Nuông Chiều Tiểu Địa Chủ

Chương 33: Chương 33: Cùng Tắm




Editor: HangVO9

Cái gì gọi là bị mất mà tìm lại được, hôm nay Bùi Sách rốt cuộc hiểu rõ.

Nhìn mèo trắng xinh đẹp nhào tới trong ngực hắn, rồi nâng thân thể mập mạp lông xù của nó lên, xem nó giơ hai chân trước lên đè vào vạt áo, đưa đôi mắt to tròn như trân châu nhìn mình, nghe nó kêu một tiếng như vui mừng như làm nũng, Bùi Sách có loại cảm giác đông đi xuân về thật ấm áp.

Mèo trắng nhà hắn trở về rồi.

“Ngày đó sao ngươi lại chạy mất?” Bùi Sách vuốt ve bộ lông mềm mại của mèo trắng, lẩm bẩm tự hỏi.

Lỗ Lỗ lúc này mới nhớ tới ngày đó Bùi Sách bảo nàng ở lại trong phòng, nàng lại len lén trốn. Nhìn đôi mắt đen của hắn ôn nhu vui vẽ, Lỗ Lỗ có chút ngượng ngùng, nháy nháy mắt, chậm rãi lựa thế nằm ngang trên cánh tay trái của hắn, quay đầu nhìn về phía bên ngoài. Nàng là vì Cố Tam nói được mà làm không được mà tức giận, lại đối xử Bùi Sách giống như vậy, hắn chắc là cũng rất mất hứng đi?

“Meo…” Lỗ Lỗ không dám nhìn hắn, mà đầu lại bị hắn nâng chuyển quay về, đành phải giơ đuôi lên chặn trước mắt, che khuất mặt. Ôm một con mèo trắng khả ái thông minh tuyệt đỉnh, Bùi Sách tâm đều hóa thành nước.

Yên tâm đi, ta không giận ngươi, bất quá, sau này ngươi không thể lại len lén chạy trốn, biết không?” hắn đem nó để trên bàn đá, cầm cái đầu tròn tròn của nó nói.

Con ngươi Lỗ Lỗ chuyển hướng qua nơi khác. Nàng nhất định phải đi a, Thẩm cô cô đirồi, nàng phải trở về bên già tộc trưởng. Bùi Sách tâm lại trầm hơn, mắt mèo trắng rõràng là né tránh, chẳng lẽ nó còn muốn đi?

“Ngươi còn muốn đi chỗ nào? Nếu như ngươi ở lại, ta mỗi ngày chải lông cho ngươi, cho ngươi ăn ngon, ngươi thích ăn cái gì, ta liền bảo cho bọn họ làm cho ngươi cái đó.” Bùi Sách cuối đầu, nhìn mèo trắng nói. Thấy nó vẫn không chịu nhìn thẳng hắn, trênmặt hắn có điểm phát nóng, đứng dậy nhìn quét một vòng, xác định xung quanhkhông có ai, mới tới sát đầu mèo trắng, thơm thơm vào đỉnh đầu nó, thì thào nhỏtiếng: “Đừng đi, ngươi đi lâu như vậy, ta vẫn tìm ngươi, nhớ ngươi.”

“Meo…” Lỗ Lỗ kinh ngạc giương mắt, đối diện với ánh mắt chuyên chú nghiêm túc của Bùi Sách, cũng ôn nhu như lão tộc trưởng.

hắn vẫn muốn nàng sao? Lỗ Lỗ đột nhiên không biết nên làm cái gì bây giờ. Có lẽ lão tộc trưởng vẫn tiếp tục bắt ép nàng học quy củ? Nếu là như vậy, lưu bên người Bùi Sách tự hồ cũng rất tốt. Nàng nhẹ nhàng giãy giãy, học theo Bùi Sách, ngẩng đầu trênmặt hắn, cụng cụng, vốn định cụng một chút liền rời đi, nhưng thói quen cho phép, nàng vẫn vươn cái lưỡi liếm hắn một chút. hắn đối với nàng tốt, nàng cũng nên thân cận hơn với hắn một chút.

Bắt đầu là cái mũi lạnh lạnh, tiếp theo là mấy râu mèo nhẹ phẩy, sau cùng là cái lưỡi ấm áp. Cử chỉ vô cùng thân thiết làm Bùi Sách vui mừng vô cùng, hắn nhịn cười khôngđược, tới sát bên nó nói: “Đây coi như là đáp ứng ta sao?”

“Meo…” Lỗ Lỗ dùng đỉnh đầu cọ cọ cằm hắn. Nếu như lão tộc trưởng không tìm nàng, nàng liền lưu lại, nếu lão tộc trưởng đón nàng trở lại, nàng liền mỗi ngày đến tìm hắnchơi. Biết Bùi Sách thích mình như thế, Lỗ Lỗ rất vui vẻ, bởi vì Bùi Sách dường như đối với nàng rất tốt. Lão tộc trưởng bức nàng học quy củ, anh Đào Điềm Hạnh sẽ dung túng cho Thẩm cô cô đánh nàng, Thường Ngộ không thích thân mèo của nàng, Cố Tam không tới đón nàng, tiên sinh đối với mèo hay với người đều rất dữ. Chỉ có Bùi Sách, nàng là mèo, hắn liền đặc biệt ôn nhu, nàng là người, hắn đem nàng về nhà, còn có thể đối với nàng cười, mặc dù cười không tốt như vậy.

thật ngoan!

Bùi Sách yên lòng cùng mèo trắng chơi đùa, nhẹ nhàng xoa lông nó từ cổ lên đến cằm.

Lỗ Lỗ rất thích xoa kiểu này, nàng thoải mái ngẩng đầu lên, dùng đầu cụng cổ tay hắn, cọ động qua lại, sau đó nằm xuống, lộ ra cái bụng như muốn bảo hắn sờ. Ăn nhiều cá khô chỗ tiên sinh, bụng có điểm khó chịu.

Bùi Sách bật cười, nhè nhàng chạm nhẹ vào cái bụng tròn trịa của nó, “Ăn gì nhiều vậy?” Cũng không biết nó rốt cuộc đi nơi nào, nhìn lại so với trước mập hơn một vòng, bất quá dù mập mạp một đoàn, vẫn khả ái như cũ.

“Meo…” Lỗ Lỗ run run tai, hơi mở một con mắt. Nàng đã chuẩn bị xong, sao hắn còn chưa tới sờ nàng?

Tiếng mèo kêu như làm nũng rơi vào trong tai hắn, Bùi Sách trong lòng chấn động, chẳng biết tại sao, một cái tên quen thuộc thốt ra: “Lỗ Lỗ...:”

“Meo…” Lỗ Lỗ thích ý lắc lắc đuôi, đáp lại hắn.

Nhìn con mèo trắng biếng nhác đang nằm trước mặt, nghe tiếng mèo kêu ngọt ngào như mời gọi, Bùi Sách tâm đột nhiên nhảy lợi hại, không thể khống chế cảm giác cấm kỵ lập tức bùng phát trong cơ thể hắn. hắn, hắn nghĩ tới cái cảnh trong mơ hoang đường, nghĩ tới tiếng kêu và tên Lâm gia đại tiểu thư, sau đó, hắn nghĩ hắn đặt tên cho mèo là “Lỗ Lỗ” là vì xúc động, thậm chí trực tiếp hoán đổi ra.

Mà hắn vạn vạn lần không thể biết được là, mèo trắng lại đáp ứng hắn! Có phải nó cũng thích tên này hay không?

Bùi Sách vươn tay ra, vô thức nhẹ nhàng xoa bụng mèo, trong lòng đấu tranh tư tưởng. hắn không muốn khinh nhờn Lâm gia đại tiểu thư, mà lại không nghĩ ra tên mới hay hơn, nghĩ tới nghĩ lui trong đầu đều chỉ có hai chữ kia, bất tri bất giác, trên miệng tự nhiên nói giọng khàn khàn: “Mèo mèo, ta sau này gọi ngươi Lỗ Lỗ đi?”.

“Meo…” Lỗ Lỗ thoải mái mà mị hí mắt, nàng vốn gọi là Lỗ Lỗ mà.

Bùi Sách tâm chậm rãi yên tĩnh trở lại. Nó đã thích vậy, vậy cứ định như thế đi, dù saohắn chỉ gọi khi có mình nó.

Mặt trời ngày càng lên cao, bên ngoài bắt đầu nóng lên, Bùi Sách ôm Lỗ Lỗ đang ngủ say về phòng.

Về tới tiền viện, gặp ngay Thanh Mặc đầu đầy mồ hôi trước mặt.

“Thiếu gia, đây là con mèo hồi tối phải không?” Thanh Mặc miệng khô lưỡi khô nói,hắn tối hôm qua đuổi theo con mèo trắng ra tới cửa lớn liền không thấy tăm hơi nữa, hại hắn sáng sớm phải đi ra chỗ Chu lão bản trả tiền. Trước mắt chính là thời gian mùa hè nóng nực, đi đi lại lại chạy một mạch, hắn phía sau lưng áo đầy mồ hôi.Bùi Sách bước vào trong cánh cửa mới nói: “Là con mèo nhà chúng ta khi trước. Được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi một chút đi, thay quần áo, sau này cũng không cần phải chạy sang bên kia nữa”. nói xong xoay người nhẹ đi vào.

Thanh Mặc mắt sắc nhắc nhở: “Thiếu gia, ngực người chỗ đó…”

Bùi Sách cúi đầu, liền thấy áo mới mặc sáng sớm, giờ đã dính mấy cái dấu móng tay, có dính chút đất, hình như còn dính thêm dầu mỡ. hắn bất đắc dĩ sờ sờ đầu Lỗ Lỗ, nhẹgiọng phân phó: “Chuẩn bị nước, ta muốn tắm rửa.”

Thanh Mặc nghe xong, nhất thời hối hận, sớm biết như vậy, hắn buổi tối mới nhắc thiếu gia, dù sao thiếu gia hôm nay cũng đâu có ra khỏi cửa, bây giờ đành phải đi mộtchuyến nữa. Ai da, hắn muốn được trở thành mèo, ăn ngon ngủ kỹ, có thiếu gia lo, còn có bọn hạ nhân hầu hạ chủ tử hầu luôn cả nó.

Suy tính một chút, ai bảo hắn trời sinh mệnh khổ đâu!

Tuy trong lòng kêu mệt, nhưng Thanh Mặc làm việc hiệu suất vẫn còn rất cao, khôngđược một khắc đồng hồ, phòng tắm liền chuẩn bị xong một thùng lớn nước ấm, bên cạnh thùng tắm lớn còn có một thùng tắm nhỏ dành riêng cho Lỗ Lỗ. Bùi Sách ôm Lỗ Lỗ bước vào phòng tắm, nhìn thấy bồn tắm nhỏ dưới dáy có hình cá vàng, không khỏi mỉm cười. Tiểu tử Thanh Mặc kia thực sự càng lúc càng lanh lợi.

“Lỗ Lỗ, thích ăn cá không?” hắn ngồi bên cạnh bồn tắm, trêu ghẹo hỏi.

Lỗ Lỗ đã tỉnh, theo ngón tay Bùi Sách nhìn vào trong bồn tắm, thấy hai con cá nhỏ nhỏtrong nước lắc lư, lập tức nhào vô, sau đó mới phát hiện cá là cái đế của bồn.

“Meo!” Lỗ Lỗ bất mãn hướng Bùi Sách gọi.

Bùi Sách thì bị ướt áo, “Ngươi cũng đem ta làm ướt!”

Lỗ Lỗ nâng chân trước thay đổi sắc mặt, xoay người, tự mình nghịch nước. Trời nóng, lông nàng lại dài, cũng thích ngâm trong nước, nếu như nước này lạnh hơn một chútthì tốt rồi.

Bùi Sách tò mò nhìn Lỗ Lỗ nghịch trong nước, chẳng lẽ nó biết bơi? Trong lòng thoáng qua một cái ý niệm, hắn cười cười, không hề báo trước, đem Lỗ Lỗ lao đến, trực tiếp ném vào bên trong thùng lớn.

“Meo…”

Lỗ Lỗ trong nước quậy mấy cái liền ổn định, một chút cũng không tức giận, trái lại hài lòng bên trong nước bơi tới, toàn thân lông ướt sũng, cái đầu nó tròn tròn, mắt ngập nước coi được. Bùi Sách nhìn rất thích, cấp tốc cởi áo ra, lúc cởi quần trong, vô tình nhìn thấy Lỗ Lỗ không biết từ lúc nào đã bơi sát vách thùng tắm, nhìn hắn không nháy mắt. hắn cười cười kinh ngạc, đem quần trong ném vào trên ghế, hướng thùng tắm vừa đi vừa nói: “Nhìn cái gì vậy, chẳng lẽ ngươi nhìn thấy liền hiểu?” Vừa nói vừa nhấc chân nhảy vào.

Trong thùng có thêm một đại nam nhân, mặt nước thoáng cái liền dâng cao. Lỗ Lỗ lại trở lại trong nước, cuối đầu nhìn phía dưới nước, chỗ đó có cái gì rất quen. Nàng tò mò kêu một tiếng, chẳng lẽ nam nhân đều có vật này? Người giết chết Thu Thu cũng có, Cố Tam có, Bùi Sách thế nhưng cũng có, chỉ là của Bùi Sách thật nhỏ a.

Ánh mắt nàng phức tạp, có hiếu kỳ, có nghi hoặc, mà lại cứ nhìn chằm chằm chỗ đó. Bùi Sách có chút khó hiểu, liền hắt nước vào Lỗ Lỗ: “Qua đây, ta rửa móng vuốt cho ngươi.”

Lỗ Lỗ liền ngoan ngoãn bơi qua.

Bùi Sách một tay nâng nàng, một tay nắm lấy móng vuốt nhỏ mềm xoa nắn, cũngkhông phải là rất dơ, nhẹ nhàng chà mấy cái liền lộ ra phần thịt phấn nộn. Rửa móng vuốt bốn chân xong, hắn lại gãi gãi lông cho nàng, sau đó phóng nàng đi chơi. hắncũng không cần rửa gì, nên để hai tay lên vách thùng tắm ngắm nàng, khóe miệng vẫn tươi cười.

Lỗ Lỗ chơi đã, thấy Bùi Sách cũng không có rửa gì, liền nghĩ hắn đã giúp nàng rửa sạch, vậy nàng cũng nên giúp hắn mới là phải đạo, liền bơi lại bên cạnh hắn.

“Ngươi muốn làm cái gì?” Bùi Sách cười nhìn nàng.

Lỗ Lỗ kêu một tiếng, vươn một cái chân trước đẩy nước, ấn bộ ngực hắn cọ nhẹ, liền dùng cách nàng hay tự rửa mặt. Xoa xoa, móng vuốt đụng tới một nơi nhô ra như đậu đỏ, Lỗ Lỗ nhìn chằm chằm nó, sờ hai cái, thấy nó hình như cứng rắn một chút, cũngkhông hiểu là vì sao, đột nhiên nàng nghĩ đến cảnh lúc Cố Tam liếm ngực nàng. Nàng ngẩng đầu, thấy Bùi Sách rất hưởng thụ tựa như đang cười nhìn nàng, liền cảm thấy khẳng định rằng hắn cũng rất thoải mái, liền tiến đi lên, lộ ra cái lưỡi liếm lên trên tiểu đậu đỏ.

Bùi Sách trên mặt đang cười nháy mắt cứng đơ. hắn thật không ngờ tới Lỗ Lỗ sẽ làm như vậy, ngay cả khi nàng chạm vào ngực hắn, hắn cũng chỉ nghĩ nàng do hiếu kỳ mà thôi.

Có thể là vừa rồi, đầu tiên là do ngực bị nàng dùng móng vuốt vỗ về chơi đùa, ngay sau đó lại bị nàng hành động khác thường dùng lưỡi liếm qua, dưới thắt lưng chỗ đó còn bị nàng đang ở trong nước mà vẫy cái đuôi phát qua cọ xát, hai loại cảm xúc khác thường đồng thời kéo tới, hắn thậm chí có phản ứng!

“Lỗ Lỗ, ta không cần rửa, chúng ta đi ra ngoài đi.” hắn ôm lấy nàng, bước ra khỏi thùng tắm, thần sắc rất là xấu hổ.

Lỗ Lỗ ngoan ngoãn nằm trong ngực hắn, chỉ là lúc bị hắn phóng trên ghế, lại phát hiệnchỗ đó hình như có lớn hơn một chút.

“Meo…” Nàng vươn móng vuốt chỉ vào hướng khố gian của hắn, ý hỏi Bùi Sách ở đây vì sao lại thành lớn.

Động tác của nàng làm cho người quá mơ màng, Bùi Sách bởi vì tắm rửa xong mà mặt phiếm hồng nóng lên thêm. hắn lúc này mới nhớ tới, Lỗ Lỗ là một con mèo cái.

Nó, sẽ không thật sự hiểu gì chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.