũng sẽ làm! Đừng dại mà thách thức hắn!

Nhìn chai thuốc sát trùng nằm chỏng chơ dưới nền đất, nó đoán hắn đã sát trùng vết thương, còn tại sao hắn ko băng thì nó ko biết ... chắc hắn muốn hành hạ bản thân mình. Lấy cuộn băng mà vị bác sĩ để lại, nó nhẹ nhàng băng tay hắn.. Cố gắng làm nhẹ nhất có thể để hắn ko phải chịu thêm bất kì đau đớn nào ...

Hài lòng với những đường băng đúng kĩ thuật và đẹp mắt, nó đặt tay hắn ngay ngắn lại trên giường ... nhìn vào gương mặt đang ngủ đó mà ko khỏi mũi lòng... nó đang biểu hiện những cảm xúc thật của mình trên gương mặt, chỉ tiếc là ... hắn chẳng có cơ hội để chứng kiến điều đó ...

Gương mặt say ngủ đó thấm vẻ mệt mỏi, có chút gì đó ko yên bình như mọi khi ...

Nó vô tình thấy 1 giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt hắn, trượt dài, thấm vào gối ... đó là lúc nó nhận ra hắn cũng chỉ là 1 tên con trai bình thường, chỉ biết âm thầm gánh lấy nỗi đau cuả mình, tạo sự cách li với mọi người xung quanh... ai đó đã nói... những người như thể là những người cần được quan tâm hơn bất kì ai khác ...

Rốt cuộc trong giấc mơ của hắn đã có gì xảy ra ...

Hắn ... là thiên thần hay quỷ dữ ??? Có chăng chỉ là 1 kẻ bình thường ko chút gì đặc biệt ???

Mái đầu bạch kim lem luốt bởi máu... đỏ sẫm ...

Dù là đang ngủ nhưng hắn vẫn toát lên vẻ cuốn hút và khó gần ...

Sao bây giờ nó mới nhận ra điều này nhỉ, khi ngủ hắn chẳng khác gì 1 đứa nhóc cấp 2; thường ngày, đôi mắt xám tro sắc lạnh kết hợp cùng với những đường nét trên gương mặt tạo nên 1 hình tượng lạnh lùng, bây giờ đôi mắt xám đó đã khép lại, nét lạnh băng cũng theo đó mà tan đi, chỉ còn những đường nét trên gương mặt kết hợp với nhau tạo nên một "hình tượng" khác hẳn ... nó tự hỏi, nếu hắn phồng má thì sẽ thế nào? Đôi môi đó sẽ được dịp vểnh lên nhỉ? ... Kể cả cặp mắt xám tro đó, nếu bớt đanh lại đi 1 ít, bình thường thì nó cũng đã đẹp lắm rồi, chỉ cần như thế mà mở mắt to ra xí nữa là đúng chất 1 đứa nhóc thực thụ... Ngẫm lại những ý nghĩ của mình mà nó ko thể ko mỉm cười nhẹ, từ bao giờ mà nó lại mong thấy được Jun mang hình tượng 1 đứa con nít thế? Nếu như thế thì chẳng phải hắn ko men nữa sao? Đời nào mà Jun lại như thế chứ! Jun vốn dĩ lạnh lùng, ko đời nào lại làm những trò con gái + con nít đó! Phồng má hả ??? Đợi hắn vài kiếp đi ... mở to mắt ngạc nhiên sao? Hắn cũng muốn lắm đấy nhưng chưa có gì đủ khả năng để khiến hắn ngạc nhiên đến mức " khiếp" như thế đâu!!! Mà đôi môi ấy bây giờ nhợt nhạt lắm ... mất máu khá nhiều đã dẫn đến điều đó ... như thế dù có vểnh môi cỡ nào cũng sẽ chẳng có gì hay ho ... Đôi mắt xám đó, dẫu có mở to mà nó cứ vô hồn như thế thì cũng ko có gì đặc biệt!!! Nghĩ thế... nó lại cười buồn ...

Nhưng dù gì nó cũng muốn thử ... mắt môi ko được thì nó sẽ làm cái khác thú vị hơn nhiều ... cảm tưởng cuả hắn khi nhận ra điều mà nó sắp làm hẳn sẽ là gì nhỉ? Nó ko đoán được, nhưng chắc là sẽ rất ấn tượng ...

...

Chuyện cần làm đã xong, có lẽ nó nên ngủ 1 ít ... sáng nó sẽ dậy sớm rồi rời đi ...

p.s: vào chính thức rồi, thế nên Chee sẽ có rất nhìu áp lực, Chee chỉ mong mng đặt mình vào vị trí của Chee mà thông cảm giúp ^^ , nếu được như thế, Chee thực sự cám ơn rất nhìu! Fic sẽ ko bỏ chỉ có điều tiến độ nó sẽ đi chậm hơn so với hồi hè ... Chee vẫn chưa có lịch post cụ thể, khi nào có sẽ post cho mng biết! Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ Chee và đồng thời cũng xin lỗi vì khiến mọi người chờ ... Dù là gì đi nữa thì cảm ơn những người đã luôn bên cạnh ủng hộ Chee và cmt nhiệt tình như thế, cmt như thế cũng là 1 động lực để Chee có thể tiếp tục ^^ . Love ya ~

Hắn mơ thấy mình đang ở lốt 1 đứa trẻ chừng 5 tuổi , ngồi trong một chiếc xe với ba và 1 chú tài xế ... chiếc xe cứ chạy mãi ... chạy mãi ... chạy một cách hối hả ... dù phía sau có một cô bé ko ngừng chạy theo, miệng í ới gọi gì đó mà hắn chẳng thể nghe được, chắc có lẽ là gọi tên hắn. Cô bé cứ đuổi theo chiếc xe mà ko để ý rằng mẹ của mình cũng đang chạy theo phía sau với vẻ lo lắng.

Hắn lia mắt thấy gì đó nên đã vội la lên, cô bé nhận ra nhưng ko hiểu biểu hiện của hắn có ý nghĩa gì nên chợt đứng sựng lại, nét mặt của người mẹ chưa kịp vui mừng vì đuổi kịp cô con gái bé nhỏ của mình thì đã chợt tái xanh ... ko kịp suy nghĩ, bản năng của người làm mẹ đã khiến bà chạy thật nhanh đến và ôm lấy con mình ghì chặt vào lòng, xoay tấm lưng ra ngoài ...

RẦM

Âm thanh chát chúa vang lên, hắn vội dùng tay bịt mắt mình lại, cú va chạm quá mạnh khiến hắn ko dám nhìn... sự việc vừa xảy ra làm cho hắn sợ, lúc sau gỡ tay ra, chỉ thấy phía xa xa là một vũng máu ...

Máu nhuộm đỏ cả một vùng ...

Chiếc xe vừa gây án cũng ko thấy đâu, tài xế đã bỏ chạy chỉ sau vài tích tắc xảy ra tai nạn ...

Khung cảnh lúc đó chỉ thấy những làn người bu lại chật kín ... dù còn nhỏ nhưng sự nhanh nhạy vốn có đã báo cho hắn biết cái thực tế vừa xảy ra là gì, hắn đã gào thét, thậm chí là xin ba mình dừng xe lại nhưng sao ... chiếc xe cứ di chuyển, hòa vào làn đường đông đúc ... là ba hắn đã ko cho phép nó dừng lại... khoảng cách giữa hắn và 2 người nằm dưới con đường kia ngày càng xa dần...

Vài ngày sau đó ... hắn nhận được tin cô bạn mình qua đời, thậm chí là từ ngày sau tai nạn ... hắn chả có cơ hội để nhìn mặt người bạn thân yêu của mình ... mẹ cô bạn đó đã mất từ ngay lúc tai nạn vừa xảy ra ...

Cơn ác mộng đưa hắn trở về những ngày kinh hoàng của tuổi thơ ... một tuổi thơ ko êm đẹp ...

- Mây !!!

Hắn choàng tỉnh, mặt lấm tấm mồ hôi ... cả áo hắn cũng bị ướt đẫm ...

Chợt thở dài, hắn cắn chặt môi dưới , dùng tay quệt đi những vết mồ hôi đang tồn tại trên mặt ... nhờ thế hắn mới để ý tay mình đã được băng lại cẩn thận ...

Cứ ngỡ vị bác sĩ đã canh lúc hắn ngủ mà lẻn vào băng nên miệng hắn cứ lầm bầm gì đó tỏ ý ko hài lòng.

À khoan, có gì đó bất thường đang diễn ra ở căn phòng này... Quay mặt sang hai bên ngoáng ngóng thì thấy nó đang nhìn mình với ánh mắt chất chứa đầy sự khó hiểu, hắn quay sang chỗ khác, thì ra là nó tới thăm ... Mà ko đúng, hắn lại quay phắt sang nó, thể hiện một sự ngạc nhiên cho điều vừa thấy, gì thế ???? Nó đã ở đây từ lúc nào??? Bây giờ chỉ mới 5h mấy 6h sáng là cùng ...

- Tôi chưa chết nên thất vọng lắm hả?- hắn nhếch môi

Nó vẩn im lặng ko nói gì, mắt đánh sang hướng khác. Hắn khinh khỉnh nhìn nó, nó chẳng biết được là hắn suýt mất mạng vì nó. Ngay chỗ ngoặc, não bộ hắn ko chịu tập trung vào chỗ nguy hiểm đó, nó chỉ lo nghĩ về chuyện Zu ko tham gia cuộc đua lần này, phân tích vớ vẩn những lý do tại sao Zu lại ko tham gia, tại sao Zu lại tếh này, tếh kia, thế nọ ... , vì thế, xe hắn đã bị lao thẳng ra khỏi làn đường, tông mạnh vào vách dựng ngay đó ... chiếc xe hư hại khá nặng nề, thậm chí nó còn bốc khói và muốn phát hỏa sau cú đâm đó ... cũng may lí trí hắn đã kịp tỉnh thức, hắn đã liều mạng mà xông ra khỏi xe... vì thế mới thoát chết, nhưng cánh tay phải cũng vì đó mà va chạm mạnh xuống làn đường ... một lực ma sát mạnh và kéo dài ...

- Vì tương lai của nhóm, tôi nghĩ ... chúng ta nên có cuộc nói chuyện rõ ràng!

Nó nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Chẳng phải cô là người " khơi màu" trước sao? Gì mà vì tương lai của nhóm chứ?- hắn nở nụ cười trào phúng.

Nhưng có vẻ nó chẳng quan tâm tới câu nói móc méo đó.

- Tuần sau ít nhất anh cũng lếch tới trường được rồi, chân bị chẳng bao nhiêu mà!Thứ tư, sân thượng dãy C, tan học chiều! Ko đến chứng tỏ anh muốn nhường lại EVIL cho tôi quản thúc!- nó cố tình nhấn mạnh câu cuối- nhớ, anh chẳng có lý do gì để từ chối, đây là chuyện nhóm!

- Đến chứ!- khéo môi ko tự chủ mà nhếch lên- Liệu hồn, tôi vì nhóm, đừng có mà giở trò!- hắn gằn giọng dọa.

Chuyện này cần kết thúc sớm !!!

Nó đứng dậy nhưng do ngồi lâu nên đầu gối nó ko thể trụ được ... Chống vội 1 tay lên giường để giữ cơ thể ko bị ngã xuống sàn, theo phản xạ, hắn cũng dùng tay níu cánh tay nó lại, , phản xạ thôi, cho là thế đi! Nhưng cái chính là hắn đã hình thành cái phản xạ đó từ bao giờ???

A, hắn nắm nhầm vào chỗ đau của nó rồi!

Cảm nhận được sự bất thường từ tay nó, hắn đưa mắt lên quan sát biểu hiện trên gương mặt đó, quả thật là hắn đã thấy 1 cái nhíu mày nhẹ dù nó thoáng qua khá nhanh.

Hắn buông tay ra, nó cũng rụt tay lại.

Có lẽ đây là vết thương trên tay nó mà hôm đó nói qua điện thoại bọn đàn em đã đề cập đến ... Hình như là sưng to quá nhỉ??? Giờ quan sát lại bằng mắt mới thấy rõ!

Lúc này nó đã ra đến cửa trong khi hắn cứ ngồi đó mà suy nghĩ, trước khi mở cửa ra, ko biết có chuyện gì nó lại ngoái đầu nhìn hắn như xem xét lại điều gì đó rồi chợt nở nụ cười trông ranh mãnh và nghịch vô cùng. Ranh mãnh thật ... nhưng hắn dám cá đó là nụ cười chân thật và xinh nhất của nó mà hắn từng thấy ... ko thể phủ nhận rằng nụ cười đó đã làm tim hắn trễ 1 nhịp... 1 nét mặt tinh nghịch chứ ko phải là lạnh lùng !!!

- Cute guy!!!

Bỏ lại cho hắn 2 từ khó hiểu cùng nụ cười hết sức " chân thành" rồi nó khép cửa lại, để hắn ở đó với gương mặt đơ ra vì ko thể tiếp thu được lời nói cảu nó. Gì mà cute chứ? Một thằng con trai như hắn chẳng thích cái từ đó tẹo nào! Phải nói đúng hơn là đặc biệt ghét!

Vừa mở cửa ra thì nó đã thấy cả nhóm đứng phiá ngoài, mỗi người đang làm 1 việc khác nhau, ko có chút liên hệ nào ... xem ra Jun chỉ bỉ có như thế mà đã nhận được sự quan tâm của nhiều người quá nhỉ? Nghĩ thế nó cười thầm ...

Nó tia mắt 1 lượt rồi lên tiếng.

- Sáng sớm đừng đến khủng bố người khác!

Nói rồi nó rời đi mà ko để ý rằng cả nhóm đang thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nó thực sự muốn biết hắn đã mơ thấy gì và cái người mà hắn đã gọi tên là ai ...

Trong khi đó, cả bọn nháo nhào mang danh "vào thăm bệnh" vẫn chưa hết nháo nhào.

- Thấy chưa, thấy chưa? Con Zu nó quan tâm thằng Jun đó!

- Quan tâm gì?

- Mày ko nghe nó nói tụi mình đừng đến " khủng bố" thằng Jun hả?

- Chời ơi, mà hên! Cũng may nó ko biết mình nghe lén nó với thằng Jun nói chuyện!

- Mà đúng, tao công nhận tụi mình "diễn" hay mạy!Vừa thấy nó chuẩn bị đi ra là đứa nào cũng làm mỗi đứa 1 việc! há há

Cả bọn cứ nho nhỏ mà xì xào với nhau.

- Đã nói al2 họ có chuyện mà! Phải tạo cơ hội riêng vào mỗi lúc này mới mong mọi chuyện êm xuôi!- Pj cười đắc chí.

- Sao chị biết họ như vậy ế?

- Thấy! Cảm nhận nữa! Chị chơi thân với Zu mà cưng!- Pj ngẩng đầu tự hào- À, chồng, chuyện bên cảnh sát sao rồi!- nhỏ quay sang ken.

- Xong từ tối qua rồi! Nhỏ như con thỏ!- Ken cao ngạo dùng ngón tay cái quệt mũi.

- Mà nghe ko, thứ 4 tuần sau, sân thượng dãy C, buổi chiều đó! Tính gì đi chị Pj.

- À... - Pj suy nghĩ- Có rồi!- đó là câu nói nhỏ thốt lên sau vài phút suy nghĩ.- Họ đã " đánh lẻ" ko muốn cho mình biết thì mình cứ lơ đi vậy! Sẽ có chuyện hay!!!

- Hóng quá đê!!!

- Thôi, zô coi thằng Jun sao rồi! Hôm qua đứa nào cũng ngủ trong chăn êm nệm ấm, có nó phải ngủ ở cái nơi đầy mùi sát trùng này!

- Có Zu nữa mày! Mà thôi, zô trong đi!

Nói rồi cả bọn chỉnh đốn lại trang phục, vuốt lại đầu tóc rồi mới bước vào phòng.

Cửa phòng mở ra, kẻ ngồi trên giường liếc mắt nhìn đám loi nhoi mới vào. Hắn thực sự khó chịu khi thấy cả bọn mà mình xem là bạn lại bỏ mặt mình suốt cả đêm ... Ko ai coi hắn là Leader sao? Có nó nên quên hắn hả? Ngược hoàn toàn với thái độ của hắn, cả đám ko ai hẹn ai lại trố mắt ra nhìn hắn, bao nhiêu lời dỗ ngọt được vạch sẵn cũng theo đó mà bay biến.

- Muốn chết??? Làm trò khỉ gì thế?- hắn nheo mắt nhìn cả bọn khi thấy họ đang nhìn mình như nhìn một sinh vật ngaoi2 hành tinh.

Đúng thật là cảnh tan hoang trong phòng cũng làm cả bọn sửng sốt nhưng điều đó ko đáng ngạc nhiên bằng người đang ngồi trên chiếc giường kia...

1 tràng cười rộ lên, cả bọn cười đến mức rơi cả nước mắt ... Đây là Leader luôn giữ khăng khăng cái hình tượng lạnh lùng mà bọn nó luôn ngưỡng mộ đây sao? Thật là ngoài sức tưởng tượng, trông đáng yêu ko thể tả ...

Hắn càng ngày càng ko hiểu cái gì đang diễn ra nên mặt đanh lại thấy rõ.

- Điên rồi, cả đám tụi bây!

Lúc này Ken mới ngừng cười, có vẻ như nhịn dữ lắm, lần đầu tiên sau ngần ấy năm làm bạn tên đó mới thấy bạn mình như thế này , Ken tằng hắng, giả vờ nghiêm túc:

- Mày đổi style hả?

- ... - nhíu mày.

- Thay đổi hình tượng cá nhân sao?- Ken.

- ... - mày nhíu sâu hơn, hắn ko hiểu thật.

" TÁCH "

Trước khi nói thêm điều gì, Ken đã tia điện thoại " ghi" lại hình dạng " hiếm" của Leader . 1 bộ mặt siêu kute, bảo đảm nếu bung tấm hình này lên trang web của trường, lượng fan của Jun sẽ tăng nhanh đến chóng mặt :>

- Giờ nghe đây! Mày thực sự ko biết gì sao?- Ken hỏi lại lần nữa dù đã biết rõ câu trả lời.

- ... - im lặng.

Ko chỉ hắn im lặng mà cả bọn cũng im lặng.

- Vợ! Gương!- Ken quay sang Pj.

Pj lục lại giỏ mình rồi quăng cho Ken cái gương có võ bọc hình con nhím, Ken mở gương ra rồi đưa lại gần mặt hắn với vẻ khá gian ... Hắn cầm lấy chiếc gương soi thì gương mặt tựa hồ như ko có cảm xúc đó đang lần lượt thay đổi biểu cảm xoèn xoẹt, đây là chuyện hiếm thấy nhất ở Jun mà bọn nó được chứng kiến, người như Jun... cũng có những nét mặt này sao??? Rõ ràng là biểu lộ sự tức giận và bực doc mà sao vẫn thấy ... yêu quá vậy nè??? >////

Trong khi đó, Jun thì đang rất bực ... việc này quá sức hắn tưởng tượng rồi, chưa bao giờ hắn bị như thế ... cái hình tượng như thế này thì sau này ai mà sợ hắn nữa chứ ... aiz, cái bọn này nhớ dai lắm, chắc chắn sẽ ko quên nổi đâu!!!

Hắn nghiến răng.

Tình hình là phần tóc mái trước trán của hắn đã được buột lên thành 1 búi củ tỏi nhỏ, mái tóc bạch kìm ôm sát vào 2 bên má ... đôi mắt màu tro đó đúng thật là nó có thể "giết người" khi nó biểu đạt biểu cảm gì đó, khi " lạnh" , nó thực sự rất sâu, ánh mắt lúc nào cũng sắc bén và ko chứa bất kì gam màu nào, cứ trống rỗng, vô hồn ... nhưng khi mở to ra vì sự ngạc nhiên quá giới hạn như ban nãy thì quả thật ... phải nói rằng trông hắn dễ thương cực ... đó là 1 loại biểu cảm của hắn mà cả bọn chưa ai chứng kiến được, Ken cũng ko ngoại lệ, đây là lần đầu tiên cả bọn thấy hắn có biểu cảm như thế ... Trông cứ như ... 1 đứa nhóc cấp 2 ...

- Đứa nào làm???- hắn gằn giọng, tay bóp chặt cái gương.

- Sao tụi tao biết! Chẳng phải Zu ở với mày suốt sao?- Ken bỡn cợt.

Nói mới nhớ! Sao hắn lại quên chuyện đó chứ, thậm chí nó chỉ mới rời phòng mấy phút trước. Nghĩ đến điều đó, Jun khẽ nghiến răng.

- Tao ko biết phải mày tự vẽ hay ko nhưng lần sau ko cần" khẳng định bản thân" kiểu đó đâu! Tao biết mày thương tụi tao, quan tâm tụi tao, quan tâm đến mức ghi nguyên chữ " EVIL" lên 1 bên má cuả mình!- Ken.

Hình dáng này của hắn lúc này tính ra ko có gì đáng cười nếu hắn là 1 đứa con trai bình thường, bọn nó cười là vì ko ngờ rằng có 1 ngày, Leader đứng đầu đầy quyền uy như hắn, ko ai là ko biết đến, nổi tiếng với cái mác "lạnh lùng" ... cũng có lúc như thế này đây! Hỏi sao ai kiềm chế cho nổi! Cả bọn ko hét toáng lên thì cũng là hay lắm rồi! Tính quay về làm con nít sao? Cái thời mà buột 1 chỏm lên đầu bằng mấy cọng thun cột tóc ? =))

Hắn biết tại sao bọn nó cười " khí thế" như vậy? Chuyện này Zu làm thật sao? Đời nào lại để 1 đứa con gái xỏ mũi chứ, chỉ có hắn xỏ mũi người khác thôi, chưa bao giờ bị ê chề như vậy! Điện thật! Kì này nó sẽ ko xong với hắn đâu! Giờ thì hắn đã hiểu tại sao trước lúc ra cửa nó còn quay lại nhìn áắn đầy ẩn ý rồi nở nụ cười, bỏ lại 2 chữ " cute guy" ! Thật điên rồ là hắn đã thấy nụ cười đó trông có vẻ " tỏa nắng" ! Người ta chọc quê mày mà mày còn nghĩ tốt! Mày đúng là thằng đần đó Jun !!! Jun đang ko ngừng xiả xói bản thân mình vì ý nghĩ đó! :))

Hắn liếc mắt chậm rãi nhìn từng đứa trong phòng, đám con trai nhìn hắn rất khác, mất đi vài phần " sợ hãi" như mọi khi, còn bọn con gái ... nhìn hắn với vẻ rất ư là ....... Sao bây giờ hắn mới nhận ra là đám con gái đó quả thật " háo sắc" , cứ nhìn hắn ko chớp mắt ... Gớm thật!!!

- Mày, mày, mày, cô, cô, cô, mày ... , nói chung là cả đám tụi bây- hắn chỉ tay một loạt người- biến đi khuất mắt tao!- hắn nghiến răng.

- Làm gì nóng vậy?- Ken cười xòa- Mới sáng mà- Ken vờ đập đập tay vào lưng Jun nhưng đã bị hắn đẩy ra 1 cách "phũ phàng" - Ồ, bạn Jun ko thích bị làm phiền thì về đi tụi bây ơi, đứa nào muốn có tấm hình kia thì pm cho tao!

- Mày dám ... - Jun trừng mắt.

- Chồi ôi, dễ thương chưa kìa! " Cậu nhóc" trừng mắt với tao kìa!- Ken cố tình làm hắn 1 vố- Xin lỗi mày- Ken vờ nghiêm túc nhìn hắn- nhưng với bộ dạng này cuả mày bây giờ thì chẳng có ai sợ mày đâu con ơi!- cười đểu.

Bọn này hôm nay uống thuốc liều hay sao mà lại chống đối hắn như thế! Cãi lời hắn đấy, xỏ xiên hắn đấy! Tại ai? Người nào đã khiến hắn lâm vào tình trạng dở khóc dở cười này? Zu đấy!!! Tay hắn mà bình phục, bọn nó chết chắc rồi, dám mang hắn ra làm trò cười . Nhất là Zu ... Tay đang bị thương nên hắn cũng chả thể phản ứng mạnh được, bọn này lợi dụng lúc hắn đang " yếu thế" mà " tấn công" đây mà ... Hắn bực tức cắn nhẹ phần môi dưới... Đây là lần đầu tiên trong đời hắn hiểu thế nào là cảm giác bỉ mặt ... =))

- Aaaaaaaaaaaaaa - cả bọn con gái đột ngột la lên.

Hắn liếc mắt nhìn sang phải nhìn đám con gái, nhận ra tiếng mọi ánh mắt đang hướng về phái mình thì mày hắn chợt nhíu lại ...

- Sao bây giờ tao mới biết mày đẹp như zậy hả Jun ???

- Em chính thức tuyên bố từ giờ này phút này em sẽ là fan trung thành nhất của anh Jun à ~

- v.v.v.v......v ....

Và còn nhiều hơn thế nữa!

- Bọn đó bị gì thế?- Jun hất hàm về phiá bọn con gái, nhìn Ken tìm câu trả lời.

- Tao đã nói rồi! Bây giờ chỉ cần mày làm 1 hành động đơn giản thôi cũng đã khiến bọn nó phát điên rồi! Với cải chỏm trên đầu mày, đi kèm với chữ " EVIL" bay bướm như thế thì dù mày có cố tỏ ra "dữ tợn" tới đâu cũng ko đứa nào sợ đâu!

Rồi ... vậy là Jun ngậm bồ hòn làm ngọt ! Nhục nhã chưa? Ê chề chưa?="= ( Jun à, mất hình tượng quá nha a =)) )

- Tao còn chưa xử tụi bây cái tội bỏ tao nằm 1 mình trong bệnh viện! Biến!!!- Jun nhẫn nhìn lặp lại, từ bao giờ mà trong từ ngữ của hắn lại xuất hiện 2 từ " nhẫn nhịn" thế này.

- Ê, hôm qua tụi tao phải lo vụ công an nha! Chỉ có mày sướng được nằm đây thôi, tụi tao phải làm việc ở đồn suốt đêm kìa, sáng vừa xong là vào đây với mày luôn đó!- Ken.

- Mày đừng xạo! Chẳng phải búng tay một cái là mày giải quyết xong rồi sao? Ngụy biện!- Jun.

- Về tụi bây! Mình vì nó mà nó ko tin mình kìa!- Ken giả vờ giận lẫy.

- Get out! Ko tiễn!- hắn thẳng thửng.

- Nhưng mà ... anh Jun ... chuyện hiếm đó! Giờ mà về là hum có cơ hội thấy hình ảnh này lần 2 đâu!- Pj bễu môi.

- Thích lắm sao? - Ken nhăn mặt.

- Đương nhiên. Vợ vốn ko thích mẫu con trai lạnh lùng, nếu như Jun cứ xây dựng hình tượng này thì quá tuyệt!- Pj búng tay, quay sang nhìn Jun mà cười.

Vài đứa con gái cũng gật đầu tán thưởng theo Pj

- Cuteeeeeeeeeeeee !!!- cả đám lại 1 lần nữa đồng thanh.

- Get out !!!- ko biết đây là lần thứ bao nhiêu hắn nói những câu mang nội dung như thế.

Âm điệu có phần đáng sợ hơn, nhờ thế mà cả bọn mới khúm núm đi ra, nói là đi nhưng những cặp mắt thỉnh thoảng lại cứ quay lại nhìn hắn với vẻ nuối tiếc.

Đến khi căn phòng ko còn ai ngoài bản thân mình hắn mới bực tức tháo ngay cọng thun trên tóc ra. Do vì đang tức giận nên theo thói quen hắn vẫn dùng tay phải, đau đến buốt, cái đau đến quá bất ngờ khiến hắn buông thõng tay xuống.

- Khốn! Đến cả mày cũng chọc quê tao?

Hắn vuốt pàần tóc mài trở lại bình thường, nhưng khổ nỗi nó cứ phồng phồng lên, trông mắc cười, ngố ngố ... Hắn men thế còn gì, ở đó mà " cute" ! Hắn đặc biệt dị ứng với những từ này... Cứ như chỉ 1 đứa con gái ...

- Zu! Được lắm! $&^%#!@*$ - hắn nói nhảm gì đó mà chỉ mình hắn nghe được, cứ như đang rủa "người ta" vậy.

Thật ra sau khi tưởng tượng xong về " hình tượng" 1 đứa con nít ở Jun, nó càng muốn thấy được điều đó, đây là 1 cơ hội tốt ... chuyện sau đó thì ai cũng biết, đó là đầu Jun đã xuất hiện 1 " củ tỏi" nhỏ nhỏ, điều đó vẫn chưa khiến nó hài lòng lắm nên ngay sau đó, trên má của Jun đã được " khắc họa" thêm chữ " EVIL" khá bay bướm bằng cây bút kẻ mắt. Quả thật khá tự hào về thành quả cuả mình, nó cũng đâu ngốc đến mức ko biết lấy điện thoại chụp lại bức ảnh này. Nó biết rõ điều gì sẽ xảy ra khi hắn tỉnh dậy và phát hiện ra những thứ này, chỉ đáng tiếc là nó ko được dịp chứng kiến cảnh hắn tức giận đến mức bao nhiêu biểu cảm cũng để lộ ra ngoài ...

.

Như vậy là ngày ngày trôi qua, thứ tư cũng đã đến, ngày khá quan trọng với những đứa trong nhóm, nhất là 2 nhân vật chính. Hắn và nó sẽ giải quyết chuyện của nhau, bọn trong nhóm sẽ đứng phía sau " hỗ trợ" để giúp cho cuộc nói chuyện diễn ra suôn sẻ và đi theo hướng tích cực.

Tay hắn được coi là khá hồi phục, chỉ sau 2, 3 ngày là hắn có thể cầm nắm bình thường, đương nhiên là chỉ có thể là những vật nhẹ ... nhưng cổ tay vẫn còn phải quấn dãi băng trắng. Tuy nhiên, mãi cho đến chiều thứ tư hôm nay hắn mới bước vào trường " học". Rất nhanh sau đó, cả trường đã rộ lên tin hắn đi học trở lại. Thái độ của mọi người vẫn còn bình thường, chứng tỏ họ chưa biết đến sự tồn tại của tấm hình quỷ quái kia đâu. Xem ra ... bọn trong nhóm vẫn còn biết sợ hắn.

Hắn xuất hiện khá ấn tượng với mái tóc màu rêu, màu cổ cổ khiến hắn nổi bật hẳn khi đứng dưới ánh nắng ban trưa. Nếu mái tóc đỏ ban đầu khiến hắn trông kiêu hãnh, đầy tự tin; mái tóc bạch kim làm nổi bật lên vẻ phớt đời vốn có cuả mình thì tóc màu rêu lần này lại giúp hắn trông thư sinh hơn hẳn ... cộng với cài việc đóng kín cúc áo ( do trời nắng) thì trông hắn trờ nên hiền hơn.

~

- Zu, Jun đi học lại rồi đó!- Pj.

- Thì sao?- nói thế thôi, chứ nó biết là hắn nhất định sẽ vào để giải quyết mọi chuyện mà.

- Jun lại đổi màu tóc nữa!- Pj đưa cho nó điện thoại có hình Jun- Cái này mới bắn bluetooth từ máy nhỏ kia qua á! Góc chụp đẹp ha!

Nó nhận lấy điện thoại từ tay Pj, chăm chú nhìn vào màn hình trước mặt.

- Ukm- lời đồng tình phát ra từ miệng nó nhỏ đến mức Pj chẳng có cơ hội để nghe được.

Đúng là góc chụp đẹp, hình chụp ngang, từ phiá trên chụp xuống. Ánh nắng len lỏi xiên qua người hắn tạo nên 1 bức ảnh đặc biệt đến thế, duy chỉ có ánh mắt hắn làm nổi bật bức hình hơn cả, cứ hướng về phía trước, cứ độc lập như thế cứ như ko có gì có thể chứa đựng trong đôi mắt xám đó ...Nhưng với màu tóc này ... sao trông " hiền" thế ko biết ...

Pj quan sát từng nét trên gương mặt Zu dù nó chẳng biểu lộ ra tí biểu cảm nào nhưng ánh mắt Zu thật sự đang rất chú ý tới bức hình đang hiển thị trên điện thoại.

Pj nhoẽn miệng cười ranh mãnh.

~

Aiz, hôm nay tăng tiết buổi chiều, nó chẳng ngủ trưa được nên đã chợp mắt 1 chút dù đây là trong giờ học, còn 2 tiết nữa là hết giờ... trời cũng dịu đi hẳn, hôm nay trời tắt nắng sớm, thật ko tin được là trưa nay còn nắng chan chan ra đấy, vậy mà giờ này trời đã mát rười rượi, ko ngủ cũng uổng!

Nhắm mắt ngủ chưa bao lâu thì nó đã bị bà cô phát hiện ... bà cô đó vốn ko ai thích .

- Mãu Đơn !!! Ai cho em ngủ trong tiết của tôi???- bà cô rít lên.

Vài người gần đó lay nó dậy.

- Buồn ngủ thì ngủ! Quy luật tự nhiên mà!- nó thường ko vô lễ với giáo viên, trừ phi giáo viên đó có vấn đề khiến nó ko ưa nổi.

- Em đong tiền vào đây để ngủ hả? Có biết phải mất bao nhiêu tiền em mới được đặt chân vào đây ko?

- Thế cô dạy Toán hay Văn mà giảng lí lẽ!- nó nhẹ giọng hỏi lại.

- Em... - đơ.

Ko cần bất kì ai cho phép, nó tự động ngồi xuống.

- Em lên bảng làm bài này cho tui!

Đó quả thật là 1 bài nâng cao, thậm chí là bà ta còn chưa dạy phần cơ bản của bài đó ... Bà ta muốn cho tên Zu vào sổ kỉ luật đây mà ...! Cả lớp nháo nhào, bất bình thay cho Zu.

Zu vẫn cứ im lặng ko nói gì, đưa mắt nhìn lên bảng, khóe môi thoáng qua nụ cười ngạo nghễ.

- Cô có chắc là bài đó!- nó.

- Ko al2m được thì ra cữa lớp đứng!

- Nếu tôi làm được, cô phải bỏ tiết này!- nó.

- Em nghĩ em là ai mà ra điều kiện với tôi như thế?- bà ta gắt.

- Thưa cô!- Pj đứng dậy- Em nghĩ thế cho công bằng ạ! Cô giao cho Zu 1 bài àm chưa dạy tới, còn bảo ko làm được thì ra ngoài! Ko phải là quá đáng ạ? Zu ra ngược lại 1 điều kiện là quá công bằng! Nếu cô ko đồng ý, lớp tụi em sẽ ko học tiết này.

Sau lời nói của Pj là sự ủng hộ nhiệt tình cuả các thành viên lớp.

- Im lặng là đồng ý!- Pj cười rồi ngồi xuống, nụ cười tươi nhưng mang ý nghãi chẳng hề tốt lành.

Ánh mắt bọn trong lớp lại đổ dồn vào nó, ko để mọi người đợi lâu, nó từ tốn bước lên bục,c ầm cây phấn trắng mà làm, ko hề vội vã. Chưa đầy 5p sau, nó bỏ phấn xuống và quay sang bà cô.

- Tôi làm đúng chứ?- nó.

- ........ -im lặng.

- Đi ra khỏi lớp đi!- nó.

Nói rồi nó quay trở về chỗ ngồi của mình mà gục mặt ngủ tiếp. Bà cô dù rất tức nhưng cũng đành phải ôm đồ mà đi, vậy là tiết đó lớp nó tự quản.

~

Sao bi giờ Jun mới biết là 1 góc của sân thượng dãy C lại có thể nhìn thấy một vài phòng học ở dãy B. Nhờ thế mà bao nhiêu chuyện " vui" cuả lớp nó Jun đều vô tình chứng kiến được, dù ko thấy rõ và cũng chẳng nghe được họ nói gì với nhau nhưng nhìn vào sự việc thì hiểu rõ được hết.

Khóe môi cong lên thành 1 nụ cười chả rõ được tâm trạng của người đó.

- Tôi cũng muốn xem lát nữa cố sẽ làm gì với tôi!

Trống tiết cuối vang lên, nó thu dọn đồ tập sách rồi đi trước, Pj vờ như ko quan tâm nhưng khi nó vừa ra khỏi lớp thì ngón tay của nhỏ đã luyến thoăn thoắn trên bàn phím điện thoại.

- Bắt đầu! Tập trung chỗ cũ đi! Coi chừng trễ kế hoạnh thì khốn!

.

Cửa sân thượng vừa mở ra, đập vào mắt nó là 1 bóng hình cao lớn mà gần cả tuần nay nó ko hề được thấy mặt, người đó đang đối lưng về phiá nó, 2 tay thong dong cho vào túi quần, đáng đứng thẳng, hẳn sau này sẽ là người thành công trong xã hội ... trông kiêu kì đến lạ; mái tóc màu rêu càng sẫm hơn khi trời dần sập tối.

1 con người nhỏ bé - 1 bầu trời bao la ... con người đó trông cô độc hơn bao giờ hết, ánh nắng chiều dần tắt đi rồi nhạt màu khiến bóng người con trai trải dài trên nền sân thượng ...

Rồi hắn quay người lại, nhìn nó với vẻ mặt ko chứa biểu cảm nào.

Đúng là hắn để mái tóc này nhìn hắn đẹp hơn hẳn, mái tóc đã được tỉa cao hơn, màu bạch kim cũng được thay bằng màu rêu cổ điển ... Nhìn thế này đúng là đẹp hơn cả tấm hình trong điện thoại, nét ngang tàng vẫn còn đó nhưng sóng bước cùng là một nét thư sinh mới được tạo nên...

- Tôi chỉ có 1 tiếng! - hắn.

- Nghĩ mình là ai mà ra điều kiện với tôi?- nó cười bỡn cợt.

- 1 người dưng nhưng đầy quyền lực! - hắn nhìn nó với vẻ thách thức.

- Được thôi! Anh đi là chuyện cuả anh, tôi phát tán hình là chuyện của tôi!- nó khoanh 2 tay hờ trước ngực.

- Hình ??? - khẽ nheo mắt.

- Quên rồi sao? Hôm ở bệnh viện ... tôi nghĩ anh phải nhận ra chứ nhỉ ?- nó nghiêng đầu, nở 1 nụ cười tỏ ý trêu đùa.

- Quả là cô làm!- hắn nghiến răng.

- Chẳng phải dễ thương lắm sao?- lại cười.

Hắn liếc mắt nhìn nó, khẽ hừ nhẹ.

- Nói chuyện chính đi!- hắn vào đề- tôi ở đây lúc này ko phải để nói nhảm.

Sau câu nói đó của hắn, mặt nó cũng nghiêm lại.

- Tôi nghĩ chúng ta nên chấm dứt chuyện này, chả tốt cho nhóm chút nào!- nó.

- Ai gây nên trước? Là cô tất cả. " Khúc dạo đầu" tuyệt quá đó chứ! Ko định tiếp " bản giao hưởng" luôn sao?- hắn giương cao 1 bên mày, miệng thì nhếch lên, lời nói rõ ràng là tỏ ý châm biếm.

- Đó là chuyện ngoài ý muốn- nó.

- Làm tổn thương người khác rồi bảo ngoài ý muốn! - hắn.

- Tôi có lý do của mình!- nó.

- Tôi ko phải 1 thằng nhóc ko hiểu chuyện, sao tôi phải nghe những lời ngụy biện nhảm nhí đó!

Hắn phóng vào nó 1 ánh nhìn thật sắc rồi quay lưng định bỏ đi, hắn tới đây ko phải để nghe nó nói suông, càng ko phải đến để tiếp tục những trận cãi vã rồi làm tổn thương nhau bằng các lời lẽ nặng nề, khi đó, hắn sẽ ko biết mình nhẫn nhịn bao lâu để ko phải làm tổn thương nó thêm lần nào nữa! Nó có thể làm hắn tổn thương nhưng lần này thì hắn sẽ ko thể làm điều đó với nó ...

RẦM

Chính xác là cánh cửa sân thượng đã bị ai đó đóng lại ngay khi hắn vừa quay lưng lại. Bây giờ chưa đến giờ đóng cửa sân thượng mà. Ông bão vệ rốt cuộc bị hâm đơ hay gì thế ???

Hắn dùng sức nắm lấy tay cầm mà mở ra nhưng vẫn ko ăn thua, cửa bên kia chắc bị khóa rồi, hắn còn nghe được cả tiếng chân đang bỏ chạy! Trò lố gì đang diễn ra thế! Mặc kệ đi, đứa đó một hồi cũng chạy lên mở cửa ra thôi mà!

- Ông trời ko cho anh đi!

Nói rồi nó bình thản tiến về phía bức tường và ngồi xuống.

- Tôi đã nói rồi! Anh tin cũng được, ko tin cũng ko chết ai!

Nhận ra âm điệu hơi chùn xuống từ lời nói đó, hắn bỏ tay nắm cửa ra mà quay sang nhìn nó, tiếc là hành động chậm rãi khiến hắn ko thể thấy được 1 tia hy vọng ánh lên từ mắt nó.

- Bắt tôi tin ? Chỉ bằng lời nói?- hắn.

Nghe hắn nói thế, nó chợt đứng dậy. Kéo khoá ba lô ra rồi lấy từ đó ra 1 xấp tiền ... sao giống với lần đó của hắn ...

- Vậy thì cái này thì sao? Tôi ko nhiều bằng anh! - nó cười khiêu khích.

Nó muốn điều gì từ những tờ tiền đó? Chẳng lẽ ... hắn " trả" nó thiếu thứ gì và bây giờ nó muốn giải quyết " sòng phẳng" lại hết với hắn luôn sao? Mối quan hệ đánh đổi bằng vật chất? Nghe rẻ rúng nhỉ? Giây phút này, hắn ko kìm nổi nụ cười của mình - 1 nụ cười cay đắng . Và nó ... đủ tinh tế để nhận ra điều đó- hắn đang tổn thương.

- Tôi muốn dùng nó ... mua lại mối quan hệ lúc trước!- nó.

Hắn ko rõ lắm ý của nó ...

- Tôi ko muốn " bán" - hắn nhìn ra bầu trời, dù ra sao hắn cũng ko muốn một mối quan hệ phát sinh từ vật chất, từ những đồng tiền hôi tanh đó.

Bất ngờ, nó dùng tay kéo mặt hắn quay lại đối diện mình rồi nahnh chóng ghì sát mặt hắn xuống, đặt lên đôi môi lạnh 1 nụ hôn phớt qua ... điều đó khiến hắn giật mình mà mở mắt to ra ...

Phớt qua ... nhưng ngọt lịm ...

Ngọt đến mức mà cái đắng nơi cuống họng hắn suốt thời gian qua cũng theo đó mà bay biến ...

Nhìn thẳng vào nó lúc này thì thấy nó đang cuối mặt xuống đất, chưa đầy 5 giây sau, nó lại ngẩng lên:

- Tôi muốn dùng tiền mua lại mối quan hệ lúc trước, cái mà anh đã dùng tiền cuả mình trả nó về lại ban đầu! Nụ hôn vừa nãy - nó hơi ngập ngừng - thay thế cho những lời lẽ nặng nề mà tôi đã nói!

Cảm giác hắn bây giờ thế nào? Ko định hình được ... chỉ biết là miệng vẫn còn đọng lại vị ngọt ... Hắn vốn ko phải loại tin người 1 cách dễ dàng nhưng tại sao vào lúc này niềm tin hắn lại dấy lên cao như thế, có vẻ như nó dần hồi sinh ... Có lẽ , biểu cảm vừa nãy chưa trong đôi mắt vốn ko biểu lộ suy nghĩ gì của nó đã khiến hắn cảm thấy có điều gì đó chân thật ...

- Tại sao? Hòn đá đã ném đi, chẳng thể lấy lại được- hắn.

- Tôi có lý do của riêng mình. Anh muốn biết tôi sẽ nói nhưng ko phải lúc này- nó vẫn cương quyết, ko lẽ nói thẳng với hắn là tại vì nó thấy khó chịu và bức bối khi nghe tin hắn có hôn thê, thế nên bao nhiêu bực tức nó mới trút hết lên hắn cho hả giận à???

PHỤT

Trời lúc này đã tối, những ánh đền điện trên sân thượng vừa được mở cách đây ko lâu nay lại đột nhiên cúp đột ngột, cái chính là các dãy kia đều đang sáng đèn, thậm chí là các tầng của dãy C cũng thế, chỉ có mỗi tầng thượng này là đèn bị tắt đi. Ánh sáng từ các dãy khác cũng như ánh sáng từ tầng dưới ko đủ mạnh để chíu rọi sân thượng dãy C

Trời chưa tối hẳn, vẫn còn có thể nhìn thấy được dáng vẻ cuả nhau nhưng nếu ở đây đến lúc trời tối thêm chút nữa thì đảm bảo phải mò đường mà đi, gặp hôm nay lại là đêm ko trăng ...

Bỏ dở cuộc nói chuyện đang diễn ra, nó tiến lại xoay nắm cửa nhưng hình như kẻ khoá nó đã cố tình làm điều đó và ko có ý định quay trở lại để mở ra ... Nó rất sợ bóng tối, nếu cứ như thế ....

Tay nó lướt trên màn hình điện thoại, bấm gì đó rồi nó áp vào tai nhưng rất nhanh sau đó lại bỏ điện thoại xuống với vẻ mặt có chút hoảng loạng ...

Vào những lúc này vậy mà chẳng liên lạc được với ai ...

Có lẽ hắn chợt ngộ ra điều gì đó ... Cửa ko mở được chứng tỏ 2 người đã bị nhốt lại, trời thì càng tối hẳn đi, điện thoại thì ko liên lạc được với ai vào lúc này, toàn máy bận ko thì cũng là những tiếng nhạc chờ kêu văng vẳng mà ko có ý định kết thúc ... Hắn cũng có liên lạc lại thử sau vài phút nhưng ko khả quan hơn chút nào ... Hắn ko sợ bóng tối, càng ko sợ khi phải qua đêm ở chỗ này ... Cái hắn lo nhất chính là ... nó . Đêm trên sân thượng rất lạnh, dù nó có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng chưa chắc nó sẽ chống chịu dược ... chỉ mong trời đừng mưa, chưa kể đến nó chỉ khoác lên mình chiếc áo đồng phục tay lửng và chiếc váy ngắn trên gối ...

- Khốn !!! Ko ai liên lạc được! Mua điện thoại để trưng cả lũ!

Hắn khẽ rít lên rồi quay sang nó, lúc này ko còn nhìn thấy rõ nữa, chỉ là nhìn thấy một bóng đen đang ngồi thu lu gần đó, chỉ là cái nhìn loáng thoáng thôi, hình như nó đang tựa đầu lên gối ...

Phải ... nó đang trốn tránh cái bóng tối đang vây kín lấy mình ...

Đáng sợ !!!

Hắn cũng ko nói thêm gì, lẳng lặng tiến lại gần đó nhưng cũng chừa ra 1 khoảng cách tương đối.

Nhiệt độ không khí có dấu hiệu giảm đi ...

Những cơn gió dần tự do hơn khi màn đêm buông xuống ... gió vô hình tung đôi cánh bay xa, thổi từng đợt mạnh qua tầng sân thượng ...

Hắn cảm nhận được tiếng thở dài, đôi khi hơi đứt quãng cuả người con gái ngồi kế. Vả lại ... hình như nó bắt đầu thấy lạnh ???

Aiz, trường thiết kế cho nam cái áo khoác làm gì chứ ... chỉ vì hôm nay vào trường vào buổi ban trưa nắng nóng nên hắn mới khoác lên người thôi... Giờ thì hết nắng rồi, cái áo khoác vướng víu thật, hắn cũng chả cần dùng đến nó nữa... Giải quyết sao đây ???

~

Nó nhắm chặt mắt lại! Bóng tối khiến nó chùn bước! Làm ơn ... ai đó mở cánh cửa sân thượng ra đi chứ! Nó sẽ trả đũa kẻ nào đã làm cái chuyện điên rồ ngày hôm nay ... Chỉ cần nó ra được nơi này nó nhất định sẽ làm rõ cho bằng được...

Đột nhiên nó cảm nhận được có vật gì đó đang trùm lên đầu nó, phủ kín xuống tận lưng ... hơi ấm dần lan tỏa nửa thân trên, có cả mùi bạc hà thoang thoảng... Ngẩng đầu lên vì ngạc nhiên, vật trên người cũng theo đó mà trượt xuống do ko còn điểm tựa, hơi ấm vừa cảm nhận được cũng theo làn gió thổi qua mà bay biến như chưa hề tồn tại ... mùi bạc hà thoảng qua rồi ko còn cảm nhận được nữa... Có cảm giác như vừa đánh mất thứ gì đó ...

~

Hắn rọi ánh đèn từ điện thoại vào gương mặt nó vừa ngẩng lên rồi chuyển xuống rọi vào ra sau lưng nó khi nghe tiếng vật gì đó vừa rơi nhẹ xuống sàn.

- Cái áo tôi làm gì có tội chứ! Người cô ghét chẳng phải tôi sao?

Hắn nheo mày tỏ ý ko bằng lòng nhưng nó chẳng bao giờ thấy được, chỉ biết là lời nói hắn nghe có vẻ khó chịu, cái chất giọng khàn chẳng âm điệu nào càng làm cho không khí lạnh thêm ...

A, giờ thì nó mới biết thì ra cái vật đó là cái áo của hắn, mà nó có cố tình đâu chứ! Chỉ là ngước đầu lên thì cái áo theo tự nhiên mà tụt xuống thôi ...

Hắn với tay định nhặt áo lên thì cùng lúc đó nó cũng quay xuống mò mẫm tìm lại chiếc áo. Tay chạm tay ... tay hắn ấm thật, thật ko công bằng khi tay nó lại lạnh đến mức muốn đóng băng ...

Nó rụt tay lại.

Hắn nhặt chiếc áo lên rồi giũ mạnh vài cái ...

- Lấy điện thoại bật sáng màn hình lên!

Hắn nói ko chủ vị nghe ngang như cua, chưa kể lời nói còn mang hàm ý như ra lệnh cho người khác.

Màn hình bật sáng, ko gian tối loe loét 1 ánh sáng mờ ảo ... Trời tối mà còn ánh sáng kiểu đó như trong phim kinh dị ... trông càng đáng sợ hơn ...

- Xích lại!

Nó trơ mắt ra nhìn hắn, hắn kêu nó ngồi xích lại sao?

- Nhìn gì? - hắn nhíu mày- Ko hiểu tiếng người ? Ko xích lại làm sao thưc hiện vụ "mua bán"?

Lần này đến nó nhíu mày.

Tại sao vào lúc này lại ngây mặt ra nhìn hắn chứ? ="= Mà khoan, hắn còn chưa biết nó muốn " mua" mối quan hệ "lúc trước" là " lúc trước" nào?

- Nói đi!- hắn hỏi! "Lúc trước" là lúc nào? Lúc chưa gặp mặt? Lúc solo lần đầu? Lúc 2 nhóm sát nhập? Trước lúc xảy ra chuyện đó? Sau khi xảy ra chuyện đó hay ... gần đây nhất - xem nhau như người dưng nước lã?- hắn nhếch mép, nó thừa nhận bản thân ghét nụ cười đó khi hắn dùng với nó.

Nó vẫn ko trả lời, mặt tỏ vẻ suy tư, hình như là đang phân tích từng câu chữ trong lời nói của hắn. Nó biết câu trả lời của bản thân nhưng điều nó đang băn khoăn là từng giai đoạn mà hắn đề cập. Ko lẽ cảm xúc và thái độ của hắn đối với nó cũng đã thay đổi dần qua từng giai đoạn đó sao?

Hắn hỏi nó câu đó nhưng lại ko biết rằng đó luôn là câu trả lời mà hắn luôn tìm. Jun luôn tự hỏi bản thân từ lúc nào mà nó đặt chân vào và làm xáo trộn cuộc sống của hắn mà hắn ko hề hay biết.

- Trước lúc !

Câu trả lời khẽ vang lên trong đêm, câu trả lời của nó làm hắn ngạc nhiên, trước lúc là trước lúc xảy ra chuyện ... đúng chứ ??? Trước lúc xảy ra chuyện là lúc mối quan hệ của 2 người tiến triển tốt nhất, ko cãi cọ, ko nhìn nhau bằng ánh mắt " viên đạn " ... Ko lẽ nó cũng ... Dòng suy nghĩ chợt bị cắt ngang khi nó ngồi xích lại gần hắn hơn 1 chút.

- Anh " bán" nó thế nào? Bước đầu cho vụ " giao dịch" ?

Đèn điện thoại đã tắt đi từ lúc nào.

Nó dần cảm nhận lại được hơi ấm ban nãy ... chiếc áo hắn lại khoác lên nó lần nữa ... xem ra nó được hắn " đặt cách" khá nhiều lần, như đã biết, Jun ko bao giờ cho những đứa con gái khoác lên mình trang phục của hắn dù cho đó là những bộ quần áo hắn ko hề mặc. Lần trước là chiếc áo sơ mi, lần này là chiếc áo khoác ...

- Giao dịch hoàn tất bước 1 !- giọng hắn vang lên, phá tan sự tĩnh mịch.

Tuy nói chuyện và ngồi kế hắn ... có chút an toàn nhưng nó ko thể phủ nhận rằng nỗi sợ trong nó vẫn còn tồn tại chút ít ...

Lại 1 cơn gió thổi qua, len lõi vào từng mớ thịt khiến nó bất chợt rùng mình ...

- Sợ ???- hắn.

- Maybe !- nó.

- Bóng tối?- hắn.

- 1 chút ... nhưng tôi sợ anh hơn?- nó.

- Lý do??? - nếu là lúc ban đầu hắn sẽ hả hê lắm khi nó sợ hắn, vì hắn đã từng nói sẽ khiến nó khuất phục mình mà, nhưng bây giờ thì ...

- Nhìn vào bóng tối... thấy những gì ?- nó hỏi ngược lại hắn.

- Màu đen !- hắn đáp ko suy nghĩ.

- Vì ko thấy màu đen nên tôi sợ anh!- nó.

- Liên quan gì tới tôi?- hắn hỏi, nó ko thấy màu đen thì liên quan gì đến hắn mà lại sợ hắn chứ.

- Anh lấy đi màu đen đó của tôi!- nó.

- Thế cô thấy ... ???- hắn nín thở nghe câu trả lời.

- Người đã lấy nó!

Dựa trên vế trên chẳng phải người đó là hắn sao ??? Cái này có được xem là lời tỏ tình ko ??? Nhưng tỏ tình mà lời nói lại bình thường ko chứa cảm xúc âm điệu nào như thế à??? Chẳng phải trong phim thường lúng túng ngập ngừng lắm hay sao?

Cũng may là trong ko gian tối mịt mù thế này hắn ko thể nhận ra được mặt nó đã đỏ gay lên. Ngồi sát thế chỉ cầu trời cho hắn đừng nghe được nhịp tim của nó ... Ko thì ngượng chết mất ...

Ko gian yên tĩnh hẳn đi, kéo dài gần nữa tiếng đồng hồ, hắn mở miệng phá đi ko khí nặng nề đó.

- Đói ?

- Chút chút!- nó.

- Ráng nhịn tới mai đi! Ngày mai sẽ điều tra rõ về chuyện này!- hắn.

- Cần thiết ko? -nó.

- Theo tôi thấy ... ko nhất thiết! Nhưng nếu cô ... - hắn.

- Ko cần! Chẳng phải nhờ thế mới giải quyết xong mọi chuyện sao?

Nó chen ngang vào, đột nhiên nó rụt người vào sâu hơn lớp áo của hắn, do là áo khoác đồng phục nên chẳng thể giữ ấm tốt được...

- Lạnh???

- Ukm!- âm thanh nhẹ nhàng phát ra từ cuống họng.

Hắn nhìn vào màn hình điện thoại, mới ko để ý chút xíu mà trời đã tối vậy rồi sao, hắn nhớ cả 2 chẳng nói gì với nhau nhiều vậy mà giờ này đã 10h đêm rồi ... nhanh thật !!!

- Ngủ sớm !- hắn quay đồng hồ trên màn hình cho nó xem.

- Lạnh thế ... ko ngủ được!- nó khẽ lắc đầu- Ko gian ... quá yên tĩnh ... chỉ toàn tiếng gió rít trong cái màn đêm dày đặc như thế ... chẳng phải ... giống phim kinh dị lắm sao?

Hắn chỉ biết cười thầm cho mặt trẻ con của nó, cách nó so sánh mọi vật như 1 đứa con nít ...

Hắn nhét vào tai nó 1 headphone, 1 bên còn lại hắn nhét vào tai mình ...

Baby goodnight

Baby goodnight

...

Em là người con gái của anh

Cho dù sự thật cũng chưa thực sự chắc chắn

Em hoàn hảo, cám ơn em đã ở bên cạnh anh

( I 'll always love you girl )

...

Một bóng dáng hoàn hảo làm tăng thêm hương vị của đêm

...

Em hoàn hảo như một bức tranh vừa vẽ

Anh như đứng lặng trước hình bóng trong tranh

Không thể làm được gì nữa

...

Baby goodnight

...

Baby goodnight ( don't wanna say goodbye )

...

Khi bóng tối bao trùm chúng ta, nhắm đôi mắt tuyệt đẹp của em và ngủ đi

...

Anh muốn bày tỏ lòng mình khi đối diện với gương mặt kia

Thời gian bất chợt ngừng lại và cứ giữ nguyên như thế

...

Ánh mắt chạm vào nhau và sâu hơn nữa

...

Hương bạc hà tỉnh táo cùng với những chỉ dẫn,

Câu trả lời chính xác là em

...

~ Đôi mắt nhắm nghiền, mùi hương ...

Giọng nói của anh làm cho em say đắm như sắc đỏ của loại rượu ưa thích của anh ~ "



( Baby goodnight - GD & TOP )

( Nguồn dịch : sontinh1.com )

Lời hát nhẹ nhàng, mang tí âm hưởng lãng mạn ... sao bây giờ nó mới cảm nhận được bài hát này thực sự hay nhỉ ? Có lẽ đêm nay sẽ là 1 đêm ngon giấc ...

Hắn cho nó tựa đầu vào vai phải cuả mình, tay phải cũng theo đó vuốt lấy mái tóc dài ... tay phải vuốt tóc, hành động của hắn dịu dàng đến lạ ... hắn dùng tay phải ôm hờ lấy đầu nó và cho tựa sát vào người mình, cằm đặt phía trên, mùi hương từ tóc nó cứ chờn vờn trước cánh mũi ... dễ chịu ...

Dịu nhẹ ...

Đã lâu rồi trong cả 2 mới cảm nhận được cái cảm giác gọi là yên bình ... đêm nay sẽ là 1 đêm ấm ... =)

- Ngủ được chứ? - hắn nhẹ nhàng hỏi, tay vẫn cứ vuốt mái tóc nó, trông cứ như đang nâng niu con mèo nhỏ.

- Ukm!- nó trả lời.

Hắn buông người nó ra rồi nhẹ giọng.

- Em gối đầu lên chân tôi đi!- hắn đột nhiên đề nghị

Nó định vị vị trí xong rồi nắm xuống, gối đầu lên đùi hắn, vị trí này xem ra thoải mái hơn ban nãy nhiều, bớt mỏi lưng ... nó trùm cái áo hắn lên người để giữ ấm ... áo hắn to thật ...

- Tay và vai anh... ko sao chứ?- nó bất chợt hỏi ngay khi vừa nằm xuống.

- Ko sao!- cười nhẹ, tay cứ mân mê tóc nó, ko biết thế nào, nhưng nó thích cảm giác này.

- Nếu thế này ... - nó chợt ngẩng đầu lên- anh sẽ lạnh ... và mỏi lưng đấy!- nó ngập ngừng.

Hắn ép đầu nó nắm xuống, nụ cười mỉm nở trên môi nhưng nó chẳng thể thấy được.

- Tôi ko sao! Em ngủ đi!

Có lẽ giác quan khiến hắn cảm nhận được vị trí vì sau khi trả lời nó xong hắn đã phớt lên trán nó 1 nụ hôn nhẹ khiến tim nó như ngừng đập trong vài phút ... hơi thở cuả hắn lúc nào cũng lạnh như thế ...

Giờ thì hắn nhận ra, tận sâu bên trong, nó cũng mềm mỏng và đáng yêu hơn bất kì người con gái nào khác ...

Baby goodnight ...

" Bạn có thể che đôi mắt cuả mình khỏi những thứ mà bạn ko muốn nhìn ...

Nhưng bạn ko thể che trái tim của mình khỏi những thứ mà bạn muốn nó cảm nhận ..."



Sống cho thật với cảm xúc nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.