Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 50: Chương 50: Chương 49






Trong tay Bảo Trụ giơ lên một lá thư, vốn là gương mặt hào hứng, thấy dáng vẻ kia của Tương Nghi, trong nháy mắt đổi sắc.

"Tương Nghi, muội làm sao?" Hắn nhìn chằm chằm mặt Tương Nghi, tức giận không dứt: "Là mợ khi dễ ngươi?"

Lúc này Liên Kiều không đợi Tương Nghi mở miệng, đã đứng ở một bên nói: "Biểu thiếu gia đoán không lầm, hôm qua đại phu nhân tùy tiện tìm một cái cớ, đánh Cô Nương thành bộ dáng này!"

Mặt Bảo Trụ đỏ lên: "Ta tìm nàng nói lý lẽ!"

Tương Nghi thở dài một cái, đưa tay ngăn Bảo Trụ lại: "Nói lý thì sao, đến lúc đó nàng chỉ cần nói một câu nàng đang dạy con của mình, huynh còn có thể nói cái gì? Dù sao nàng là mợ của huynh, là trưởng bối, huynh là một tiểu bối, làm sao có thể hô tới quát lui với nàng?"

"Bà ngoại không nói gì?" Bảo Trụ thở phì phò siết quả đấm: "Cứ cho nàng khi dễ muội như vậy?"

"Khi nàng tới chỗ muội, chuyện đột nhiên xảy ra, tổ mẫu không ngăn cản kịp. Chỉ là sau đó tổ mẫu để cho nha hoàn đưa Linh Chi Hương Chi tới, nói bôi mấy ngày nữa sẽ tiêu mất sẹo." Tương Nghi thấp giọng nói: "Gần đây tổ mẫu thương yêu muội hơn trước một chút, muội cũng không thể yêu cầu cái gì nữa."

Bảo Trụ nghe lời này trong lòng ê ẩm, lắc đầu liên tục: "Ai... Muội cũng quá hèn yếu rồi, dù thế nào cũng phải đánh nhau một trận với nàng!" Nhưng hắn nhìn Tương Nghi, lại rất bất đắc dĩ, Tương Nghi không tới bảy tuổi, muốn đánh với Lạc Đại phu nhân, vậy thì thật là không tự lượng sức. Hắn tức giận đưa một tấm giấy viết thư tới: "Dạ, Gia Mậu viết thư gởi tới."

Gia Mậu viết gởi thư tới? Tương Nghi trợn to hai mắt, là viết cho nàng? Nàng hơi không dám tin tưởng, sao Gia Mậu lại viết thơ cho nàng? Giữa bọn họ, cho đến bây giờ, cũng chỉ là mấy lần gặp mặt.

Bảo Trụ nhét thư vào trong tay nàng: "Muội còn chưa tin? Thật là Gia Mậu viết tới!"

Tương Nghi cầm giấy viết thư vội vã nhìn, chỉ thấy chữ viết bên trên công phu tinh tế, hơn nữa đã có bút phong, trong lòng nàng khẽ động, chữ viết này giống y Gia Mậu kiếp trước, xem ra Gia Mậu này hay là là Gia Mậu kiếp trước, chữ như người, hắn căn bản không thay đổi gì.

Trong thư Gia Mậu cũng không có nói gì khác, chẳng qua là nói cho nàng biết sau khi về nhà hắn cũng đi Tộc Học Dung thị đọc sách rồi: "Phu tử khen ta là nhân tài đọc sách, còn để cho ta đi tham gia thì đồng sinh, chỉ là cha mẹ cũng không tin ta có thể thi đậu, ta muốn cho bọn họ một cái kinh hỉ."

Tương Nghi thở ra một hơi thật dài, gập giấy viết thư lại, bỏ vào hà bao, Bảo Trụ nhìn nàng khẽ cười: "Có muốn viết thư trả lời cho hắn không? Bỏ vào trong thư của ta đồng thời gửi qua."

Ánh mắt Bảo Trụ sáng quắc, tựa hồ biết cái gì vậy, cười đễu, Tương Nghi hơi lúng túng, cảm thấy trên mặt nóng lên: "Chờ muội viết mấy chữ, huynh giúp muội đưa qua."

Nàng căn bản không biết mình muốn viết gì, chẳng lẽ viết mình bị Lạc Đại phu nhân bạo đánh một trận, dung nhan hư hại? Hoặc là nói cho hắn biết mình phái nha hoàn đi Hoa Dương, kết quả tìm không tìm thấy người? Tương Nghi mang về thư phòng Liên Kiều, trầm tư rất lâu, mới nhấc bút lên tới viết mấy chữ: Hết thảy đều tốt, bình an.

Viết xong, lại cảm thấy có chút không thích hợp, vò viên tờ giấy, vứt qua một bên, nghĩ tới nghĩ lui, lại nhặt cuộn giấy lên, nhẹ nhàng mở cuộn giấy, lấy tay vuốt cuộn giấy.

Tấm giấy viết thư này giống như tâm tư nhăn nhúm của nàng, dù vuốt ve thế nào đi nữa, cũng sẽ không bằng phẳng.

Kiếp trước nàng là một kẻ đáng thương, bị người hại, mình ngược lại đi hại người bên cạnh. Lạc Đại phu nhân trăm phương ngàn kế chặt đứt nhân duyên của nàng, gả nàng cho một cái lão tú tài không còn dùng được, đừng nói là có tiền đồ, dù là nam một ít chuyện nữ kia cũng vô ích.

Vốn tưởng rằng cứ đần độn như vậy sống hết đời, thật không nghĩ đến khúc khuỷu gặp lại Gia Mậu lần nữa.

Đoạn cảm tình chôn giấu sâu trong đáy lòng kia, giống như củi khô hừng hực bắt đầu cháy rừng rực, nàng không muốn lại bỏ qua hắn, biết rõ hắn có cao môn tiểu thư Thái hậu nương nương gả cho, nhưng nàng muốn đi cùng với hắn.

Dưới tình huống Gia Mậu không biết chuyện chút nào, nàng dùng hết mưu kế, từng bước một tính toán hắn, thoát khỏi lão tú tài, khiến Gia Mậu bỏ trốn cùng nàng. Nhưng thiên hạ tuy lớn, cũng không có chỗ dung thân hai người bọn họ, Trường Ninh Hầu Phủ điều động đủ loại đội ngũ, rốt cuộc bắt hai người trở lại.

Nàng vào Trường Ninh Hầu Phủ, thành di nương của Gia Mậu.

Nàng không có được hạnh phúc mình muốn, nhìn Gia Mậu giãy giụa, lương tâm bất an, nàng cũng khó qua. Nàng biết rõ mình đi nhầm một bước, sau này sẽ mất hết tất cả. Nàng thành hồ ly tinh trong mắt thế nhân, Trường Ninh Hầu Phủ khịt mũi coi thường nàng, ngay cả Dung đại phu nhân cũng không cao hứng.

Tổ huấn Dung gia, nam tử bốn mươi không con mới được cưới vợ bé, nhưng mình lại khiến Gia Mậu vi phạm quy củ này, không trách Dung đại phu nhân không bao giờ muốn liếc mắt nhìn mình. Tuy làm di nương không phải ý muốn của nàng, nhưng trên thực tế nàng đã làm di nương, một di nương đê tiện mang bầu ba tháng đi vào Trường Ninh Hầu phủ.

Sống nửa năm trong Trường Ninh Hầu Phủ, nàng qua đời trên giường sinh, lại trở về lúc bắt đầu. Trong nháy mắt Tương Nghi trở về, đã có quyết định, nàng không bao giờ muốn lặp lại những chuyện đó, nàng phải làm một người mới.

Mình không thể lại thiếu tự trọng, cho dù Gia Mậu tốt hơn nữa, hắn cũng sẽ không là phu quân của nàng. Chờ sau khi hắn trưởng thành, Thái hậu nương nương trong cung sẽ có một đạo ý chỉ, thê tử của hắn là quý nữ kinh thành, mình chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn mặc y phục tân lang đi đón mỹ kiều nương tử.

Kiếp trước là chấp niệm của mình, làm tổn thương một nữ tử vô tội, nữ nhân tội gì làm khó nữ nhân, đời này kiếp này, nàng sẽ không dẫm lên vết xe đổ. Nàng muốn sống thư thư phục phục, không bị Lạc Đại phu nhân định đoạt, muốn ra khỏi Lạc Phủ, tìm một người thật lòng chân ý, hai người vui vui vẻ vẻ sống hết đời.

Lạc Tương Nghi, không còn là đóa tiểu Bạch hoa kiếp trước, nàng phải làm một nữ tử kiên cường dũng cảm, nàng muốn dựa vào trí tuệ của mình và hai tay đi sáng tạo ra bầu trời của mình.

Dương lão phu nhân ở trước mặt nàng, là núi cao mà nàng ngưỡng mộ, nàng thật lòng hâm mộ Dương lão phu nhân, hy vọng mình cũng có thể như nàng, cả đời trải qua phong sinh thủy khởi. Tương Nghi vo lại tờ giấy thật vất vả vuốt thẳng kia, không thể cứ không quả quyết như vậy, Gia Mậu không phải nàng có thể mong đợi, nàng nên suy nghĩ phương pháp, phải thoát khỏi khống chế của Lạc Đại phu nhân thế nào thì tốt hơn.

"Sao rồi? Viết thư xong chưa?" Khi tụ chung một chỗ ăn cơm trưa, Bảo Trụ đưa tay: "Mau mau, hôm nay huynh bảo người gửi đến Giang Lăng."

Tương Nghi lắc đầu một cái: "Muội không viết đâu, nếu để cho mẫu thân của muội biết, không thể thiếu lại bêu xấu muội, lần trước huynh thăm muội về, nàng cũng chạy tới mắng một trận." Ngước mắt lên, thấy gương mặt Bảo Trụ tràn ngập vẻ không tán thành, Tương Nghi nhẹ giọng nói: "Bảo Trụ ca ca, huynh viết thêm sau thư một câu, nói muội hết thảy đều tốt, thay muội hỏi thăm là được."

Bảo Trụ suy nghĩ một chút, cúi thấp đầu nói: "Được thôi, huynh giúp muội thêm câu này."

Tương Nghi hơi buồn bã, nhưng thế sự không thể như ý? Chỉ có thể giấu tất cả vào trong lòng, Gia Mậu sống tốt, nàng cũng vui vẻ.

Khi về từ Tộc Học, Lạc lão phu nhân gọi nàng đến Ngọc Ngạn Đường, khuôn mặt mất hứng: "Nghi Nha Đầu, sao không dưỡng thương, lại chạy đến Tộc Học ?"

Tương Nghi thấy nàng không vui, trong lòng biết Lạc lão phu nhân là sợ nàng nói chuyện bị Lạc Đại phu nhân ngược đãi ra, thương tổn danh tiếng Lạc gia, lại không nói người ta sẽ nhìn Lạc Đại lão gia và Lạc Đại phu nhân thế nào, ngay cả Lạc lão phu nhân cũng sẽ liên đới bị nói sau lưng.

Trong Lạc Phủ này giờ Lạc lão phu nhân nắm quyền, nếu bà tùy ý để Lạc Đại phu nhân đánh mình thành như vậy, người ta nói Lạc Đại phu nhân không phải, nhưng cũng nói Lạc lão phu nhân không phải. Một đương gia chủ mẫu, lại mặc cho vợ của con ngược đãi cháu gái, điều này nói rõ trị gia không nghiêm, Lạc lão phu nhân cũng có trách nhiệm.

Nhưng đây không phải là sự thật? Tương Nghi yên lặng than thở trong lòng, mình thật vất vả mới bò lên Đại Thụ Lạc lão phu nhân này, dầu gì cũng phải ôm một thời gian mới buông tay. Nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng cặp mắt Lạc lão phu nhân, cất cao giọng nói: "Tổ mẫu, Tương Nghi có thể đi Tộc Học Dương thị, là tổ mẫu thay ta kiếm được cơ hội, nếu Tương Nghi không biết phải trái, hoang phế học nghiệp, vậy thì thật xin lỗi một mảnh tâm của tổ mẫu. Tương Nghi biết tổ mẫu yêu quý, muốn Tương Nghi ở nhà dưỡng thân thể, nhưng Tương Nghi chẳng qua là trên mặt bị thương, suy nghĩ còn tỉnh táo, đâu dám lười biếng?"

Lạc lão phu nhân nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của Tương Nghi, bỗng nhiên không nói gì.

Dù sao vẫn là đứa bé chưa đủ bảy tuổi, đâu thể nghĩ bao nhiêu cong cong thẳng thẳng! Tay Lạc lão phu nhân lần chuỗi phật châu đàn mộc, ánh mắt hơi hơi nhắm lên, cũng là mình sơ sót, nếu hôm qua để cho Tiểu Lục bảo với Nghi Nha Đầu, để cho nàng ở nhà nghỉ ngơi đến khi vết thương trên mặt khỏi hẳn mới đi đọc sách, như vậy là được rồi.

"Nghi Nha Đầu, ngươi ngược lại là một người cầu tiến." Lạc lão phu nhân nghĩ đi nghĩ lại, quyết định vẫn là phải dạy dỗ Tương Nghi một chút: "Chẳng qua là, ngươi cũng biết, hôm nay ngươi đi Dương thị Tộc Học, có thể mang tới hậu quả gì?"

"Mang tới hậu quả?" Tương Nghi ngửa đầu, nháy mắt một cái: "Tương Nghi chỉ nói mình không cẩn thận té, sẽ có hậu quả gì? Mong tổ mẫu chỉ điểm!"

"Ngươi chỉ nói là té?" Lạc lão phu nhân có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Nghi Nha Đầu này còn sẽ lo nghĩ cho Lạc gia, bà lập tức cảm thấy thoải mái toàn thân : "Nói như ngươi là không sai, nhưng người tỉ mỉ tự nhiên có thể nhìn ra là té hay là móng tay cào. Ngươi phải hiểu, mặc dù là mẫu thân của ngươi hạ thủ, chỉ sợ sẽ không tốt cho thanh danh phụ thân ngươi, đến lúc đó không thể không ảnh hưởng. Nghi Nha Đầu, sau này làm chuyện gì, ngươi cũng phải thương nghị trước với tổ mẫu, đừng bao giờ tự chủ trương."

Tương Nghi đứng dậy, cung cung kính kính trả lời một câu: "Tương Nghi ghi tạc trong lòng."

Lạc lão phu nhân cười hòa khí: "Nghi Nha Đầu là một người thông minh, nói một chút đã hiểu."

Tương Nghi cúi đầu, không có lên tiếng, trong lòng vẫn đang nghĩ, thương lượng mọi việc với Lạc lão phu nhân tới, chỉ sợ mình cũng không có chỗ tốt gì, trong lòng Lạc lão phu nhân, nàng chỉ là một con cờ, chỉ có ba vị đại gia Lạc gia, mấy vị thiếu gia Lạc gia, mới là mối quan tâm thật sự trong lòng bà.

Mình không phải người ngu, cũng chỉ có thể đồng ý trong miệng thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.