Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Chương 92: Q.2 - Chương 92: Thuốc độc mạn tính!




Na Tịch Thịnh Duệ cười nhẹ lắc đầu nhẹ giọng nói "Em ăn đi."

Viên Cổn Cổn lại múc một cái kem hình cầu nhỏ, nhúng nhúng, đúc tới bên miệng anh ta "Anh ăn đi, một mình em ăn không có hứng."

Na Tịch Thịnh Duệ há mồm ăn vào, nhìn khuôn mặt tươi cười thỏa mãn của cô, trong lòng đan xen ngũ vị.

"Sao vậy anh Duệ?" Viên Cổn Cổn bị anh nhìn làm cho không được tự nhiên, sờ sờ mặt mình nhỏ giọng hỏi.

"Không có gì." Na Tịch Thịnh Duệ rũ lông mi xuống cầm lấy cà phê bên cạnh uống một ngụm

Viên Cổn Cổn múc kem hình cầu nhúng xong, tình cờ nhìn qua đồng hồ treo trên tường một chút, sợ tới mức kem trong tay rơi xuống trên quần áo, thét chói tai "A! ! ! 11 giờ 20, xong đời , anh Duệ mau đưa em về nhà, Triệt sẽ bóp chết em."

Na Tịch Thịnh Duệ buông cái ly xuống, đôi mắt sắc bén không chớp nhìn bộ dáng hoảng loạn của cô.

"Anh Duệ?" Viên Cổn Cổn vội vàng đi tới bên người anh ta, sốt ruột kéo quần áo anh ta.

Bàn tay to của Na Tịch Thịnh Duệ vung lên, tất cả nước uống trái cây và kem đều nằm ở trên mặt đất, phát ra tiếng 'lách ca lách cách'.

Viên Cổn Cổn liền giật mình, ngơ ngác nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Na Tịch Thịnh Duệ.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn cô lạnh giọng nói "Trong lòng em còn có vị trí của anh không?"

Viên Cổn Cổn bị giọng điệu của anh làm cho sợ tới mức co rúm lại một chút, không tự chủ được lui về sau mấy bước.

Na Tịch Thịnh Duệ đứng dậy từng bước ép sát cô, tức giận trong mắt làm cho người ta không rét mà run, "Bây giờ ở trong lòng em chỉ có ba chữ Hắc Viêm Triệt phải không?"

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, bị ép đi đến góc tường.

Na Tịch Thịnh Duệ kéo cổ áo rộng của cô xuống, liền nhìn thấy mấy cái dấu màu đỏ.

Viên Cổn Cổn vươn tay che cổ, nhỏ giọng run run "Anh Duệ...Anh làm sao vậy..."

Na Tịch Thịnh Duệ kéo tay cô ra, hai tay dùng sức liền xé rách quần áo của cô, đè tay nhỏ bé đang vung vẫy lại, cúi đầu hôn lên môi của cô.

Viên Cổn Cổn hoảng sợ kêu một tiếng, trừng lớn mắt cố gắng đẩy anh ta ra.

Na Tịch Thịnh Duệ điên cuồng đoạt lấy ở trong miệng cô, dịu dàng trước kia đã không tồn tại nữa, giờ phút này anh ta rất giống con thú bị bao vậy, vội vàng muốn tìm lối ra.

Theo bản năng Viên Cổn Cổn muốn chống cự lại nụ hôn của anh, sốt ruột liền cắn nát lưỡi của anh ta, nhưng Na Tịch Thịnh Duệ cũng không buông cô ra, chỉ càng xâm lược thô lỗ hơn.

"Ưm... Không..." Viên Cổn Cổn ra sức vặn vẹo, trong đầu tất cả đều là bóng dáng Hắc Viêm Triệt.

Na Tịch Thịnh Duệ nặng nề áp cô trên mặt đất, không để ý cô đau đớn, vội vàng vuốt ve toàn thân cô, để lại dấu tay nông sâu ở trên da non mịn của cô.

"Đau..." Viên Cổn Cổn khóc nói, đau xót phát hiện căn bản là mình không có sức phản kháng.

"Cổn Cổn... Cổn Cổn..." Na Tịch Thịnh Duệ lơ đểnh nhỏ giọng gọi tên cô, không khống chế được để lại một dấu hôn và dấu răng ở nơi đẩy đà xinh đẹp của cô.

"Đừng! Hu hu...Anh Duệ...Đừng như vậy..." Viên Cổn Cổn khóc lớn tiếng, nhưng không cách nào nhúc nhích được.

"Em là của anh, Cổn Cổn." Na Tịch Thịnh Duệ hôn lên môi trái tim của cô, trầm giọng thì thào.

"Hu hu... Đừng như vậy... Triệt..." Viên Cổn Cổn khóc gọi tên Hắc Viêm Triệt, không thể nghi ngờ làm cho người phía trên càng điên cuồng hơn.

"Không cho em gọi anh ta, không được!" Na Tịch Thịnh Duệ lớn tiếng gào thét, vươn tay hung hăng bắt lấy đẫy đà của cp6, khiến cho Viên Cổn Cổn cong người kêu đau.

"Ngoan, nghe lời, anh Duệ thương em." Na Tịch Thịnh Duệ nới tay hôn lên nước mắt của cô.

"Đừng..."

Na Tịch Thịnh Duệ vươn tay đến vuốt ve khu tam giác, Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt, nước mắt làm hai mắt mơ hồ, "Van xin anh, đừng mà... Van xin anh..."

Na Tịch Thịnh Duệ ngoảnh mặt làm ngơ tiếp tục vỗ về chơi đùa cô, tinh thần hơi mơ hồ.

"Em thích Triệt...Em thích Hắc Viêm Triệt... Hu hu... Em không muốn...Anh Duệ... Van xin anh đừng như vậy." Đột nhiên nhiên Viên Cổn Cổn điên cuồng hét to, nước mắt đầy mặt.

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩn người, suy sụp đè lên trên thân thể cô, ngừng động tác.

Viên Cổn Cổn che khuôn mặt nhỏ nhắn khóc rống nghẹn ngào.

Một lúc sau, Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng khàn khàn "Cổn Cổn, thật xin lỗi."

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngực truyền đến ẩm ướt làm cho cô mất hồn một lát.

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩng đầu lè lưỡi liếm vết nước trước ngực cô, đó là vật sở hữu của anh...

"Anh Duệ..." Viên Cổn Cổn nhìn lông mi ẩm uớt và nước trong đôi mắt sắc bén, trái tim hung hăng bóp chặt.

"Cổn Cổn, ngay từ đầu liền chậm, ngay từ đầu liền kết thúc, em ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy mà anh cũng khong nắm chắc, không thể trách bất cứ ai, em nói đúng không?" Na Tịch Thịnh Duệ bình tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì ở sâu trong đôo mắt sắc bén, chỉ có mỗi một giọt chảy xuống trước ngực cô nói cho cô biết bây giờ anh ta có bao nhiêu đau khổ.

Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, để mặc anh vừa nói vừa liếm giọt nước không ngừng rơi ở trước ngực cô, nói không nên lời.

"Cổn Cổn, em là thuốc độc mạn tính, vừa mới bắt đầu thì không có triệu chứng gì, nhưng thời gian lâu lại chầm chậm đi vào xương tủy, em nói xem phải làm sao bây giờ? Không có thuốc giải lại không thể tiếp tục hút, em nói anh nên làm cái gì bây giờ?" Na Tịch Thịnh Duệ lẳng lặng liếm sạch từng giọt nước rơi xuống trước ngực cô, nhàn nhạt nói, không biết là đang hỏi cô là ở hỏi mình.

"Anh Duệ..." Viên Cổn Cổn nhìn bộ dáng mất mác của anh, trái tim hung hăng bóp chặt, nhưng lại không biết nói gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.