Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ

Chương 27: Chương 27: Lam Nhược Khê




Chuyện của Long Tam và nhà họ Kim tạm thời đã lắng xuống một thời gian, hiện tại trừ bỏ một số trang quảng cáo nhỏ đăng chuyện của Long Tam và nhà họ Kim, sẽ không còn nhìn thấy bóng dáng của họ ở bất kì chỗ nào.

An Nhiên như trước ngồi ở vị trí bên trên cửa sổ, trong tay cầm một quyển ( truyện cổ Grimm ), biểu cảm lạnh nhạt thần kỳ.

Từ ngày cô trở về từ bộ đội U Linh đến nay cũng đã gần một tuần, mà trong một tuần này, Phó Quân Hoàng cũng là bận tối mày tối mặt, toàn bộ U Linh cũng đồng dạng không có cơ hội thở dốc, mục tiêu của bọn họ chỉ có một, thời điểm khi An Nhiên rời đi, xử lý cô ta!

Bỗng nhiên, bên trong phòng học nhân phát ra một hồi tiếng kinh hô, lập tức chỉ thấy bóng dáng một nữ sinh cực kì nóng bỏng nhảy vào phòng học, lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng kia đã nhằm về phía An Nhiên!

Khi người đó còn chưa hoàn toàn tiêpa cận, An Nhiên đã buông mạnh thư trong thư, phản xạ có điều kiện muốn đá về phía người kia --

Mà khi cô nhìn đến bóng dáng nhằm về phía bản bản thân kia, tất cả động tác trên người đều ngừng lại.

-- phanh!

Người nọ gục trong lòng An Nhiên, đầu chôn sâu ở trong lòng xô, hai tay gắt gao vòng ở bên hông của cô, âm thanh nghẹn ngào khóc đè nén vang lên ở trong lòng An Nhiên.

Đôi tay để ở giữa không trung cuối cùng vẫn hạ xuống, An Nhiên tùy ý người nọ ôm chặt bản thân, tùy ý cô ấy lây dính chất lỏng loạn thất bát nháo lên quần áo của cô, biểu cảm có chút không vui.

Xem ra là không có cách nào khác đọc sách , chỉ có thể chơi điện thoại.

Qua thật lâu, rốt cuộc cô gái ở trong lòng khóc đến không kịp thở rốt cuộc dừng lại.

"Nói đi, sao lại thế này." An Nhiên cảm thấy mỹ mãn đưa điện thoại di động thả lại vào trong túi bản thân, bên môi vậy mà mang theo một chút độ cong hiếm thấy.

A... Đêm nay trở về không những có thể kể lại chuyện cũ cho Lão Soái ca, còn có thể khoe tiến độ chơi trò chơi của bản thân.

Lam Nhược Khê tùy tay chà lau nước mắt trên mặt bản thân, chính là khi cô ấy nhìn thấy một vũng nước trong lòng An Nhiên kia, biểu cảm có chút hơi cứng ngắc, "Chủ... Khụ, không có gì, cám ơn quân... Khụ, cám ơn An Nhiên, còn có quần áo..."

"Đi thôi." Hiện tại tâm tình tốt, không so đo.

Lam Nhược Khê đứng dậy, khi cô xoay người đi về phía trước, cô cúi người nhẹ nhàng ôm ấp An Nhiên, cô thấp giọng nói ở bên tai An Nhiên:

"Quân chủ, Ngài vĩnh viễn đều là chủ tử của tôi. Vĩnh viễn đều sẽ không thay đổi."

Nói xong, Lam Nhược Khê giống như một nữ vương thông thường, dưới ánh mắt kinh ngạc bước ra phòng học ban bảy.

Một chút độ cong khóe môi biến mất, hôm nay cô nhóc kia là như thế nào vậy?

Lam Nhược Khê vừa mới bước ra khỏi phòng học, một đám nam sinh như ong vỡ tổ toàn bộ vây xung quanh An Nhiên, bắt đầu hỏi thăm chuyện của Lam Nhược Khê.

Mày An Nhiên nhíu lại, tau để lên bên tai, nơi đó đang gắn một cái tai nghe nho nhỏ, giọng nói lạnh nhạt nói: "Tra."

Bên kia không khác gì bình thường, nhưng trong lòng cũng cực kì phức tạp, không người có thể phát hiện, cô chỉ là phát lệnh này cho Tần Vũ Triết .

Luôn luôn đợi lệnh của An Nhiên, Tần Vũ Triết hưng phấn muốn chết, hắn ở bên kia nói một đống lời, thế cho nên khi hắn chưa tưởng niệm xong toàn bộ lời nói của An Nhiên, An Nhiên đã cắt đứt liên lạc, lưu lại một mình Bàn Tử đối diện với điện thoại yên lặng rơi lệ.

Gia a, đến khi nào ngài đủ tài năng minh bạch trong lòng Bàn gia tôi tưởng niệm ngài a!

"Phó An Nhiên, ngươi có ý tứ gì? Ngươi không muốn nói còn chưa tính, làm chi mắng chửi người?" Một nam sinh đeo cái mắt kính rất nặng cực kì bất mãn nhìn An Nhiên.

Mắng chửi người? Khi nào?

"Phó An Nhiên, đừng tưởng rằng..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.