Nữ Ngỗ Tác Họa Cốt

Chương 382: Chương 382: Chân tướng sáng tỏ (Kết thúc)




Ba người nhìn nhau!

Không khí tràn ngập một sự im lặng nặng nề.

Nếu như sai rồi, vậy thì sai ở đâu?

Tất cả mọi chứng cứ đều rất hoàn hảo!

Đôi mắt thâm sâu của Mộ Nhược liếc nhìn Cảnh Dung một cái, nói ra sự nghi ngờ trong lòng, “Khi ta thi châm cho Triệu Thanh, phát hiện trên cổ hắn có một đấu vết do dao xẹt qua. Dựa trên tình trạng khôi phục, có lẽ đã lưu lại từ một năm trước. Hơn nữa vết sẹo rất nhỏ, chắc chắn là bị rạch bởi một con dao nhỏ cực kỳ sắc bên......”

Hắn không nói hết, bởi vì không dám đưa ra kết luận.

Đáp án trong lòng Kỷ Vân Thư vốn không thực sự chắc chắn, nhưng vừa nghe Mộ Nhược nói như vậy, nàng cảm thấy tự tin hơn một chút.

“Lúc trước ta đã bỏ qua gì đó, một bộ hài cốt ngâm ở trong rượu, thật ra sẽ giống như bỏ vào trong hầm băng, thời gian tử vong cũng bị ảnh hưởng bởi những nguyên liệu dùng để ủ rượu. Vừa rồi, ta không cẩn thận nên làm đổ dược lên hài cốt Cửu nhi. Bộ hài cốt kia lập tức biến thành màu đỏ. Nếu như ta nhớ không lầm, trong số dược liệu ngươi đã kê khai, có một loại tên là quế bách tử, vì thế khi dược thẩm thấu trên bộ hài cốt đã biến nó thành màu đỏ. Tuy nhiên, bộ hài cốt kia cần phải chết hai năm trở lên mới được. Theo như những gì ngươi nói, nếu trên cổ Triệu Thanh thật sự có vết sẹo do bị dao cắt trên cổ, hơn nữa thương tích từ khoảnh một năm trước. Vậy thì, ta đoán rằng, những suy luận của ta là đúng.”

Ít nhất là chín mươi tám phần trăm!

Cảnh Dung nghe thấy hai người nói như vậy, âm thầm cân nhắc một lát.

Sau đó hắn đưa ra kết luận: “Vậy nói cách khác, Cửu nhi thật ra đã chết từ hai năm trước, và người thành thân với Triệu Hoài một năm trước...... thật ra là Triệu Thanh?”

Điều này......

Đúng là giai thoại của thế kỷ!

Cảnh Dung cười nhạo, nhún vai một cách yếu ớt.

“Hai huynh đệ này, rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?”

Đồng tính luyến ái?!

Mộ Nhược suy nghĩ một lúc, trầm mặt xuống, “Xem ra, Triệu Thanh không chỉ có hai nhân cách, mà là có ba. Nhân cách thứ ba, chính là Cửu nhi.”

Kỷ Vân Thư gật đầu, đồng ý với cách nói của hắn, trong lòng cũng cảm thấy ớn lạnh.

Nàng bắt đầu phân tích, “Hai năm trước, nhân cách thứ hai của Triệu Thanh đã đẩy ngã Cửu nhi, khiến cho bả vai và đầu nàng đều đập vào góc bàn, tử vong tại chỗ. Không lâu sau khi Triệu Hoài chôn thi thể Cửu nhi, nhân cách thứ hai của Triệu Thanh đã đào mộ Cửu nhi lên, chặt đầu và ném xác chết vào trong ung. Trong quá trình này, hắn đã phát triển nhân cách Cửu nhi. Ở trong tiềm thức của hắn, Cửu nhi vẫn còn sống. Một năm trước, Triệu Thanh biểu hiện ra nhân cách Cửu nhi, tự mình thôi miên, cho rằng muốn thành thân cùng với Triệu Hoài. Nhưng không ngờ, nhân cách thứ hai của Triệu Thanh một lần nữa xuất hiện. Bởi vì nhân cách thứ hai của hắn là căm hận Cửu nhi, căm hận người Cửu nhi yêu không phải là hắn mà là Triệu Hoài. Vì vậy, nhân cách thứ hai một lần nữa giết chết Cửu nhi. Toàn bộ tiết mục này đều là tự biên tự diễn, vì thế mới dẫn tới vết sẹo do dao cắt trên cổ của hắn.”

Mộ Nhược nghi ngờ, “Nhưng ta không hiểu, nếu nhân cách thứ ba của Triệu Thanh là Cửu nhi, vậy vì sao Triệu Hoài không tiết lộ hắn? Hơn nữa, không có đạo lý người trong sơn trại không biết.”

“Ngươi ngẫm lại xem, bản thân Triệu Thanh thích Cửu nhi, nếu như để Triệu Thanh biết được, chính hắn đã giết chết Cửu nhi, sao hắn có thể thừa nhận được? Vì vậy, Triệu Hoài đã hợp tác với toàn bộ người trong sơn trại, cùng với Triệu Thanh diễn vở kịch này một năm, cho đến khi nhân cách Cửu nhi bị giết.”

“Vở diễn này quả là quá lớn, đúng không?”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc theo xương sống.

Lúc này ——

“Không sai, các ngươi đều nói đúng.”

Giọng nói của Triệu Hoài từ cửa truyền đến.

Chỉ thấy cả khuôn mặt hắn ta đều âm trầm tăm tối. Hắn ta đứng ở cửa, bóng dáng to lớn che kín lối ra vào, sau đó cất bước tiến vào.

Hắn ta nhìn Kỷ Vân Thư, “Ngươi thật sự rất lợi hại, chỉ cần dựa vào một số chứng cứ nho nhỏ, đã tìm ra được toàn bộ câu chuyện, không bỏ sót từ nào.” Hắn ta dừng lại, đôi mắt tối sầm, trầm giọng nói, “Nhưng các ngươi...... không nên biết bí mật này.”

Đó là bí mật của toàn bộ Cao Sơn trại.

Việc xấu trong nhà không được truyền ra ngoài!

Đồng thời với khi nói chuyện, hắn ta đưa bàn tay về phía thanh đao bên hông.

Thời Tử Nhiên nhìn thấy thế, lập tức rút kiếm ra, nhưng đã bị ánh mắt Cảnh Dung ngăn lại, vì thế hắn đành phải đứng qua một bên, cảnh giác tăng lên gấp bội.

Cảnh Dung nói, “Ngươi yên tâm, nếu đó là bí mật của Cao Sơn trại các ngươi, chúng ta tất nhiên sẽ không tiết lộ ra ngoài.”

“Ta có thể tin sao?”

“Bí mật của các ngươi thực sự đáng giá? Đáng giá để bổn vương nói nhảm khắp nơi?”

Đương nhiên không đáng!

Triệu Hoài trầm ngâm, không nói thêm gì nữa.

Kỷ Vân Thư nói, “Thật ra chân tướng đến tột cùng như thế nào, hiện tại không quan trọng nữa. Điều quan trọng nhất là chữa khỏi bệnh cho Triệu Thanh. Đây không chỉ là cái gai trong lòng Triệu Thanh, nó cũng là cái gai ở trong lòng ngươi. Cửu nhi chết, đối với ngươi mà nói, cũng là đả kích rất lớn.”

Giống như nàng đã nhìn thấu Triệu Hoài!

Thật lâu sau ——

Triệu Hoài dời tay khỏi thanh đao.

Ngay lúc đó.

Ngoài cửa có người vội vã chạy tới báo.

“Đại đương gia, không hay.”

Triệu Hoài theo tiếng, bước nhanh đi ra ngoài.

“Chuyện gì?”

“Có người mang binh tấn công núi, phải tới mấy ngàn người. Bọn họ không giống như là binh lính triều đình, cũng không giống binh lính của huyện Sơn Hoài. Nhìn xem cờ hiệu, giống như là từ Kinh Châu tới.”

Triệu Hoài trừng mắt, xoay người nhìn mấy người trong phòng.

Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Mộ Nhược đều bước ra ngoài.

Triệu Hoài nổi giận, chất vấn, “Sao các ngươi lại phái người tấn công núi!”

Gương mặt kia vốn đã bình tĩnh lại, trong khoảnh khắc lại tràn ngập sát khí, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bọn họ.

Cảnh Dung hoang mang, quay qua hỏi Mộ Nhược, “Trước khi ngươi tới đây, có phân phó gì không?”

Mộ Nhược lắc đầu, nghi ngờ nói: “Trương Hoán Bình và Lang Bạc không nhận được mệnh lệnh của ngươi, theo lý mà nói, bọn họ sẽ không tấn công lên núi.”

Kỳ lạ!

Vì thế, Cảnh Dung nói với Triệu Hoài, “Bổn vương không hạ mệnh lệnh. Trong này nhất định có nguyên do.”

Triệu Hoài không chịu nhượng bộ.

“Nếu ta đã đồng ý với các ngươi, năm ngày sau ta sẽ tha cho các ngươi rời đi. Nhưng hiện tại xem ra, Triệu Hoài ta lại muốn lật lọng.”

Ánh mắt hắn ta căng thẳng, vung tay lên.

Lập tức, bốn phía trên nóc nhà nhảy ra ba bốn mươi tên sơn phỉ, vây chặt xung quanh sân nhỏ, hơn nữa mỗi người đều cầm mũi giáo nhọn trong tay, toàn bộ đều nhắm vào những người trong viện.

Tốc độ nhanh như vậy đã có thể vây chặt nơi này, cung tiễn đều chuẩn bị sẵn sàng, có thể suy đoán được, Triệu Hoài đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.

Vệ Dịch vẫn luôn ngồi ở trên thềm đá bỗng nhiên đứng dậy, theo bản năng trốn ra phía sau Kỷ Vân Thư, đôi mắt trong veo nhìn quanh một vòng, mím môi, không dám nói lời nào.

Cảnh Dung quét đôi mắt chim ưng về phía bốn phía, mũi tên dày đặc, không có lối thoát. Nếu muốn đánh nhau một trận, thật sự khó nắm chắc phần thắng.

Hắn bình tĩnh nhìn Triệu Hoài, nói, “Triệu Hoài, so với bắn chết chúng ta ở đây, không bằng để ta xuống núi một chuyến. Có mệnh lệnh của bổn vương, những binh lính đó sẽ tự nhiên rút lui, tránh cho một hồi giết chóc.”

“Nếu những người đó chỉ nhận lệnh của ngươi, tất nhiên cũng đã nhận lệnh của ngươi tới tấn công núi. Nếu hiện tại ta thả các ngươi đi, chính là thả hổ về rừng.”

“Nếu ngươi giết chúng ta, 3000 binh mã tấn công tới. Đến lúc đó lưỡng bại câu thương, cần gì phải như thế?”

“Ba ngàn binh mã? Cho dù là ba vạn binh mã, Triệu Hoài ta cũng không sợ. Nếu các ngươi đã chơi xấu, đừng trách ta tàn nhẫn độc ác, vừa lúc có thể chôn vùi bí mật của Triệu Thanh mãi mãi. Muốn chết, chúng ta sẽ cùng chết. Tuy nhiên, ta sẽ đưa các người đi trước một đoạn đường.”

Triệu Hoài nâng tay lên ở giữa không trung, ngón trỏ, ngón giữa khép lại, khẽ run lên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.