Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 194: Chương 194: Lâm Mậu Chân bị buộc bất đắc dĩ




“Mẹ, con nói cho mẹ, Dương Tam tiểu thư thật lòng thích Nhị ca.” Lâm Mậu Dung cười tủm tỉm nhìn Lâm phu nhân: “Mẹ chỉ cần cho người làm mai đi tới đưa sính lễ, Dương gia chắc chắn sẽ không cự tuyệt.”

Lâm phu nhân đưa tay nhéo chóp mũi Lâm Mậu Dung một cái: “Làm sao con biết?”

Lâm Mậu Dung cười hì hì làm mặt quỷ: “Ta có mắt oa, nhìn thấy nha!” Nàng dương dương tự hào: “Hôm nay ca ca cũng đi Dương phủ, Dương Tam tiểu thư vừa thấy ca, mặt lập tức đỏ!”

“ Nhị ca con đi Dương phủ?” Lâm phu nhân hơi ngạc nhiên: “Bình thường mẹ để cho nó qua nó cũng không muốn qua!”

“Có lẽ là giờ huynh ấy biết mẹ cho chọn không sai, đã nghĩ thông suốt.” Lâm Mậu Dung rất muốn giúp Bảo Cầm một lần, chẳng những mình sẽ có một chị dâu tốt, cũng có thể dựa vào đường dây này, sau này đi Dương phủ nhiều hơn mấy lần, được cơ hội nói chuyện với Gia Mậu, không chừng sau này mình thật sự có thể tâm tưởng sự thành đây.

“Nghĩ thông suốt mới đúng.” Lâm phu nhân thật dài thở phào nhẹ nhỏm: “Theo lý thuyết mẹ cũng sớm muốn mời bà mai đi Dương phủ cầu hôn, nhưng lại nghĩ đến tâm tư Nhị ca con, luôn muốn chính hắn đồng ý mới đi mở miệng, nếu không cửa hôn sự này không khỏi hơi tiếc nuối, giờ Nhị ca con đã nghĩ thông suốt, ta đây lập tức cho người làm mai qua, sớm đi quyết định hôn sự Nhị ca con.”

Lâm Mậu Dung vịn bả vai Lâm phu nhân cười không ngừng: “Mẹ, mẹ mới có trưởng tôn, sang năm chỉ sợ lại phải ôm cháu trai thứ 2.”

Lâm phu nhân cười liếc Lâm Mậu Dung: “Ta qua mấy năm nữa còn có thể ôm lên cháu ngoại.”

Lâm Mậu Dung không nghĩ tới mẹ lại bỗng nhiên dẫn lời này tới trên người mình, hơi đỏ mặt, bắt được bả vai Lâm phu nhân lắc lắc: “Mẹ, Dung nhi còn muốn theo mẹ mấy năm nữa, sao mẹ lại nhẫn tâm như vậy, muốn gả Dung nhi ra ngoài?”

Lâm phu nhân cười híp mắt vỗ tay của Lâm Mậu Dung một cái: “ Dung nhi ngốc, mẹ không nỡ bỏ thì con cũng phải lấy chồng, chẳng lẽ mẹ còn giữ con lại trong phủ làm gái lỡ thì hay sao? Mùa thu năm nay con sẽ cập kê, chờ tới mười sáu tuổi, dù thế nào cũng phải nghị hôn.” Nàng nhìn Lâm Mậu Dung, hài lòng thở dài: “ Dung mạo Dung nhi như vậy, tính tình lại tốt, chắc chắn người cầu thân sẽ không ít.”

Năm nay Lâm thị lang mới điều nhiệm tới kinh thành, Lâm Mậu Dung còn chỉ đi theo nàng tham gia hoa đào yến một lần, chờ sau này gặp gỡ nhiều trong vòng quý nữ kinh thành, chung quy không thể không có phu nhân vừa ý nàng —— lão gia nhà mình giờ chỉ hơn 40 tuổi, đã là quan chính tam phẩm, sau này còn có cơ hội leo lên, người khác sao lại coi thường nhà mình?

Lâm phu nhân vẫn có nắm chắc điểm này, nàng tin tưởng Lâm Mậu Dung nhất định có thể gả nhà tốt, bất kể có thể thông gia với Dương phủ Dung Phủ không, nhưng ít ra nàng biết, Lâm Mậu Dung sẽ gả tốt hơn mình.

Bóng đêm dần dần bao phủ đất đai, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, trong sân nhỏ Lâm phủ giữa ban ngày trồng không ít hoa, lúc này hoa đã khép cánh, giống như mỹ nhân tức giận cong cánh môi lên, thỉnh thoảng chập chờn trong lá xanh. Ánh trăng như nước chiếu trên đầu, tầng tầng lớp lớp bóng dáng chiếu trên phiến lá no đủ, giống như tâm sự thiếu niên kia cứ mãi chập chờn.

Lâm Mậu Chân ngồi trên băng đá, ngửa đầu nhìn trăng sáng, ánh sáng ngọc trắng tinh treo giữa không trung, phảng phất không cảm nhận được u buồn của hắn, vẫn là sáng trong như vậy, tự nhiên triển khai ánh sáng của mình với đất đai.

“Nghi muội muội...” Lâm Mậu Chân nhẹ nhàng kêu lên cái tên này, gió nhẹ lướt qua, giống như tạo vạn điểm gợn song trong hồ, ngân quang linh tinh chập chờn ở buồng tim, thật lâu không thể bình tĩnh.

Hoàng hôn hôm nay, hắn thấy bên cạnh Vân ma ma mẫu thân dẫn một bà tử vào viện, ý cười đầy mặt hành lễ với hắn: “Nhị thiếu gia mừng rỡ.”

Mừng rỡ? Hắn ngẩn người, không biết mình vui từ đâu đến, bà tử đi theo Vân ma ma đó vẫy vẫy khăn tay, cái miệng được tô đỏ tươi phun ra một chuỗi lời: “Lâm Nhị thiếu gia, không lâu sau ngài sẽ cưới mỹ kiều nương rồi, còn không phải mừng rỡ?” Thấy dáng vẻ Lâm Mậu Chân ngơ ngác, bà tử kia nhìn Vân ma ma cười ha ha: “Nhị thiếu gia nhà các ngươi thật đúng là... Vui mừng đến ngây dại hay sao? Làm sao lại không một chút ý tứ vui vẻ?”

Bỗng nhiên Lâm Mậu Chân tỉnh ngộ lại, hóa ra người béo béo mập mập uốn éo đi bộ kia là bà mai, mẹ gọi bà ta tới là muốn nghị hôn cho mình? Thân thể của hắn dần dần lạnh, trái tim từ từ chìm xuống —— cuối cùng mẹ vẫn kiên trì ý kiến của mẹ, phải cưới Dương Tam tiểu thư về làm vợ?

Hắn nhắm mắt một cái trước mặt, xuất hiện một gương mặt nho nhỏ, một đôi mắt không lớn không nhỏ rất sáng, không được len lén nhìn hắn. Nàng da thịt trắng nõn, vóc người nhỏ nhắn, không thể nói rất xinh đẹp, nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy bình thường. Đứng trong đám người, nàng vẫn có thể để cho người ta thấy nàng —— nếu bên người không đứng người kia.

Tại sao mẹ không thích Tương Nghi? Lâm Mậu Chân che ngực, có vài phần đau khổ.

Hắn thật ra đã sớm biết mẹ không muốn để cho Tương Nghi làm con dâu, điểm này một năm trước hắn đã biết. Lúc ấy Tương Nghi mang người làm tới Quảng Châu xem cửa hàng, mặc dù mẹ thân thiết, nhưng lại đối với nàng có một tí đề phòng, nàng xếp Tương Nghi và muội muội ở trong một viện, lại đưa đuổi đi học bên nhà chính, trong miệng nói: “Nhà nhỏ quá, các ngươi đều đã lớn rồi, phải biết nam nữ hữu biệt.”

Lâm Mậu Chân hiểu thật ra mẹ không muốn để cho hắn tiếp xúc nhiều với Tương Nghi, hắn rất muốn làm trái với lời của mẹ mà ở lại, phụng bồi Tương Nghi đi quang Quảng Châu, đáng tiếc đọc sách nhiều năm, học là trăm sự hiếu làm đầu, làm sao hắn có thể vi phạm lời mẹ? Không có cách nào, hắn chỉ có thể mang theo gã sai vặt đi học đường ở, những ngày Tương Nghi tới Quảng Châu đó, hắn tổng cộng chỉ gặp nàng ba lần, từ đầu đến cuối nói không quá mười câu, mỗi lần mới mở miệng, Lâm Mậu Dung lập tức cắt đứt hắn.

Một đôi tay đặt trên bàn đá, trên ngón tay thon dài có bóng trăng trắng tinh, Lâm Mậu Chân nhìn ánh trăng kia chiếu bóng ngược ngón tay cái của mình vào bàn đá một bên, sương hoa thanh giảm, toàn thân dần dần lạnh, giống như đêm trăng tháng tư kinh thành này, hơi lạnh, lộ ra chút rùng mình.

“Không, ta...” Lâm Mậu Chân lẩm bẩm một câu, đứng lên, nhưng liếc mắt nhìn qua chủ viện bên kia, đành chịu mà ngồi xuống, cả đời hắn, còn chưa từng vi phạm ý chí cha mẹ, trước mặt hôn nhân đại sự, hắn không biết nên làm thế nào mới phải, mình chống lại mẹ, hay tiếp tục làm một đứa con trai hiếu thuận, nghe theo trong nhà sắp xếp?

Ngày thứ hai giờ Thìn, mọi người đang ở Ngọc Thúy Đường phụng bồi Dương lão phu nhân nói chuyện, bỗng nhiên nghe quản sự ma ma báo lại: “Lão phu nhân, bà mối Giang tây nhai tới.”

Ánh mắt của Bảo Cầm nhìn Dương lão phu nhân một cái, lại hạ xuống thật nhanh, nhìn mủi chân mình, mặt thấm thoát một mảnh đỏ.

Dương lão phu nhân nhìn các cô nương bên này một cái, cười ha hả nói: “Thoạt nhìn là nói hôn cho Cầm nha đầu.”

Tương Nghi có hơi trố mắt nghẹn họng, ở nhà người ta, căn bản không nhắc tới chuyện làm mai trước mặt nữ tử chưa lấy chồng, nếu có người làm mai đến cửa, các tiểu thư dĩ nhiên phải tránh, nhưng nhìn Dương lão phu nhân, tựa như cũng không có ý cho các nàng rời đi, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Bảo Thanh dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Tương Nghi, dán lỗ tai của nàng thấp giọng nói: “Nghi tỷ tỷ, đừng kỳ lạ, bà nội là người như vậy. Khi đó ta mới đến kinh thành, lần đầu tiên thấy có bà mai đến cửa, còn chuẩn bị đi kia, thấy bà nội không để ý cho chúng ta đi ra, mới ở lại.”

“Muội không quan hệ tự nhiên muội có thể ở, nhưng Cầm tỷ tỷ...” Tương Nghi thấy Bảo Cầm ngồi ở chỗ đó, đầu rũ thật thấp, thiếu chút nữa rũ đến ngực, thật sự kinh ngạc.

“Bà nội nói, chuyện lập gia đình này là của Cầm tỷ tỷ, sao có thể không hỏi qua ý của nàng đã cho nàng lập gia đình? Cầm tỷ tỷ tự nhiên được lưu lại, phải nghe xem nàng có bằng lòng không.” Bảo Thanh kéo tay Tương Nghi, cười hết sức vui vẻ: “Sau này chuyện chung thân của ta cũng phải do chính ta chọn.”

“Thật không biết sợ .” Bảo Lâm đưa tay vuốt xuôi gò má của Bảo Thanh: “Chớ nói chuyện, bà mai kia đã vào.”

Một bà tử mập mạp uốn éo người đi vào Ngọc thúy Đường, người mặc y phục đại hoa màu đỏ nhạt, trong tay còn cầm một cái khăn đỏ thẫm kiều diễm ướt át, bên trên mơ hồ thêu một chim đôi uyên ương, bà ta vừa đi vừa phẫy khăn: “Chim khách thì thầm kêu, chuyện tốt đã đi tới!”

Dương lão phu nhân gật đầu một cái: “Bà mối Giang, bà nói xem, có chuyện tốt gì?”

“Ta được nhà Tả công bộ thị lang Lâm đại nhân ủy thác, đặc biệt vì Nhị thiếu gia nhà bọn họ đi cầu hôn!” Bà mối Giang liếc mắt một hàng tiểu thư ngồi bên kia, trong lòng kinh ngạc, sao mấy cô nương chưa lấy chồng còn ở lại ngọc thúy đường không đi? Chẳng lẽ không biết tránh hiềm nghi?

“Là tới yêu cầu ai? Ta có năm cháu gái lận.” Dương lão phu nhân cười nhìn một chút khuôn mặt kinh ngạc của bà mối Giang, chỉ chỉ Bảo Cầm: “Đây là đứa tới tuổi cưới hỏi, mấy đứa còn lại tuổi tác còn nhỏ.”

“Lâm phủ cầu hôn Dương Tam tiểu thư, không biết có phải vị này.” Bà mối Giang nhìn Bảo Cầm, trong lòng âm thầm gật đầu, tiểu thư này nhìn ra là người có phúc khí, mặt tròn nhỏ nhắn, mặt mày cũng sinh động, khó trách Lâm phu nhân nhìn trúng.

“Vậy chính là nàng.” Dương lão phu nhân nhìn Bảo Cầm, cười hơi hỏi một câu: “Cầm nha đầu, Lâm Nhị thiếu gia kia con cũng thấy qua, trúng ý không?”

Bảo Cầm đỏ mặt chẳng nói lời nào, Bảo Thanh có vài phần cuống cuồng, từ trên người Tương Nghi vọt qua, đẩy nàng một cái: “Tam tỷ tỷ Tam tỷ tỷ, bà nội hỏi tỷ kìa.”

Giang môi bà nhìn thấy Bảo Cầm xấu hổ, ha ha nở nụ cười, cái khăn đỏ thẫm múa thật nhanh từ trên xuống dưới: “Ta thấy Dương Tam tiểu thư, hình như là có ý đồng ý mà? Dương Tam tiểu thư, ngươi cũng chớ nói chuyện, gật đầu lắc đầu là được, chúng ta đều nhìn thấy.”

Qua một lúc lâu, Bảo Cầm mới hơi hơi gật đầu một cái, dùng khăn che gương mặt, chốc lát, nàng đứng dậy, bước nhanh từ ngọc thúy đường đi ra ngoài, bức rèm đung đưa, trên đất tựa như còn có bóng dáng của nàng, người cũng đã không thấy tung tích.

“Ô kìa nha, đây thật là kim ngọc lương duyên nhé!”Bà mối Giang cười híp mắt gật đầu: “Dương lão phu nhân, nếu Tam tiểu thư bằng lòng rồi, vậy thì Dương gia hãy nhận lễ nạp cát đi ạ.”

“Không nóng nảy, không nóng nảy.” Dương lão phu nhân cười híp mắt nói: “Mời bà mối Giang ngồi xuống uống chung trà trước, ta muốn chờ một người tới mới có thể ra quyết định.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.